Cảm xúc là thứ dòng chảy kỳ lạ :-)

Tối nay lật giở lại những bài note cũ, phát hiện ra mình có gần chục bài đang viết dang dở, có những bài bỏ lỡ gần 07 năm chưa được viết tiếp. Đọc lại một lượt các bài, nhiều cảm xúc, nghĩ suy ập về.

Với mục tiêu hoàn thành những điều còn dở dang để chuẩn bị bước sang năm 2019 – một năm bản thân dự cảm là có nhiều đổi mới (dù chưa biết nó sẽ thuộc nhóm lĩnh vực gì ), tui quyết định gom các bài note ấy vào chung trong một bài này. Mỗi bài note là một loại cảm xúc, có thể có bắt đầu nhưng chưa có kết thúc, hoặc đã trọn vẹn bắt đầu – kết thúc, hoặc có khi lại không đầu – không cuối. Mỗi xúc cảm lại là một kỷ niệm hoặc là một giai đoạn bản thân đã từng trải qua. Có hay, có dở, có buồn, có vui – nhưng vẫn là những mảnh ghép rất thật của đời sống tâm hồn mình. Nên tui trân trọng tất cả, và dẫn theo đó, đây có lẽ cũng sẽ là bài note dài nhất trong những bài được đăng trên FB này của tui.

***
(04.01.2012)
Thay đổi

Nhiều khi đứng trước các thay đổi là mình lại băn khoăn tự hỏi “Tại sao lại thế?”. Có khi tìm ra câu trả lời ngay, có khi phải mất một khoảng thời gian dài để kết nối đầy đủ các sự xảy ra mới tìm được cái căn nguyên gốc rễ. Sự thay đổi trong mọi điều, lẽ vì thế cũng luôn khiến người ta cố gắng tìm kiếm – không phải chỉ là đáp án cho câu hỏi đặt ra, mà đôi khi là cả câu chuyện đằng sau đó để vỗ về tâm hồn nhạy cảm, để thỏa mãn nguồn cơn trong lòng.

Con người – vốn là một thực thể rất chi là phức tạp từ nhu cầu, sở thích đến suy nghĩ, động cơ. Mối quan hệ giữa người với người vì thế mà trở thành chẳng đơn giản – mà trong khi vốn dĩ sơ khai khi xuất hiện một mối quan hệ mục đích ban đầu của nó rất đơn giản: kết giao bạn bè, phục vụ cho công việc, phục vụ cá nhân hoặc là thứ cảm xúc khác lạ nào đó trong lòng. Theo thời gian, vì Tham-Sân-Si mà con người nhầm lẫn cái mục đích đời đầu với cái mục đích đời sau (xuất hiện khi con người muốn thêm cái này chút, cái kia tí) nên làm cho mọi chuyện diễn biến theo hướng không kịp nắm bắt, không kịp hiểu và không kịp trở tay.

Nhiều khi cũng hơi tréo ngoe với những biến chuyển bất ngờ, nhưng sau hết khi nhìn lại, mình cũng học được nhiều điều hơn về cuộc đời, con người. Cái khó thành ra không phải trở thành master trong đối nhân xử thế mà khó là làm sao giữ được cái tâm trong sáng khi nhìn về mọi thứ…

***
(31.05.2013)
Vẩn vơ khuya

Lâu rồi không viết note vào thời gian giữa khuya thế này. Giờ này đáng lẽ phải đi ngủ – nên thế và cần thế với một đứa tong teo như mình. Tối nay đã nhủ lòng đi ngủ sớm để mai có sức làm một số việc, ấy vậy mà dây dưa kỳ kèo, ngủ không được nên quyết định ngồi dậy viết – hay đúng hơn là xả bớt cảm xúc – qua cái note này để lòng thanh thản và cái đầu bớt suy nghĩ hơn.

Haiz, viết được một đoạn dài rồi lại xóa… Hồi con nít, nghĩ gì thì viết nghệch ngoạc vài chữ hoặc vẽ vu vơ vài nét ra tờ giấy, xong để tờ giấy lăn lóc đâu đó, rồi quên béng luôn đã lạc mất nó ở đâu, ấy thế mà lại khỏe cái đầu. Hoặc như cái thuở còn teen, thích gì thì biến thành câu chữ trên blog, cảm xúc ngày nào xong ngày ấy, không lê thê mệt mỏi. Hay như cái hồi cách đây hai ba năm, khi bạn bè thân đa số còn độc thân vui tính, trái gió trở trời thì hú một chiến hữu nào đó đi ăn, xem phim, chơi game thế là ổn cả. Giờ thì “nhớn”, cuộc sống cũng đã có nhiều biến đổi, cảm xúc và suy nghĩ thì không bớt đi mà coi bộ cách bộc lộ ra bị hạn chế lại nên cứ nhỏ giọt li ti. Thế là bộ nhớ bị quá tải, cái đầu nó làm việc vất vả hơn rất nhiều. ^^

Sau một thời gian nhìn nhận lại, mình phát hiện ra bản thân có một số “vấn đề” sau: chảnh, khó tính, thích suy nghĩ.

