Xin đừng thương tui… :-)

Chuyện kể là,
Tui không phải là cô gái đảm đang, đam mê nội trợ, giỏi thuê thùa may vá hay ti tỉ những mỹ từ đẹp đẽ dành cho người phụ nữ truyền thống hay người con gái Huế. Xì tai của tui là việc tới tay thì mần, thấy cái gì chưa ưng bụng thì xắn tay vô làm, và đã làm thì sẽ làm đến nơi đến chốn, không bày bừa (bắt người khác dọn hậu trường thay). 🙂
Tui không phải là cô gái xinh đẹp, 3 vòng vạn người mê. Thân hình tui mi nhon mười năm không đổi, gầy gầy, xương xương, khi cười trông mặt tươi một xíu còn lúc đăm chiêu suy nghĩ thì cái mặt e già thua trái cà xíu thôi. 🙂
Tui không phải là cô gái nữ tính, dịu hiền, luôn biết nghe lời. Tui thuộc loại khá cứng đầu, cứ việc đúng là tui làm, thấy cái gì chưa phù hợp là tui góp ý, bình thường không nói nhiều nhưng cái gì cần đấu tranh tui sẽ không ngồi yên bỏ mặc. 🙂
Tui không phải là cô gái thích làm nũng, hay nhờ vả. Mấy tên bạn tui có khi bảo rằng: “Hay là cứ yếu đuối tí cho ra con gái”. Việc nhẹ, việc nặng, tính tui là việc gì tự làm được thì tui làm, không làm được tui chỉ nhờ một hai lần, nếu không giúp thì tui không nhờ nữa và tự kiếm tiếp cách khác để giải quyết. 🙂
Tui không phải cô gái quá đỗi tinh tế và sâu sắc. Tui dùng trái tim tự nhiên và vô tư lự (đôi khi vô tâm) của tui để đối xử với những người xung quanh. Không quá ân cần hỏi han, không quá xum xoe tâng bốc, không can thiệp quá sâu đời tư của mỗi người, không để tâm quá nhiều điều thiên hạ luận đàm. 🙂
Tui không phải cô gái thích chưng diện, hay sắm sửa cho bản thân. Có người bảo tui là người làm nghèo cho ngành thời trang nước nhà và thế giới, chỉ giỏi làm giàu cho mấy nhà xuất bản. Ờ thì, tui thích mua sách, ngắm cái đẹp, du lịch và thỉnh thoảng mua quà tặng cho những người tui yêu quý (và cũng thích được nhận quà dù chỉ là cái kẹo bé tí). 🙂
Tui không phải cô gái thích làm mình nổi bật giữa đám đông, trừ những trường hợp cần phải bước ra sân khấu cho ánh sáng chiếu vào hoặc phải làm nhân vật của công chúng, còn không tui thích lui về hậu trường quan sát mọi người tỏa sáng, ngắm nhìn cuộc sống và suy ngẫm. 🙂
Tui không phải cô gái ai nói gì cũng cười, nghe gì cũng gật, giả ngu ngơ cho cả thiên hạ tưởng bở. Tui thích những câu chuyện có lý, có tình và khoái những con người có tâm, có hồn, có chất. Nói chuyện không hợp thì khỏi ngồi chung lần sau. Hợp cạ rồi ngồi bên nhau im lặng cười cười cũng đủ. 🙂
Tui không phải cô gái thủ phận sau màn the hoặc thích dựa dẫm. Tui có sở thích, đam mê và những giấc mơ của mình thế nên tui bước cứ bước trên con đường của tui, nếu có ai đồng hành dù chỉ một đoạn ngắn thôi thì cũng đã là quá đáng trân trọng. Tui không gượng ép hoặc mong cầu ai điều gì nên cũng hy vọng đừng ai bắt buộc tui phải sống theo cách mà họ muốn. 🙂
Tui không phải là cô gái dễ yêu, dễ hận, dễ giận, dễ quên. Ai từng đối xử tốt với tui, tui nhớ mãi ân tình của họ. Ai từng chơi xấu tui, tui nghỉ chơi chứ cũng không bỏ công chơi bẩn lại họ làm chi. Ai từng làm tui (hoặc những người tui yêu thương) tổn thương, tui từ từ đưa họ ra khỏi vòng cuộc sống của tui chứ không thù ghét họ. Tui dửng dưng, lạnh lùng vậy đó. 🙂
Tui không phải là cô gái có quá nhiều bạn bè, thích hội hè. Tui có những người bạn chí cốt, một vài nhóm huynh-đệ-tỉ-muội thân thiết, một sốngười đã từng thương tui hoặ c tui thương. Ai cũng có một vị trí riêng trong lòng tui. Tui luôn tin những người đã đi qua hoặc ở lại trong tui đều có một ý nghĩa nào đó. Điều tui tâm niệm là cái gì quá khứ là quá khứ, hiện tại thì cứ phải trân trọng đã. 🙂
Tui không phải là cô gái tuổi mười chín, đôi mươi, yêu đương loạn cào cào, lấy chinh phục làm niềm vui. Tui đã bước qua tuổi ba mươi, độc thân vui tính, tin vào Duyên và trân quý sự chân tình. 🙂
love life.png1
Xin đừng thương tui nếu bạn mong chờ ở tui những điều đại đa số các cô gái khác có thể có và đem lại cho bạn. Xin đừng thương tui nếu bạn hy vọng tui sẽ là một hình tượng thập toàn thập mỹ nào đó.
Hãy cứ nhìn tui và thương tui (nếu có) bởi tui là tui thôi, nhé! 😉 😉 😉
Huế, 11.07.2018
Advertisements

