Ngủ là một liều thuốc tốt

Sau một giấc ngủ ngắn, đầu óc hình như cũng minh mẫn hơn, những mù mờ cũng rõ ràng hơn. Giấc ngủ quả là một liều thuốc tốt – cho kẻ đang còn cúm và cho cả người đang rối trí vì đã tự làm hại não mình. 🙂

Những điều tui nghiệm ra sau giấc ngủ giản dị vậy thôi:
  • Mỗi người đều có giá trị riêng của mình. Bạn đáng trân quý, tui cũng vậy. Bạn xứng đáng được hạnh phúc, tui cũng vậy. 🙂

  • Trong nhiều vấn đề, khó có thể minh bạch được ai đang đúng, đang sai. Nó còn tùy thuộc vào vị trí, góc nhìn, quan điểm, tính cách và cả nguyên tắc sống của mỗi người. Không phán xét, không chê trách, cũng không kinh ngạc hay phiền lòng. Không ai là thập toàn thập mỹ, kể cả bạn, hay là người bạn thân thiết, người bạn yêu thương. 🙂

  • Nếu yêu thương hãy yêu thương toàn tâm toàn ý. Nếu chờ đợi hãy thật tâm chờ đợi. Đã xác định thế nào thì sống, suy nghĩ và hành xử đúng với nó. 🙂

  • Để đỡ hại tổn hại sức khỏe trí não, chúng ta sống chân phương hơn chút nữa, chân thành hơn chút nữa. 🙂

  • Lắng nghe chính bản thân mình. 🙂

Chúc phúc cho tui, cho những người tui quen – thân – thương – yêu. ^_^
Cuối tuần thật vui vẻ nhé mọi người! 😉
Huế, 12.10.2018
Advertisements

Mưa

Tui nhớ hồi còn là sinh viên, có một đêm trời mưa. Chị bạn ở cùng phòng khi ấy đang có tâm sự, thế là chị rủ đi… ngắm mưa. Vẫn nhớ hồi ấy đi ra một số đường lớn, quốc lộ thì bắt buộc phải đội mũ bảo hiểm. Ấy thế mà hai chị em chở nhau đi trong mưa hơn cả chục km, không áo mưa, không mũ bảo hiểm. Chuyện buồn cười xảy ra. Đang bon bon đi ngắm nhà người ta ở khu đô thị mới ngay đoạn đường bắt buộc đội mũ bảo hiểm thì có hai anh CSGT đứng trực sẵn đó để bắt mấy xe không đội mũ. Thấy hai chị em đi qua, hai anh ấy đứng nhìn rồi lên xe… đi theo. Nhìn lui thấy CSGT đi theo, mình khều khều chị bạn, lúc đó cái cảm giác lo lắng mới bắt đầu lấn át cái sự điên rồ lãng mạn của hai cô gái. Một hồi sau mấy anh ấy bắt kịp xe, chạy xe ngang hàng rồi quay qua nói: “Mặc áo mưa vào đi tụi em kẻo cảm lạnh đó” rồi chạy tiếp bắt các xe khác. Hai chị em nhìn nhau cười lớn, chắc người ta thương cái sự điên của mấy đứa này hơn là muốn phạt hai đứa khùng khùng tắm mưa giữa cái thành phố rộng lớn này. 🙂

***

Tui nhớ có lần tan học nghỉ muộn, chiều tối trời mưa trắng xóa, nhiều con đường ngập đến nửa bánh xe, cậu bạn thân cùng giảng đường chở về. Tình hình là cậu ấy còn cận nặng hơn tui, đeo cái kính dày cộp. Mà ai đã đeo kính đi mưa là biết cái cực khổ thế nào, nhất là khi mưa to. Trước mặt là mưa xối xả như tát nước vào mặt, dưới bánh xe là nước lênh láng, nhiều đoạn đường lại tối tối vì thiếu đèn đường. Lo quá mới bảo cậu ấy hay dừng lại ở đâu đó trú mưa tạm đợi ngớt mưa rồi về. Cậu ấy bảo: “Mưa lớn thế này, cậu ngồi sau cũng ướt hết rồi, về nhà sớm kẻo cậu lại cảm lạnh. Tớ chạy xe được, cậu cứ tin ở tớ”. Tui ngồi im sau lưng cậu ấy, tự dưng không thấy lo nữa, chỉ căng mắt nhìn đường, chỉ đường phụ cậu ấy thôi. Tình bạn qua những cơn mưa nắng ngày ấy vậy mà cũng hơn mười năm rồi. 🙂

