Đôi lời nhắn gửi từ các bạn nhỏ

BỐ MẸ ƠI, có bao điều ấp ủ lâu nay con muốn nói…

👉 Con không thích bị so sánh con với bạn bè.
👉 Con không thích bị trách mắng, chê bai trước mặt người lạ.
👉 Con không thích bị áp đặt .
👉 Con không thích bị quyết định thay tất cả về sở thích hay cuộc sống của con.
👉 Con không thích luôn bị bắt phải luôn tuân thủ theo các khuôn khổ.
👉 Con không thích bị ép học những môn con không có năng khiếu.
👉 Con không thích luôn bị bác bỏ mọi suy nghĩ, ý tưởng có vẻ điên rồ của con.
👉 Con không thích bị thúc ép, chỉ trích khi con học hoặc làm việc gì đó chậm chạp hoặc vụng về, khi con chưa sẵn sàng để bắt đầu làm điều gì đó.

BỐ MẸ CÓ BIẾT ⁉️⁉️

Mọi sự chê bai, so sánh và trách mắng của Bố Mẹ sẽ khiến con tự ti về bản thân, bất mãn với bạn bè, ganh tị với những những giỏi hơn mình. 😦

Mọi sự áp đặt hay việc Bố Mẹ cứ liên tục quyết định thay mọi điều cho con sẽ khiến con trở thành đứa trẻ thụ động, thiếu chính kiến riêng và thui chột thói quen phải tập chịu trách nhiệm về những điều mình làm, và cả cuộc đời mình sau này. 😦

Mọi sự bắt buộc con phải luôn tuân thủ theo nguyên tắc, khuôn khổ có thể luyện con thành đứa trẻ biết hành xử, một học sinh gương mẫu, nghiêm túc, nhưng tuyệt nhiên nó kìm hãm việc con được là chính mình, thiếu cá tính, thay vào đó luôn đè nén chính mình theo ánh nhìn, đánh giá của mọi người xung quanh. 😦

Mọi sự bắt ép con học những môn con không thích, không có năng khiếu để bằng “con nhà người ta”, để theo xu hướng , để vào trường tốp đầu, để thi thố này kia,… chỉ làm con thấy mệt mỏi và chán nản với bản thân, chán ghét việc học tập, trường lớp và sách vở trở thành nỗi ám ảnh trong suốt tuổi thơ con. 😦

Mọi sự bác bỏ những ý tưởng, ý kiến của con khiến con tụt cảm xúc, cảm thấy mình sai trái, ngại chia sẻ những suy nghĩa của bản thân, chỉ biết tuân theo số đông, sự sáng tạo bị bóp chết từ trong trứng nước. 😦

Mọi sự hối thúc khi con còn chậm chạp hoặc chưa sẵn sàng chỉ càng làm con thấy bất an, khiến con cảm thấy áp lực phải nhanh hơn, phải bắt đầu ngay. Con sợ hãi và lo lắng vô cùng. 😦

Con biết rằng, Bố Mẹ luôn nỗ lực để là Bố Mẹ tốt nhất của con;
Bố Mẹ cũng biết rằng, con luôn cố gắng để trở thành đứa con ngoan, khiến Bố Mẹ tự hào.

Chỉ là,
Con muốn Bố Mẹ có thể HIỂU CON HƠN ‼️
Con muốn Bố Mẹ có thể thật sự LÀM BẠN CÙNG CON‼️

Con yêu Bố Mẹ! 💝💝💝

———
Nguồn: FanPage Trần Thị Diệu Huyền
#TranThiDieuHuyen #HuyenTran

Huế, 06.5.2020

Thành công hơn với quy tắc 20 phút mỗi ngày

Quy tắc 20 phút để thành công hơn mỗi ngày – là một trong các bí quyết thành công được những người thành công thường xuyên áp dụng. Quy tắc này gồm 03 bước:

  • Xác định thói quen cho mục tiêu mới mà bạn muốn tạo dựng.
  • Dành 20 phút mỗi ngày để thực hiện thói quen này.
  • Lặp lại thói quen trong ít nhất 30 ngày.

Có bài học thành công nào chỉ giản đơn hơn thế?

