Vô… tư… lự :-)

Sầm rền đì đùng. Một buổi sáng ngập nắng bỗng chốc chuyển mình thành một chiều mưa. Những cơn mưa mùa hè, chợt đến rồi chợt đi, đến ồn ào rồi đi lặng lẽ để lại những xác lá bay theo gió, những vũng nước đọng lại trên hè phố và cả một bầu trời quang đãng sau mưa. 🙂

Có những điều, được – mất, cho – nhận, đúng – sai khi ngẫm lại vẫn thấy có chút diệu kỳ. Đôi lúc đang nhận mà nghĩ rằng đang cho, có khi đang được lại ngỡ mất, có lúc tưởng đúng lại hóa ra sai. Mọi điều xoay chuyển, thế sự đổi thay, lòng người chênh vênh. Thứ để chính mình bám níu vào cuối cùng vẫn là bản thân, là niềm tin đã trao đi, là hy vọng vào những điều tốt đẹp của cuộc sống này và bản chất hướng thiện của mỗi con người. Không trách ai cũng chẳng giận ai, có khi chạnh lòng thì chợt buồn một chút rồi lại thôi. 🙂

Trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, ta lại có những mối quan tâm riêng. Có giai đoạn ta tập trung vào việc học tập, thi cử. Có giai đoạn ta tập trung vào bạn bè, xây dựng các mối quan hệ chuẩn bị cho tương lai. Có giai đoạn ta tập trung vào công việc, vào phát triển bản thân và thăng tiến. Có giai đoạn ta tập trung vào việc chinh phục, yêu đương. Có giai đoạn ta tập trung đầu tư cho chính mình. Có giai đoạn ta tập trung cho gia đình… Mỗi giai đoạn lại cho ta những trải nghiệm riêng, những bài học riêng và dạy ta trưởng thành theo những cách riêng. Và khi đã đi qua một lượt các giai đoạn đó, ta chợt nhận ra, không quan trọng là ta đang ở trong giai đoạn nào, chỉ cần ta luôn ý thức được điều gì là quan trọng và ý nghĩa với ta, ta tự khắc sẽ có sự sắp xếp phù hợp nguồn lực, thời gian của bản thân cho những điều đó. 🙂

Có những điều tưởng chừng như không thể vào một lúc không hề ngờ tới lại đến với ta, ở lại bên ta. Người chọn việc, việc chọn người, người chọn người. Những điều xảy đến với ta tưởng như vô ý, như may mắn, như trùng hợp có thể là kết quả của rất nhiều việc ta đã xây dựng, ta đã vun đắp, ta đã tin tưởng, ta đã nỗ lực trước đó. Có những việc trước đây ta đã từng nghĩ sai, làm sai, giờ ta phải sửa lỗi. Có những người trước đây ta đã phụ lòng họ, đã làm một ai đó tổn thương, giờ có lúc ta phải chịu chút thương đau từ ai đó khác để thấu hiểu và rút kinh nghiệm, không lặp lại sai lầm đã có trong hiện tại, tương lai. Mỗi ngày qua đi, ta lại nhận ra thêm những điều chưa hoàn thiện của chính mình, không phải để bi quan mà để từng bước tự điều chỉnh hướng tới một phiên bản tôi-của-ngày-mai tốt hơn tôi-của-ngày-hôm-nay. 🙂

Những lúc khó khăn, phản ứng thường gặp là ta trông chờ sự giúp đỡ, ta kỳ vọng sự an ủi, ta tìm kiếm sự đồng cảm. Điều đó không sai nhưng trong nhiều trường hợp có thể khiến ta cảm thấy có đôi chút thất vọng. Chẳng hạn, khi ta đang cần một số tiền gấp cho việc gì đó, ta chuyển thông điệp đến 08 người ta tin tưởng, thân thiết và ta biết có thể đủ điều kiện để giúp ta, ta nhận được 02 sự im lặng, 01 lời chúc may mắn, 01 lời từ chối hời hợt, 01 sự áy náy vì không giúp đỡ được ta, 01 lời mắng ta là đồ lừa đảo (dám mượn danh ta để đi lừa họ), 02 sự giúp đỡ không cần biết lý do vì họ tin ta, và họ sẵn sàng hy sinh một số lợi ích trước mắt để hỗ trợ ta ngay mà không có chút lăn tăn. Người bi quan có thể thấy buồn cho một vài mối quan hệ mình từng đánh giá cao. Người lạc quan có thể vui mừng khi thấy cuộc sống vẫn còn những người bạn tốt và sự chân thành đối đãi. Còn ta sau khi bi quan và lạc quan thì chợt thấy mọi thứ hết sức cuộc đời và cần học cách thích nghi với mọi điều có thể xảy đến. Ta trân trọng hơn những tấm chân tình, ta biết được ai thật sự quan tâm ta, tin cậy ta, ta có thêm những món nợ ân tình để biết sống trách nhiệm hơn, tính toán nhiều hơn cho tương lai và quyết tâm hơn cho những điều tự cam kết với chính mình. Điều này xét cho cùng là tốt cho ta, ta nên cảm ơn tất cả những hồi âm mà ta đã nhận được. 🙂

