“Mùa đông không biết hát những bài tình ca…”

Đã có những mùa đông, em một mình đi về trên cung đường gió,
Có chút lạnh lẽo trong cơn mưa chiều lẩn khuất giữa những làn xe.
Vẫn vững bước lặng thầm đi qua ngày giông bão,
Chờ gặp anh vào một ngày nắng đẹp hoặc rực sắc cầu vồng.
mua dong
Từng dòng người đi qua vội vã giữa dòng đời,
Có người quen – sơ – thân – và cả những kẻ lạ,
Nói dăm ba câu chuyện rồi nhẹ nhàng rút khỏi cuộc đời nhau như hơi thở.
Có người em từng thương, cũng có người yêu em nhiều,
Trao đôi ba ký ức, rồi vào một lúc nào đó bỗng trở thành kỷ niệm trong nhau.
Trang nhật ký chưa kịp lưu dòng thư tình đã vội vàng khép lại,
Cất giữ trên kệ sách, phủ lên từng lớp bụi thời gian.
Người ta bảo mọi thứ phải tùy duyên,
Mỗi người xuất hiện trong đời ta đều có một ý nghĩa,
Đừng mong cầu những điều xa xôi,
Đừng luyến tiếc quá khứ,
Mà phải sống hết mình với hiện tại.
Bởi có những điều một đi không trở lại,
Có những người không phải mãi bên ta.
Nếu mỗi ngày là một trải nghiệm để lớn khôn thêm,
Em trân trọng những điều đang có,
Những khoảnh khắc đã có,
Và cả những nghĩ suy dù chưa từng gọi thành tên.
Trời vẫn lạnh dẫu nắng vàng rực rỡ,
Vài ba lớp áo khoác người vẫn khẽ khàng run.
Bởi lẽ rớt rơi chút hơi ấm,
Bởi lẽ thiếu một tấm chân tình,
Bởi đông này vẫn còn vắng bóng ai…
Cơ mà người đừng chơi trò trốn tìm kỹ quá,
Vì em sẽ chẳng đứng mãi nơi đây để ngóng chờ.
Ơ thế đấy, tâm hồn chưa già đã có phần khô khốc,
Mùa đông này thật lạ, chẳng biết hát tình ca…
Huế, 18.12.2017
Advertisements

“Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi…”

Tối, chị nhắn viber nói rằng đang ngồi ở pub một mình một quán ở nơi xa. Chị nói chị tự nhiên nhớ về lần hai chị em mình ngồi ở quán trà chiều Sài Gòn, cùng nói về chuyện xưa và cùng lắng… Những câu chuyện tình kiểu không hiểu bắt đầu khi nào và kết thúc trong ngơ ngác thường như bức tranh ghép hình vẫn còn sót lại chỗ trống, mà miếng ghép còn thiếu ấy thì không biết đã lạc đâu mất giữa cuộc sống, chị nhỉ! 🙂
how-to-love-your-body
Em mở zalo và phát hiện từ hồi dùng ứng dụng này đến giờ chưa một lần cập nhật dòng trạng thái. Em chợt nhớ đến cái tựa bài hát “Em dạo này” và gõ lên mấy chữ “How are you? :)”. Dù đã đi qua cuộc đời nhau lặng lẽ hay ồn ào, nếu có thể vẫn quan tâm, trân trọng nhau như những người bạn thì thật đáng quý chị hè. 🙂
Bật máy tính lên, facebook có thông báo mới. Một anh bạn trong group đăng một điều ý nghĩa mà ảnh muốn chia sẻ với đối tác khi ngỏ lời cầu hôn. Em mỉm cười và gõ vài dòng bình luận vui vui. Trong khi hai chị em ta vẫn ế rề, thi thoảng như những bà cụ non cùng nhau ngồi ôn lại kỷ niệm cũ thì ngoài kia người ta đang yêu nhau rộn ràng, cầu hôn và kết hôn rần rần. Coi bộ mình lạc hậu quá rồi chị ơi! 🙂
Mở zing và chọn bất chợt một album nhạc để thư giãn, em nghe thấy bài “Yêu em rất nhiều”. Em lại cười lần nữa. Hình như do chị “mở hàng” tối nay hay sao mà loanh quanh luẩn quẩn quanh em là muôn vàn câu chuyện tình yêu đa sắc màu.
“Làm như không quan tâm nhưng anh thực sự nhớ em
Muốn được chở che cho em những đêm lạnh về
Anh muốn nói yêu em rất nhiều.”
Có lẽ vì chị em mình đều mình hạc xương mai, nên nghe vụ gì lạnh lạnh là em tưởng tượng đến cái dáng gầy gầy của chị mang váy và khoác áo khoác mỏng chạy con xe nhỏ xinh trên những cung đường nhiều gió. Một ngày nào đó em thật tâm mong sẽ có một người đủ vững chãi để chắn gió cho chị, đủ ủ ấm trái tim nhỏ xíu mà đầy “nổi loạn” và khát khao tự do, hạnh phúc đích thực (và em cũng mong sẽ tìm được người đàn ông như thế cho mình ^_^).
Em chợt nghĩ hay là viết một điều gì đó về buổi tối nhẹ nhàng xúc cảm này cho chị em mình và thế là bắt đầu gõ. Dòng chữ bắt đầu tuôn cũng là lúc album chạy đến bài “Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi”:
“Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi
Mình nói cảm ơn với gió trời
Để những ước mơ tự do bay mãi xa
Tay nắm tay về muôn nơi…”
Có lẽ là duyên, có lẽ cũng là tình cờ. Em thấy thú vị quá và lời bài hát cũng dễ thương quá chừng nên lấy tên bài hát này đặt cho bài note này luôn.
Cuối tuần bình yên chị nhé. Em muốn ôm chị thật chặt dù từ một nơi xa. Mong cho chị em mình sớm tìm thấy tình yêu bự của đời mình để thi thoảng lại nhắn tin, lại bắn tim từ xa cho nhau, và biết đâu đấy lại có những buổi trà chiều tỉ tê với nhau những câu chuyện hiện tại, những dự định tương lai.
Yêu!
Huế, 17.11.2017