Thực ra, thói quen tốt giống như những bông hoa tuyết trên sườn núi. Chúng ta gần như không nhận ra những hiệu ứng tích cực hay kết quả ngay lập tức từ việc xây dựng các thói quen tốt đối với cuộc đời của mình. Nhưng theo thời gian, chúng khiến chúng ta thay đổi bản thân một cách tự nhiên, đồng thời mang đến cho chúng ta những thành công, cơ hội đến bất ngờ, dồn dập chẳng khác gì một trận “tuyết lở”.

Không ít người trong số chúng ta từng ảo tưởng rằng, để thành công chỉ là chuyện trong một sớm một chiều. Ở đây, điều mà họ không nhận ra đó là thành công là kết quả của một quá trình làm những việc Đúng và Cần thiết nhất định mỗi ngày – thói quen của người thành công.

Tạo dựng thói quen mới hàng ngày dễ hay khó? Câu trả lời của những người thành công sẽ là không khó nếu bạn biết phải làm những gì, không nên làm những gì và cam kết sẽ dành thời gian cùng sự kiên trì.

Kiên trì chính là sự khác biệt giữa thất bại và thành công, là bí quyết để thành công!

Nếu Bạn thật sự muốn phát triển bản thân, hãy lựa chọn cho bản thân một thái độ và quyết tâm đúng đắn. Quyết tâm thành công cùng thái độ sẽ quyết định tất cả. ☘️

Nhanh nhỉ, lại Valentine. :-)

Nhanh nhỉ, lại Valentine. 🙂

FB nhắc kỷ niệm ngày này năm trước, rồi những năm trước nữa… Nhớ đến một vài điều và thoáng mỉm cười.

Khi càng trải qua nhiều việc, chứng kiến những đổi thay trong đời, con người ta dường như cũng nhìn về tình yêu, về lễ tình nhân một cách nhẹ nhàng và giản dị hơn rất nhiều.

Chỉ giản đơn bình yên ngồi đối diện nhau trong một căn phòng ấm cúng, cùng chuyện trò, cùng ăn tối, cùng dọn dẹp, rửa chén. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn nắm chặt tay nhau trên mọi hành trình, trên mọi địa hình – từ bờ cát bỏng rát trưa nắng, đến đường phố đông đúc chiều tối. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn dành cho nhau cái ôm ấm áp khi biết đối phương đang ốm, đang đau buồn, đang mệt mỏi, đang cô đơn, đang sợ hãi, đang cần mình. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn gửi cho nhau những icon dễ thương – thay cho bao điều không nói bằng lời, gọi nhau thân thiết bằng tên gọi đặt riêng cho nhau. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn là buồn ngủ díp mắt, vì biết đối phương có việc phải thức khuya, vẫn ráng căng mắt chờ để gửi đến nhau lời chúc ngủ ngon, và cùng nhau tắt máy, khò khò. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn sau khi tất tả chạy lo công việc đến mệt rũ, đói meo, lúc về lại góc nhỏ của mình thấy cục kẹo, cái bánh, trái bắp, củ khoai, miếng trái cây, ly C sủi nằm lặng yên đâu đó chờ mình sẵn. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn chở nhau vi vu trên những cung đường, đứa ngồi sau ôm chặt người phía trước, miệng nói luyên thuyên đủ điều, còn đứa cầm lái thì mắt vẫn căng ra nhìn đường nhưng lòng thì cứ rộn rã những niềm vui không tên. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn trong lòng thật sự có nhau, trân trọng, yêu thương nhau, hiểu đối phương thích gì, không thích gì để nỗ lực làm đối phương có thể cười thật vui vẻ, không làm đối phương phải có chút phiền lòng nào vì mình. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn là nghĩ cho mình, nghĩ cho đối phương, nghĩ cho tương lai của cả hai để mỗi ngày không ngừng hoàn thiện bản thân hơn, cố gắng làm tốt công việc của mình, sống tốt cuộc sống của mình, yêu thương bản thân, phấn đấu trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình hôm qua. Ấy là hạnh phúc.

….

