Vì điều gì?

Có cuốn sách có tựa đềlà “Chúng ta thoát thai từ đâu?”.
Có môn học tên Quản trị cuộc đời vẫn lặp đi lặp lại câu hỏi quan trọng: “Vì sao chúng ta sinh ra? Sự tồn tại của chúng ta có ý nghĩa gì?”.
Còn tui, điều tui vẫn thắc mắc không chỉ cho bản thân mình mà còn nhiều người xung quanh nữa là “Chúng ta đang vì điều gì?”.
Có người xem đến đoạn này sẽ dừng luôn không đọc tiếp bởi lẽ nghe nó xa xôi và sặc mùi triết lý. Nhưng thật tình mà nói, rất nhiều khi người viết vô tình còn người đọc hữu ý đấy thôi. Cũng như những điều tui tỉ tê dưới đây cũng chỉ đơn thuần là nhắc lại đâu đó một vài chuyện thực tế khiến tui thật sự băn khoăn chứ không đang nhắm vào ai hay bình phẩm điều chi cả (và chắc chắn tui cũng không có cái quyền ấy).
– Chúng ta nói: “Tôi phải vất vả làm việc là vì cái gia đình này, để vợ con có cuộc sống đủ đầy, ấm no”. Chúng ta hoặc cố gắng, chăm chỉ, hoặc ma lanh, bòn rút, hoặc bằng một cách thức nào đó kiếm được tiền về để vợ con ăn ngon, mặc đẹp, ở nhà cao cửa rộng. Cơ mà một ngày đẹp trời, do tự đánh giá mình giỏi vì kiếm tiền hay, nhiều người trong chúng ta lại bị vài ba cái tật kiểu như: cặp bồ với chân dài bên ngoài, xem vợ như ô sin, coi mình là trung tâm nói một không được ai mở miệng hai,… Ai ý kiến này nọ thì sẽ bị luận điệu và tư duy: “Ai là người làm ra tiền ở cái nhà này? Tiền của tôi tôi có quyền!…” đập thẳng vô mặt. Ồ, thế cuối cùng chúng ta đã và đang kiếm tiền là vì điều gì?
– Chúng ta nói: “Tôi hy sinh hết tất cả sự nghiệp, đam mê, tuổi trẻ cùng vô vàn cơ hội để theo anh vì trái tim tôi mách bảo phải làm thế”. Nhưng rồi, sau khi để mọi thứ ở lại phía sau và bắt đầu một cuộc sống mới cùng anh, tôi mới hỡi ôi vì cuộc đời không ấm êm như con tim tôi từng mường tượng. Những khác biệt chồng chất, những mâu thuẫn, cãi vả, những lạnh lùng xa cách. Cuộc sống chúng ta lâm vào cảnh chán chường, bế tắc rồi không ngớt dằn vặt nhau và tự dằn vặt chính mình. Không ít cặp đôi vì thế tan rã, chia ly. Vậy cuối cùng, chúng ta đã hy sinh bản thân vì điều gì?
– Chúng ta nói: “Tôi làm tất cả là vì muốn tốt cho con cái tôi. Tôi không muốn chúng hư hỏng, lầm đường lạc lối. Tôi muốn chúng yên ổn và an toàn”. Với suy nghĩ này, thực tế diễn ra là, hoặc chúng ta bảo bọc con quá kỹ, hoặc cấm cản chúng đủ đường, hoặc quyết định thay luôn cuộc đời của những đứa trẻ: ăn gì, học gì, thi trường gì, làm công việc gì, cưới ai, sống ở đâu,… Không biết có bao nhiêu người đã có được một kịch bản cuộc đời vừa ý của cả đấng sinh thành, vừa ý của cả chính mình. Tui chỉ biết, tui đã thấy không ít người trẻ có, lớn có khổ sở vì bị kìm kẹp, hối tiếc vì đã bỏ qua ước mơ của bản thân, chán ghét vì phải sống cuộc đời của ai đó chứ không phải của chính mình, buông bỏ tất cả vì không còn động lực sống/ làm việc/ phấn đấu, thậm chí hủy hoại và tự chấm dứt cuộc sống khi còn ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Ôi thế thì chúng ta đã làm mọi điều (cho con cái) là vì điều gì?
