Quý trọng hơn những gì đang có…

Có những người – đến rồi đi,

Nhưng những khoảnh khắc thì ở lại…

 Những câu chuyện nhỏ – không đầu không cuối – hay hơn không phải ở nội dung mà ở cái cách người nghe tạo hứng thú cho người nói.

Những tràng cười – không nhất thiết phải là nụ cười có ý nghĩa – mà đôi khi xuất phát chỉ là câu đùa vu vơ, một phát biểu trên trời dưới đất chẳng ăn nhập gì vào câu chuyện đang nói.

Cảm xúc là thứ không thể bó buộc, gượng ép hay điều khiển. Nó đẹp nhất khi nó được tự do – Cho & Nhận.

Nhiều khi rất mất thời gian và công sức để định nghĩa hay gọi tên cho rõ ràng một thứ cảm xúc, nhưng sẽ đơn giản hơn khi cứ để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên và dễ thương như nó vốn có.

Thời gian thì vẫn sẽ trôi đi theo dòng chảy tất bật của cuộc sống

Mỗi người lại bận rộn với những lo nghĩ và công việc của chính mình

Riêng có một điều sẽ ở lại: những kỷ niệm đẹp & động lực vô hình.

Có những nỗi sợ có tên và không tên,

Nhưng để hiểu bản thân hơn vẫn phải đối diện và vượt qua nó.

Không thể mãi sống với những nỗi đau của quá khứ và e dè cho hiện tại,

Bởi hiện tại chỉ xảy ra một lần, mỗi thời khắc cũng chỉ sống được một lần trong đời.

Ngày mai – chưa biết sẽ như thế nào, có như dự định hay không

Nhưng, điều quan trọng là làm chủ được bản thân, lắng nghe và tôn trọng trực giác

Bởi không ai khác hiểu được, cảm được những điều đang diễn ra và trăn trở trong mình, dù đó là ước mơ, là đam mê, là cảm xúc hay một điều gì đó khác.

Dẹp qua một bên những bận tâm và suy nghĩ

Hãy thả lỏng cơ thể và tâm hồn,

Là thăng hoa hay tổn thương thì đó vẫn là cái điểm cực đại xét về mặt giá trị cho sự trưởng thành hơn của mỗi người.

Vì vậy,

Đơn giản là enjoy những phút giây đang diễn ra

Quý trọng hơn những gì đang có…

01.06.2011

Những khi một mình…

Những khi một mình…

… xem phim các thể loại: gặm nhấm câu chuyện của nhân vật để hòa mình vào cuộc sống của họ và thỏa sức cho trí tưởng tượng bay nhảy

… nghe nhạc không lời: để thứ âm thanh êm dịu lấn át mọi suy nghĩ, chỉ có sự cái “phiêu” theo những trầm bổng của giai điệu

… viết note: dùng câu chữ để gọi tên cảm xúc, suy nghĩ, trăn trở, lấy hết những điều ưu tư ra khỏi người

.. đọc truyện (đặc biệt là tiểu thuyết): để cảm, đồng điệu sâu hơn cái ý tưởng, tinh thần của tác giả muốn gửi gắm (vì có lẽ khi viết những tác phẩm này người tác giả đó cũng … chỉ một mình)

… nghiên cứu một vấn đề gì đó: đây là thời điểm có thể tập trung cao độ & trở nên thông minh đột xuất, có thể cho ra đời những ý tưởng điên khùng/sáng tạo nhất

… đọc lại blog cũ/ xem hình: những kỷ niệm đẹp sẽ là liều thuốc động viên tinh thần rất tốt để tiến lên

… nhắn tin phá bĩnh: tìm số của một chiến hữu thân thiết nào đó, nhắn tin tỉ tê “tự nhiên nhớ mày quá!” và sau đó là hàng tràng tin nhắn kể lể

… đi shopping: chính xác là vào những khu mua sắm đông người để ngắm người, ngắm hàng hóa. Vẻ đẹp của người/hàng hóa lúc đó trở nên rõ ràng nhất

… đi ngủ sớm: đây thường là những giấc ngủ dài và sâu, sau khi ngủ dậy chỉ cần ăn một bữa no nê là sinh lực/tinh thần lại trở nên dồi dào hơn bao giờ hết

Những khi một mình… không phải là những khi bên cạnh không có ai mà là lúc cảm thấy mình còn nhỏ bé ^^

02.06.2011

Một mình ^^

Khuya,

Thứ cảm giác một mình khiến mình có cơ hội nhìn lại & suy nghĩ, về nhiều thứ!

“Mình có đang cô đơn không?”

– Câu trả lời trước đây: “Dù tớ chưa có người yêu nhưng tớ luôn có những người yêu tớ xung quanh nên tớ không cảm thấy cô đơn”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Cô đơn đến phát điên”

– Câu trả lời hiện tại: “Cô đơn nhưng không cô đơn” ^^

“Mình có đang bị ảnh hưởng không?”

– Câu trả lời trước đây: “Nhiều lắm”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Không”

– Câu trả lời hiện tại: “Có nhưng chủ động và tự nguyện” ^^

“Mình có phải là chính mình không?”