Trong cuộc đời của mỗi chúng ta, ở khoảnh khắc nào đó, tớ nghĩ rằng cũng đã có một, một số, hoặc thật nhiều những hạnh phúc giản dị như thế. Có người trân trọng; có người vì vội vã mà không lưu tâm; có người xem đó là điều hiển nhiên, sẵn có; có người lại trọn vẹn với từng phút giây. Âu cũng là duyên.

Một ai đó từng nói: “Tình yêu không phải là lựa chọn. Yêu là yêu, không lý do, không điều kiện”. Nếu trái tim còn cân đo đong đếm thì có lẽ tình yêu, hạnh phúc vẫn đang đâu đó thong dong ngoài kia chờ bạn mở cửa trái tim để mời vào. Khi bạn đã sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp nhất (vì bạn xứng đáng), tớ nghĩa rằng tình yêu sẽ hiện diện vào lúc bạn không ngờ nhất.

Chúc bạn, tớ và tất cả chúng ta luôn giữ trong mình trái tim ngập tràn yêu thương!

Và một ngày đẹp trời, sẽ có ai đó đến bên và hỏi: “Mình già đi cùng nhau, em/anh thích không?”.

À ha. 🙂
Huế, 14.02.2020

Vết thương lòng tuổi thơ em…

Chiều nay tìm hiểu về mấy khóa học dành cho trẻ, tình cờ đọc một nội dung liên quan đến việc hàn gắn vết thương lòng cho các bạn nhỏ ở những gia đình có mất mát (bố mẹ lục đục, đã chia tay hoặc có người mất), lòng bỗng có chút bồi hồi.

Chợt nhớ câu chuyện của một bạn nhỏ đã thủ thỉ với mình ngày học làm vòng đeo tay:
– Mẹ con tội lắm cô ơi!
– Vì sao con nói mẹ tội nè?
– Dạ, ba mẹ con cãi nhau. Mẹ con buồn lắm
– Chắc là ba mẹ có khác biệt quan điểm nhau chút thôi, rồi ba mẹ sẽ sớm làm lành và vui vẻ lại nè. Con đừng lo quá nha.
– Dạ con không biết. Giờ ba không ở với ba mẹ con con nữa cô ơi.
– Vậy giờ mấy mẹ con con đang ở đâu?
– Dạ, mẹ đưa chị em con về ở với bà ngoại ạ.
– Tụi con về nhà ngoại lâu chưa?
– Dạ mẹ con con về ngoại cũng được một thời gian rồi.
– Vậy thời gian qua ba có liên lạc gì với tụi con không?
– Dạ không ạ.
(Lắng)
– Cô ơi, có lần con thấy mẹ khóc. Con biết mẹ buồn lắm á. Có điều không nói cho mẹ biết con thấy mẹ khóc, con không muốn mẹ biết con thấy mẹ buồn.
– Đứa trẻ ngoan, mẹ con phải rất hạnh phúc khi có đứa con gái tình cảm như con. Thế con làm vòng tay này tặng mẹ con phải không?
– Dạ, con muốn tặng quà để mẹ vui. Nhưng mà con làm chậm quá cô ơi, mấy bạn đã làm xong vòng của mấy bạn hết rồi!
– Không sao hết, các bạn làm xong vòng thì các bạn sẽ tham gia các hoạt động khác, con cứ làm đi, cô ngồi lại đây với con cho đến lúc xong vòng tay của con. Con không phải ngồi một mình đâu, đừng lo lắng chi cả, cứ yên tâm tập trung làm vòng của con thôi. Con xem nè, dù con làm chưa nhanh bằng các bạn nhưng vòng của con đang làm rất đẹp. Cô tin sau khi hoàn thành, nó là một cái vòng rất tuyệt vời.
– Thiệt hả cô. Mẹ con sẽ thích phải không cô?
– Cô chắc chắn mẹ con sẽ rất thích, bởi nó thật sự đẹp và được làm bằng tất cả thành ý, tình yêu thương của con.
– Dạ.
Thế rồi cô bạn nhỏ ấy lại cặm cụi ngồi tết vòng, bỏ cả bữa ăn nhẹ, bỏ cả giờ giải lao, chỉ chăm chú tỉ mỉ làm công việc của mình. Cô bé thao tác còn chậm, đôi khi còn làm sai, mình phải giúp tháo nút ra để bé thắt lại, nhưng trên hết, nhìn thấy sự kiên trì và tỉ mẩn của con, mình vô cùng xúc động.

