“Mùa đông không biết hát những bài tình ca…”

Đã có những mùa đông, em một mình đi về trên cung đường gió,
Có chút lạnh lẽo trong cơn mưa chiều lẩn khuất giữa những làn xe.
Vẫn vững bước lặng thầm đi qua ngày giông bão,
Chờ gặp anh vào một ngày nắng đẹp hoặc rực sắc cầu vồng.
mua dong
Từng dòng người đi qua vội vã giữa dòng đời,
Có người quen – sơ – thân – và cả những kẻ lạ,
Nói dăm ba câu chuyện rồi nhẹ nhàng rút khỏi cuộc đời nhau như hơi thở.
Có người em từng thương, cũng có người yêu em nhiều,
Trao đôi ba ký ức, rồi vào một lúc nào đó bỗng trở thành kỷ niệm trong nhau.
Trang nhật ký chưa kịp lưu dòng thư tình đã vội vàng khép lại,
Cất giữ trên kệ sách, phủ lên từng lớp bụi thời gian.
Người ta bảo mọi thứ phải tùy duyên,
Mỗi người xuất hiện trong đời ta đều có một ý nghĩa,
Đừng mong cầu những điều xa xôi,
Đừng luyến tiếc quá khứ,
Mà phải sống hết mình với hiện tại.
Bởi có những điều một đi không trở lại,
Có những người không phải mãi bên ta.
Nếu mỗi ngày là một trải nghiệm để lớn khôn thêm,
Em trân trọng những điều đang có,
Những khoảnh khắc đã có,
Và cả những nghĩ suy dù chưa từng gọi thành tên.
Trời vẫn lạnh dẫu nắng vàng rực rỡ,
Vài ba lớp áo khoác người vẫn khẽ khàng run.
Bởi lẽ rớt rơi chút hơi ấm,
Bởi lẽ thiếu một tấm chân tình,
Bởi đông này vẫn còn vắng bóng ai…
Cơ mà người đừng chơi trò trốn tìm kỹ quá,
Vì em sẽ chẳng đứng mãi nơi đây để ngóng chờ.
Ơ thế đấy, tâm hồn chưa già đã có phần khô khốc,
Mùa đông này thật lạ, chẳng biết hát tình ca…
Huế, 18.12.2017
Advertisements

Mẹ Cha

Mẹ Cha

Con cái là thanh xuân của Mẹ Cha.
Thanh xuân một đi không trở lại,
Con lớn khôn rồi cũng vỗ cánh bay xa,
Riêng Mẹ Cha cùng tuổi già ở lại
Lấy hạnh phúc con làm an ủi mỗi ngày.

Ngoài kia dù bão tố, phong ba,
Con vẫn tìm được sự yên ổn dưới mái nhà có Cha, có Mẹ
Bởi con biết một vòng tay thương yêu thật lớn
Vô điều kiện luôn sẵn sàng đón lấy con.

Có lẽ chưa nuôi con nên chưa hiểu hết lòng Cha Mẹ,
Nhưng cần đâu đáp đền, Người sẽ vẫn dõi theo…
Dẫu con có già đầu hay bé mọn
Yêu thương này mãi dành trọn cho con.

Thương ❤

Huế, 17.08.2016

Đôi khi

Đôi khi chỉ ước mình có thể bé lại,
Được hờn dỗi vu vơ và được Mẹ dỗ dành
Ước mình mãi là một cô gái nhỏ
Ích kỷ chút và không nhiều nghĩ suy.

Đôi khi chỉ ước lúc mình khóc như đứa trẻ
Có vòng tay ấm áp của Ba, cái hôn yêu thương của Mẹ
Và chây lười quên đi thế giới ngổn ngang,
Yên tâm ngủ thiếp đi ngon lành như nàng công chúa trong cung điện trẻ thơ.

HCM, 06.04.2016

Tự vỗ về :-)

(Internet)(Internet)

Giá em là gái đôi mươi

Chân đạp đất và chẳng sợ trời

Chỉ cần thích, em sẽ tiến lên với tinh thần bất bại,

Dũng cảm, quật cường đốn ngã trái tim anh.

Tiếc thay, em chẳng còn là gái hai mươi

Cận tiến hàng “băm” với bao lo lắng,

Lo rằng trái tim mình có còn đủ nắng,

Để rong ruổi những trò cút bắt tình yêu,

Lại lo trái tim mình không còn những nốt phiêu

Để hát bài ca hạnh phúc như cổ tích…

Em đứng giữa chặng đường tất bật,

Rộn rã người qua, về trên những chuyến xe

Có kẻ tri kỷ cùng những người thâm giao,

Ấy thế sao lòng vẫn luôn trống

Một chỗ ngồi bên cạnh giữa những đám đông.

Người ta bảo: “Em ơi, ế rồi kìa”,

Em đáp rằng “Sao ế được người ơi,

Mới có băm thôi làm chi đến nỗi

Đời còn dài và trai hãy còn đấy thôi”.

Nói thế, nhưng những khi về lẻ bóng

Trên hành trình dài đầy khói bụi, kẹt xe,

Hay trong những trận mưa chiều lạnh ướt,

Em vẫn trông về một bàn tay cùng nắm, cùng đi.

Thi thoảng tâm hồn em thổn thức,

Giữa bao ân cần chăm sóc, các quan tâm

Nhưng em biết trái tim chỉ loạn nhịp,

Khi trông về, nghĩ đến người em yêu…

Em lại nhìn về chặng đường xa tít tắp,

Có chút ngóng, lại có chút không

Nghĩ về những điều không rõ lắm,

Về một bàn tay nắm lấy bàn tay…

(p/s: Cái đoạn không đầu không cuối, văn chẳng ra văn, thơ chẳng nên thơ này được viết trong lúc con mắt díp díp, cái đầu lâng lâng mà vẫn chưa ngủ được. Mạn phép ai đó nếu đọc xin đừng đặt nặng câu từ kẻo cái tâm hồn thi sĩ mong manh lại ít nhiều nghĩ suy…^_^ )

Tp.HCM, 04.8.15