“nhất” :-)

Vui nhất không phải là yêu đương ồn ả cho cả thiên hạ hờn ghen; mà là những lúc chợt phát hiện ta đang vô tình suy nghĩ giống nhau, hành động giống nhau và nhe răng cười với nhau như những đứa trẻ. 🙂
Buồn nhất không phải là chia xa; mà là bỗng dưng phát hiện đã vô tình để lạc mất nhau giữa cuộc đời… vào một ngày đẹp trời. 😐
Ấm nhất không phải là những cái ôm thật chặt; mà là những quan tâm, chở che trong nhau. 🙂
Lạnh nhất không phải là một mình đi trong gió rét; mà là hờ hững đi bên nhau như những người xa lạ. 😐
Thương nhất không phải là những ngọt ngào trót lưỡi đầu môi; mà là những vụng về chân thật dành cho nhau. 🙂
Giận nhất không phải là những khi bất đồng quan điểm hoặc chẳng làm theo mong muốn của nhau; mà là những lúc dối lòng, chẳng tỏ bày thẳng thắn cùng nhau. 😐
Khỏe nhất không phải là có một bờ vai vững chắc để tựa vào; mà là niềm tin dù có làm gì, ở đâu vẫn luôn có một ánh mắt âm thầm dõi theo bảo vệ ta lúc cần thiết. 🙂
Đau nhất không phải là những vết thương ngoài da; mà là những vết sẹo lòng bị chà lui xát tới. 😐
Trẻ nhất không phải là thanh xuân của mái tóc, làn da, phục trang, vóc dáng; mà là những dáng hình đẹp mãi trong nhau. 🙂
Già nhất không phải là da mồi, tóc sương, độ tăng của tuổi tác; mà là những cảm xúc cằn cỗi về nhau. 😐
Đủ nhất không phải là quà cáp lễ lạc, hoa thiệp tung hô; mà là biết dành riêng cho nhau thời gian cùng những thương yêu. 🙂
Thiếu nhất không phải là tiền bạc, vật chất mỗi tháng kiếm được bao nhiêu; mà là chẳng còn lắng nghe, chia sẻ cùng nhau. 😐
Gần nhất không phải là ở sát vách, ngồi cạnh bên; mà là sự thấu hiểu, đồng điệu của trái tim. 🙂
Xa nhất không phải là người cực Nam, kẻ cực Bắc; mà là người ở đây hồn ở đâu mất rồi. 😐
Quen nhất không phải ngày ngày gặp mặt; mà là làm gì, ở đâu cũng cảm thấy hình ảnh của nhau. 🙂
Lạ nhất không phải là những cái mới; mà là những điều quen thuộc bỗng đi đâu mất rồi. 😐
Yên tâm nhất không phải là khi có nhau ở bên, giám sát từng nhất cử nhất động mọi lúc mọi nơi; mà là dù có làm gì, ở đâu vẫn luôn có lòng tin về nhau. 🙂
Lo lắng nhất không phải là một ngày nào đó liệu ta có còn thuộc về nhau; mà là dù ở đâu, cùng ai, người có đang được bình an, hạnh phúc? 😐
Cảm ơn cuộc đời đã dành tặng tui những chữ “nhất”, để khi bước qua những ngày xưa cũ, tui có được tui của ngày hôm nay! Ahihi

Huế, 30.01.2018

“Mùa đông không biết hát những bài tình ca…”