Chảnh

Chảnh ở đây hàm ý là ít khi muốn giải thích điều này điều kia với ai đó về những vấn đề họ nhận định, đánh giá, bình phẩm về mình. Quan điểm của mình xưa nay đến giờ là ai hiểu được thì chơi với mình, ai không hiểu thì mình cũng không quan tâm lắm hay cũng chẳng tốn thời gian thuyết phục họ. Nhưng xem ra, điều này đã dẫn tới rất nhiều hiểu lầm và suy diễn tai hại. Đáng lý theo thói quen mình cũng chẳng để tâm đâu nhưng vì chuyện này cứ xọ chuyện kia rồi kết quả gây tổn thương cho nhiều người (trong số đó có không ít người quan trọng với mình) nên buộc mình phải suy nghĩ và thấy buồn. Buồn vì nhiều người hình như đang chứng tỏ họ “quan trọng” và “nguy hiểm” mà không thèm dành thêm ít thời gian để hiểu thấu đáo quan điểm, suy nghĩ cũng như con người của người khác trước khi đưa ra các phán xét. Buồn vì có những người với trình độ, vị trí của họ đáng lý phải sâu sắc và tế nhị hơn. Buồn vì đôi khi thân thiết mà lại chẳng thể thẳng thắn với nhau. Buồn vì trước mặt thì cười cười nói nói, sau lưng thì nhếch môi cười mỉa hoặc đàm tiếu này kia. Thôi thì xem như đây là một thử thách học làm người và chung sống với thế giới để mình có cách điều chỉnh bản thân tốt hơn, nhưng thật lòng mình vẫn mong con người đối với nhau chân thành hơn.

Các vấn đề của khoản mục này đã là chuyện của quá khứ, là chuyện của đôi ba năm trước, là chuyện về một vài người mình từng xem là bạn – nhưng giờ đã yên chí là họ chắc chắn không phải là BẠN. Chỉ là nhân tiện nói về các “vấn đề” của mình mà chợt cảm thán chuyện xưa…

***
(09.10.2013)
Lâu lâu lại nghĩ chuyện nặng đầu…

Sáng nay lúc chạy xe bỗng chợt nhớ về những tác phẩm của Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan, Nam Cao, mà nói chính xác hơn là nhớ đến những trăn trở đã biến thành văn chương của những trí thức thời bấy giờ… Và cái điều khiến mình “tức cảnh nhớ những người xưa” ấy chỉ vỏn vẹn trong hai chữ: TÌNH NGƯỜI.

Khi nói đến hai chữ này mình chẳng phải đang đóng vai một nhà xã hội học, một triết gia, hay một vai nào đó nghe-có-vẻ-liên-quan mà chỉ là tâm tư cảm xúc của một con người rất đỗi bình thường (như đại đa số người). Nói như thế để ai đó “lỡ dại” mà đọc phải bài này không phải bực bội, bức bối nếu những điều được viết ra không phải hoặc không giống với suy nghĩ của mình. Hãy xem nó như một chút trải lòng nhẹ nhàng, nếu có đồng cảm thì càng vui, nếu không thì cũng coi như một chút dư vị cho cuộc sống thêm phong phú.

Thử ngẫm chơi:

+ Thường khi con bạn té, câu đầu tiên bạn nói là “Con có sao không?” hay là “Sao mà bất cẩn thế?” ?
+ Thường khi bạn đụng xe ai đó hoặc ai đó lỡ đụng xe bạn, xe người ấy bị ngã, suy nghĩ đầu tiên của bạn “Không biết bác ấy/cô ấy/anh ấy/chị ấy có sao không?” hay là “Chạy xe gì kỳ vậy trời?” ?
+ Thường khi bạn đi nơi mới xảy ra tai nạn, trong đầu bạn hiện ra: “Cầu trời không ai bị sao cả?” hay là “Để ngó cái xem có gì hấp dẫn không để về tám?”?
+ Thường khi đứng đèn đỏ, bạn cần rẽ phải mà có hai ba xe đứng trước (đúng vạch) cản đường rẽ của bạn, bạn sẽ đứng yên đợi đèn xanh rồi mới chạy hay là bấm còi im ỏi hối mấy xe trước chạy lên 1 đoạn (dù có thể họ sẽ phải vượt quá vạch dừng trên đường) để xe bạn được chạy ngay?
+ Thường khi cô gái ăn mặc vướng víu, một bà mẹ chở con trước sau, một người lớn tuổi cần băng xe qua đường đông đúc, xe bạn cũng cần băng qua đường, bạn sẽ chạy xe ở phía cản bớt xe giúp họ, hay ở hướng nhờ xe họ cản bớt để bạn “ăn theo” cho khỏe?…

***
(04.01.2014)
Độc thoại

Gửi Anh,

Bạn em vẫn nói với em rằng, thà có một đối thủ còn hơn có vô số đối thủ, nghĩa là chinh phục một cô gái đang có người yêu vẫn có cơ thắng hơn so với một cô gái đang không là bạn-gái-của-ai-đó. Em thì không biết điều đó có đúng không (vì em chưa một lần thử chinh phục một cô gái ), nhưng em-ở-hiện-tại biết rằng, một chàng trai sẽ chinh phục được em nếu người đó chiến thắng được trái tim em. Anh cũng nghĩ thế, phải không?

