Vô… tư… lự :-)

Sầm rền đì đùng. Một buổi sáng ngập nắng bỗng chốc chuyển mình thành một chiều mưa. Những cơn mưa mùa hè, chợt đến rồi chợt đi, đến ồn ào rồi đi lặng lẽ để lại những xác lá bay theo gió, những vũng nước đọng lại trên hè phố và cả một bầu trời quang đãng sau mưa. 🙂

Có những điều, được – mất, cho – nhận, đúng – sai khi ngẫm lại vẫn thấy có chút diệu kỳ. Đôi lúc đang nhận mà nghĩ rằng đang cho, có khi đang được lại ngỡ mất, có lúc tưởng đúng lại hóa ra sai. Mọi điều xoay chuyển, thế sự đổi thay, lòng người chênh vênh. Thứ để chính mình bám níu vào cuối cùng vẫn là bản thân, là niềm tin đã trao đi, là hy vọng vào những điều tốt đẹp của cuộc sống này và bản chất hướng thiện của mỗi con người. Không trách ai cũng chẳng giận ai, có khi chạnh lòng thì chợt buồn một chút rồi lại thôi. 🙂

Trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, ta lại có những mối quan tâm riêng. Có giai đoạn ta tập trung vào việc học tập, thi cử. Có giai đoạn ta tập trung vào bạn bè, xây dựng các mối quan hệ chuẩn bị cho tương lai. Có giai đoạn ta tập trung vào công việc, vào phát triển bản thân và thăng tiến. Có giai đoạn ta tập trung vào việc chinh phục, yêu đương. Có giai đoạn ta tập trung đầu tư cho chính mình. Có giai đoạn ta tập trung cho gia đình… Mỗi giai đoạn lại cho ta những trải nghiệm riêng, những bài học riêng và dạy ta trưởng thành theo những cách riêng. Và khi đã đi qua một lượt các giai đoạn đó, ta chợt nhận ra, không quan trọng là ta đang ở trong giai đoạn nào, chỉ cần ta luôn ý thức được điều gì là quan trọng và ý nghĩa với ta, ta tự khắc sẽ có sự sắp xếp phù hợp nguồn lực, thời gian của bản thân cho những điều đó. 🙂

Có những điều tưởng chừng như không thể vào một lúc không hề ngờ tới lại đến với ta, ở lại bên ta. Người chọn việc, việc chọn người, người chọn người. Những điều xảy đến với ta tưởng như vô ý, như may mắn, như trùng hợp có thể là kết quả của rất nhiều việc ta đã xây dựng, ta đã vun đắp, ta đã tin tưởng, ta đã nỗ lực trước đó. Có những việc trước đây ta đã từng nghĩ sai, làm sai, giờ ta phải sửa lỗi. Có những người trước đây ta đã phụ lòng họ, đã làm một ai đó tổn thương, giờ có lúc ta phải chịu chút thương đau từ ai đó khác để thấu hiểu và rút kinh nghiệm, không lặp lại sai lầm đã có trong hiện tại, tương lai. Mỗi ngày qua đi, ta lại nhận ra thêm những điều chưa hoàn thiện của chính mình, không phải để bi quan mà để từng bước tự điều chỉnh hướng tới một phiên bản tôi-của-ngày-mai tốt hơn tôi-của-ngày-hôm-nay. 🙂