Dạo này tui…

Ngày nắng – bỗng dưng muốn viết dăm ba điều sến súa, nhưng gõ rồi lại xóa không biết bao lần. Có lẽ bởi trái tim đã khô cằn lâu ngày nên muốn ướt át cũng cần chút mưa tưới mát thì câu chữ mới tuôn trào mạnh mẽ được.
Ngày gió – bỗng dưng muốn chạy xe thong dong dưới những tán cây và nhớ về một lúc nào đó. Nhớ về mùa chò nâu xoay xoay ở những ngã tư đường chờ đèn đỏ. Nhớ về những đợt lá me bay trên cung đường từng qua. Nhớ về từng đợt bụi đường cuộn lên theo gió cay xè mắt. Nhớ về cái lành lạnh khi vạt áo khoác bị thổi bung lúc một mình chạy xe ngược chiều gió.
Ngày mưa – bỗng dưng muốn ngồi nhâm nhi tách trà nóng ở một góc cà phê có cửa kính nhìn xuống đường, vừa ngắm mưa, vừa quan sát từng dòng người áo mưa nhiều màu sắc qua lại, vừa thưởng thức những bản nhạc tình thấm dần theo cái hơi lạnh phà phà từ máy lạnh của quán.
Ngày…,
Có hàng trăm ngàn thứ để làm, để suy tư và nỗ lực. Trong quay cuồng bận rộn vẫn luôn dành một góc nhỏ trong tâm hồn cho dăm ba điều vu vơ. Có những giả định vu vơ, có những mơ tưởng vu vơ, có những xúc cảm vu vơ. Những vu vơ ấy cứu rỗi những khi đớn đau, bất lực trước dòng đời và tình người trắng đen, xô bồ. Nụ cười vẫn tươi, ánh mắt vẫn ôn nhu trước những điều dễ thương cuộc sống đem đến. Thế là vẫn ổn.
Đêm…,
Bỏ lại ngày dài làm việc sau lưng, đối diện với chính mình giữa căn phòng trống. Có khi nhớ về những người cũ tui thương và người thương tui cũ cùng những ký ức dễ chịu. Có khi nghĩ về những điều ngọt ngào, ấm áp có được từ một người bạn phương xa, từ một người thân bên cạnh, từ một người chị em, từ cả một ai đó không rõ vô tình hay hữu ý. Có khi hối tiếc về một điều đã bỏ lỡ hoặc đến quá muộn màng. Có khi hy vọng về một ngày mai không biết trước. Có khi tủm tỉm cười lúc đọc được một trang sách hoặc bài viết quá đỗi chân thật, vô tư. Có khi trầm mặc trong một album nhạc nào đó và nghĩ suy về tương lai, về những giấc mơ của chính mình.
Có những người đi qua, có những điều qua đi. Có ngày xưa, có quá khứ, có hôm nay, có hiện tại, có ngày mai, có tương lai. Thi thoảng có thể nhớ, có thể tiếc, có thể còn chút vấn vương nhưng một khi đã hướng tới phía trước thì không quay đầu lại về phía sau dù đó có là quá khứ huy hoàng hay thương đau. Thứ tha cho ngày cũ đã qua, buông bỏ những điều không thuộc về, tử tế với hiện tại, mở lòng với những người bên tui hôm nay. Cuộc sống như thế sẽ trọn vẹn hương vị hơn.
Ừ thì, cứ mỉm cười, cứ yêu thương, rồi trái tim sẽ bao dung đón nhận những ngày nắng – gió – mưa và đến một lúc nào đấy sẽ ấm nóng trở lại, nhỉ!?!   
Huế, 15.10.2017