Anh nè, tối nay khi chạy xe từ công ty về, em chợt nghĩ về Anh và câu chuyện cũ. Nghĩ cũng lạ, cái hồi em cố quên thì càng nhớ, cái hồi nay em dửng dưng thì chỉ thi thoảng nhớ về chuyện xưa chứ không còn là nhớ Anh nữa. Anh cũng biết em là đứa “hay quên” vậy mà, tình tiết thì nhớ dai một chút còn tên tuổi nhân vật thì lúc nhớ lúc quên đầy may rủi, xem phim hay đọc sách đều thế ^^.

Anh biết không, bấy lâu nay nhiều người nói em là “khó tính” lắm. Người thì bảo do tuổi tác, người thì nói do em không yêu đương gì, người lại kêu em kén chọn quá nên chưa đồng ý anh nào. Nghe người ta nói thì em cười vui thôi, bởi em biết lý do thật sự là bởi trái tim em chưa gật đầu ai cả, hoặc giả chớm gật đầu thì khoảnh khắc đã vội qua đi.

(Người ta bảo,)
Tình yêu dở dang là chuyện tình đẹp nhất,
Bởi thứ tình cảm đó mãi vẫn vẹn nguyên,
Trong ký ức, hoài niệm và cả vọng tưởng,
Của những kẻ cuồng si chẳng dám buông tay.

(Với anh thì,)
Anh không cần là kẻ cuồng si như thế,
Mãi khăng khăng ôm trong mình những ước ao,
Anh chỉ giản đơn muốn một lần nắm lấy,
Giữ bàn tay em thêm chút nữa bên mình…

***
(03.08.2014)
Điều tuyệt vời

Năm nay em nó đã có một sinh nhật thật tuyệt vời.

Này thì, quá trời lời chúc tốt lành và lời yêu thương gửi đến em nó. Này thì, bánh-hoa-quà đều đủ cả. Này thì, những phút giây vui cười sặc sụa, no nê bên đồng nghiệp, bạn bè. Này thì, những món quà tinh thần mà những người thân yêu đã dành cho em nó trong ngày đặc biệt…

Nếu kể hết điều gì làm nó vui, nó hạnh phúc thì có lẽ sẽ lê thê, dài dòng lắm. Thôi thì Cảm ơn Ba Mẹ đã sinh nó ra…

***
(06.09.2014)
Mưa

Trời đang nắng đẹp ấy thế mà sụp xuống liền ngay, mây đen kéo đầy trời và mưa nặng hạt. Xa xa tiếng sấm rền vọng lại, chợt nhớ đến những đêm mưa ở nhà…

***
(11.10.2014)
Who you are to me?

Trò này mình đã chơi cách đây 3 năm, kết quả khá thú vị, giờ chơi lại xem phiên bản 2014 có gì khác không. Relax cuối tuần nào ^^

“Vào ô Search trong FB, Đánh lần lượt các chữ cái A-Z. Với mỗi kết quả tìm kiếm, lấy kết quả đầu tiên và viết về người đó.”

Những người này tớ đều tag đấy, xem mọi người có nhận ra mình là ai trong bài viết không nhé! (cái nì FB chọn khách quan đấy nhé ^^)

A: Nguyễn Tuấn Anh
B: Bảo Trân
C: Châu Trần
D,H, L,T: Trần Lê Diệu Hy
E,K,S: Ken
F: Ball Fly
G: Riêng 1 góc trời
H: Hao Le
I: Duong IC
J: Justeen Bi Bò
K: Khai Phá Bản Thân
L: Lài Phạm
M: Mẹ Binny
N: Ngân Võ
O: Oanh Lê
P,V: Vo Phong
Q: QueTrang Tran
R: Magi Ro
S: Huynh Smile
T: Tuệ Tồ
U: Nguyễn Thúy Uyên Phương
V: Luan Vo
Y: Trần Phương Yến Thùy
Z: Zn Trung

***
(12.10.2014)
Chớm

Có những cái đến thật nhẹ nhàng, lặng lẽ, đến nỗi khi nhận ra tình hình thì mình đã bị nó “ám ảnh” .

Vốn dĩ là những người xa lạ, ấy thế mà sao có khi thấy thật gần. Một ánh mắt ấm áp, một nụ cười thật tươi, một câu hỏi thăm có vẻ bâng quơ, một sự quan tâm đầy kín đáo – vốn không mới mẻ gì với một cô gái mới bước qua tuổi ẩm ương đôi ba năm, ấy thế mà sao thấy khó quên lắm. Một nét buồn trên gương mặt, một sự kìm nén cảm xúc, một cái nhăn trán nhẹ cũng có thể khiến một người không thân thiết như mình thấy buồn lây. Là do mình quá để tâm rồi chăng?

Bỗng một ngày, chợt thấy rất gần gũi với một người vốn xa lạ. Cảm giác đó đến nhẹ nhàng và tự nhiên đến nỗi mình không kịp làm chủ tình hình.

Khi bất giác nhận ra hình như mình đang quan tâm đến điều gì đó hơn bình thường thì đó cũng là lúc phát hiện ra mình đã bước ít nhất một chân vào cái vòng khó nghĩ hồi nào không hay.

Mọi sự khởi đầu đến có cơ duyên của nó. Bỗng thấy chợt gần gũi một người vốn rất xa lạ.