– Chúng ta nói: “Tôi muốn tất cả được kiểm soát nên chúng ta cần các quy định, cần kỷ luật”. Và thế là tất tần tật những gì chúng ta không đủ năng lực để quản lý, chúng ta thi hành luật. Luật từ chuyện nhỏ đến chuyện to, luật từ nhà, ra ngõ, loanh quanh trên đường, vào công sở và thậm chí lên cả rừng . Chúng ta cho rằng luật là công cụ có thể thay chúng ta phong tỏa mọi con đường, mọi hành vi trái với mong muốn của chúng ta, nhưng nếu thế thật thì sao vẫn có những “người phán xử” (mượn tạm tên bộ phim truyền hình Việt Nam được nhiều người ưa thích), có cái gọi là lách luật rồi cái gọi là ngoại lệ? Bản chất, ý nghĩa của các luật lệ và sự kỷ luật là tích cực nhưng nếu người ra luật không làm gương, người thi hành không hiểu hết ý nghĩa của các khuôn khổ, không xây dựng được tinh thần thượng tôn pháp luật thì gia pháp, nội quy, luật lệ càng đưa ra chỉ càng dễ dẫn đến những trạng thái, hành động tiêu cực, chống đối và ức chế. Nếu điều đó xảy ra, thử hỏi chúng ta xây dựng các quy định, siết chặt kỷ luật là vì điều gì?
– Chúng ta nói: “Tôi phấn đấu đạt được thành công ấy, thành tích ấy là vì vinh quang gia tộc, vì vinh dự của đất nước,…”. Cơ mà, sự thật thì chúng ta hoặc vì ganh đua với bạn bè cùng trang lứa, hoặc vì chinh phục các giới hạn của bản thân, hoặc đôi khi vì những điều rất giản dị như là có được giải thưởng ấy tôi sẽ ngẩng cao đầu nhìn đời hoặc giả sẽ có thêm chút tiền để trang trải cuộc sống, để phụ giúp thêm gia đình tôi. Những mục đích cao cả thì chẳng thiếu nhưng nhiều lúc quá xa xôi. Những chỉ tiêu, những mục tiêu ngắn hạn thì hiển hiện ngay trước mắt. Câu chuyện rất đỗi trần tục là chúng ta cứ ráng thêm chút nữa, cố thêm chút nữa cho đến khi chồn chân, mỏi gối bởi chúng ta cần sống, cần khẳng định được sự tồn tại của chính mình trong thế giới hỗn mang này. Tạm quên đi những điều cao xa và cùng ngẫm xem, thật sự chúng ta đang phấn đấu vì điều gì?
Cuộc đời thì quá ngắn mà những câu chuyện thì quá nhiều, quá dài. Có nhiều khi chúng ta cứ ngỡ mình là kẻ khôn ngoan nhưng hóa ra đang ngây dại, chúng ta cứ ngỡ mình vì người hóa ra sâu thẳm nhiều lúc vẫn đang là vì mình. Cơ mà, sự thật là, nếu chúng ta không biết yêu quý, quý trọng bản thân thì làm sao thật sự yêu thương, trân trọng người khác. Cái Tôi vẫn luôn tồn tại, chỉ là biểu hiện dưới hình thức này hay hình thức khác, mức độ nhẹ hay nặng khác nhau mà thôi…
***
Viết rồi đọc lại bỗng dưng cảm thấy tui đang rạch ròi một cách thô bạo quá. Nước trong quá thì cá chẳng sống được, mà xét cho cùng tui cũng đang là một con cá giữa đại dương mênh mông đó thôi, hihi.
Rõ ràng, thành thực với chính mình nhưng độ lượng hơn với người, với đời, tui nhé!    
Huế, 09.08.2017
Advertisements