Khi các bạn đã lác đác ra về, cô bé mới làm xong chiếc vòng của mình. Bé cầm thành phẩm khoe mình với ánh mắt long lanh:
– Cô ơi, con làm xong rồi nè.
– Con gái, con giỏi lắm. Nhận được món quà này, mẹ con sẽ rất vui.
– Dạ, vài bữa con sẽ làm cho em con thêm một cái vòng nữa.
– Con không chỉ là đứa con ngoan mà còn là một người chị thương em nữa. Mẹ con thật sự có thể tự hào về con.
Cô bé cười vui híp mắt.

Mẹ đến đón, cô bé chạy ào ra ngay đưa ngay vòng tay tặng mẹ:
– Mẹ ơi, con làm vòng tặng mẹ này….

***
Lại nhớ câu chuyện của một người bạn cũ. Một cô nàng xinh xắn, cao ráo, fan hâm mộ xếp hàng dài. Cơ mà anh chàng nào cô ấy cũng chỉ quen dăm bữa rồi thì bỏ. Thậm chí, lâu lâu mọi người lại bàn tán cô ấy đang cặp với anh này, anh kia đã có người yêu, đã có gia đình. Bạn bè có quan tâm, can ngăn khuyên cô ấy nên yêu nghiêm túc một anh tử tế, cô ấy chỉ cười nói gọn:
– Tao chả thích yêu nghiêm túc. Tao chả tin vào tình yêu, thì làm quái gì tao phải cột mình với một ai đó cho nhọc thân. Sống thế này vui hơn.

Nghe thế, bạn bè tản hết, định vị cô ấy là đứa thích đùa giỡn với tình cảm, ai dại dính vô tự chịu. Thân cô ấy, cô ấy lo, riết cũng chẳng ai hỏi tới nữa.

Chỉ là vô tình một lần lúc cô ấy say, mình được nghe cô bạn ấy tâm sự:
– Tao buồn lắm mày ơi. Mẹ tao yêu bố tao nhiều lắm, hy sinh vì gia đình nhiều lắm, vậy mà bố tao vẫn nỡ bỏ nhà đi với gái. Bị gái đá thì về khóc lóc xin mẹ tao tha thứ, được một thời gian thì chứng nào tật ấy, cái thói lăng nhăng không chừa. Hồi đầu tao còn xót, thương mẹ. Sau tao thấy bố tao cứ năm lần bảy lượt như thế, tao đâm hận bọn đàn ông. Tao ghét mấy thằng đàn ông tham lam, không biết trân trọng tình cảm chân thành. Tao không tin vào tình yêu thề non hẹn biển của mấy chả. Tao chơi đùa với mấy chả, phá được cặp nào tao phá hết, để mấy lão biết mùi bị đá, bị phản bội là thế nào. Cái loại không biết trân trọng người thật lòng thật dạ yêu thương mình thì không xứng đáng có được hạnh phúc…

Nhỏ vừa nói, vừa khóc rồi mệt quá ngủ thiếp đi. Nhìn nhỏ khi đó mình chỉ biết thương, rồi nghĩ bụng mong sau này có một anh nào ấy có thể dành cho nhỏ một tình yêu đủ lớn để chữa lành nỗi hận thù, khôi phục niềm tin trong nhỏ thì tốt quá…

***
Nhớ về những câu chuyện này và bất giác muốn kể lại. Bố mẹ mình à, các bạn nhỏ không chỉ nghe những điều chúng ta giảng dạy, mà còn đang nhìn những chuyện chúng ta làm, cách chúng ta hành xử, đối xử trong gia đình với nhau cả đấy. Đừng nghĩ nhỏ tuổi là không hiểu chuyện. Có những việc, chúng ta vô tình để lại những vết thương lòng, những ám ảnh và những hệ lụy về mặt tâm hồn lâu dài cho con trẻ lúc nào không hay.

Yêu thương, tôn trọng, lắng nghe và là người bạn chân thành của các bạn ấy, bố mẹ mình hen!

Huế, 04.02.2020