Đã có những mùa đông, em một mình đi về trên cung đường gió,
Có chút lạnh lẽo trong cơn mưa chiều lẩn khuất giữa những làn xe.
Vẫn vững bước lặng thầm đi qua ngày giông bão,
Chờ gặp anh vào một ngày nắng đẹp hoặc rực sắc cầu vồng.
mua dong
Từng dòng người đi qua vội vã giữa dòng đời,
Có người quen – sơ – thân – và cả những kẻ lạ,
Nói dăm ba câu chuyện rồi nhẹ nhàng rút khỏi cuộc đời nhau như hơi thở.
Có người em từng thương, cũng có người yêu em nhiều,
Trao đôi ba ký ức, rồi vào một lúc nào đó bỗng trở thành kỷ niệm trong nhau.
Trang nhật ký chưa kịp lưu dòng thư tình đã vội vàng khép lại,
Cất giữ trên kệ sách, phủ lên từng lớp bụi thời gian.
Người ta bảo mọi thứ phải tùy duyên,
Mỗi người xuất hiện trong đời ta đều có một ý nghĩa,
Đừng mong cầu những điều xa xôi,
Đừng luyến tiếc quá khứ,
Mà phải sống hết mình với hiện tại.
Bởi có những điều một đi không trở lại,
Có những người không phải mãi bên ta.
Nếu mỗi ngày là một trải nghiệm để lớn khôn thêm,
Em trân trọng những điều đang có,
Những khoảnh khắc đã có,
Và cả những nghĩ suy dù chưa từng gọi thành tên.
Trời vẫn lạnh dẫu nắng vàng rực rỡ,
Vài ba lớp áo khoác người vẫn khẽ khàng run.
Bởi lẽ rớt rơi chút hơi ấm,
Bởi lẽ thiếu một tấm chân tình,
Bởi đông này vẫn còn vắng bóng ai…
Cơ mà người đừng chơi trò trốn tìm kỹ quá,
Vì em sẽ chẳng đứng mãi nơi đây để ngóng chờ.
Ơ thế đấy, tâm hồn chưa già đã có phần khô khốc,
Mùa đông này thật lạ, chẳng biết hát tình ca…
Huế, 18.12.2017

“Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi…”

Tối, chị nhắn viber nói rằng đang ngồi ở pub một mình một quán ở nơi xa. Chị nói chị tự nhiên nhớ về lần hai chị em mình ngồi ở quán trà chiều Sài Gòn, cùng nói về chuyện xưa và cùng lắng… Những câu chuyện tình kiểu không hiểu bắt đầu khi nào và kết thúc trong ngơ ngác thường như bức tranh ghép hình vẫn còn sót lại chỗ trống, mà miếng ghép còn thiếu ấy thì không biết đã lạc đâu mất giữa cuộc sống, chị nhỉ! 🙂
how-to-love-your-body
Em mở zalo và phát hiện từ hồi dùng ứng dụng này đến giờ chưa một lần cập nhật dòng trạng thái. Em chợt nhớ đến cái tựa bài hát “Em dạo này” và gõ lên mấy chữ “How are you? :)”. Dù đã đi qua cuộc đời nhau lặng lẽ hay ồn ào, nếu có thể vẫn quan tâm, trân trọng nhau như những người bạn thì thật đáng quý chị hè. 🙂
Bật máy tính lên, facebook có thông báo mới. Một anh bạn trong group đăng một điều ý nghĩa mà ảnh muốn chia sẻ với đối tác khi ngỏ lời cầu hôn. Em mỉm cười và gõ vài dòng bình luận vui vui. Trong khi hai chị em ta vẫn ế rề, thi thoảng như những bà cụ non cùng nhau ngồi ôn lại kỷ niệm cũ thì ngoài kia người ta đang yêu nhau rộn ràng, cầu hôn và kết hôn rần rần. Coi bộ mình lạc hậu quá rồi chị ơi! 🙂
Mở zing và chọn bất chợt một album nhạc để thư giãn, em nghe thấy bài “Yêu em rất nhiều”. Em lại cười lần nữa. Hình như do chị “mở hàng” tối nay hay sao mà loanh quanh luẩn quẩn quanh em là muôn vàn câu chuyện tình yêu đa sắc màu.
“Làm như không quan tâm nhưng anh thực sự nhớ em
Muốn được chở che cho em những đêm lạnh về
Anh muốn nói yêu em rất nhiều.”
Có lẽ vì chị em mình đều mình hạc xương mai, nên nghe vụ gì lạnh lạnh là em tưởng tượng đến cái dáng gầy gầy của chị mang váy và khoác áo khoác mỏng chạy con xe nhỏ xinh trên những cung đường nhiều gió. Một ngày nào đó em thật tâm mong sẽ có một người đủ vững chãi để chắn gió cho chị, đủ ủ ấm trái tim nhỏ xíu mà đầy “nổi loạn” và khát khao tự do, hạnh phúc đích thực (và em cũng mong sẽ tìm được người đàn ông như thế cho mình ^_^).
Em chợt nghĩ hay là viết một điều gì đó về buổi tối nhẹ nhàng xúc cảm này cho chị em mình và thế là bắt đầu gõ. Dòng chữ bắt đầu tuôn cũng là lúc album chạy đến bài “Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi”:
“Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi
Mình nói cảm ơn với gió trời
Để những ước mơ tự do bay mãi xa
Tay nắm tay về muôn nơi…”
Có lẽ là duyên, có lẽ cũng là tình cờ. Em thấy thú vị quá và lời bài hát cũng dễ thương quá chừng nên lấy tên bài hát này đặt cho bài note này luôn.
Cuối tuần bình yên chị nhé. Em muốn ôm chị thật chặt dù từ một nơi xa. Mong cho chị em mình sớm tìm thấy tình yêu bự của đời mình để thi thoảng lại nhắn tin, lại bắn tim từ xa cho nhau, và biết đâu đấy lại có những buổi trà chiều tỉ tê với nhau những câu chuyện hiện tại, những dự định tương lai.
Yêu!
Huế, 17.11.2017