Thong dong

Mấy bữa nay, có cô em bảo “nhìn mặt chị cứ buồn buồn”, cơ mà, nhìn gương thì thấy vẫn nhoẻn miệng cười đó thôi. Chắc không phải buồn, mà đăm chiêu suy nghĩ đó. 🙂

Hôm trước, một người bạn cũ nhắn tin. Đọc tin nhắn, nghĩ về người, ngẫm về mình rồi lại đăm chiêu thêm vài độ. À thì, tui hiểu mình còn chưa hết, sao mong người hiểu mình. Cơ mà vẫn có chút rười rượi trong lòng. Con người mà, muốn tâm tư sáng trong không chút phiền muộn, cũng cần thời gian tu dưỡng thêm, nhỉ. 🙂

Lại nhớ, có mấy bạn trẻ trẻ quan tâm hay vô đọc FB tui, sau rồi vui miệng bảo “FB chị đọc nhức đầu”. Tui thì nghĩ chắc do cách biệt thế hệ, hoặc do con người tui quái quá chăng. Cơ mà, dù ai nói gì cũng vậy, tui vẫn là tui, câu từ vẫn là của tui, vui tui viết, buồn tui viết, chủ yếu là để tự chia sẻ, để tự trải nghiệm với chính mình. Đôi khi chẳng chủ ý viết cho ai, hay cố ý viết về cái gì, chỉ là nghĩ gì viết ra đó, bằng ngôn ngữ và cách nói của mình, hoặc trích dẫn một vài điều mình thấy hay ho, tâm đắc. Còn người đọc thì hữu ý, nhiều khi cứ nghĩ tui đang nói chuyện này chuyện kia. Ai thân quen hỏi, tui còn nói một đôi lần cho hiểu ý tui, còn thì đa số tui chẳng buồn giải thích thêm, ai muốn hiểu sao thì hiểu vậy. 🙂

Những ngày này, tui lại nghĩ về nhiều chuyện, về nhiều người và về chính tui… Loanh quanh thế nào, lại nghĩ về những câu chuyện liên quan đến yêu thương. Chắc bởi có lẽ, bên cạnh những đắng cay ngọt bùi của cuộc sống, tui được trưởng thành, hoàn thiện mình hơn từ những thương yêu, hờn giận, những hỉ nộ ái ố của xúc cảm và những cảm giác rất thường gặp khi thích – yêu – thân – thương một con người là trai/gái – già/trẻ – lớn/bé nào đó. 🙂

Tui nhớ có anh người yêu từng hỏi tui rằng: “sao không nhốt anh lại, không sợ anh đi mất à?”. Tui nhớ tui đã trả lời đại ý rằng, nếu trái tim đã thuộc về tui thì không giữ anh vẫn ở bên tui, còn nếu trái tim đã ở nơi khác thì tui có giữ cũng chỉ là cái xác không hồn. Cái tui cần trước sau vẫn là trái tim có chứa mình, thuộc về mình. Vậy nên, dù có yêu ai đến mấy, thân ai đến mấy, một khi xác định là người đó đã hết tình cảm với mình, hoặc trái tim họ quá nhập nhằng nhiều người, tui sẽ không níu giữ, mà để họ tự do tìm đến hạnh phúc của mình. 🙂

Lại nhớ có một người bạn từng hỏi tui trong một lần khi tui ở giai đoạn hậu chia tay: “cậu có tiếc không?”. Tui chỉ cười, không đáp. Những ai đã từng hết lòng với một mối quan hệ nào đó (dù là yêu đương hay bạn bè), có lẽ sẽ đồng cảm sâu sắc. Đã chân thành đối đãi thì dù kết quả thế nào, khi nhìn lại sẽ không có cái gọi là hối tiếc. Có thể là luyến tiếc những ngày tháng đẹp đẽ qua nhanh, nhưng tuyệt nhiên không dằn vặt, hay trách cứ điều gì. Có những người đã bỏ ta đi mất, nhưng vẫn có những người ở lại cùng tấm chân tình. Vậy là may mắn và hạnh phúc lắm rồi. 🙂