Lại có những khi, chính bản thân ta đấu tranh với sự buông bỏ hay thứ tha. Nhưng xét đến cùng, thứ tha cũng chẳng phải là thứ tha cho ai, mà chính là thứ tha cho chính mình. Buông bỏ cũng chẳng phải để bản thân bớt sân si, tham lam, ích kỷ đó thôi. Thông thường, người ta thường tìm lý do cho những điều họ không thích hoặc làm họ không vui, ta thì lại tìm lý do để giữ lại những điều đáng trân trọng giữa nghịch cảnh và khó khăn. Có lẽ vì thế mà ta thành ra kẻ hay suy nghĩ. Cơ mà khi nhìn lại quãng đường hơn ba mươi năm qua, cũng nhờ cái nguyên tắc không bỏ cuộc giữa chừng hoặc dở dở ương ương với những điều ta xem là có ý nghĩa và quan trọng ấy mà những việc, những người đã đi qua, ta cũng đã thật sự xem là quá khứ không có hối tiếc gì, bởi tại thời điểm đó, những gì cần làm ta cũng đã làm hết sức mình, ta cũng đã nỗ lực đến những phút giây cuối cùng. 🙂

Viết đến đoạn kết của cái bài dài ngoằng rồi mà trời vẫn mưa đang mưa rơi. Nhìn ra ngoài cửa, trông khí trời bỗng có cái suy nghĩ ngôn tình kiểu giờ mà có anh người yêu ở đây, ngồi vô lòng ảnh, hai đứa cùng xem phim hoặc chương trình gì đó trên ti vi, cùng nhấm nháp mấy miếng trái cây ướp lạnh trong tủ, cùng bình luận và cười ha ha, hi hi gì đó thì lãng mạn phải biết. Cơ mà, thực tế vẫn là thực tế. Tranh thủ những khi ở một mình như vầy để tập trung làm được nhiều việc, thời gian chờ đợi cho những điều “ngôn tình”-nào-đó-trong-tương-lai vẫn đang trôi qua rất hữu ích. Hí hí hí. 🙂

Cuối tuần vui vẻ, cho bạn, cho tôi, cho tất cả chúng ta (dù trời mưa hay không, trời nóng hay mát)! À ha 😉 😉 😉

Huế, 25.05.2019

Không cô đơn

Có những lúc đi một mình trên con đường đông đúc, nhộn nhịp giữa lòng thành phố lại thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Một cảm giác hơi lạc lõng giữa những luồn xe, tiếng ồn và bụi bặm. Muốn tìm về cái gần gũi và đầm ấm của gia đình. Tự nhiên thấy nhớ mẹ, nhớ Huế kinh khủng!

Có những lúc ở nhà một mình, ăn cơm một mình, thấy tự do là thế mà sao vẫn muốn có một chút ồn ào, một tiếng cười hay hát hò của ai đó cho không gian bớt rộng rãi. Không gian lặng yên – cái cớ cho những suy nghĩ vu vơ. Nghĩ xa nghĩ gần rồi thấy buồn buồn (kiểu như nỗi buồn không tên không tuổi ấy bà con à). Nhiều lúc vui vui nghĩ lại thấy những lúc đó sao mình rãnh rỗi mà nghĩ tùm lum đến thế nhưng rồi mọi chuyện vẫn tái diễn, ngộ không?

Có những lúc cảm thấy mỏi mệt, muốn kiếm ai đó cho mượn cái vai dựa vào chút chút mà nhìn quanh nhìn quất chỉ thấy mình ta với ta. Hì hì, thế là phải tự mình an ủi mình, động viên mình. Nhưng an ủi thế nào, động viên thế nào trong lòng vẫn cảm giác trống trải và cô đơn một chút chút. Thế là tự trách mình sao đa sầu, đa cảm thế!