Những lúc khó khăn, phản ứng thường gặp là ta trông chờ sự giúp đỡ, ta kỳ vọng sự an ủi, ta tìm kiếm sự đồng cảm. Điều đó không sai nhưng trong nhiều trường hợp có thể khiến ta cảm thấy có đôi chút thất vọng. Chẳng hạn, khi ta đang cần một số tiền gấp cho việc gì đó, ta chuyển thông điệp đến 08 người ta tin tưởng, thân thiết và ta biết có thể đủ điều kiện để giúp ta, ta nhận được 02 sự im lặng, 01 lời chúc may mắn, 01 lời từ chối hời hợt, 01 sự áy náy vì không giúp đỡ được ta, 01 lời mắng ta là đồ lừa đảo (dám mượn danh ta để đi lừa họ), 02 sự giúp đỡ không cần biết lý do vì họ tin ta, và họ sẵn sàng hy sinh một số lợi ích trước mắt để hỗ trợ ta ngay mà không có chút lăn tăn. Người bi quan có thể thấy buồn cho một vài mối quan hệ mình từng đánh giá cao. Người lạc quan có thể vui mừng khi thấy cuộc sống vẫn còn những người bạn tốt và sự chân thành đối đãi. Còn ta sau khi bi quan và lạc quan thì chợt thấy mọi thứ hết sức cuộc đời và cần học cách thích nghi với mọi điều có thể xảy đến. Ta trân trọng hơn những tấm chân tình, ta biết được ai thật sự quan tâm ta, tin cậy ta, ta có thêm những món nợ ân tình để biết sống trách nhiệm hơn, tính toán nhiều hơn cho tương lai và quyết tâm hơn cho những điều tự cam kết với chính mình. Điều này xét cho cùng là tốt cho ta, ta nên cảm ơn tất cả những hồi âm mà ta đã nhận được. 🙂

Lại có những khi, chính bản thân ta đấu tranh với sự buông bỏ hay thứ tha. Nhưng xét đến cùng, thứ tha cũng chẳng phải là thứ tha cho ai, mà chính là thứ tha cho chính mình. Buông bỏ cũng chẳng phải để bản thân bớt sân si, tham lam, ích kỷ đó thôi. Thông thường, người ta thường tìm lý do cho những điều họ không thích hoặc làm họ không vui, ta thì lại tìm lý do để giữ lại những điều đáng trân trọng giữa nghịch cảnh và khó khăn. Có lẽ vì thế mà ta thành ra kẻ hay suy nghĩ. Cơ mà khi nhìn lại quãng đường hơn ba mươi năm qua, cũng nhờ cái nguyên tắc không bỏ cuộc giữa chừng hoặc dở dở ương ương với những điều ta xem là có ý nghĩa và quan trọng ấy mà những việc, những người đã đi qua, ta cũng đã thật sự xem là quá khứ không có hối tiếc gì, bởi tại thời điểm đó, những gì cần làm ta cũng đã làm hết sức mình, ta cũng đã nỗ lực đến những phút giây cuối cùng. 🙂

Viết đến đoạn kết của cái bài dài ngoằng rồi mà trời vẫn mưa đang mưa rơi. Nhìn ra ngoài cửa, trông khí trời bỗng có cái suy nghĩ ngôn tình kiểu giờ mà có anh người yêu ở đây, ngồi vô lòng ảnh, hai đứa cùng xem phim hoặc chương trình gì đó trên ti vi, cùng nhấm nháp mấy miếng trái cây ướp lạnh trong tủ, cùng bình luận và cười ha ha, hi hi gì đó thì lãng mạn phải biết. Cơ mà, thực tế vẫn là thực tế. Tranh thủ những khi ở một mình như vầy để tập trung làm được nhiều việc, thời gian chờ đợi cho những điều “ngôn tình”-nào-đó-trong-tương-lai vẫn đang trôi qua rất hữu ích. Hí hí hí. 🙂

Cuối tuần vui vẻ, cho bạn, cho tôi, cho tất cả chúng ta (dù trời mưa hay không, trời nóng hay mát)! À ha 😉 😉 😉

Huế, 25.05.2019

Advertisements

Khuya

Tính chui vào giường ngủ mà bạn bụng chợt réo rắt, thế là mò vô bếp pha ngũ cốc uống. 🐈🐈🐈

Khuya lạnh, ly ngũ cốc ấm ấm, vừa uống lại vừa nghĩ đến những chuyện hoặc đã nghe, hoặc đã thấy, hoặc đã tự mình trải nghiệm trong hôm nay và chợt nghĩ về… người đàn ông sau này của mình. 🙂 🙂 🙂