Tản mạn nhân ngày Quốc tế Trẻ em gái

“ Từ năm 2011, Liên Hợp Quốc chọn ngày 11/10 hàng năm làm ngày “International Day of the Girl Child” – ngày Quốc tế trẻ em gái.
Mục đích của ngày này là tạo cơ hội nhiều hơn cho trẻ em gái và nâng cao nhận thức về bất bình đẳng giới bao gồm các lĩnh vực như giáo dục, dinh dưỡng, y tế, bảo vệ khỏi sự kỳ thị, bạo lực và không còn nạn tảo hôn.
Mỗi năm tổ chức Liên Hợp Quốc sẽ chọn 1 chủ đề riêng. Năm 2012, chủ đề của ngày 11/10 là “Chấm dứt nạn tảo hôn”; năm 2013 là “Đổi mới giáo dục”; năm 2014 là “Trao quyền cho các bé gái”; năm 2015 là “Sức mạnh của cô gái vị thành niên”; năm 2016 là “Girl Takeover – Bình đẳng để trẻ em gái được học tập, dẫn dắt, quyết định và phát triển”.
Chủ đề của ngày 11/10 năm nay là “Để trẻ em gái tạo dựng và phát huy vị thế xứng đáng trong xã hội”.
(Trích “ Ý nghĩa của Ngày Quốc tế trẻ em gái 11/10” – VietnamNet)
Hôm nay tràn ngập trên các mặt báo là những bài viết về trẻ em gái và ngày Quốc tế trẻ em gái. Hết vấn đề sinh con gái – con trai, lý do nên sinh con gái, hành trình đến trường của các bé gái, rồi thì đến các giả định nếu thế giới chỉ toàn đàn ông,… Cơ mà không hiểu đọc xong rồi, dù có những dư âm vui vẻ, tự hào về các thành tựu bước đầu của thế giới trong việc bảo vệ, tôn trọng, khẳng định và tạo điều kiện cho sự phát triển của các bé gái nói riêng và phụ nữ nói chung, trong lòng tui không hiểu sao vẫn có những xót xa khó tả. Có lẽ bởi tui cũng là phái nữ chăng?
Qua lâu rồi cái thời chỉ có con trai mới được đi học, “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”, và cũng đã quen rồi những câu cửa miệng “ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng” hay “là con gái thật tuyệt”, ấy vậy nhưng có bao nhiêu người, bao nhiêu gia đình vượt thoát suy nghĩ để xem con gái – con trai đều như nhau? Có bao nhiêu người đàn ông cảm thấy hạnh phúc đủ đầy khi nghe tin vợ mang thai đứa con đầu tiên là con gái?
Cơ mà dù tự hỏi vậy nhưng bản thân tui khi nghe ai có con trai đầu lòng tui cũng mừng hơn hết. Không phải tui trọng nam kinh nữ gì mà chỉ đơn giản là: người phụ nữ sinh được con trai đầu lòng thì sẽ đỡ bị áp lực từ gia đình chồng về việc phải sinh được con trai (nhất là những gia đình có con độc đinh hoặc chồng là trưởng nam); và nếu đứa con gái được sinh ra sau khi đã có một ông anh trai thì nó sẽ có một ai đó bảo vệ, có ai đó gánh vác thay những trách nhiệm của đứa con đầu lòng, trong gia đình nó cũng có quyền nhõng nhẽo hơn, được chiều chuộng hơn,…
Có lẽ cũng bởi cái chế độ gọi là “phụ hệ” nên vai trò và ý nghĩa của đứa con trai vẫn luôn được coi trọng hơn. Giả sử một ngày, chúng ta quay về thời “mẫu hệ” thì con gái có được lên ngôi? Đôi khi tui cứ thắc mắc, tại sao khi một đứa trẻ được sinh ra không để cha mẹ nó tự thống nhất quyết định họ của nó mà cứ mặc định là mang họ cha trong khi nó là kết tinh, là máu thịt của cả người mẹ và người cha? Rồi thì tại sao cũng là con người hai tay, hai chân, ngày làm việc 8 tiếng mà người thì hết giờ làm thì tất bật chợ búa, con cái, cơm nước như là một thứ nghĩa vụ, trách nhiệm, còn người thì lại có quyền lựa chọn: hoặc về nhà xắn tay vào phụ giúp vợ, hoặc về nằm chơi game/ xem tivi, hoặc la cà quán xá với bạn bè hay tham gia một môn thể thao ưa thích nào đó?
