Tạm biệt nhé! :-)

Có những cái hẹn, từng là lời nói vu vơ, rồi thì tưởng như lời hẹn đó đã lạc mất qua bao không gian, thời gian giữa dòng đời bận rộn. Ấy vậy mà bỗng một ngày, với một chuyến đi chớp nhoáng, lời hẹn ấy được thực hiện, giữa bối cảnh tưởng như không ngờ nhất.

***

-“Tại sao em về Huế?”

– “Em sẽ quay lại SG chứ?”

– “Em có nhớ…”

– …

Có hàng trăm câu hỏi, nếu chúng được hỏi ở thời điểm nào đó trong một ngày nào đó của hôm qua, chúng ta có lẽ đã tìm ra đáp án cho mỗi người và cả đáp án chung cho tất cả. Chúng ta đã chọn sự lặng lẽ quay bước ngày đó, nên đáp án nếu có của ngày hôm nay cũng đã lỡ mất một nhịp thời gian nào đấy. Nếu có nhắc lại cũng chỉ để tháo gỡ những băn khoăn còn nợ của ngày xưa cũ, phải không?

***

Có những điều đã từng là niềm vui giản dị mà chúng ta từng tìm kiếm, giờ trở nên quá đỗi mờ nhạt hôm nay. Cái nắm tay ấy đã từng quen thuộc nhưng giờ đây không còn đủ sự ấm áp trong em để giữ lại bàn tay em trong bàn tay người. Cảm xúc một khi đã có sự thay đổi về “chất”, thì quá khứ sẽ chỉ là quá khứ. Điều quan trọng với mỗi người bây giờ là hiện tại. Và em hiểu rõ cảm giác trong em hiện giờ cũng như bầu trời, hơi ấm mà mình tìm kiếm.

***

Người hỏi giờ em dạo này thế nào? Em nói em đang vui với cuộc sống hiện tại.

Người hỏi em có đang hạnh phúc không? Em cười…

Người lại nói em không cần cười nhiều, chỉ cần cười thật thống khoái, thật vui vẻ là được vì nụ cười ấy bình yên lắm…

***

Người dặn dò hãy chọn người đàn ông cho em được bờ vai bình yên để dựa vào, họ phải quan tâm em đủ tốt, yêu thương em thật nhiều, biết chở che, bảo vệ cho em vì đôi khi em cứ quên đi chính mình, nghĩ quá nhiều cho người khác.

Người nhắc em đừng quá mạnh mẽ, đừng quá bướng bỉnh, đừng quá gắng gượng, đừng quá tham công tiếc việc, khi mệt mỏi hãy nghỉ ngơi, khi buồn thì cứ khóc thật to cho thoải mái, đôi khi cứ mặc kệ tất cả mà sống cho bản thân nhiều hơn.

Người thật tâm chúc em vui vẻ, an yên và hạnh phúc.

***

Đâu đó trên hành trình em đã qua, người từng đồng hành cùng em một đoạn đường. Không đủ duyên để đi một quãng đường dài hơi hơn, nhưng mỗi người cũng đã từng có được những khoảnh khắc vui vẻ cho riêng mình. Chúng ta đã chọn những hướng rẽ khác nhau, chỉ từng quên gửi nhau một lời chào tử tế tại đoạn rẽ. Nhưng có lẽ cuộc sống đã cho chúng ta cơ duyên để trả lại nhau một lời tạm biệt trọn vẹn. Sau lần tạm biệt này, người và em – những người quen cũ – vẫn tiếp tục đi con đường mình đã chọn, yêu người trái tim chọn lựa, không vướng bận, không nợ nần gì nhau.

***

Cảm ơn người vì đã dành cho em rất nhiều điều tử tế, những lời khuyên, dặn dò đầy chân tình và cả những lời chúc phúc. Em mong người sẽ sớm tìm thấy hạnh phúc thật sự của mình.

Tạm biệt nhé!