Một số bạn bè hoặc đồng nghiệp nam giới thỉnh thoảng vẫn nhận xét tui kiểu là người mạnh mẽ hay “nhỏ mà có võ” gì gì đó. Ừ thì, bạn cứ thử là cô gái độc thân đến hơn 30 tuổi, bạn từng sống xa nhà hơn 10 năm và gặp được nhiều kiểu người, nhiều kiểu tình huống, bạn sẽ phải học cách tự chăm sóc mình, tự bảo vệ mình và tự mình làm nhiều việc cũng như tự đối diện với những điều gặp phải. Có khi bạn sẽ là cô gái còn dữ dội hơn tui nữa í chứ. 😉 😉 😉

Cơ mà, là con gái không ai muốn mình là nữ siêu nhân, chuyện gì cũng làm được, gánh vác được. Thật ra, họ cần tự lực nhiều hơn khi chưa tìm được một bờ vai rắn rỏi để tựa vào, một vòng tay yêu thương để yếu đuối, một tấm lưng vững chãi để nương náu, được chở che. Con gái cũng là người bình thường, có da có thịt, biết mệt biết đau. 🙂 🙂 🙂

Nhiều người quen biết cứ nói tui kén cá chọn canh, hoặc không chịu mở lòng nên chưa thoát được kiếp ế. Thực tế ai chơi thân hoặc hiểu tui đủ sâu, sẽ biết tui thực ra không có khó lắm đâu, chỉ có hơi chút chút chút thôi à. Chỉ là, tui tự thấy mình là người hay nghĩ, đôi khi chính mình cũng thấy mệt luôn cho cái tính hay nghĩ của bản thân. Khi một người ở bên tui, tui tự hỏi họ có bị mệt lây không, hay họ có đủ nhẫn nại để đồng hành cùng tui qua những lúc mỏi mệt nhất, hay họ là nơi tui có thể yên tâm dựa vào khóc lóc hoặc ngủ ngon không suy nghĩ? Người đàn ông của tui có lẽ sẽ áp lực lắm hè. Và tính tui thì lại chẳng thích làm khổ ai (trừ trường hợp tự nguyện chịu khổ thì thỉnh thoảng tui sẽ mè nheo đôi tí), có lẽ vì thế mà độc thân đến tận giờ. ^_^ ^_^ ^_^

Hôm nay lại có nhiều điều khiến cái CPU của tui hoạt động hết công suất, và có vẻ còn quá tải chút nữa. Giờ ngồi yên lặng giữa khuya thế này, muốn tạm gác hết trách nhiệm, vai trò hay tỉ thứ kỳ vọng lại phía sau. Chỉ đơn thuần là một cô gái bé nhỏ, đang thấy lạnh, có giọt nước căng tràn đang chực muốn lăn khỏi mắt, và muốn ngủ sâu một giấc không trăn trở, không mộng mị… trong cái rét căm căm này. 🐈🐈🐈

Huế, 04.01.2019

Chậm lại chút thôi… :-)

2018

Có thể nói đây là năm để lại nhiều dấu ấn với những trải nghiệm đặc biệt đối với tui. Và SÁCH là một trong những người Bạn lớn lặng thầm đã đồng hành, an ủi, động viên tui trong suốt bốn mùa xuân – hạ – thu – đông cùng những hỉ – nộ -ái -ố. Chính vì thế, bài tổng kết cuối năm lần này, tui muốn dành để nói về người Bạn này. 🙂

Trong năm 2018, cái đứa tui lười biếng đã chịu khó đọc 39 cuốn sách từ sách giấy cho đến sách online (trong đó còn 02 cuốn chưa hoàn thành – tính đến thời điểm gõ bài này). Con số ấy có lẽ không thấm tháp gì với các bạn yêu sách và hay đọc, nhưng so với các năm trước, đây là số lượng khá khẩm nhất của tui. Không bổ ngang thì cũng bổ dọc, các cuốn sách đã chỉ dẫn cho tui không ít điều, và một cách hữu duyên, đôi khi còn tặng cho tui những lời khuyên cần thiết vào các thời điểm tui cảm thấy bế tắc, mông lung nhất. 🙂