Lựa chọn thứ 2

Thực tế,

Chẳng ai muốn phải sử dụng đến lựa chọn thứ 2 (hay còn gọi là phương án B) trừ trường hợp phương án A đã không còn khả thi.
Chẳng ai thích mình chỉ là người “dự phòng” trong một mối quan hệ.
Chẳng ai thấy vẻ vang mà đi khoe với cả thiên hạ mình được đậu vé vớt.
Chẳng ai mong mình chỉ bị xếp thứ 2 trong các lựa chọn cho một cơ hội tốt nào đó chỉ dành cho người phù hợp nhất.

Vậy mà…

Có khi nào, ta hồn nhiên nói: “Đi chơi với tao nhé, tao rủ thằng X mà nó cho tao leo cây nên giờ rủ mày”?
Có khi nào, ta thành thật tâm sự với bạn đời rằng: “Chẳng qua vì khi ấy cô ấy còn abcdefg quá, chứ không anh đã lấy cô ấy rồi”?
Có khi nào, ta bỏ mặc lời hứa với người thân chỉ để đi theo ngay và luôn lời rủ rê của đám bạn hoặc một người nào đó chỉ mới xuất hiện trong đời ta ít lâu nhưng ta lỡ có cảm tình mà không một chút áy náy?
Có khi nào, khi vui thì ta quên mất người vẫn đồng vai sát cánh bao lâu, chỉ đến khi ta bị cả thế giới quay lưng hết thảy mới quay về khóc lóc, dựa dẫm họ?
Có khi nào, ta cố tình hoặc vô ý đẩy một người vào tình cảnh khiến họ cảm thấy họ là người thừa thải trong cuộc sống bận rộn của ta, và chỉ khi nhàn rỗi ta mới hào phóng ban cho họ chút quan tâm, tình cảm còn sót lại sau khi đã tiêu dùng vào các mối quan hệ, mối bận tâm mà ta thấy quan trọng hơn?

Nếu được quyền lựa chọn, ta là người may mắn vì được làm chủ cuộc sống của mình. Hãy hạnh phúc với lựa chọn đầu tiên, nhưng nếu có thể, cố gắng đừng làm tổn thương những lựa chọn thứ hai. Và nếu đủ mạnh mẽ, hãy mạnh dạn bước ra khỏi cuộc đời của những người chỉ xem ta là phương án B.
Bởi, không chỉ riêng ta mà mỗi người đều xứng đáng là lựa chọn đầu tiên của ai đó, xứng đáng có được một hạnh phúc trọn vẹn cho riêng mình.
🙂 🙂 🙂

HCM, 17.04.2016

Tuổi trẻ “ngông” :-)

Thân tặng những tuổi trẻ “ngông” nhân cảm hứng (từ chính bản thân mình) có được sau một hồi chạy xe tận hưởng cái không khí mát lạnh sau mưa trong những ngày SG đang rất đỗi nắng nóng và ẩm ương ^_^

***

Ai cũng có một thời tuổi trẻ. Một tuổi trẻ hoặc là oanh oanh liệt liệt, hoặc là bồng bột nhiều luyến tiếc, hoặc là rất đỗi trầm lắng ít dấu ấn. Nhưng có lẽ, đây cũng là quãng thời gian đặc biệt của mỗi người khi nhắc đến: ở lứa tuổi đó, sức khỏe dẻo dai hơn, sức sống căng tràn hoặc chí ít cũng nhiệt tình máu lửa hết mình.

Ngẫm về tuổi trẻ, đôi khi mình không tự bất giác tự cười chính mình. Có những câu nói hoặc suy nghĩ vô cùng ngô nghê nhưng lại cực vô tư, trong sáng và nhiệt tâm.  Ờ thì một thời tuổi trẻ hoặc là so đo cực kỳ trẻ con trong những chuyện rất chi là dở hơi, hoặc là lại chẳng bao giờ toan tính gì với con người hay những việc mà thật sự mình đặt tấm chân tình vào trong đó. 🙂

Nếu nói về tình yêu thì đây cũng là thời có nhiều kỷ niệm. Đó là một mối tình đầu đầy “sạch sẽ” –  là cảm xúc đầu tiên đầy tinh khôi nhất, là thứ cảm giác mới mẻ nhất, là thứ quan hệ không chút vụ lợi, không sặc mùi vật chất hoặc quá nặng nề những mục tiêu cần đạt được để đảm bảo mình đang sở hữu một mối quan hệ đảm bảo tính lâu dài. Chỉ đơn giản là yêu, là nhớ, là quan tâm, là giận hờn, là những cuộc gọi đầy ngại ngùng, là món quà tự làm bằng tay mà tâm huyết thì đã được dành ít nhất là cả tháng trước đó, là những e thẹn khi lần đầu gặp riêng nhau hoặc nắm tay nhau.  Tình yêu tuổi trẻ cũng có thể là những cuộc chinh phục dài hơi, mà ở đó, số lượng trái tim bị đốn ngã thể hiện đẳng cấp cua gái, cua trai hoặc “chất lượng” bạn gái, bạn trai thể hiện độ hot của bản thân. Những mối quan hệ có thể chỉ bắt đầu sau một cuộc gặp gỡ, kéo dài trong mấy tuần hoặc mấy tháng rồi nhanh chóng đường ai nấy đi. Tình yêu của tuổi trẻ đa số là dám yêu, dám oán (và cả dám liều???) với câu nói nổi tiếng: “Yêu thì khổ, không yêu thì lỗ. Thà chịu khổ chứ không chịu lỗ.” Ờ thì tuổi trẻ mà, khổ mấy cũng chơi, cũng theo miễn sao cái Tôi được thỏa mãn, sự tự tin được củng cố hoặc bản lĩnh được khẳng định. 🙂