Huế, 31.08.2018

Advertisements

Trọn

Sáng sớm nay, tiễn biệt một người về với đất mẹ. Như mọi lần đưa tiễn linh cửu của người đã khuất, bước hạ huyệt, lấp đất lên quan tài luôn khiến tui rưng rưng dù người nằm trong quan kia tui cũng chỉ mới có duyên gặp gỡ duy chỉ một lần trong đời lúc họ còn sinh thời.

life

Tui thấy buồn, nỗi buồn sẻ chia với những người thương yêu họ giờ đây âm dương cách trở, một mình họ nằm lại dưới ba tấc đất lạnh lẽo, gia đình thiếu bóng, ngôi nhà thiếu tiếng một người. Tui càng buồn khi nghĩ và tưởng tượng đặt vị thế mình là người nhà của người nằm dưới kia, cuộc đời quá đỗi vô thường. Nếu một ngày nào đó, người nằm đó là người thân, là người tui yêu thương, tui sẽ đau đớn đến ngần nào…

Sáng nay, xung quanh tui có nhiều người, có người nhà – họ hàng của người đã khuất, có những người tới đưa tiễn – quen mặt có, xa lạ có, cơ mà tui cứ nghĩ giả như lúc đó tui có người yêu hoặc ông xã ở bên cạnh, tui sẽ thế nào nhỉ. Có lẽ, tui sẽ siết chặt tay người ấy, nhìn người ấy bằng ánh mắt đỏ hoe thì thầm: “Anh ơi, mỗi ngày mình yêu nhau nhiều hơn một chút, yêu nhau dài dài luôn không tính năm tính tháng. Và anh cố gắng đừng bước đi trước, để em lại một mình như vậy anh nhé, chắc em không chịu nổi đâu…”

Đường về rợp bóng cây, những khu mộ nằm rải rác theo nghĩa trang dưới những tán lá. Cảnh bình yên mà buồn đến nao lòng. Tui lại ước giá lúc ấy tui ngồi cạnh hoặc sau xe người tui thương, tui sẽ ngắm thật kỹ khuôn mặt, tấm lưng ấy, ôm người thật chặt để giữ hình bóng cùng những yêu thương ấy thật sâu tận đáy lòng. Hành trình đời người tưởng dài mà cũng vô cùng, có thể hôm qua còn đó bên nhau, hôm nay đã là người còn kẻ mất. Lẽ sống chết, được mất và duyên phận ở đời, trời tính chứ người không bao giờ tính được…

Tui lại nhớ về câu chuyện cũ một người bạn đã từng kể cho tui hồi còn là sinh viên. Anh ấy bảo hồi nhỏ nhà khó khăn lắm thế nên mỗi khi được mẹ mua hoặc ai tặng cho món đồ gì là quý lắm, cất giữ để nhìn chớ không dám mặc, không dám dùng ngay. Ấy thế nên có cái chuyện dở khóc dở cười là ngày ấy được mẹ mua cho cái áo mới rất đẹp, cứ cái thói quen chỉ ngắm không dám mặc, đến một ngày đẹp trời quyết định khoác lên tấm áo mới thì vải đã cũ, áo cũng không còn vừa, phải bỏ đi. Chuyện ngày ấy đã nghĩ là nghe cho vui, giờ bỗng dưng lại hiển hiện trong đầu. Cái tính tui cũng có khác mấy đâu, đồ đẹp, đồ dùng được tặng tui cũng ít khi dùng ngay, mà cứ tính chờ dịp này, dịp kia đặc biệt mới đem ra xài. Giờ chiêm nghiệm cái cảm giác vô thường và mất mát ngay trước mắt tui mới ý thức càng rõ cuộc đời này vốn dĩ không chờ đợi tui hay bất cứ ai. Vậy là quyết định từ giờ món đồ nào tui quý, tui yêu, tui phải triển khai dùng ngay. Một là để người mua, người tặng biết rằng tui trân quý thành ý của họ. Hai là để tui được trải nghiệm khi tui và món quà còn phù hợp với nhau. Tương tự, với những người tui yêu thương, quý mến, tui sẽ chủ động hơn trong việc thể hiện, quan tâm họ, bởi tui không biết rằng đời người sẽ cho tui bao nhiêu cơ hội để làm điều đó. “Cuộc đời đó, có bao lâu, mà hững hờ…”