Có một cái gì đó đang chớm trong lòng, nhẹ nhàng và tinh khôi…

***
(17.04.2016)
Lựa chọn thứ 2

Thực tế,

Chẳng ai muốn phải sử dụng đến lựa chọn thứ 2 (hay còn gọi là phương án B) trừ trường hợp phương án A đã không còn khả thi.

Chẳng ai thích mình chỉ là người “dự phòng” trong một mối quan hệ.

Chẳng ai thấy vẻ vang mà đi khoe với cả thiên hạ mình được đậu vé vớt.

Chẳng ai mong mình chỉ bị xếp thứ 2 trong các lựa chọn cho một cơ hội tốt nào đó chỉ dành cho người phù hợp nhất.

Vậy mà…

Có khi nào, ta hồn nhiên nói: “Đi chơi với tao nhé, tao rủ thằng X mà nó cho tao leo cây nên giờ rủ mày”?

Có khi nào, ta thành thật tâm sự với bạn đời rằng: “Chẳng qua vì khi ấy cô ấy còn abcdefg quá, chứ không anh đã lấy cô ấy rồi”?

Có khi nào, ta bỏ mặc lời hứa với người thân chỉ để đi theo ngay và luôn lời rủ rê của đám bạn hoặc một người nào đó chỉ mới xuất hiện trong đời ta ít lâu nhưng ta lỡ có cảm tình mà không một chút áy náy?

Có khi nào, khi vui thì ta quên mất người vẫn đồng vai sát cánh bao lâu, chỉ đến khi ta bị cả thế giới quay lưng hết thảy mới quay về khóc lóc, dựa dẫm họ?

Có khi nào, ta cố tình hoặc vô ý đẩy một người vào tình cảnh khiến họ cảm thấy họ là người thừa thải trong cuộc sống bận rộn của ta, và chỉ khi nhàn rỗi ta mới hào phóng ban cho họ chút quan tâm, tình cảm còn sót lại sau khi đã tiêu dùng vào các mối quan hệ, mối bận tâm mà ta thấy quan trọng hơn? …

Nếu được quyền lựa chọn, ta là người may mắn vì được làm chủ cuộc sống của mình. Hãy hạnh phúc với lựa chọn đầu tiên, nhưng nếu có thể, cố gắng đừng làm tổn thương những lựa chọn thứ hai. Và nếu đủ mạnh mẽ, hãy mạnh dạn bước ra khỏi cuộc đời của những người chỉ xem ta là phương án B.

Bởi, không chỉ riêng ta mà mỗi người đều xứng đáng là lựa chọn đầu tiên của ai đó, xứng đáng có được một hạnh phúc trọn vẹn cho riêng mình…

***

Cuộc sống vẫn không ngừng vần xoay, và cảm xúc của em nó vẫn sẽ không ngừng tuôn chảy đầy tươi mới. Hì hì hì…

Huế, 28.12.2018

Còn gì và được gì?

Đã từng coi nhiều phim bộ, nhưng số phim tạo dư âm, “ám ảnh” sau khi xem hết với tui không phải nhiều. Xét ở thể loại cổ trang, sau “Bộ bộ kinh tâm” thì “Hậu cung Như Ý truyện” là bộ phim đã khiến tui phải rơi nước mắt. Bỏ qua dàn diễn viên đẹp, cốt truyện lôi cuốn, diễn xuất có hồn,… thì cái đọng lại và khiến tui xúc động có lẽ là những bài học, chiêm nghiệm về tình người, tình yêu trong những bộ phim này. 🙂

Tui thích “Hậu cung Như Ý truyện” từ lần vô tình đọc được tác phẩm này trên Internet. Sau nghe sách được chuyển thể thành phim, rồi thì biết Châu Tấn sẽ đóng vai Như Ý nên hóng lắm. Gì chứ mấy vai kiểu phải diễn nội tâm như vầy mà vào tay các nữ diễn viên thực lực như Tôn Lệ hay Châu Tấn là tui rất hy vọng sẽ có những thước phim xuất thần. Và tui đã không phải thất vọng. Châu Tấn đã đóng quá tròn vai nhân vật Như Ý từ nguyên tác. 🙂

Tiếp tục bỏ qua vụ diễn viên để đi vào phần chính. “Hậu cung Như Ý truyện” một cách rất tự nhiên đã nhắc nhở và cho tui những ngẫm nghĩ sâu hơn về lòng người và cuộc sống.

Quan thời gian mọi thứ đều có thể thay đổi

Nhan sắc, tuổi tác, tình cảm, sức khỏe, tình thế, vị trí, vai trò,… qua thời gian đều có thể thay đổi. Một cung nữ tầm thường Vệ Yến Uyển có ngày vẫn ngồi lên được vị trí Hoàng Quý Phi thống lĩnh lục cung, sinh hoàng tử kế vị. Một Như Ý từ Nhàn phi, bị đày vào lãnh cung, được phục vị rồi thăng vị Quý Phi, Hoàng Quý Phi, Hoàng hậu và cuối cùng lúc ra đi chỉ là một nữ tử Ô Lạp Na Lạp Thị bình thường. Một Gia Quý phi ân sủng rồi thất sủng. Một nô tì thân cận A Nhược thoáng chốc đã quay lưng hại chủ để thỏa mãn cuồng vọng, ảo tưởng của bản thân. Một Hoàng Lịch vốn không cô đơn vì có được người vợ tâm linh tương thông trong một ngày đẹp trời vì hiểu lầm, ly tâm mà đã rời xa nhau mãi mãi…

Cuộc sống không ngừng vần xoay, thời gian có thể làm thay đổi nhiều điều. Điều không thay đổi duy nhất là mọi thứ đều sẽ thay đổi. Đừng giữ mãi hình bóng cảnh cũ, người xưa. Đừng nghĩ rằng mọi thứ là mãi mãi. Ai cũng phải lớn lên, trưởng thành và già đi, vận đổi sao dời, có được, có mất. Chỉ là tâm ta có kịp thích nghi và chấp nhận với thực tại hay không mà thôi. 🙂

Bạn sống vì điều gì?