Có người thấy tui cứ bô ba, tíu tít như con nít khi được làm quen với một người bạn mới hợp cạ, hay mới yêu một ai đó, từng hỏi tui: “sao cứ như mới kết bạn/ mới yêu lần đầu?”. Tui tin rằng câu này có thể sẽ còn được hỏi nữa trong tương lai, bởi quả thật với cá nhân tui, bắt đầu một mối quan hệ luôn là sự khởi đầu mới mẻ, tinh khôi, bởi lẽ, mỗi người là một sự khác biệt, mỗi tình huống lại không giống nhau. Chính vì vậy, tui không có thói quen dùng cảm xúc đối với mối quan hệ cũ để áp lên mối quan hệ mới, hay ở bên cạnh ai đó vì họ có nét giống giống nào đó người xưa. Khi ở bên một người, nếu tâm tui khởi lên suy nghĩ so sánh họ với người nào đó tui từng quen, từng yêu thì tui chắc chắn sẽ phải dành thời gian để định thần lại. Bản thân tui muốn nhận được sự trân trọng thì tui càng phải công bằng với người thương tui, yêu tui. Ai cũng xứng đáng có hạnh phúc dành cho mình, chứ không phải chỉ là một sự lựa chọn hay là một sự thay thế- tui nghĩ thế. 🙂

Tui lại nghĩ về cảm xúc rất con người của chính mình trong một mối quan hệ với ai đó. So với trong công việc, trong cuộc sống hàng ngày, thì trong vấn đề tình cảm, con người (trong đó có tui) có vẻ như sẽ gặp nhiều khó khăn hơn để có thể tự tu dưỡng, tự nhắc nhở mình. Khi yêu thương, chúng ta dường như khó kiểm soát những cái rất tôi của mình – những phần xấu xí, ích kỷ, nhỏ nhen. Nhưng khi bước qua giai đoạn bão tố, bình tĩnh ngẫm lại, sẽ thấy tự xấu hổ, tự cười chính mình rồi tự hỏi sao lúc ấy mình trẻ con thế, bao nhiêu tuổi rồi mà còn như cái thời ẩm ương, mới lớn. Sau đấy lại tự rút kinh nghiệm và dặn lòng đừng vậy nữa. Cứ sửa từng chút một rồi một ngày nhận thấy mình “già” thêm khi nào cũng chẳng hay. 🙂

Tui nhớ có một người đàn anh đã từng chia sẻ: Khi một ai đó thật sự thương yêu, trân quý mình, họ tự khắc sẽ muốn làm mình vui, mình cười. Những điều mình không thích, nếu thấy hợp lý, họ sẽ tự khắc phục dần. Còn những điều mình thích, mà họ thấy cũng không hại gì đến họ, họ sẽ tích cực làm để mình vui vẻ. Đừng bao giờ hy vọng sẽ thay đổi được một con người, mà hãy hy vọng tình yêu họ dành cho mình đủ lớn để họ tự thay đổi, tự bứt chính họ ra khỏi những thói tật và những điều chưa phù hợp. Ờ thì, xét cho cùng, điều chúng ta có thể cho đi cũng chỉ có thể là tình yêu thương và sự tin tưởng, còn lại là tùy lòng người và ý trời thôi. 🙂

Trong cuộc sống, có những lúc, chúng ta sẽ đau lòng bởi một mối quan hệ nào đó – tình thân, tình bạn, hoặc tình yêu. Nhưng nếu khách quan mà nói, sự đau lòng đó không phải do ai gây ra cả, mà do chính mình thôi. Chúng ta đau lòng bởi chúng ta tự đặt kỳ vọng, tự muốn mọi việc diễn ra theo ý mình, và đôi khi bởi tự mình lừa dối chính mình, hoặc đặt tình cảm ở sai chỗ. Nhưng không sao cả, thời gian hoặc một tấm chân tình đủ lớn nào đó một ngày đẹp trời sẽ chữa lành tất cả. Mọi việc rồi sẽ ổn thôi mà. Sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng trong. 🙂

Cứ mỉm cười với những niềm vui bình dị và sống thật với lòng mình. Không thích nói không thích, thích thì nói thích. Dũng cảm đối diện với nỗi buồn của bản thân, làm bạn với nó rồi buông tay, tạm biệt nó. Khó thì có khó, nhưng vẫn có thể làm được (cứ ngẫm lại thấy nhiều việc khó hơn vẫn còn làm được đó thôi ^_^). Làm sao để mặt mình khi nhìn vô gương, tươi không tì vết. Ai nhìn mặt mình cũng thấy sự viên mãn, thong dong. Khi ấy, chắc chúng ta tu được thêm vài quả rồi đó. À hihi 🙂 🙂 🙂