***

Tui nhớ hồi mới đi làm, có đám cưới của người đồng nghiệp ở xa thành phố. Chị đồng nghiệp ấy cũng khá thân thân, không đi thì kì, mà tự chạy xe đi thì quá oải. Vậy là alo cho một tên bạn thân ở gần nhà, bảo “đi ăn tối không, H đãi”. Cậu ấy kêu đãi dịp gì, tui bảo cần đi ăn đám cưới trong công ty mà đường xa, trời mưa nữa, lười đi mà không đi không được. Cậu ấy kêu tui chuẩn bị rồi cậu ấy qua chở đi… ăn-tối-giá-cao. Đợt đó cả công ty rộn rã cả lên vì tưởng tui dẫn người yêu đi, có người khi đó đang để ý tui cũng bày chuyện giận dỗi, làm khó cậu bạn tui. Cả tuần sau đó tui phải đính chính cậu ấy là bạn thân thì mấy chị em xúm lại đòi giới thiệu cho làm quen vì biết cách quan tâm người khác, cao ráo, đẹp trai. Tính ra đến thời điểm này, cậu ấy là nam nhân duy nhất tui dẫn đi ăn đám cưới cùng dù không phải yêu đương gì. 🙂

***

Tui nhớ có ngày mưa tui ngồi sau xe một ông anh cùng khu nhà trọ. Hai anh em chơi khá thân, những ngày tui đi học thêm buổi tối không có xe thể nào cũng sẽ nhờ đến ảnh chở đi học và đến đón về. Có lần trời mưa mà phải tống ba, tui ngồi giữa. Tui thấy ngại ngại nên ngồi giữ khoảng cách với ảnh. Ảnh nhìn ra được bảo “em cứ ngồi tự nhiên, anh sẽ xem em như thằng bạn anh thôi, đường này hơi sóc, cần thì níu vào áo anh cũng được kẻo văng cả hai người ngồi sau luôn đó”. Về sau, trước khi tui chuyển đi nơi ở khác, ảnh lại chở tui đi vi vu ăn uống chia tay, trời hình như cũng mưa lâm râm. Hôm đó tự dưng ảnh nói: “H ơi, hình như anh thích em á”. Thấy tui im lặng không nói gì, ảnh nói tiếp: “Mà thích chắc khác yêu em nhỉ”. Tui cười rộ lên: “Thì bởi vậy anh với em là anh em tốt, chớ không phải là người yêu đó”. Thời gian sau đó có dịp gặp lại hai anh em vẫn vui vẻ nói những chuyện ngày xưa. Có những thứ tình cảm anh em trong sáng đến ngộ nghĩnh như thế. 🙂

***

Tui nhớ có những ngày SG mưa lớn, đi cà phê tui sẽ chọn góc ngồi có thể nhìn xuống đường hoặc có kính nhìn ra vườn. Tính ra dù nắng hay mưa, tui cũng sẽ thích chọn những góc đó, đơn giản là để ngắm nhìn con người và cuộc sống đang vận động, nhưng những ngày mưa thì thường sẽ chiêm nghiệm ra nhiều điều thú vị hơn. Có người bạn nói tui đừng đi cà phê một mình, hãy kiếm người đi cùng thì sẽ luôn có thu hoạch gì đó hay ho. Mà tui thì nếu không cà phê vì công chuyện, hẹn hò hoặc tám tít với các mối thân thiết thì tui vẫn khoái ngồi một mình với tách trà nóng bên cửa sổ, đôi khi là với máy tính trước mặt để làm việc. Một mình với tui không phải là cô đơn, mà là dành cho bản thân một khoảng không gian riêng để sắp xếp lại suy nghĩ, cảm xúc, thư giãn và lắng nghe chính mình. 🙂

***

Tui nhớ có những ngày mưa…

***

Đối với một đứa yêu những ngày nắng nhẹ, ngày gió mát như tui, ngày mưa là ngày lười nhác thích ở nhà đắp chăn đọc truyện, xem phim, hoặc đơn giản là làm việc gì đó kiểu như dọn dẹp hay … sáng-tác-nghệ-thuật. Nhưng mưa luôn để lại những kỷ niệm thú vị, đôi khi cũng rất đỗi thi vị và ngôn tình trong tui để khi nhìn lại những ngày mưa của hôm qua, lại mỉm cười vui vẻ và cảm thấy biết ơn. Có những người bạn, người quen, người thân đến, ghé ngang qua cuộc đời như những cơn mưa. Mưa đến rồi mưa đi, cơn mưa này đi, cơn mưa khác đến như một guồng quay bất tận.

Hôm nay là một ngày mưa…

Và tui sẽ có duyên đồng hành cùng ai tiếp trong những cơn mưa trên con đường phía trước nhỉ? 🙂 🙂 🙂

Huế, 08.09.2018

Tạm biệt nhé! :-)

Có những cái hẹn, từng là lời nói vu vơ, rồi thì tưởng như lời hẹn đó đã lạc mất qua bao không gian, thời gian giữa dòng đời bận rộn. Ấy vậy mà bỗng một ngày, với một chuyến đi chớp nhoáng, lời hẹn ấy được thực hiện, giữa bối cảnh tưởng như không ngờ nhất.

***

-“Tại sao em về Huế?”

– “Em sẽ quay lại SG chứ?”