Mỗi cuốn sách đều chứa đựng một giá trị riêng. Và dưới đây là những đầu sách mà cá nhân tui đã đánh giá điểm 10 theo cảm nhận riêng của mình:

  1. “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” – Đại đức Hae Min;

  2. “Mật mã văn hóa” – Clotaire Rapaille;

  3. “Một đời quản trị” – Phan Văn Trường;

  4. “Người truyền ký ức” – Lois Lowry;

  5. “Ông già trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất” – Jonas Jonasson;

  6. “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” – Phạm Lữ Ân;

  7. “Khi mọi điểm tựa đều mất” – Marci Shimoff & Carol Klink;

  8. “Hồn nhiên sống như thiền” – Gyatso Rinpoche;

  9. “Bạn thật bá đạo” – Jen Sincero;

  10. “Sài Gòn bao nhớ” – Đàm Hà Phú.

Một sớm mai thức giấc, có thể người yêu sẽ rời bạn đi xa, chỉ còn công việc là ở lại. Mỗi tối khuya đi ngủ, khi công việc được dừng lại bên ngoài cái giường, các bài học từ cuộc sống, con người và những cuốn sách sẽ nương náu một góc nào đó trong tâm hồn, cùng bạn chìm sâu vào giấc ngủ. 🙂

Cảm ơn thật nhiều, những người Bạn tui có duyên được gặp gỡ trong năm 2018. Và cảm ơn thật thật nhiều những người lạ – quen – thân – thương đã dành tặng tui những cuốn sách hay, ý nghĩa.

Đọc, học, sống, trải nghiệm và yêu thương, tui nhé! 😉 😉 😉

Huế, 31.12.2018

Cảm xúc là thứ dòng chảy kỳ lạ :-)

Tối nay lật giở lại những bài note cũ, phát hiện ra mình có gần chục bài đang viết dang dở, có những bài bỏ lỡ gần 07 năm chưa được viết tiếp. Đọc lại một lượt các bài, nhiều cảm xúc, nghĩ suy ập về.

Với mục tiêu hoàn thành những điều còn dở dang để chuẩn bị bước sang năm 2019 – một năm bản thân dự cảm là có nhiều đổi mới (dù chưa biết nó sẽ thuộc nhóm lĩnh vực gì ), tui quyết định gom các bài note ấy vào chung trong một bài này. Mỗi bài note là một loại cảm xúc, có thể có bắt đầu nhưng chưa có kết thúc, hoặc đã trọn vẹn bắt đầu – kết thúc, hoặc có khi lại không đầu – không cuối. Mỗi xúc cảm lại là một kỷ niệm hoặc là một giai đoạn bản thân đã từng trải qua. Có hay, có dở, có buồn, có vui – nhưng vẫn là những mảnh ghép rất thật của đời sống tâm hồn mình. Nên tui trân trọng tất cả, và dẫn theo đó, đây có lẽ cũng sẽ là bài note dài nhất trong những bài được đăng trên FB này của tui.

***
(04.01.2012)
Thay đổi

Nhiều khi đứng trước các thay đổi là mình lại băn khoăn tự hỏi “Tại sao lại thế?”. Có khi tìm ra câu trả lời ngay, có khi phải mất một khoảng thời gian dài để kết nối đầy đủ các sự xảy ra mới tìm được cái căn nguyên gốc rễ. Sự thay đổi trong mọi điều, lẽ vì thế cũng luôn khiến người ta cố gắng tìm kiếm – không phải chỉ là đáp án cho câu hỏi đặt ra, mà đôi khi là cả câu chuyện đằng sau đó để vỗ về tâm hồn nhạy cảm, để thỏa mãn nguồn cơn trong lòng.

Con người – vốn là một thực thể rất chi là phức tạp từ nhu cầu, sở thích đến suy nghĩ, động cơ. Mối quan hệ giữa người với người vì thế mà trở thành chẳng đơn giản – mà trong khi vốn dĩ sơ khai khi xuất hiện một mối quan hệ mục đích ban đầu của nó rất đơn giản: kết giao bạn bè, phục vụ cho công việc, phục vụ cá nhân hoặc là thứ cảm xúc khác lạ nào đó trong lòng. Theo thời gian, vì Tham-Sân-Si mà con người nhầm lẫn cái mục đích đời đầu với cái mục đích đời sau (xuất hiện khi con người muốn thêm cái này chút, cái kia tí) nên làm cho mọi chuyện diễn biến theo hướng không kịp nắm bắt, không kịp hiểu và không kịp trở tay.