Huế, 07.12.2018

Advertisements

Cô gái 30++

Cô gái 30++ à,

Nếu người ta định nghĩa “cuộc đời” 60 năm, thì em đã bước được một nửa “cuộc đời” ấy rồi đó. Lẹ ghê chưa? 🙂

30++, em đã chứng kiến nhiều câu chuyện,

Có những câu chuyện vui cười ra nước mắt, cũng có cả những câu chuyện buồn chảy nước mắt. Nước mắt của người có, của chính em cũng có. Em lớn lên từng ngày và trưởng thành từ những câu chuyện của người, và của chính mình. 🙂

30++, em đã trải qua những cung bậc cảm xúc,

Có yêu thương, có giận hờn, có đắm say, có thất vọng, có vui sướng, có đau lòng, có chờ đợi và có được đợi chờ. Có người đã buông tay em, có người em đã buông tay. Có người cùng em nắm chặt tay đi một chặng đường, có người vội vã lướt qua em trong tích tắc. Em học được cách yêu thương và tự yêu thương từ những cung bậc cảm xúc của thiên hạ, và của chính mình. 🙂

30++, em đã đi qua biết bao cung đường,

Có đường dài, có đường ngắn, có đại lộ, có ngõ nhỏ, có những cung đường xa tít tắp, có những hẻm cụt cuối con đường. Có lần em đi lạc, có khi em đúng đường, có lúc em hỏi đường, có khi em tự mò mẫm hoặc hỏi bác bản đồ. Cứ đi rồi đến, có lúc đến đúng nơi mình cần, có khi lại dẫn mình đến một nơi thú vị mới mẻ. Em học được cách tự bước đi, tự đứng trên đôi chân của mình từ những chặng đường của những người thành công – thất bại, và từ con đường đã qua của chính mình. 🙂

30++, em đã gặp qua biết bao con người,

Có người quen, có người lạ, có người thương, có người ghét, có người yêu, có người giận. Có người đối xử với em còn tốt hơn cả với bản thân họ, có người lợi dụng em vì lợi ích riêng, có người xem em như người thân dù mới đôi lần gặp gỡ, có người vẫn coi em là kẻ lạ dù đồng hành suốt cả một khoảng thời gian không là ngắn. Có người giúp đỡ, có người chơi bẩn, có người bảo vệ, có người giở trò. Em học được cách đối đãi với cuộc đời và tự bảo vệ mình trước một số con người từ cách sống của những người xung quanh, và từ chiêm nghiệm của chính mình. 🙂

30++, em đã bao lần lên bờ xuống ruộng, lên voi xuống chó, lên lên xuống xuống,

Trong học tập, trong công việc, trong cuộc sống và cả trong tình cảm. Những thăng trầm đến rồi đi, có khi như diều gặp gió, có khi như thuyền nhỏ giữa bão bùng. Có khi vinh quang, có lúc tủi nhục, có khi ngọt ngào, có lúc đắng cay, có khi thuận lợi, có lúc gập ghềnh. Em học được cách đánh giá bản thân, động viên bản thân, kỷ luật bản thân và tự xấu hổ với bản thân từ những chặng đường gian nan của ai đó, và của chính mình. 🙂

30++, em đã nhìn được bao cảnh vật xung quanh và đó đây,

Có rừng, có núi, có đèo, có biển, có đồng ruộng, có bầu trời, có hoa, có lá, có cỏ, có quả, có chim muông, có thú vật, có ma quỷ, có con người. Có cảnh đẹp ngỡ ngàng, có cảnh cực xấu xí, có cảnh bình yên, có cảnh tang thương, có cảnh yêu thương, có cảnh hận thù, có cảnh bao la, có cảnh nhỏ bé, có cảnh sang chảnh, có cảnh bình dân. Cuộc sống như một bức họa lớn, ngắm mãi không hết, xem mãi không xong, chỉ có thể chiêm nghiệm từng góc nhìn, từng chi tiết mà em may mắn có duyên được gặp. Em học được cách nhìn nhận chân – thiện – mỹ từ cảnh vật bên ngoài, và cả từ nội tâm của chính mình. 🙂