Có người một đời sống vì gia tộc, bộ tộc (Hoàng hậu của Ung Chính – Cô mẫu của Như Ý, Hoàng hậu Phú Sát Lang Hoa, Dĩnh Phi,…), có người sống vì con cái (Lục Quân), có người vì danh vọng và tham vọng của bản thân (A Nhược, Vệ Yến Uyển), có người vì một nụ cười của ai đó (Kim Ngọc Nghiên), có người vì sự yêu chiều của hoàng thượng (Cao Hy Nguyệt), có người sống như một quân cờ trong tay người khác (Bạch Nhị Cơ), có người sống để lưu lại hình bóng của người thương thanh mai trúc mã trong tim (Hàn Hương Kiến), có người sống để bảo vệ những người thân yêu (Hải Lan), có người sống vì một chữ tình si mê (Thư phi, Uyển tần), có người đến cuối đời vẫn theo đuổi sự tự do tự tại (Như Ý),… Mỗi nhân vật là một cuộc đời, một lý do để sống, để tranh đấu đến hơi thở cuối cùng. Có người phải ra đi sớm, có người bị trừng phạt, có người sống dài sống dai, có người thân bất do kỷ, có người lại tự mình lựa chọn.

Cuộc sống thật ra không có đúng – sai, chỉ là câu chuyện của mỗi người một khác, và lý do để bắt đầu của mỗi người lại không giống nhau. Bạn bắt đầu vì lý do nào thì cuộc đời của bạn sẽ tiếp diễn theo chiều hướng đó, để đến khi nhắm mắt xuôi tay, nhìn lại – có người cười, có người khóc, có người đi trong bình an, có người đi trong uất ức hay vật vã. Và chúng ta cũng chỉ có duy nhất một cuộc đời để sống, không thể quay trở lại, không thể hối tiếc, chỉ có thể tự nhìn lại – tự kiểm điểm – tự điều chỉnh và tiếp tục tiến lên. Chỉ mong sao đừng để cuộc sống này bị phí hoài bởi những lý do viễn vông, củ chuối, bởi những chuyện không đáng và những con người không xứng. 🙂

“Hoa nở, hoa tàn, đều có lúc”

Cả một đời Như Ý, từ niên thiếu, trưởng thành, sinh con đẻ cái cho đến khi mất đi, trong lòng vẫn chỉ có hình bóng một người đàn ông duy nhất – Hoàng Lịch. Đó là tình yêu, là điểm tựa, là động lực để Như Ý sống sót, tồn tại trong tử cấm thành lạnh lẽo, thiếu vắng tình người, nghẹt thở bởi những đấu đá hậu cung. Đã có lúc Như Ý có được tất cả, địa vị, danh vọng và cũng có lúc chẳng còn gì trong tay, nhưng điều nàng coi trọng nhất vẫn là tình cảm với phu quân của mình. Nếu câu nói khiến Như Ý nhớ mãi một đời là “Nàng yên tâm” thì câu nói đau đớn nhất đến cuối đời nàng phải thốt lên là “Hoa nở, hoa tàn, đều có lúc”. Tình yêu có sâu đậm đến đâu cũng có khi phai nhạt. Từ thấu hiểu nhau là thế đến lúc cũng vì nghi kỵ, ghen tuông mà xa nhau. Từ tình cảm phu thê mặn nồng là vậy, vì một Hàn Hương Kiến mà Càn Long thất điên bát đảo, không màn trời đất, không màn tất cả nói với người vợ kết tóc se tơ của mình tâm nguyện “cả đời ta chỉ muốn điên một lần này thôi”.

Khi hoa nở, hãy ngắm hoa, hít thở hương hoa và trân trọng khoảnh khắc đẹp đẽ ấy. Bởi sẽ chẳng biết khi nào hoa kia sẽ tàn, chỉ còn lại tiếc thương, lúc đó có muốn trân trọng cũng không còn người ta thương yêu bên cạnh nữa. Có những phút yếu lòng, những sự buông tay mà đánh mất ai đó mãi mãi. Không dám mong cầu nhất kiến chung tình trọn đời, trọn kiếp, nhưng khi hãy còn duyên thì phải trọn vẹn yêu thương, giữ gìn, trân quý, cùng nhau thưởng thức những phút giây hạnh phúc, vui vẻ, thưởng ngoạn những điều đẹp đẽ trong thế gian. 🙂

Cái còn lại sau cuối vẫn là chân tình

Hoàng đế vì nghi kỵ Hoàng Thái Hậu mà bỏ lỡ tấm chân tình của Ý Hoan. Vệ Yến Uyển vì tiền tài, danh vọng mà phụ đi tấm chân tình của Lăng Vân Triệt. Càn Long vì những dèm pha, nghi ngờ mà đánh mất tấm chân tình của Như Ý. Một Vân Giác vì lòng oán hận mù quáng mà đánh đổi tấm chân tình của Ngũ A Ca Vĩnh Kỳ. Cái con người ta tìm kiếm cả đời là chân tình, thế mà vì những ham muốn, tham vọng và cái tôi của bản thân mà đánh mất đi chân tình và đau đớn trọn đời, đáng tiếc lắm thay.