Tuổi trẻ “ngông” còn bởi đó là cái mốc giao thời giữa một tuổi nhỏ khi bị phụ thuộc hoàn toàn vào sự che chở hoặc quyết định của người lớn và một tuổi “nhớn” khi mà tự mình phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về cuộc đời của mình cũng như cuộc sống của nhiều người khác. Tuổi trẻ vì thế có một thứ sức mạnh đặc biệt, bắt đầu thoát khỏi những kìm kẹp của xung quanh nhưng cũng chỉ mới phải lo cho đời ăn chơi bay nhảy của mình chớ cũng chưa phải suy nghĩ nhiều những chuyện râu ria quá sức rối rắm. Tuổi trẻ có thể đặt lên vai mình một thứ trách nhiệm mơ hồ nhưng lại tự cho mình những quyền lợi công khai: được chém gió thỏa thích, được dạy dỗ người khác, được nêu chính kiến bản thân, được đấu tranh cho điều mình tin tưởng, được thỏa mãn bản thân bằng những thú vui nhiều khi chẳng giống ai. Tuổi trẻ “ngông” như con ngựa không thể kìm cương, có thể chạy cực nhanh mà không cần định hướng, có thể đột ngột dừng lại nếu cảm thấy hết hứng thú hoặc cũng có thể chây lười vì cảm thấy cuộc sống phía trước còn quá dài cần ra sức thưởng thức kẻo uống phí.

Tuổi trẻ “ngông” nhiều khi giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha. Tuổi trẻ “ngông” sẵn sàng từ chối những người dành trọn trái tim họ để chạy theo cái gọi là “phải lấy được người mình yêu”. Tuổi trẻ “ngông” nghĩ thoáng về tương lai và đặt trọng tâm ở hiện tại. Tuổi trẻ “ngông” sẵn sàng liều cả thân mình chỉ vì bảo vệ sự tự trọng của bản thân hoặc khi bị kích động về cảm xúc. Tuổi trẻ “ngông” chú trọng về hình thức, thể hiện, số lượng và kết quả. Tuổi trẻ “ngông” phấn đấu vươn lên để hơn cái thằng đáng ghét nào đó trong lớp hoặc để khẳng định bản thân với cô bé hàng xóm nhà bên chứ cũng chưa có nhiều cái gọi là mục đích tự thân hoặc một tính toán quá lâu dài. Tuổi trẻ “ngông” nhiều khi phát cuồng vì thần tượng mà mình sùng bái, yêu quý. Tuổi trẻ “ngông” nhiều khi sẵn sàng bỏ hết mọi thứ sang một bên để tập trung cho điều khiến mình hứng thú: cô gái có cá tính đặc biệt, game mới hoặc một bộ phim đang nóng sốt trên truyền hình. Tuổi trẻ “ngông” mong muốn được công nhận bản sắc riêng của mình. Tuổi trẻ “ngông” tin rằng sự ngông của mình khiến cuộc sống này có thêm nhiều ý nghĩa.

Tuổi trẻ – bắt đầu, kết thúc khi nào và kéo dài bao lâu còn tùy thuộc vào cách định nghĩa của mỗi người. Nhưng có lẽ, dù được thể hiện dưới hình thức nào, tuổi trẻ cũng có một thời “ngông” như thế.

Tuổi trẻ “ngông” nhưng không biết là mình ngông mà cũng khó chấp nhận nếu ai đó nói mình ngông.