Chạy xe về đi qua một vài cung đường và địa điểm quen thuộc, tui lại bất giác nhớ về những ngày đã qua, những kỷ niệm đã có với những người tui quen – thân – thương – yêu ở đó. Đến bao giờ tui mới lại có dịp để được ngồi lại những nơi đó với những con người đó, sống lại những khoảng thời gian vui có – buồn có – cười có – khóc có với họ trong cái guồng quay tất bật của cuộc sống, trong cái đổi thay biến hóa của lòng người, trong cái vô thường của cuộc đời. Thế mới càng thấm việc trân trọng từng khoảnh khắc, sống trọn với hiện tại có ý nghĩ đến ngần nào.

Tui trở về nhà và thu dọn lại đồ đạc, cũng là để thu xếp lại lòng mình. Những món đồ được tặng, cái áo cái quần tui đem giặt phơi để mặc trong một ngày sớm nhất tới đây, đôi giày yêu quý mai tui sẽ mang đi liền,… Những góc nhỏ trong nhà nơi đã lưu hình ảnh hoặc kỷ niệm của những người thân thương đã từng ghé thăm, tui cố gắng ghi chú lại cẩn thận những cảm xúc khi đó, lòng tự mỉm cười cảm ơn những cái duyên đã cho tui có được những ký ức ấm áp, vui vẻ đó trong đời – và giờ là lưu lại trong ngăn chứa bí mật của trái tim mình.

Nhìn ra cửa sổ chiều trời đầy nắng. Những hôm qua đã có nhiều ngày nắng và có thể những ngày mai cũng sẽ có những ngày nắng như vậy. Nhưng sao bỗng dưng tui thấy yêu quý tia nắng ấm áp đang hiện hữu lúc này đến lạ. Tui tự hỏi lúc này những người bạn, những người tui thương yêu đang ở đâu, làm gì và mọi việc vẫn đang tốt đẹp với họ chứ. Tui gửi theo gió nỗi nhớ và yêu thương đang đong đầy trong tui đang hiển hiện tại thời điểm này khi nghĩ đến họ. Mong mọi điều an yên đến với những con người ấy – những người đã có một ý nghĩa nhất định trong lòng tui.

Mỗi lúc, mỗi nơi, sống trọn nhé, tui ơi!   

Huế, 12.08.2018

Xin đừng thương tui… :-)