Có đứa bạn gửi message kêu rằng thương mình vì thấy bạn Huyền hay buồn, sợ bạn Huyền thấy cô đơn, rồi an ủi mình. Lúc mới đọc thấy ngạc nhiên ghê, bạn đó với mình cũng ít nói chuyện mà sao tự nhiên viết thấy lạ lạ. Tự hỏi cái mặt mình thấy thảm lắm hay sao mà bạn ấy viết thế. Soi lại gương một chút, thấy cái mặt ốm đi một tẹo, đen đi một tẹo và nụ cười có méo mó hơn một tẹo. Đôi mắt thấy nó cũng hơi buồn (buồn ngủ ấy!), tóc tai rậm rạp hơn một chút… Đánh giá chung là “nhan sắc” có xuống cấp thiệt (–> quyết tâm cải thiện nhanh chóng!)

Đọc xong một cuốn sách tự nhiên hiểu ra một điều là “mình đang tự tạo áp lực tinh thần cho mình”. Có những chuyện sẽ có cách vượt qua mà mình cứ giữ mãi trong lòng. Và cô đơn thật sự là một điều xa lạ vì xung quanh mình luôn có những người bạn sẵn sàng chia sẻ, có chăng là mình cứ ôm khư khư một cục buồn và cục nghĩ to bự trong bụng thôi. Bỗng dưng nhớ ra một việc làm đơn giản mà mình vẫn làm hồi xưa (rồi lâu nay quên làm hồi nào không biết!) là mỗi sáng chào bình minh bằng một nụ cười!

Chưa bao giờ thấy mọi thứ thật sáng sủa và êm đềm đến thế, có lẽ bởi mới tìm ra một “chân lý” : Mình không cô đơn!

24.08.2007

Blog ơi, sao mày buồn thế?

Từ lúc nảo lúc nao không biết, thế giới blog đã trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Blog trở thành người bạn tinh thần của những chủ nhân kiến tạo ra nó. Lặng lẽ hay sôi nổi, giản đơn hay màu mè.. blog đã thể hiện được một phần cá tính của các blogger. Blog bây giờ không chỉ tồn tại với một ý nghĩa duy nhất là nhật ký online nữa mà hơn hết blog đã trở thành một người bạn thân thiết, là cầu nối kéo các trái tim bạn bè, kết nối những miền đất, những văn hoá và truyền thống khác nhau lại gần nhau hơn. Blog đã trở nên thật sự quan trọng và thu hút đặcbiệt. Nhưng hình như, nhiều blog gần đây đang bị nhiễm một loại virus tên BUỒN thì phải, không hiểu nguyên nhân do đâu. Nguy hiểm hơn, căn bệnh này đang bị lây nhiễm nhanh chóng! (Theo lời nhận xét của ^_^).

Lướt nhanh một vòng qua các blog, đọc lướt các entry vẫn thi thoảng thấy đâu đó một nỗi buồn không tên với nhiều cấp độ: từ buồn man mác, buồn sầu thảm, buồn điên đảo, buồn phát khóc rồi đến thất vọng, mất niềm tin, chán nản… (blog của mình cũng đang bị nhiễm nặng căn bệnh này!) Không biết là tại cuộc sống đáng buồn chán vậy hay tại tụi mình hơi tận dụng blog để trút nỗi niềm không? Hì hì, đôi khi (như Hoang Dã nói) hình như mình hơi cá nhân hoá những tâm trạng và suy nghĩ đến nỗi cứ hễ có chuyện gì dù to dù nhỏ đều đưa lên blog cả. Cái đó không sai mà ngược lại là quyền của các blogger. Và mình có một suy nghĩ rất chủ quan là, khi mình buồn hình như mình viết blog cảm xúc hơn cả, blog cũng dường như trôi chảy và hay hơn những lúc khác. Hình như những lúc đó những suy nghĩ và tình cảm của con người ta dễ biến thành câu chữ hơn hay không nữa. Thú thật đọc mấy blog có chút buồn mình thấy dễ đồng cảm hơn rất nhiều, thấy gần mình hơn và thực hơn rất nhiều (có lẽ cái buồn làm người ta dễ cảm thông với nhau hơn hay sao ấy!). Đó là cảm xúc đứng ở vị trí một người bị nhiễm vius “buồn” nặng trong một khoảng thời gian gần đây! Hì hì…