Một Hải Lan yếu đuối phải gồng mình, trở nên mạnh mẽ để bảo vệ người tỷ tỷ yêu thương. Một Lăng thị vệ vì một thứ tình cảm “trên cả tình yêu nam nữ, chỉ cần nhìn nhau là có thể thấu hiểu, là điểm tựa bảo vệ nhau” mà sẵn sàng hi sinh thân mình để bảo toàn sự bình an cho Hoàng hậu. Một Nhị Tâm vì sự trong sạch của chủ sẵn sàng chịu những tra tấn về thể xác. Những người họ chịu đựng tất cả cũng chỉ bởi một chữ “tình”, là cái tình mà Như Ý và họ đã dành cho nhau. Giữa bao nhiêu âm mưu hiểm độc, giữa bao cám dỗ của danh vọng, địa vị, giữa bao nhiêu dối trá lọc lừa, hơi ấm duy nhất sưởi ấm những con người cô độc giữa thâm cung lạnh lẽo ấy vẫn là chân tình. 🙂

Còn nhiều điều nữa lắm cơ, nhưng nói dài, nói nhiều lại thành ra nói nhảm. Có lẽ để tự mỗi người xem phim rồi cảm nhận sẽ hay hơn. Với riêng tui, tui thích bộ phim này với những bài học, ý nghĩa đã để lại trong tui. Bỏ qua yếu tố Hoa ngữ, cổ trang, giả tưởng,… tất tần tật gì gì đó mà mọi người có thể dùng để bác bỏ những cái hay ho của một bộ phim, “Hậu cung Như Ý truyện” đã để lại những xúc cảm, dấu ấn đặc biệt. Đời sống cảm xúc của tui cũng được phong phú hơn, nhiều cung bậc hơn từ câu chuyện nghệ thuật này.

🙂 🙂 🙂

Huế, 16.12.2018

Thong dong

Mấy bữa nay, có cô em bảo “nhìn mặt chị cứ buồn buồn”, cơ mà, nhìn gương thì thấy vẫn nhoẻn miệng cười đó thôi. Chắc không phải buồn, mà đăm chiêu suy nghĩ đó. 🙂

Hôm trước, một người bạn cũ nhắn tin. Đọc tin nhắn, nghĩ về người, ngẫm về mình rồi lại đăm chiêu thêm vài độ. À thì, tui hiểu mình còn chưa hết, sao mong người hiểu mình. Cơ mà vẫn có chút rười rượi trong lòng. Con người mà, muốn tâm tư sáng trong không chút phiền muộn, cũng cần thời gian tu dưỡng thêm, nhỉ. 🙂

Lại nhớ, có mấy bạn trẻ trẻ quan tâm hay vô đọc FB tui, sau rồi vui miệng bảo “FB chị đọc nhức đầu”. Tui thì nghĩ chắc do cách biệt thế hệ, hoặc do con người tui quái quá chăng. Cơ mà, dù ai nói gì cũng vậy, tui vẫn là tui, câu từ vẫn là của tui, vui tui viết, buồn tui viết, chủ yếu là để tự chia sẻ, để tự trải nghiệm với chính mình. Đôi khi chẳng chủ ý viết cho ai, hay cố ý viết về cái gì, chỉ là nghĩ gì viết ra đó, bằng ngôn ngữ và cách nói của mình, hoặc trích dẫn một vài điều mình thấy hay ho, tâm đắc. Còn người đọc thì hữu ý, nhiều khi cứ nghĩ tui đang nói chuyện này chuyện kia. Ai thân quen hỏi, tui còn nói một đôi lần cho hiểu ý tui, còn thì đa số tui chẳng buồn giải thích thêm, ai muốn hiểu sao thì hiểu vậy. 🙂

Những ngày này, tui lại nghĩ về nhiều chuyện, về nhiều người và về chính tui… Loanh quanh thế nào, lại nghĩ về những câu chuyện liên quan đến yêu thương. Chắc bởi có lẽ, bên cạnh những đắng cay ngọt bùi của cuộc sống, tui được trưởng thành, hoàn thiện mình hơn từ những thương yêu, hờn giận, những hỉ nộ ái ố của xúc cảm và những cảm giác rất thường gặp khi thích – yêu – thân – thương một con người là trai/gái – già/trẻ – lớn/bé nào đó. 🙂