Với những gia đình có thể thu xếp ổn thỏa mọi chuyện trong ngoài, tui cực nể người phụ nữ của gia đình ấy. Tui nể sự hy sinh, chịu khó và cả nhẫn nhịn của họ. Nhiều người bạn tui lấy chồng xong là gần như mất hút, thời còn son rỗi thì còn hẹn hò được các cô ấy chút chút, một khi các nàng đã con cái thì mỗi lần gặp gỡ lại khó như lên trời. Cứ cô vợ nào càng được chồng khen đảm tui lại càng thương và càng nể cô ấy. Tui không dám hình dung hình ảnh tui trong vị trí các nàng bởi hơn ai hết tui hiểu: với một người, được chăm sóc, cơm nước cho người mình yêu thương là một hạnh phúc (không tin mọi người cứ ngẫm lại cái giai đoạn còn cưa cẩm, yêu nhau mà xem), nhưng một khi việc chăm sóc, cơm nước đó biến thành nghĩa vụ, trách nhiệm lặp đi lặp lại mỗi ngày thì nó chẳng khác nào một gánh nặng.
Tui nhớ có lần ở giữa bàn cơm nhiều anh chị em ngồi ăn chung với nhau thấy cảnh mấy chị cứ ăn một tí lại bỏ bát để đi lấy cái này, cái kia, xúc cơm, thêm canh cho mấy anh, tui lên tiếng liền. Tui nói cái thời buổi nam nữ bình quyền rồi, các anh có chân có tay tự lo được, hôm nay chị em cứ chiều các anh, sau này đến lượt vợ các anh ấy khổ. Một cậu em nghe thế liền bảo: “Hèn chi đến giờ chị vẫn ế”. Tui nghe cũng chỉ cười và thầm nghĩ, nếu không phải duyên nợ thì vì sao phải gượng ép ở bên một người chỉ biết chăm chăm lo cho bản thân mà không biết đồng cảm, sẻ chia mọi việc cùng mình. Có lẽ cũng bởi cái lập trường ấy mà những người theo đuổi tui trước đây, anh nào nặng bệnh gia trưởng là tự văng, anh nào thật sự tôn trọng và trân trọng phụ nữ thì chăm lo cho tui lắm. (Nhắc đến đây tui lại muốn cảm ơn các anh ấy – dù không đi đến tình yêu hoặc dù đã yêu nhưng không đi được cùng nhau đến cuối con đường – đã để lại những dấu ấn và hồi ức đẹp trong tui).
Người ta bảo “đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”, tui càng ngẫm càng thấy đúng lắm. Không hiếm đàn bà thiếu đàn ông vẫn có thể kiếm tiền xây nhà hoặc vay mượn mua nhà trả góp. Đại đa số đàn ông thiếu đàn bà thì cái nhà là tổ lạnh – bếp lạnh, cơm canh nguội lạnh, giường chiếu lạnh, không khí nguội lạnh. Không tin thì cứ nhìn vào thực tế thôi.
Lại thế rồi cái tật lan man, đang nói chuyện của trẻ em gái lại thành ra nói giông nói dài rồi. Nhân ngày Quốc tế trẻ em gái, tui muốn gửi ngàn yêu thương và lời chúc tốt lành đến những cô gái bé nhỏ tui đã quen và chưa quen. Chúc các con, các cháu, các em sẽ lớn lên thật vui vẻ, thật mạnh mẽ và bản lĩnh!
Còn tui, em gái “già đầu” đêm đêm sẽ mơ tiếp giấc mơ kiếp sau làm đàn ông. Không phải để được phụ nữ hầu hạ, không phải để tham gia vào lực lượng ếvợ chổng vó (vì xã hội mất cân bằng giới tính, tỉ lệ nam nhiều hơn nữ) mà để làm được nhiều điều cho phụ nữ hơn, để làm gương và dạy những thằng con trai của mình phải biết đỡ đần, nâng niu, bảo vệ, tôn trọng và hết mực yêu thương bà, mẹ, chị em gái và những người phụ nữ xung quanh thật nhiều như thế nào.
Ahihi!
Huế, 11.10.2017