30++ – đã quá lớn cho những bồng bột, hiếu thắng, chinh phục và hơn thua; nhưng chắc chắn vẫn còn nhiều non xanh trước cuộc sống, nhiều cơ hội để sửa chữa thiếu sót của quá khứ và nhiều đam mê với cuộc đời. 🙂

Sống thật vui và tiếp tục trải nghiệm thật nhiều, em nhé! 😉 😉 😉

Huế, 27.11.2018

Quán

Tan sở, con nhỏ ghé qua cái quán nhỏ quen thuộc chờ người bạn lâu ngày không gặp. Quán khá vắng khách.
Bạn bị dính việc đột xuất phải ở lại công ty làm cho xong nên đến trễ, bụng đói meo nên con nhỏ gọi tô bún cắm cúi ăn trước. Ăn vơi được phân nửa tô, nhìn lên thì thấy quán đã lác đác khách ở các bàn. Nhìn đống hồ thấy khả năng bạn chắc cũng chưa ra liền được nên sau khi gọi điện xác nhận với bạn là vẫn đang chờ thì nó kìm hãm tốc độ ăn lại, nhờ đó mà cũng có thời gian quan sát xung quanh hơn.
Ở bàn phía trước mặt nó là một gia đình nhỏ ba thành viên. Người bố trông rắn rỏi, da ngăm đen, mặc bộ đồ khá cũ, chân mang chiếc dép tổ ong màu đã ngả vàng. Người mẹ nhỏ người, gầy gò, da sạm màu. Cô con gái tầm 4 tuổi, đôi mắt đen tròn xoe, tóc thắt bím sau, mặc cái đầm ngắn, khuôn mặt tròn tròn đáng yêu.
Phục vụ quán đến hỏi cả nhà ăn gì. Người bố sau một hồi xăm soi thực đơn, quyết định gọi món chè giá rẻ nhất. Xong không cần chờ chị vợ xem món ảnh gọi luôn món há cảo chiên cho chị (theo lời ảnh nói với chị phục vụ là “vợ tui thích ăn món này”), rồi quay qua hỏi cô con gái:
– Con thích ăn gì?
– Con thích cái món gì nhỏ nhỏ, tròn tròn mà có mấy chú hay đạp xe đi bán, bỏ trong tủ kính á.
Anh chồng quay qua hỏi chị phục vụ:
– Ở đây có bán cá viên chiên không chị?
– Có, anh.
– Vậy chị cho tui một dĩa cá viên chiên nữa, có mấy cái nĩa chị nhé.
Ly chè của người chồng ra trước. Anh vớt mấy cục đá xay ở trên cho vào miệng rồi dùng muỗng vớt đậu ở dưới đút cho cô con gái. Cô bé cười khoái chí với mấy hạt đậu mát lạnh trong miệng, cười tít cả mắt.
Món cá viên chiên ra. Bố mẹ như được phân công sẵn, bố thì cắm lần lượt mấy cái nĩa vô từng cục cá viên, cầm lên miệng thổi phù phù cho đỡ nóng. Mẹ xé khăn ướt lau tay cho con. Được mẹ lau tay xong, bé con liền lấy xiên cá viên bố đã thổi nguội đưa lên miệng cắn vội. Miếng cá bị rơi ra, lăn xuống nền gạch, để lại miếng dầu còn dính lại trên một bên miệng của cô bé. Anh bố lấy cái khăn ướt chị vợ đã xé lau tay cho con lúc nãy lau mặt cho con gái, miệng nói: “Không sao, không sao, ăn cục khác nhé!”. Cô bé cầm tiếp cái nĩa đã được bố xiên sẵn cục cá viên ăn tiếp. Anh bố sau khi đã lau mặt cho con xong, quay xuống tìm cục cá viên, lượm lên lấy tay phủi phủi bụi rồi chấm tương ớt ăn ngon lành.
Bé con học theo bố, chấm miếng cá vào ớt tương rồi mới chịu bỏ vào miệng. Cay xè, bé con lè lưỡi coi bộ khó chịu lắm. Anh chồng đưa cục cá đó cho chị vợ ăn, lại lau miệng cho con rồi quay qua chị phục vụ xin chén tương đen cho con chấm khỏi cay, còn kéo chén tương ớt ra xa.
