Để tôi khâu

29b06d9ef5fd4168070e46b40e1a35bf

Ai cho tui mượn sợi chỉ cái kim,
Để tui khâu lại trái tim người ấy.
Trái tim chắp vá nhiều lần rỉ máu,
Thốn đau cồn cào những ngày hanh hao.

Ai cho tui mượn sợi chỉ cái kim,
Để tui khâu lại ngập ngừng sợ hãi,
Tâm hồn mong manh đã từng vụn vỡ,
Vết sẹo lòng chưa một ngày nhạt phai.

Ai cho tui mượn sợi chỉ cái kim,
Để tui khâu lại bầu trời ký ức,
Những điều không vui khóa vào quá khứ,
Cơn đau ngày nào không lật tới lui.

Ai cho tui mượn sợi chỉ cái kim,
Để tui hàn lại những nỗi buồn cũ,
Và nụ cười lại hiện lên nơi ấy,
Bình yên phẳng lặng không chút âu lo.

Sau tất cả mình có tìm thấy nhau,
Trái tim sẽ vui đập chung nhịp thở?
Cái ôm ấm, nụ hôn sâu mãi mãi,
Đôi bàn tay lại đan chặt vào nhau?

Sau tất cả, sợ hãi rồi sẽ qua,
Còn chúng mình cùng tình yêu ở lại,
Mong một ngày ta không còn lạc mất,
Những dấu yêu vẫn còn đây đong đầy.

Huế, 16.08.2018

Advertisements

“Mùa đông không biết hát những bài tình ca…”

Đã có những mùa đông, em một mình đi về trên cung đường gió,
Có chút lạnh lẽo trong cơn mưa chiều lẩn khuất giữa những làn xe.
Vẫn vững bước lặng thầm đi qua ngày giông bão,
Chờ gặp anh vào một ngày nắng đẹp hoặc rực sắc cầu vồng.
mua dong
Từng dòng người đi qua vội vã giữa dòng đời,
Có người quen – sơ – thân – và cả những kẻ lạ,
Nói dăm ba câu chuyện rồi nhẹ nhàng rút khỏi cuộc đời nhau như hơi thở.
Có người em từng thương, cũng có người yêu em nhiều,
Trao đôi ba ký ức, rồi vào một lúc nào đó bỗng trở thành kỷ niệm trong nhau.
Trang nhật ký chưa kịp lưu dòng thư tình đã vội vàng khép lại,
Cất giữ trên kệ sách, phủ lên từng lớp bụi thời gian.
Người ta bảo mọi thứ phải tùy duyên,
Mỗi người xuất hiện trong đời ta đều có một ý nghĩa,
Đừng mong cầu những điều xa xôi,
Đừng luyến tiếc quá khứ,
Mà phải sống hết mình với hiện tại.
Bởi có những điều một đi không trở lại,
Có những người không phải mãi bên ta.
Nếu mỗi ngày là một trải nghiệm để lớn khôn thêm,
Em trân trọng những điều đang có,
Những khoảnh khắc đã có,
Và cả những nghĩ suy dù chưa từng gọi thành tên.
Trời vẫn lạnh dẫu nắng vàng rực rỡ,
Vài ba lớp áo khoác người vẫn khẽ khàng run.
Bởi lẽ rớt rơi chút hơi ấm,
Bởi lẽ thiếu một tấm chân tình,
Bởi đông này vẫn còn vắng bóng ai…
Cơ mà người đừng chơi trò trốn tìm kỹ quá,
Vì em sẽ chẳng đứng mãi nơi đây để ngóng chờ.
Ơ thế đấy, tâm hồn chưa già đã có phần khô khốc,
Mùa đông này thật lạ, chẳng biết hát tình ca…
Huế, 18.12.2017

Mẹ Cha

Mẹ Cha

Con cái là thanh xuân của Mẹ Cha.
Thanh xuân một đi không trở lại,
Con lớn khôn rồi cũng vỗ cánh bay xa,
Riêng Mẹ Cha cùng tuổi già ở lại
Lấy hạnh phúc con làm an ủi mỗi ngày.

Ngoài kia dù bão tố, phong ba,
Con vẫn tìm được sự yên ổn dưới mái nhà có Cha, có Mẹ
Bởi con biết một vòng tay thương yêu thật lớn
Vô điều kiện luôn sẵn sàng đón lấy con.

Có lẽ chưa nuôi con nên chưa hiểu hết lòng Cha Mẹ,
Nhưng cần đâu đáp đền, Người sẽ vẫn dõi theo…
Dẫu con có già đầu hay bé mọn
Yêu thương này mãi dành trọn cho con.

Thương ❤

Huế, 17.08.2016

Đôi khi

Đôi khi chỉ ước mình có thể bé lại,
Được hờn dỗi vu vơ và được Mẹ dỗ dành
Ước mình mãi là một cô gái nhỏ
Ích kỷ chút và không nhiều nghĩ suy.

Đôi khi chỉ ước lúc mình khóc như đứa trẻ
Có vòng tay ấm áp của Ba, cái hôn yêu thương của Mẹ
Và chây lười quên đi thế giới ngổn ngang,
Yên tâm ngủ thiếp đi ngon lành như nàng công chúa trong cung điện trẻ thơ.

HCM, 06.04.2016