Tui nhớ có anh người yêu từng hỏi tui rằng: “sao không nhốt anh lại, không sợ anh đi mất à?”. Tui nhớ tui đã trả lời đại ý rằng, nếu trái tim đã thuộc về tui thì không giữ anh vẫn ở bên tui, còn nếu trái tim đã ở nơi khác thì tui có giữ cũng chỉ là cái xác không hồn. Cái tui cần trước sau vẫn là trái tim có chứa mình, thuộc về mình. Vậy nên, dù có yêu ai đến mấy, thân ai đến mấy, một khi xác định là người đó đã hết tình cảm với mình, hoặc trái tim họ quá nhập nhằng nhiều người, tui sẽ không níu giữ, mà để họ tự do tìm đến hạnh phúc của mình. 🙂

Lại nhớ có một người bạn từng hỏi tui trong một lần khi tui ở giai đoạn hậu chia tay: “cậu có tiếc không?”. Tui chỉ cười, không đáp. Những ai đã từng hết lòng với một mối quan hệ nào đó (dù là yêu đương hay bạn bè), có lẽ sẽ đồng cảm sâu sắc. Đã chân thành đối đãi thì dù kết quả thế nào, khi nhìn lại sẽ không có cái gọi là hối tiếc. Có thể là luyến tiếc những ngày tháng đẹp đẽ qua nhanh, nhưng tuyệt nhiên không dằn vặt, hay trách cứ điều gì. Có những người đã bỏ ta đi mất, nhưng vẫn có những người ở lại cùng tấm chân tình. Vậy là may mắn và hạnh phúc lắm rồi. 🙂

Có người thấy tui cứ bô ba, tíu tít như con nít khi được làm quen với một người bạn mới hợp cạ, hay mới yêu một ai đó, từng hỏi tui: “sao cứ như mới kết bạn/ mới yêu lần đầu?”. Tui tin rằng câu này có thể sẽ còn được hỏi nữa trong tương lai, bởi quả thật với cá nhân tui, bắt đầu một mối quan hệ luôn là sự khởi đầu mới mẻ, tinh khôi, bởi lẽ, mỗi người là một sự khác biệt, mỗi tình huống lại không giống nhau. Chính vì vậy, tui không có thói quen dùng cảm xúc đối với mối quan hệ cũ để áp lên mối quan hệ mới, hay ở bên cạnh ai đó vì họ có nét giống giống nào đó người xưa. Khi ở bên một người, nếu tâm tui khởi lên suy nghĩ so sánh họ với người nào đó tui từng quen, từng yêu thì tui chắc chắn sẽ phải dành thời gian để định thần lại. Bản thân tui muốn nhận được sự trân trọng thì tui càng phải công bằng với người thương tui, yêu tui. Ai cũng xứng đáng có hạnh phúc dành cho mình, chứ không phải chỉ là một sự lựa chọn hay là một sự thay thế- tui nghĩ thế. 🙂

Tui lại nghĩ về cảm xúc rất con người của chính mình trong một mối quan hệ với ai đó. So với trong công việc, trong cuộc sống hàng ngày, thì trong vấn đề tình cảm, con người (trong đó có tui) có vẻ như sẽ gặp nhiều khó khăn hơn để có thể tự tu dưỡng, tự nhắc nhở mình. Khi yêu thương, chúng ta dường như khó kiểm soát những cái rất tôi của mình – những phần xấu xí, ích kỷ, nhỏ nhen. Nhưng khi bước qua giai đoạn bão tố, bình tĩnh ngẫm lại, sẽ thấy tự xấu hổ, tự cười chính mình rồi tự hỏi sao lúc ấy mình trẻ con thế, bao nhiêu tuổi rồi mà còn như cái thời ẩm ương, mới lớn. Sau đấy lại tự rút kinh nghiệm và dặn lòng đừng vậy nữa. Cứ sửa từng chút một rồi một ngày nhận thấy mình “già” thêm khi nào cũng chẳng hay. 🙂

Tui nhớ có một người đàn anh đã từng chia sẻ: Khi một ai đó thật sự thương yêu, trân quý mình, họ tự khắc sẽ muốn làm mình vui, mình cười. Những điều mình không thích, nếu thấy hợp lý, họ sẽ tự khắc phục dần. Còn những điều mình thích, mà họ thấy cũng không hại gì đến họ, họ sẽ tích cực làm để mình vui vẻ. Đừng bao giờ hy vọng sẽ thay đổi được một con người, mà hãy hy vọng tình yêu họ dành cho mình đủ lớn để họ tự thay đổi, tự bứt chính họ ra khỏi những thói tật và những điều chưa phù hợp. Ờ thì, xét cho cùng, điều chúng ta có thể cho đi cũng chỉ có thể là tình yêu thương và sự tin tưởng, còn lại là tùy lòng người và ý trời thôi. 🙂

Trong cuộc sống, có những lúc, chúng ta sẽ đau lòng bởi một mối quan hệ nào đó – tình thân, tình bạn, hoặc tình yêu. Nhưng nếu khách quan mà nói, sự đau lòng đó không phải do ai gây ra cả, mà do chính mình thôi. Chúng ta đau lòng bởi chúng ta tự đặt kỳ vọng, tự muốn mọi việc diễn ra theo ý mình, và đôi khi bởi tự mình lừa dối chính mình, hoặc đặt tình cảm ở sai chỗ. Nhưng không sao cả, thời gian hoặc một tấm chân tình đủ lớn nào đó một ngày đẹp trời sẽ chữa lành tất cả. Mọi việc rồi sẽ ổn thôi mà. Sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng trong. 🙂