Lại có những lúc mình lại có một suy nghĩ khác. Đó là khi đọc được blog của những người bạn quan tâm đến những vấn đề của xã hội, blog của những con người luôn lạc quan bận rộn với niềm vui sống rồi bỗng nhiên đâu đó lạc vào thế giới một chút “buồn” khi click chuột vào entry mới của đứa bạn tự nhiên cái hưng phấn và niềm tin mà những blog trước “truyền” cho mình đi đâu hết. Mình thấy buồn cho bạn, rồi nghĩ đến mình, tự nhiên thấy hơi hơi rồi suy nghĩ bậy bạ cho đến khi tìm cho mình (một cách không ý thức) một nỗi buồn kiểu như “tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn” (câu này trích lại lời một ông chồng đang than khi chat với mình tại thời điểm này!). Thế là buồn dây chuyền luôn. Nghĩ thấy nản nhỉ!

Xài blog lâu rồi tự nhiên thấy yêu nó vô cùng. Nhiều khi rảnh rỗi đọc lại mấy cái blog cũ thấy mình cũng nhiều khi tâm trạng ghê gớm, đọc mấy bài có dấu hiệu của virus “buồn” thì tự nhiên thấy thương mình rồi thương luôn những người bạn đọc các entry đó luôn (nhân đây cũng hỏi bà con nào từng đọc blog của mình mà làm cho bà con mất hứng hay hết vui thì cho mình gửi mấy chữ: ” thông cảm nhiều” nha!). Đôi khi thương thương còn lẩm nhẩm yêu yêu : “Blog ơi, sao mày buồn thế!”. Ôi chao, nỗi buồn là vô tận!!!

Chung niềm vui và chia sẻ nỗi buồn với nhau đã là phạm trù tình cảm của các blogger- khi họ đã là bạn thật sự. Chỉ có một ước muốn nhỏ nhoi thôi, bà con mình ngày càng vui nhiều hơn, cười nhiều hơn để thế giới blog của bạn, của mình và của chúng ta thật sự là một ngọn lửa của niềm tin và hạnh phúc. Chắc là khó (vì đây là cả một sự nghiệp!) nhưng phải cố gắng “vì tương lai con em chúng ta” thôi. Hi hi!

Chúc mình và bà con thành công!

P/S: Nói gần nói xa phải nói mình trước, từ nay mình sẽ cố gắng cười nhiều hơn, cố gắng tìm cách đơn giản và giảm nhẹ những bận tâm và suy nghĩ để sống vui hơn! ^_^

05.02.2007

Thơ lẩn thẩn :)

Dưới đây được tính là văn xuôi cắt chữ, xét về vần điệu không được xem là thơ! ^^

———————–

Người đến, người đi, người ở lại

Đến đến, đi đi – vô thường tình

Gặp gỡ, tái ngộ, chia ly đó

Ý trời, lòng người – khó tính toan…

 

Tương phùng đây, chút tình nghĩa xưa

Giờ bạn, bè – âu là cái số

Vô, hữu duyên lòng người khó nắm

Có chăng tương ngộ phút giây này…

 

Những người xa lạ, thoắt thành quen

Một tiếng cười, câu chào hóa bạn

Trao nhau một thời tản mạn nhớ

Để khắc ghi, để quên, để cười…

 

Có nghĩa gì đâu, lời hẹn hò

Bay nhảy những suy nghĩ mông lung

Gửi trong gió trái tim ngờ vực

Là ta, là người hay hư vô?

 

Con đường trải ôm nắng, ta đi

Hàng cây reo đón gió, người về

Bồi hồi, những thổn thức đâu đó

Hóa nguồn cơn chảy mãi trong lòng.

 

Người tặng ta tấm lòng chân thực

Ta gửi người lời chúc an bình.

Mỗi khoảnh khắc đâu đây đã có

Bỗng trở thành kỷ niệm phút giây.

 

Ta viết, cho người và cho ta

Cho cả những người ta mới biết

Cho cả những người ta chờ đợi

Dù chẳng biết mây có theo gió về?

 

Sẽ có lúc trở thành quá khứ

Những điều ta ấp ủ hôm nay

Nhưng ai biết ngày mai liệu có

Ta và người chung bước cùng nhau?

 

Ta chờ, mong, ngóng, đợi, mơ ước

Về con đường và những hàng cây

Nơi đó, nhìn về xa tít tắp

Một hiện thực vốn chỉ trong mơ…

—————

Hẹn tái ngộ, những người đã biết, đang biết! ^_6

13.12.2011