Nhiều khi cũng hơi tréo ngoe với những biến chuyển bất ngờ, nhưng sau hết khi nhìn lại, mình cũng học được nhiều điều hơn về cuộc đời, con người. Cái khó thành ra không phải trở thành master trong đối nhân xử thế mà khó là làm sao giữ được cái tâm trong sáng khi nhìn về mọi thứ…

***
(31.05.2013)
Vẩn vơ khuya

Lâu rồi không viết note vào thời gian giữa khuya thế này. Giờ này đáng lẽ phải đi ngủ – nên thế và cần thế với một đứa tong teo như mình. Tối nay đã nhủ lòng đi ngủ sớm để mai có sức làm một số việc, ấy vậy mà dây dưa kỳ kèo, ngủ không được nên quyết định ngồi dậy viết – hay đúng hơn là xả bớt cảm xúc – qua cái note này để lòng thanh thản và cái đầu bớt suy nghĩ hơn.

Haiz, viết được một đoạn dài rồi lại xóa… Hồi con nít, nghĩ gì thì viết nghệch ngoạc vài chữ hoặc vẽ vu vơ vài nét ra tờ giấy, xong để tờ giấy lăn lóc đâu đó, rồi quên béng luôn đã lạc mất nó ở đâu, ấy thế mà lại khỏe cái đầu. Hoặc như cái thuở còn teen, thích gì thì biến thành câu chữ trên blog, cảm xúc ngày nào xong ngày ấy, không lê thê mệt mỏi. Hay như cái hồi cách đây hai ba năm, khi bạn bè thân đa số còn độc thân vui tính, trái gió trở trời thì hú một chiến hữu nào đó đi ăn, xem phim, chơi game thế là ổn cả. Giờ thì “nhớn”, cuộc sống cũng đã có nhiều biến đổi, cảm xúc và suy nghĩ thì không bớt đi mà coi bộ cách bộc lộ ra bị hạn chế lại nên cứ nhỏ giọt li ti. Thế là bộ nhớ bị quá tải, cái đầu nó làm việc vất vả hơn rất nhiều. ^^

Sau một thời gian nhìn nhận lại, mình phát hiện ra bản thân có một số “vấn đề” sau: chảnh, khó tính, thích suy nghĩ.

Chảnh

Chảnh ở đây hàm ý là ít khi muốn giải thích điều này điều kia với ai đó về những vấn đề họ nhận định, đánh giá, bình phẩm về mình. Quan điểm của mình xưa nay đến giờ là ai hiểu được thì chơi với mình, ai không hiểu thì mình cũng không quan tâm lắm hay cũng chẳng tốn thời gian thuyết phục họ. Nhưng xem ra, điều này đã dẫn tới rất nhiều hiểu lầm và suy diễn tai hại. Đáng lý theo thói quen mình cũng chẳng để tâm đâu nhưng vì chuyện này cứ xọ chuyện kia rồi kết quả gây tổn thương cho nhiều người (trong số đó có không ít người quan trọng với mình) nên buộc mình phải suy nghĩ và thấy buồn. Buồn vì nhiều người hình như đang chứng tỏ họ “quan trọng” và “nguy hiểm” mà không thèm dành thêm ít thời gian để hiểu thấu đáo quan điểm, suy nghĩ cũng như con người của người khác trước khi đưa ra các phán xét. Buồn vì có những người với trình độ, vị trí của họ đáng lý phải sâu sắc và tế nhị hơn. Buồn vì đôi khi thân thiết mà lại chẳng thể thẳng thắn với nhau. Buồn vì trước mặt thì cười cười nói nói, sau lưng thì nhếch môi cười mỉa hoặc đàm tiếu này kia. Thôi thì xem như đây là một thử thách học làm người và chung sống với thế giới để mình có cách điều chỉnh bản thân tốt hơn, nhưng thật lòng mình vẫn mong con người đối với nhau chân thành hơn.