Cứ mỉm cười với những niềm vui bình dị và sống thật với lòng mình. Không thích nói không thích, thích thì nói thích. Dũng cảm đối diện với nỗi buồn của bản thân, làm bạn với nó rồi buông tay, tạm biệt nó. Khó thì có khó, nhưng vẫn có thể làm được (cứ ngẫm lại thấy nhiều việc khó hơn vẫn còn làm được đó thôi ^_^). Làm sao để mặt mình khi nhìn vô gương, tươi không tì vết. Ai nhìn mặt mình cũng thấy sự viên mãn, thong dong. Khi ấy, chắc chúng ta tu được thêm vài quả rồi đó. À hihi 🙂 🙂 🙂

Huế, 07.12.2018

Cô gái 30++

Cô gái 30++ à,

Nếu người ta định nghĩa “cuộc đời” 60 năm, thì em đã bước được một nửa “cuộc đời” ấy rồi đó. Lẹ ghê chưa? 🙂

30++, em đã chứng kiến nhiều câu chuyện,

Có những câu chuyện vui cười ra nước mắt, cũng có cả những câu chuyện buồn chảy nước mắt. Nước mắt của người có, của chính em cũng có. Em lớn lên từng ngày và trưởng thành từ những câu chuyện của người, và của chính mình. 🙂

30++, em đã trải qua những cung bậc cảm xúc,

Có yêu thương, có giận hờn, có đắm say, có thất vọng, có vui sướng, có đau lòng, có chờ đợi và có được đợi chờ. Có người đã buông tay em, có người em đã buông tay. Có người cùng em nắm chặt tay đi một chặng đường, có người vội vã lướt qua em trong tích tắc. Em học được cách yêu thương và tự yêu thương từ những cung bậc cảm xúc của thiên hạ, và của chính mình. 🙂

30++, em đã đi qua biết bao cung đường,

Có đường dài, có đường ngắn, có đại lộ, có ngõ nhỏ, có những cung đường xa tít tắp, có những hẻm cụt cuối con đường. Có lần em đi lạc, có khi em đúng đường, có lúc em hỏi đường, có khi em tự mò mẫm hoặc hỏi bác bản đồ. Cứ đi rồi đến, có lúc đến đúng nơi mình cần, có khi lại dẫn mình đến một nơi thú vị mới mẻ. Em học được cách tự bước đi, tự đứng trên đôi chân của mình từ những chặng đường của những người thành công – thất bại, và từ con đường đã qua của chính mình. 🙂

30++, em đã gặp qua biết bao con người,

Có người quen, có người lạ, có người thương, có người ghét, có người yêu, có người giận. Có người đối xử với em còn tốt hơn cả với bản thân họ, có người lợi dụng em vì lợi ích riêng, có người xem em như người thân dù mới đôi lần gặp gỡ, có người vẫn coi em là kẻ lạ dù đồng hành suốt cả một khoảng thời gian không là ngắn. Có người giúp đỡ, có người chơi bẩn, có người bảo vệ, có người giở trò. Em học được cách đối đãi với cuộc đời và tự bảo vệ mình trước một số con người từ cách sống của những người xung quanh, và từ chiêm nghiệm của chính mình. 🙂

30++, em đã bao lần lên bờ xuống ruộng, lên voi xuống chó, lên lên xuống xuống,

Trong học tập, trong công việc, trong cuộc sống và cả trong tình cảm. Những thăng trầm đến rồi đi, có khi như diều gặp gió, có khi như thuyền nhỏ giữa bão bùng. Có khi vinh quang, có lúc tủi nhục, có khi ngọt ngào, có lúc đắng cay, có khi thuận lợi, có lúc gập ghềnh. Em học được cách đánh giá bản thân, động viên bản thân, kỷ luật bản thân và tự xấu hổ với bản thân từ những chặng đường gian nan của ai đó, và của chính mình. 🙂

30++, em đã nhìn được bao cảnh vật xung quanh và đó đây,

Có rừng, có núi, có đèo, có biển, có đồng ruộng, có bầu trời, có hoa, có lá, có cỏ, có quả, có chim muông, có thú vật, có ma quỷ, có con người. Có cảnh đẹp ngỡ ngàng, có cảnh cực xấu xí, có cảnh bình yên, có cảnh tang thương, có cảnh yêu thương, có cảnh hận thù, có cảnh bao la, có cảnh nhỏ bé, có cảnh sang chảnh, có cảnh bình dân. Cuộc sống như một bức họa lớn, ngắm mãi không hết, xem mãi không xong, chỉ có thể chiêm nghiệm từng góc nhìn, từng chi tiết mà em may mắn có duyên được gặp. Em học được cách nhìn nhận chân – thiện – mỹ từ cảnh vật bên ngoài, và cả từ nội tâm của chính mình. 🙂

30++ – đã quá lớn cho những bồng bột, hiếu thắng, chinh phục và hơn thua; nhưng chắc chắn vẫn còn nhiều non xanh trước cuộc sống, nhiều cơ hội để sửa chữa thiếu sót của quá khứ và nhiều đam mê với cuộc đời. 🙂

Sống thật vui và tiếp tục trải nghiệm thật nhiều, em nhé! 😉 😉 😉

Huế, 27.11.2018