Món há cảo chiên của chị vợ ra. Anh chồng liền chuyển mấy miếng đồ chua ở dĩa cá viên của con gái qua dĩa của chị, miệng nói như để cả hai mẹ con cùng nghe:
– Mẹ thích ăn đồ chua, con gái thì không ăn được đồ chua nên cho mẹ đồ chua nè.
Chị vợ lặng lẽ xắn nhỏ mấy cục há cảo ra, ai dè không biết do trơn tay hay sao mà một cục rơi xuống đất. Cô bé con thấy thế cười khanh khách, mắt nhìn bố, tay chỉ dĩa há cảo của mẹ coi bộ muốn rủ bố cùng chọc quê mẹ. Anh bố hiểu ý cũng cười theo con (nhưng đôi mắt nhìn vợ thì vẫn hiền dịu và ấm áp vô cùng). Xong rồi để phân tán sự chú ý của cô bé để chị vợ ăn tiếp phần của mình, anh cũng bắt chước lấy hai cái nĩa nhỏ xắn một cá viên trong dĩa của con gái. Cục cá viên học theo miếng há cảo cũng lăn quay xuống nền, thế là cô bé khoái chí cười càng to. Bố mẹ cũng nhìn nhau cười.
Khác với cục cá viên bị rơi lần đầu, cô con gái rất để ý đến cục cá viên bị rơi xuống nền lần này, cứ hỏi bố cục cá viên ấy đâu rồi. Anh bố lấy tay dò xuống tìm rồi cầm lên. Nhưng sợ cô bé thấy rồi sẽ đòi ăn nên bày trò ảo thuật, cho cô bé thấy cục cá viên ở tay này rồi huơ tay kia như làm phép, miệng úm ba la xì bùa xong len lén giấu cục cá viên đi:
– Ba làm phép cá viên biến mất rồi, ba giỏi không?
Con bé gật đầu, cười rõ tươi để lộ hàm răng sún và quay lại tiếp tục với món ăn của mình. Khi thấy con gái đã hết chú ý đến viên cá kia, anh bố mới lặng lẽ phủi bụi và chấm tương ớt ăn…
Xong bữa, anh kêu chị phục vụ tính tiền, rồi móc túi quần lấy ra tờ 200 ngàn gấp phẳng phiu làm tư ra vuốt thẳng rồi trả tiền. Nhận tiền thối xong, anh kêu hai mẹ con ra chỗ xe trước, anh tranh thủ đi wc. Khi đó, tui mới để ý thấy là anh đi cà nhắc. Nhìn kỹ hơn thì là chân này đi dép, còn chân kia là chân giả. Một lúc sau anh cà nhắc đi ra chỗ để xe, rồi bằng một sự uyển chuyển có được nhờ rèn luyện nhiều lần, anh quay đầu chiếc xe wave cũ ra, lên xe xong, anh bế cô con gái lên ngồi trước để chị vợ thoải mái ngồi phía sau, rồi chạy xe đi.
Nhìn xuống tô bún đã ăn xong từ bao giờ, tui không còn thấy nóng ruột chờ đợi người bạn bận việc nữa mà ngược lại, lòng thầm cảm ơn vì tui đã có được cơ hội ngồi một mình để ngắm nhìn và ngưỡng mộ gia đình nhỏ vừa rời đi ấy.
Cuộc sống có những niềm vui tuy giản đơn với họ, nhưng đẹp diệu kỳ trong mắt tui. Mọi mệt mỏi của một ngày dài đối diện với màn hình máy tính như tiêu tan đi đâu mất, để lại trong tim một sự ấm áp giản dị và bình yên đến lạ. Lòng thầm mong cuộc sống của họ sẽ vẫn luôn giữ mãi tiếng cười khanh khách vô tư của bé con, sự quan tâm tinh tế nhưng thầm lặng của người cha/người chồng, ánh mắt hạnh phúc, yên vui của người vợ. Mong cho mọi điều tốt lành sẽ đến với gia đình nhỏ ấy.
Sài Gòn dẫu trời có trở lạnh đôi chút, vẫn ồn ào, bụi bặm và tất bật như vốn dĩ của nó, nhưng hình như vẫn luôn tình cảm và quấn quýt một góc nhỏ trong trái tim bé bé của tui, vì những điều bình dị như thế…
HCM, 15.12.18