Tuổi trẻ “ngông” là thế, cứ đơn giản là sống, là chính mình, và hết mình… 😉

Đời mình là tác phẩm của chính mình

Bi kịch lớn nhất trong đời là dành cả đời câu cá để rồi phát hiện ra đó không phải là con cá mà ta muốn câu” – Henry David Thoreau
Nếu cuộc sống là một chuỗi ngày tháng êm dịu, có lẽ chúng ta đã không phải suy nghĩ nhiều – như chúng ta vẫn đang phải làm thế – hàng ngày, hàng giờ. Nhưng nếu nói đến sự “nhức đầu” thì có lẽ chỉ khi chúng ta bị buộc đứng trước các lựa chọn thì mới là đỉnh điểm. Bi kịch hay hạnh phúc lớn lao cũng bắt đầu từ đó. Không ít người đã viết lại lịch sử của mình cũng bắt đầu từ đó. ^^

Các khách hàng của mình, khi tìm đến dự án Khai Phá Bản Thân thường có trăn trở liên quan đến các quyết định trong cuộc sống: quyết định chọn trường, chọn ngành để học; quyết định chọn công việc để làm; quyết định chọn đam mê để theo đuổi. Có lẽ đây không phải là một điều bất thường trong cuộc sống đang diễn ra tưởng như bình thường này. Đại đa số chúng ta bị rối loạn: rối loạn bởi chúng ta không hiểu được chính mình, rối loạn bởi chúng ta không nghe thấy (hoặc có thể nghe thấy nhưng không dám đi theo) lời trái tim mách bảo, rối loạn bởi chúng ta bị xoay vòng bởi quá nhiều kỳ vọng và xu hướng xung quanh, rối loạn bởi chúng ta không biết tin vào ai, nên nghe theo ai,…
Từ chính bản thân mình, mình cảm thấy được nguyên nhân sâu xa nhất của những “bấn loạn” trên đây là bởi chúng ta luôn cố gắng tìm một điều gì đó để bấu víu. Chúng ta bấu víu không phải bởi chúng ta quá yếu đến mức không thể tự đứng trên đôi chân của mình mà bởi lẽ chúng ta cần một cái cớ để làm động lực giả tạo hoặc làm nơi để đổ lỗi cho những sai lầm nếu có trong tương lai. Việc lo sợ các rủi ro có thể xảy đến khiến chúng ta e dè, lo ngại, chùn bước và thậm chí bỏ cuộc để rồi vô số ý tưởng, điều muốn làm, niềm đam mê bị chôn vùi trong trứng nước hoặc chết yểu một ngày đầy nắng gió. 🙂
Ta luôn muốn sống cuộc sống của chính mình nhưng lại thường bắt chước theo cuộc đời của ai đó để sống: cha mẹ ta, bạn bè ta, những người ta thần tượng, những người thành công. Ta nghĩ rằng họ đã sống được ngần ấy năm, vui vẻ hoặc thành công như  thế ắt hẳn cách họ sống là tối ưu. Nhưng ta quên một điều rằng, mỗi người có một cái nền, cái căn, cái tôi rất riêng. Vì lẽ đó mà xác suất gặt hái được thành quả khi ta học theo cách làm của ai đó chỉ là phong độ nhất thời, còn đạt được đẳng cấp như họ thì sẽ là một câu chuyện khác. Họ làm giàu bằng cách này, vậy ta cũng có thể như vậy nhưng cốt lõi thành công của họ chưa chắc ta cảm hay học được. Họ sống an nhiên tự tại, ta học theo vài ba phương thức cũng có thể tĩnh tâm một cách gượng ép nhưng không có gì đảm bảo ta có được bình yên từ bên trong. Đó là sự khác biệt vô cùng quan trọng khi ta sống cuộc sống theo cách của người khác.
Vậy rõ ràng là cuộc đời ta sẽ hóa bi kịch, hài kịch hay hạnh phúc kịch – cái kết nào cũng do một tay ta viết kịch bản, thủ vai và đạo diễn cả mà thôi. Vì lẽ đó, trước khi viết nên tác phẩm đời mình vì sao ta không dành ít thời gian ngẫm nghĩ: Đâu là cái kết đúng với thật tâm ta nhất? Lắng nghe chính mình thôi chưa đủ, hãy mạnh mẽ dấn thân và hành động để sau này nhắm mắt xuôi tay sẽ không phải ân hận hoặc hối tiếc thốt lên câu “giá như”.