Xúc cảm

Cái tuổi mộng mơ cứ đi tìm hòai về định nghĩa về tình yêu để rồi mơ mộng về những câu chuyện tình lãng mạn màu hồng với chàng hoàng tử trong mơ. Thật lạ, con người ta cứ suốt ngày lảm nhảm tự do muôn năm ấy thế mà đôi lúc lại thấy ganh tỵ gì đó với người đang yêu. Ích kỷ một tẹo, nghĩ mình đã lớn lắm nhưng thì ra vẫn còn con nít, cũng vẫn bâng quơ với những cảm xúc không tên. Đôi khi bị khùng. Cười vu vơ vì một chuyện gì đó không đầu không cuối, một câu nói vô tình cũng làm đầu óc điên điên suốt cả ngày trời. Bạn bè trêu thì chối đay đãy là không có gì, mà Trời biết, Đất biết nó có gì hay không!

***

Hội con gái trong giờ nghỉ trưa tám chuyện với nhau. Tụi nó hỏi về mối tình đầu. Một đề tài không mới nhưng vẫn thu hút đến lạ. Tính ngủ một giấc mà cứ bị lôi vào mấy cái “ngày xưa” của những cái đầu “treo ngược về quá khứ” bất chợt của tụi nó. Mình ngồi nghe thôi không tham dự. Hiểu thêm về cái thời oanh liệt của mấy đứa bạn chiến hữu. Có đứa chỉ là cảm xúc thóang qua, có đứa đã từng cho ra rìa mấy chàng… Nói tóm lại là nhiều chuyện để nói vô kể về cái đề tài vô tận đó của nhân loại. Khè khè khà khà tưởng thoát rồi thế mà không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà tụi nó nhớ đến cái đứa nãy giờ chỉ chuyên nghe mà không nói, thế là bị mình bị xách lên dĩa mổ xẻ. Cũng có cái may là giờ nghỉ trưa, lấy cái cớ buồn ngủ mà buôn mấy câu cho qua chuyện với tụi nó rồi lơ đi luôn.

***

Một điều khó hiểu là có hàng trăm người đi qua trước mặt ta mà ta chỉ nhớ đến một người đặc biệt. He he, vụ này bà con mình kêu là có duyên. Cũng không sai, một ấn tượng gì đó mà chỉ có một người duy nhất nhận ra giữa đám đông người đã là một sự đặc biệt, và chắc chắn đó cũng là người có một mối dây cũng chẳng kém đặc biệt với ta (mà cái sự nhận ra sợi dây đó chỉ là việc sớm hay muộn mà thôi!). Nhảm một cái là nhiều khi ta vô tình hay cố ý mà đi qua nó, chạy một hồi bở hơi tai rồi lại quay về cái nơi rất đặc biệt ta tìm thấy cái “duyên” của mình. Hơi tốn thời gian một chút nhưng biết đâu đó là cái số nữa thì sao, quan trọng là cái kết của nó sẽ ra sao kìa, phải không bà con?

***

Cách bạn lưu tên “người quen” trong di động; cách bạn nhớ và nói về “người ta” trong lúc say; cách bạn tựa đầu ngủ bình yên trên vai “người ấy”… nói được thật nhiều điều. Chưa ai đặt tên cho nó là gì, nhưng chắc chắn một điều trong tim bạn đã có một điều đặc biệt. Những khoảnh khắc đáng trân trọng. Giữ lấy bạn nhé!

 26.06.2007

Advertisements

Thơ lẩn thẩn :)

Dưới đây được tính là văn xuôi cắt chữ, xét về vần điệu không được xem là thơ! ^^

———————–

Người đến, người đi, người ở lại

Đến đến, đi đi – vô thường tình

Gặp gỡ, tái ngộ, chia ly đó

Ý trời, lòng người – khó tính toan…

 

Tương phùng đây, chút tình nghĩa xưa

Giờ bạn, bè – âu là cái số

Vô, hữu duyên lòng người khó nắm

Có chăng tương ngộ phút giây này…

 

Những người xa lạ, thoắt thành quen

Một tiếng cười, câu chào hóa bạn

Trao nhau một thời tản mạn nhớ

Để khắc ghi, để quên, để cười…

 

Có nghĩa gì đâu, lời hẹn hò

Bay nhảy những suy nghĩ mông lung

Gửi trong gió trái tim ngờ vực

Là ta, là người hay hư vô?

 

Con đường trải ôm nắng, ta đi

Hàng cây reo đón gió, người về

Bồi hồi, những thổn thức đâu đó

Hóa nguồn cơn chảy mãi trong lòng.

 

Người tặng ta tấm lòng chân thực

Ta gửi người lời chúc an bình.

Mỗi khoảnh khắc đâu đây đã có

Bỗng trở thành kỷ niệm phút giây.

 

Ta viết, cho người và cho ta

Cho cả những người ta mới biết

Cho cả những người ta chờ đợi

Dù chẳng biết mây có theo gió về?

 

Sẽ có lúc trở thành quá khứ

Những điều ta ấp ủ hôm nay

Nhưng ai biết ngày mai liệu có

Ta và người chung bước cùng nhau?

 

Ta chờ, mong, ngóng, đợi, mơ ước

Về con đường và những hàng cây

Nơi đó, nhìn về xa tít tắp

Một hiện thực vốn chỉ trong mơ…

—————

Hẹn tái ngộ, những người đã biết, đang biết! ^_6

13.12.2011