Tạp 01

Một đêm gõ gõ bàn phím mần (vài) việc, tâm trí miên man nhìn về quá khứ, tính về tương lai, tui bỗng ngẫm được rằng…

Tuổi đời già hay trẻ không nằm ở độ tuổi mà ở cách chúng ta nhìn nhận về tuổi của chính mình. Khi ta cho rằng mình đủ lớn, đủ khôn, đủ già và tâm niệm những người trẻ tuổi hơn phải đối xử với ta như là người trên, khi ấy chúng ta già thiệt rồi. Chỉ có sự nhiệt huyết, tinh thần cầu tiến mới khiến chúng ta luôn tươi trẻ trong cuộc sống “Trường Giang sóng sau xô sóng trước”.

Một người có thể khiến người khác khiếp sợ bằng quyền uy, vị trí, lợi ích hoặc những sự đe dọa. Nhưng để có thể khiến người khác tôn kính và nể trọng thì chỉ có thể là năng lực thật và nhân phẩm của chính họ.

Khi là người chủ động giản hòa, xin lỗi trong một rắc rối nào đó, điều đó không có nghĩa chúng ta là người dưới cơ mà là người coi trọng mối quan hệ đó – điều chúng ta đã đặt trên cái Tôi thiệt bự của chính mình.

Yêu thương khác với chiếm hữu. Khi yêu thương, chúng ta lắng nghe tâm tư, mong muốn, đứng trên vị trí đối phương để thấu hiểu cho những hành xử của họ. Khi chiếm hữu, chúng ta muốn đối phương phải luôn nghe theo mọi sự sắp đặt và mong muốn của chúng ta, bất chấp cảm xúc của họ thế nào. Yêu thương đem lại sức mạnh, là chỗ dựa cho một mối quan hệ. Sự chiếm hữu gieo mầm cho những mỏi mệt ngấm ngầm về tinh thần.

Cơ hội có ở khắp mọi nơi nhưng chúng ta có đủ nhạy để cảm nhận và dấn thân? Thành công không đến một cách ngẫu nhiên, nó chỉ chào đón những người đã sẵn sàng đón nhận và chấp nhận “trả giá” cho điều mình đam mê.
Đôi khi chúng ta ăn một món ăn không phải vì nó bổ béo, mà đơn giản vì nó cứu rỗi chúng ta khỏi sự hành hạ của một cơn đói. Đôi khi chúng ta chấp nhận một điều mới không phải vì chúng ta thích thú, mà vì bởi nó là một phần của cuộc sống trần trụi.

Những tình cảm càng bóng lộn về hình thức, càng phải tốn nhiều công sức để gìn giữ hình ảnh như những điều đã tung hô. Những mối quan hệ bền chặt không cần nhiều lời, chỉ có sự lắng nghe, quan tâm, tin tưởng, tôn trọng và thẳng thắn.

Thỉnh thoảng trên đường đời ta có thể gặp một vài người khó ưa. Có khi ta ước rằng họ xuất hiện ít ít thôi trong tầm nhìn của mình để ta có thể nhẹ nhàng cất bước, nhưng một ngày khi họ chợt biến mất hoặc không còn “làm phiền” ta nữa, ta có sự yên tĩnh hằng mong ước nhưng lại thấy thấy trống ở một góc nhỏ nào đó. Hóa ra con người ai cũng có trái tim và ai cũng có một ý nghĩa nhất định trong đời sống của người khác.

Có lúc chúng ta muốn buông, nhưng không nỡ để rồi sau đó ôm ấy sự chán chường cho chính mình. Có lúc chúng ta đau vì đã buông, tưởng rằng sự đau ấy sẽ là mãi mãi nhưng thời gian sẽ giúp ta ổn thôi, vào một ngày đẹp trời nào đó… 🙂

Giấc ngủ cứu rỗi rất nhiều thứ. Cứ ngủ một giấc thật sâu, sáng mở mắt ra sẽ là một ngày mới! 😉

HCM, 16.11.2015