Các vấn đề của khoản mục này đã là chuyện của quá khứ, là chuyện của đôi ba năm trước, là chuyện về một vài người mình từng xem là bạn – nhưng giờ đã yên chí là họ chắc chắn không phải là BẠN. Chỉ là nhân tiện nói về các “vấn đề” của mình mà chợt cảm thán chuyện xưa…

***
(09.10.2013)
Lâu lâu lại nghĩ chuyện nặng đầu…

Sáng nay lúc chạy xe bỗng chợt nhớ về những tác phẩm của Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan, Nam Cao, mà nói chính xác hơn là nhớ đến những trăn trở đã biến thành văn chương của những trí thức thời bấy giờ… Và cái điều khiến mình “tức cảnh nhớ những người xưa” ấy chỉ vỏn vẹn trong hai chữ: TÌNH NGƯỜI.

Khi nói đến hai chữ này mình chẳng phải đang đóng vai một nhà xã hội học, một triết gia, hay một vai nào đó nghe-có-vẻ-liên-quan mà chỉ là tâm tư cảm xúc của một con người rất đỗi bình thường (như đại đa số người). Nói như thế để ai đó “lỡ dại” mà đọc phải bài này không phải bực bội, bức bối nếu những điều được viết ra không phải hoặc không giống với suy nghĩ của mình. Hãy xem nó như một chút trải lòng nhẹ nhàng, nếu có đồng cảm thì càng vui, nếu không thì cũng coi như một chút dư vị cho cuộc sống thêm phong phú.

Thử ngẫm chơi:

+ Thường khi con bạn té, câu đầu tiên bạn nói là “Con có sao không?” hay là “Sao mà bất cẩn thế?” ?
+ Thường khi bạn đụng xe ai đó hoặc ai đó lỡ đụng xe bạn, xe người ấy bị ngã, suy nghĩ đầu tiên của bạn “Không biết bác ấy/cô ấy/anh ấy/chị ấy có sao không?” hay là “Chạy xe gì kỳ vậy trời?” ?
+ Thường khi bạn đi nơi mới xảy ra tai nạn, trong đầu bạn hiện ra: “Cầu trời không ai bị sao cả?” hay là “Để ngó cái xem có gì hấp dẫn không để về tám?”?
+ Thường khi đứng đèn đỏ, bạn cần rẽ phải mà có hai ba xe đứng trước (đúng vạch) cản đường rẽ của bạn, bạn sẽ đứng yên đợi đèn xanh rồi mới chạy hay là bấm còi im ỏi hối mấy xe trước chạy lên 1 đoạn (dù có thể họ sẽ phải vượt quá vạch dừng trên đường) để xe bạn được chạy ngay?
+ Thường khi cô gái ăn mặc vướng víu, một bà mẹ chở con trước sau, một người lớn tuổi cần băng xe qua đường đông đúc, xe bạn cũng cần băng qua đường, bạn sẽ chạy xe ở phía cản bớt xe giúp họ, hay ở hướng nhờ xe họ cản bớt để bạn “ăn theo” cho khỏe?…

***
(04.01.2014)
Độc thoại

Gửi Anh,

Bạn em vẫn nói với em rằng, thà có một đối thủ còn hơn có vô số đối thủ, nghĩa là chinh phục một cô gái đang có người yêu vẫn có cơ thắng hơn so với một cô gái đang không là bạn-gái-của-ai-đó. Em thì không biết điều đó có đúng không (vì em chưa một lần thử chinh phục một cô gái ), nhưng em-ở-hiện-tại biết rằng, một chàng trai sẽ chinh phục được em nếu người đó chiến thắng được trái tim em. Anh cũng nghĩ thế, phải không?