– “Em có nhớ…”

– …

Có hàng trăm câu hỏi, nếu chúng được hỏi ở thời điểm nào đó trong một ngày nào đó của hôm qua, chúng ta có lẽ đã tìm ra đáp án cho mỗi người và cả đáp án chung cho tất cả. Chúng ta đã chọn sự lặng lẽ quay bước ngày đó, nên đáp án nếu có của ngày hôm nay cũng đã lỡ mất một nhịp thời gian nào đấy. Nếu có nhắc lại cũng chỉ để tháo gỡ những băn khoăn còn nợ của ngày xưa cũ, phải không?

***

Có những điều đã từng là niềm vui giản dị mà chúng ta từng tìm kiếm, giờ trở nên quá đỗi mờ nhạt hôm nay. Cái nắm tay ấy đã từng quen thuộc nhưng giờ đây không còn đủ sự ấm áp trong em để giữ lại bàn tay em trong bàn tay người. Cảm xúc một khi đã có sự thay đổi về “chất”, thì quá khứ sẽ chỉ là quá khứ. Điều quan trọng với mỗi người bây giờ là hiện tại. Và em hiểu rõ cảm giác trong em hiện giờ cũng như bầu trời, hơi ấm mà mình tìm kiếm.

***

Người hỏi giờ em dạo này thế nào? Em nói em đang vui với cuộc sống hiện tại.

Người hỏi em có đang hạnh phúc không? Em cười…

Người lại nói em không cần cười nhiều, chỉ cần cười thật thống khoái, thật vui vẻ là được vì nụ cười ấy bình yên lắm…

***

Người dặn dò hãy chọn người đàn ông cho em được bờ vai bình yên để dựa vào, họ phải quan tâm em đủ tốt, yêu thương em thật nhiều, biết chở che, bảo vệ cho em vì đôi khi em cứ quên đi chính mình, nghĩ quá nhiều cho người khác.

Người nhắc em đừng quá mạnh mẽ, đừng quá bướng bỉnh, đừng quá gắng gượng, đừng quá tham công tiếc việc, khi mệt mỏi hãy nghỉ ngơi, khi buồn thì cứ khóc thật to cho thoải mái, đôi khi cứ mặc kệ tất cả mà sống cho bản thân nhiều hơn.

Người thật tâm chúc em vui vẻ, an yên và hạnh phúc.

***

Đâu đó trên hành trình em đã qua, người từng đồng hành cùng em một đoạn đường. Không đủ duyên để đi một quãng đường dài hơi hơn, nhưng mỗi người cũng đã từng có được những khoảnh khắc vui vẻ cho riêng mình. Chúng ta đã chọn những hướng rẽ khác nhau, chỉ từng quên gửi nhau một lời chào tử tế tại đoạn rẽ. Nhưng có lẽ cuộc sống đã cho chúng ta cơ duyên để trả lại nhau một lời tạm biệt trọn vẹn. Sau lần tạm biệt này, người và em – những người quen cũ – vẫn tiếp tục đi con đường mình đã chọn, yêu người trái tim chọn lựa, không vướng bận, không nợ nần gì nhau.

***

Cảm ơn người vì đã dành cho em rất nhiều điều tử tế, những lời khuyên, dặn dò đầy chân tình và cả những lời chúc phúc. Em mong người sẽ sớm tìm thấy hạnh phúc thật sự của mình.

Tạm biệt nhé!

Huế, 31.08.2018

Be with You! :-)

Một bộ phim mình phải dành tổng cộng 03 ngày cuối tuần để xem được trọn vẹn, và đặc biệt nữa là mỗi ngày cuối tuần dành để xem phim lại ở một giai đoạn cảm xúc hoàn toàn khác nhau. 

Mỗi đoạn phim nhỏ lẻ xem ở mỗi lần đều có chi tiết nào đó khiến mình xúc động rơi nước mắt. Người giới thiệu bộ phim này bảo rằng kết thúc phim buồn, nhưng vì tò mò nên mình vẫn xem. Xem xong lại thấy kết thúc phim là hạnh phúc – ở một góc nhìn khác. Dù không được ở bên cạnh nhau mãi mãi, nhưngchí ít, các nhân vật chính đã chọn sống trọn vẹn, yêu thương trọn vẹn trong từng khoảnh khắc bên nhau nên họ không phải hối tiếc điều gì khi phải chia lìa, khi nhớ về nhau. 

Mình thích đoạn độc thoại nội tâm của nhân vật nữ khi đã có ý nghĩ rằng nếu cô ấy chọn một người đàn ông khác thì có lẽ cô ấy đã có một cuộc sống hoàn toàn khác, và có lẽ đã không phải lìa xa cõi đời sớm như vậy. Cô ấy đã có cơ hội được lựa chọn khác đi khi đã nhìn thấy được trước tương lai của chính mình, nhưng cô ấy vẫn chọn lựa nghe theo trái tim và bản năng mách bảo, dù cho với lựa chọn ấy, cô phải đánh đổi rất nhiều. 

“Giá như Hạnh phúc này là mãi mãi” – mãi mãi hay không là chuyện của ngày mai, chuyện của ý trời, của duyên số, còn hôm nay, hãy cứ thương, cứ yêu và cứ trân trọng từng phút giây đã. 

Be with You – 🍀🍀🍀🍀🍀

Huế, 26.08.2018