Chuyện kể là,
Tui không phải là cô gái đảm đang, đam mê nội trợ, giỏi thuê thùa may vá hay ti tỉ những mỹ từ đẹp đẽ dành cho người phụ nữ truyền thống hay người con gái Huế. Xì tai của tui là việc tới tay thì mần, thấy cái gì chưa ưng bụng thì xắn tay vô làm, và đã làm thì sẽ làm đến nơi đến chốn, không bày bừa (bắt người khác dọn hậu trường thay). 🙂
Tui không phải là cô gái xinh đẹp, 3 vòng vạn người mê. Thân hình tui mi nhon mười năm không đổi, gầy gầy, xương xương, khi cười trông mặt tươi một xíu còn lúc đăm chiêu suy nghĩ thì cái mặt e già thua trái cà xíu thôi. 🙂
Tui không phải là cô gái nữ tính, dịu hiền, luôn biết nghe lời. Tui thuộc loại khá cứng đầu, cứ việc đúng là tui làm, thấy cái gì chưa phù hợp là tui góp ý, bình thường không nói nhiều nhưng cái gì cần đấu tranh tui sẽ không ngồi yên bỏ mặc. 🙂
Tui không phải là cô gái thích làm nũng, hay nhờ vả. Mấy tên bạn tui có khi bảo rằng: “Hay là cứ yếu đuối tí cho ra con gái”. Việc nhẹ, việc nặng, tính tui là việc gì tự làm được thì tui làm, không làm được tui chỉ nhờ một hai lần, nếu không giúp thì tui không nhờ nữa và tự kiếm tiếp cách khác để giải quyết. 🙂
Tui không phải cô gái quá đỗi tinh tế và sâu sắc. Tui dùng trái tim tự nhiên và vô tư lự (đôi khi vô tâm) của tui để đối xử với những người xung quanh. Không quá ân cần hỏi han, không quá xum xoe tâng bốc, không can thiệp quá sâu đời tư của mỗi người, không để tâm quá nhiều điều thiên hạ luận đàm. 🙂
Tui không phải cô gái thích chưng diện, hay sắm sửa cho bản thân. Có người bảo tui là người làm nghèo cho ngành thời trang nước nhà và thế giới, chỉ giỏi làm giàu cho mấy nhà xuất bản. Ờ thì, tui thích mua sách, ngắm cái đẹp, du lịch và thỉnh thoảng mua quà tặng cho những người tui yêu quý (và cũng thích được nhận quà dù chỉ là cái kẹo bé tí). 🙂
Tui không phải cô gái thích làm mình nổi bật giữa đám đông, trừ những trường hợp cần phải bước ra sân khấu cho ánh sáng chiếu vào hoặc phải làm nhân vật của công chúng, còn không tui thích lui về hậu trường quan sát mọi người tỏa sáng, ngắm nhìn cuộc sống và suy ngẫm. 🙂
Tui không phải cô gái ai nói gì cũng cười, nghe gì cũng gật, giả ngu ngơ cho cả thiên hạ tưởng bở. Tui thích những câu chuyện có lý, có tình và khoái những con người có tâm, có hồn, có chất. Nói chuyện không hợp thì khỏi ngồi chung lần sau. Hợp cạ rồi ngồi bên nhau im lặng cười cười cũng đủ. 🙂
Tui không phải cô gái thủ phận sau màn the hoặc thích dựa dẫm. Tui có sở thích, đam mê và những giấc mơ của mình thế nên tui bước cứ bước trên con đường của tui, nếu có ai đồng hành dù chỉ một đoạn ngắn thôi thì cũng đã là quá đáng trân trọng. Tui không gượng ép hoặc mong cầu ai điều gì nên cũng hy vọng đừng ai bắt buộc tui phải sống theo cách mà họ muốn. 🙂
Tui không phải là cô gái dễ yêu, dễ hận, dễ giận, dễ quên. Ai từng đối xử tốt với tui, tui nhớ mãi ân tình của họ. Ai từng chơi xấu tui, tui nghỉ chơi chứ cũng không bỏ công chơi bẩn lại họ làm chi. Ai từng làm tui (hoặc những người tui yêu thương) tổn thương, tui từ từ đưa họ ra khỏi vòng cuộc sống của tui chứ không thù ghét họ. Tui dửng dưng, lạnh lùng vậy đó. 🙂
Tui không phải là cô gái có quá nhiều bạn bè, thích hội hè. Tui có những người bạn chí cốt, một vài nhóm huynh-đệ-tỉ-muội thân thiết, một sốngười đã từng thương tui hoặ c tui thương. Ai cũng có một vị trí riêng trong lòng tui. Tui luôn tin những người đã đi qua hoặc ở lại trong tui đều có một ý nghĩa nào đó. Điều tui tâm niệm là cái gì quá khứ là quá khứ, hiện tại thì cứ phải trân trọng đã. 🙂
Tui không phải là cô gái tuổi mười chín, đôi mươi, yêu đương loạn cào cào, lấy chinh phục làm niềm vui. Tui đã bước qua tuổi ba mươi, độc thân vui tính, tin vào Duyên và trân quý sự chân tình. 🙂
love life.png1
Xin đừng thương tui nếu bạn mong chờ ở tui những điều đại đa số các cô gái khác có thể có và đem lại cho bạn. Xin đừng thương tui nếu bạn hy vọng tui sẽ là một hình tượng thập toàn thập mỹ nào đó.
Hãy cứ nhìn tui và thương tui (nếu có) bởi tui là tui thôi, nhé! 😉 😉 😉
Huế, 11.07.2018