Anh nè, tối nay khi chạy xe từ công ty về, em chợt nghĩ về Anh và câu chuyện cũ. Nghĩ cũng lạ, cái hồi em cố quên thì càng nhớ, cái hồi nay em dửng dưng thì chỉ thi thoảng nhớ về chuyện xưa chứ không còn là nhớ Anh nữa. Anh cũng biết em là đứa “hay quên” vậy mà, tình tiết thì nhớ dai một chút còn tên tuổi nhân vật thì lúc nhớ lúc quên đầy may rủi, xem phim hay đọc sách đều thế ^^.

Anh biết không, bấy lâu nay nhiều người nói em là “khó tính” lắm. Người thì bảo do tuổi tác, người thì nói do em không yêu đương gì, người lại kêu em kén chọn quá nên chưa đồng ý anh nào. Nghe người ta nói thì em cười vui thôi, bởi em biết lý do thật sự là bởi trái tim em chưa gật đầu ai cả, hoặc giả chớm gật đầu thì khoảnh khắc đã vội qua đi.

(Người ta bảo,)
Tình yêu dở dang là chuyện tình đẹp nhất,
Bởi thứ tình cảm đó mãi vẫn vẹn nguyên,
Trong ký ức, hoài niệm và cả vọng tưởng,
Của những kẻ cuồng si chẳng dám buông tay.

(Với anh thì,)
Anh không cần là kẻ cuồng si như thế,
Mãi khăng khăng ôm trong mình những ước ao,
Anh chỉ giản đơn muốn một lần nắm lấy,
Giữ bàn tay em thêm chút nữa bên mình…

***
(03.08.2014)
Điều tuyệt vời

Năm nay em nó đã có một sinh nhật thật tuyệt vời.

Này thì, quá trời lời chúc tốt lành và lời yêu thương gửi đến em nó. Này thì, bánh-hoa-quà đều đủ cả. Này thì, những phút giây vui cười sặc sụa, no nê bên đồng nghiệp, bạn bè. Này thì, những món quà tinh thần mà những người thân yêu đã dành cho em nó trong ngày đặc biệt…

Nếu kể hết điều gì làm nó vui, nó hạnh phúc thì có lẽ sẽ lê thê, dài dòng lắm. Thôi thì Cảm ơn Ba Mẹ đã sinh nó ra…

***
(06.09.2014)
Mưa

Trời đang nắng đẹp ấy thế mà sụp xuống liền ngay, mây đen kéo đầy trời và mưa nặng hạt. Xa xa tiếng sấm rền vọng lại, chợt nhớ đến những đêm mưa ở nhà…

***
(11.10.2014)
Who you are to me?

Trò này mình đã chơi cách đây 3 năm, kết quả khá thú vị, giờ chơi lại xem phiên bản 2014 có gì khác không. Relax cuối tuần nào ^^

“Vào ô Search trong FB, Đánh lần lượt các chữ cái A-Z. Với mỗi kết quả tìm kiếm, lấy kết quả đầu tiên và viết về người đó.”

Những người này tớ đều tag đấy, xem mọi người có nhận ra mình là ai trong bài viết không nhé! (cái nì FB chọn khách quan đấy nhé ^^)

A: Nguyễn Tuấn Anh
B: Bảo Trân
C: Châu Trần
D,H, L,T: Trần Lê Diệu Hy
E,K,S: Ken
F: Ball Fly
G: Riêng 1 góc trời
H: Hao Le
I: Duong IC
J: Justeen Bi Bò
K: Khai Phá Bản Thân
L: Lài Phạm
M: Mẹ Binny
N: Ngân Võ
O: Oanh Lê
P,V: Vo Phong
Q: QueTrang Tran
R: Magi Ro
S: Huynh Smile
T: Tuệ Tồ
U: Nguyễn Thúy Uyên Phương
V: Luan Vo
Y: Trần Phương Yến Thùy
Z: Zn Trung

***
(12.10.2014)
Chớm

Có những cái đến thật nhẹ nhàng, lặng lẽ, đến nỗi khi nhận ra tình hình thì mình đã bị nó “ám ảnh” .