– Câu trả lời trước đây: “Có nhưng không chắc”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Hoàn toàn không”

– Câu trả lời hiện tại: “Là chính mình hơn bao giờ hết” ^^

“Mình có sợ bị tổn thương không?”

– Câu trả lời trước đây: “Rất sợ”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Sẵn sàng chấp nhận”

– Câu trả lời hiện tại: “Vì sao phải cảm thấy tổn thương?” ^^

“Mình có sẵn sàng đối diện với sự phản đối của xung quanh?”

– Câu trả lời trước đây: “Để tớ cân nhắc đã”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Tớ đang tập đối diện”

– Câu trả lời hiện tại: “Họ đang phản đối tớ à?” ^^

“Mình lấy chồng chứ?”

– Câu trả lời trước đây: “Khi mình đã có nền tảng vững chắc (kinh tế, sự nghiệp, trải nghiệm,…)”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Khi tìm được chú rể”

– Câu trả lời hiện tại: “Ngay khi mình thực sự muốn điều đó” ^^

“Mình có ngại yêu không?”

– Câu trả lời trước đây: “Cho người ta cơ hội cũng chính là cho mình cơ hội”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Tớ vẫn chưa thể quên.”

– Câu trả lời hiện tại: “Đó là 1 thứ cảm xúc tuyệt vời, vì sao phải ngần ngại?” ^^

“Mình đã lường trước tương lai của những việc đang làm chưa?”

– Câu trả lời trước đây: “Tớ không muốn bị thất vọng”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Để tớ suy nghĩ thêm”

– Câu trả lời hiện tại: “Tớ đang hình dung về nó và lên phương án quản trị các rào cản” ^^

“Mình sẽ không hối hận chứ?”

– Câu trả lời trước đây: “Đã hết lòng với điều đó thì không có gì phải hối hận”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Đáng lẽ nên cân nhắc nhiều hơn trước khi quyết định”

– Câu trả lời hiện tại: “My choice, my life” ^^

Có cảm giác mình đang thay đổi. Có cảm giác thanh thản hơn và được sống một cách có ý nghĩa hơn rất nhiều. Có cảm giác… thật đã! 😉

Enjoy >:D< >:D< >:D<

19.06.2011

Tận cùng nỗi sợ hãi

Thông thường con người ta có nhiều nỗi sợ, có những nỗi sợ có tên và không tên. Theo kinh nghiệm và những gì đã trải qua thì mình nghĩ nỗi sợ đó đến từ những điều mình không biết và cũng chính vì vậy mà cảm giác không nắm bắt được đã làm mình sợ hãi.

Khi đứng chênh vênh trước 1 cái vực sâu, nhìn xuống sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ độ cao, có người gọi là sợ chết, nhưng chính xác là mình sợ bởi mình không biết được cái gì đang chờ mình ở dưới cái vực sâu thăm thẳm kia.

Khi đứng trước việc quyết định 1 vấn đề quan trọng, đối diện với nó cũng sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ không đủ nguồn lực, sợ không đủ căn cứ, sợ bị phản đối, sợ bị thất bại. Nhưng chính xác là mình sợ vì không biết cái quyết định đó có thật sự xuất phát từ bên trong con người mình không hay đang chịu ảnh hưởng của bên ngoài mà không hề hay biết.

Khi đứng trước 1 người mình yêu thương, họ ngay trong tầm tay, tầm mắt cũng thoáng thấy sợ hãi – mơ hồ nhưng chắc chắn tồn tại. Có người gọi là sợ mình sẽ không được thương yêu, sợ sẽ bị cho ra rìa, sợ rồi đây họ sẽ quên mình, hay họ sẽ bỏ rơi mình. Nhưng điều mình sợ là cái giây phút được thấy họ, được cảm thấy sự tồn tại của họ, được nhìn ánh mắt, nụ cười, lắng nghe tiếng nói của họ,… sẽ sớm chấm dứt đâu đây.

Khi đứng trước 1 con người, cũng sẽ có một nỗi sợ. Có người gọi là sợ nhìn sai người, sợ “bị dụ”, sợ đặt niềm tin sai chỗ, sợ bị phản bội. Nhưng điều mình sợ là mình không đủ chân thành, tin tưởng và bao dung dành cho con người đó để hiểu họ, cảm thông cho họ và chấp nhận con người họ như họ vốn có, sợ sẽ làm họ tổn thương.

Những nỗi sợ làm chính ta tự bó hẹp mình trong những rào cản, làm ta không dám yêu thương và mở lòng… Những nỗi sợ làm ta không được sống hết & sống đúng với chính mình… Những nỗi sợ giam hãm ta trong cái mong muốn ích kỷ.

Một ngọn lửa có thể dễ dàng được phát hiện và bị dập tắt nhưng những tàn tro thì sẽ còn mãi âm ỉ âm thầm. Mỗi người sẽ chôn giấu mãi những nỗi sợ hãi cho riêng mình và đối diện cuộc đời, con người với những câu hỏi không tìm ra lời giải đáp…

Tạm biệt nhé,

24.06.2011