“nhất” :-)

Vui nhất không phải là yêu đương ồn ả cho cả thiên hạ hờn ghen; mà là những lúc chợt phát hiện ta đang vô tình suy nghĩ giống nhau, hành động giống nhau và nhe răng cười với nhau như những đứa trẻ. 🙂
Buồn nhất không phải là chia xa; mà là bỗng dưng phát hiện đã vô tình để lạc mất nhau giữa cuộc đời… vào một ngày đẹp trời. 😐
Ấm nhất không phải là những cái ôm thật chặt; mà là những quan tâm, chở che trong nhau. 🙂
Lạnh nhất không phải là một mình đi trong gió rét; mà là hờ hững đi bên nhau như những người xa lạ. 😐
Thương nhất không phải là những ngọt ngào trót lưỡi đầu môi; mà là những vụng về chân thật dành cho nhau. 🙂
Giận nhất không phải là những khi bất đồng quan điểm hoặc chẳng làm theo mong muốn của nhau; mà là những lúc dối lòng, chẳng tỏ bày thẳng thắn cùng nhau. 😐
Khỏe nhất không phải là có một bờ vai vững chắc để tựa vào; mà là niềm tin dù có làm gì, ở đâu vẫn luôn có một ánh mắt âm thầm dõi theo bảo vệ ta lúc cần thiết. 🙂
Đau nhất không phải là những vết thương ngoài da; mà là những vết sẹo lòng bị chà lui xát tới. 😐
Trẻ nhất không phải là thanh xuân của mái tóc, làn da, phục trang, vóc dáng; mà là những dáng hình đẹp mãi trong nhau. 🙂
Già nhất không phải là da mồi, tóc sương, độ tăng của tuổi tác; mà là những cảm xúc cằn cỗi về nhau. 😐
Đủ nhất không phải là quà cáp lễ lạc, hoa thiệp tung hô; mà là biết dành riêng cho nhau thời gian cùng những thương yêu. 🙂
Thiếu nhất không phải là tiền bạc, vật chất mỗi tháng kiếm được bao nhiêu; mà là chẳng còn lắng nghe, chia sẻ cùng nhau. 😐
Gần nhất không phải là ở sát vách, ngồi cạnh bên; mà là sự thấu hiểu, đồng điệu của trái tim. 🙂
Xa nhất không phải là người cực Nam, kẻ cực Bắc; mà là người ở đây hồn ở đâu mất rồi. 😐
Quen nhất không phải ngày ngày gặp mặt; mà là làm gì, ở đâu cũng cảm thấy hình ảnh của nhau. 🙂
Lạ nhất không phải là những cái mới; mà là những điều quen thuộc bỗng đi đâu mất rồi. 😐
Yên tâm nhất không phải là khi có nhau ở bên, giám sát từng nhất cử nhất động mọi lúc mọi nơi; mà là dù có làm gì, ở đâu vẫn luôn có lòng tin về nhau. 🙂
Lo lắng nhất không phải là một ngày nào đó liệu ta có còn thuộc về nhau; mà là dù ở đâu, cùng ai, người có đang được bình an, hạnh phúc? 😐
Cảm ơn cuộc đời đã dành tặng tui những chữ “nhất”, để khi bước qua những ngày xưa cũ, tui có được tui của ngày hôm nay! Ahihi

Huế, 30.01.2018