Vốn dĩ là những người xa lạ, ấy thế mà sao có khi thấy thật gần. Một ánh mắt ấm áp, một nụ cười thật tươi, một câu hỏi thăm có vẻ bâng quơ, một sự quan tâm đầy kín đáo – vốn không mới mẻ gì với một cô gái mới bước qua tuổi ẩm ương đôi ba năm, ấy thế mà sao thấy khó quên lắm. Một nét buồn trên gương mặt, một sự kìm nén cảm xúc, một cái nhăn trán nhẹ cũng có thể khiến một người không thân thiết như mình thấy buồn lây. Là do mình quá để tâm rồi chăng?

Bỗng một ngày, chợt thấy rất gần gũi với một người vốn xa lạ. Cảm giác đó đến nhẹ nhàng và tự nhiên đến nỗi mình không kịp làm chủ tình hình.

Khi bất giác nhận ra hình như mình đang quan tâm đến điều gì đó hơn bình thường thì đó cũng là lúc phát hiện ra mình đã bước ít nhất một chân vào cái vòng khó nghĩ hồi nào không hay.

Mọi sự khởi đầu đến có cơ duyên của nó. Bỗng thấy chợt gần gũi một người vốn rất xa lạ.

Có một cái gì đó đang chớm trong lòng, nhẹ nhàng và tinh khôi…

***
(17.04.2016)
Lựa chọn thứ 2

Thực tế,

Chẳng ai muốn phải sử dụng đến lựa chọn thứ 2 (hay còn gọi là phương án B) trừ trường hợp phương án A đã không còn khả thi.

Chẳng ai thích mình chỉ là người “dự phòng” trong một mối quan hệ.

Chẳng ai thấy vẻ vang mà đi khoe với cả thiên hạ mình được đậu vé vớt.

Chẳng ai mong mình chỉ bị xếp thứ 2 trong các lựa chọn cho một cơ hội tốt nào đó chỉ dành cho người phù hợp nhất.

Vậy mà…

Có khi nào, ta hồn nhiên nói: “Đi chơi với tao nhé, tao rủ thằng X mà nó cho tao leo cây nên giờ rủ mày”?

Có khi nào, ta thành thật tâm sự với bạn đời rằng: “Chẳng qua vì khi ấy cô ấy còn abcdefg quá, chứ không anh đã lấy cô ấy rồi”?

Có khi nào, ta bỏ mặc lời hứa với người thân chỉ để đi theo ngay và luôn lời rủ rê của đám bạn hoặc một người nào đó chỉ mới xuất hiện trong đời ta ít lâu nhưng ta lỡ có cảm tình mà không một chút áy náy?

Có khi nào, khi vui thì ta quên mất người vẫn đồng vai sát cánh bao lâu, chỉ đến khi ta bị cả thế giới quay lưng hết thảy mới quay về khóc lóc, dựa dẫm họ?

Có khi nào, ta cố tình hoặc vô ý đẩy một người vào tình cảnh khiến họ cảm thấy họ là người thừa thải trong cuộc sống bận rộn của ta, và chỉ khi nhàn rỗi ta mới hào phóng ban cho họ chút quan tâm, tình cảm còn sót lại sau khi đã tiêu dùng vào các mối quan hệ, mối bận tâm mà ta thấy quan trọng hơn? …

Nếu được quyền lựa chọn, ta là người may mắn vì được làm chủ cuộc sống của mình. Hãy hạnh phúc với lựa chọn đầu tiên, nhưng nếu có thể, cố gắng đừng làm tổn thương những lựa chọn thứ hai. Và nếu đủ mạnh mẽ, hãy mạnh dạn bước ra khỏi cuộc đời của những người chỉ xem ta là phương án B.

Bởi, không chỉ riêng ta mà mỗi người đều xứng đáng là lựa chọn đầu tiên của ai đó, xứng đáng có được một hạnh phúc trọn vẹn cho riêng mình…

***

Cuộc sống vẫn không ngừng vần xoay, và cảm xúc của em nó vẫn sẽ không ngừng tuôn chảy đầy tươi mới. Hì hì hì…

Huế, 28.12.2018