Nhanh nhỉ, lại Valentine. :-)

Nhanh nhỉ, lại Valentine. 🙂

FB nhắc kỷ niệm ngày này năm trước, rồi những năm trước nữa… Nhớ đến một vài điều và thoáng mỉm cười.

Khi càng trải qua nhiều việc, chứng kiến những đổi thay trong đời, con người ta dường như cũng nhìn về tình yêu, về lễ tình nhân một cách nhẹ nhàng và giản dị hơn rất nhiều.

Chỉ giản đơn bình yên ngồi đối diện nhau trong một căn phòng ấm cúng, cùng chuyện trò, cùng ăn tối, cùng dọn dẹp, rửa chén. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn nắm chặt tay nhau trên mọi hành trình, trên mọi địa hình – từ bờ cát bỏng rát trưa nắng, đến đường phố đông đúc chiều tối. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn dành cho nhau cái ôm ấm áp khi biết đối phương đang ốm, đang đau buồn, đang mệt mỏi, đang cô đơn, đang sợ hãi, đang cần mình. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn gửi cho nhau những icon dễ thương – thay cho bao điều không nói bằng lời, gọi nhau thân thiết bằng tên gọi đặt riêng cho nhau. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn là buồn ngủ díp mắt, vì biết đối phương có việc phải thức khuya, vẫn ráng căng mắt chờ để gửi đến nhau lời chúc ngủ ngon, và cùng nhau tắt máy, khò khò. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn sau khi tất tả chạy lo công việc đến mệt rũ, đói meo, lúc về lại góc nhỏ của mình thấy cục kẹo, cái bánh, trái bắp, củ khoai, miếng trái cây, ly C sủi nằm lặng yên đâu đó chờ mình sẵn. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn chở nhau vi vu trên những cung đường, đứa ngồi sau ôm chặt người phía trước, miệng nói luyên thuyên đủ điều, còn đứa cầm lái thì mắt vẫn căng ra nhìn đường nhưng lòng thì cứ rộn rã những niềm vui không tên. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn trong lòng thật sự có nhau, trân trọng, yêu thương nhau, hiểu đối phương thích gì, không thích gì để nỗ lực làm đối phương có thể cười thật vui vẻ, không làm đối phương phải có chút phiền lòng nào vì mình. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn là nghĩ cho mình, nghĩ cho đối phương, nghĩ cho tương lai của cả hai để mỗi ngày không ngừng hoàn thiện bản thân hơn, cố gắng làm tốt công việc của mình, sống tốt cuộc sống của mình, yêu thương bản thân, phấn đấu trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình hôm qua. Ấy là hạnh phúc.

….

Trong cuộc đời của mỗi chúng ta, ở khoảnh khắc nào đó, tớ nghĩ rằng cũng đã có một, một số, hoặc thật nhiều những hạnh phúc giản dị như thế. Có người trân trọng; có người vì vội vã mà không lưu tâm; có người xem đó là điều hiển nhiên, sẵn có; có người lại trọn vẹn với từng phút giây. Âu cũng là duyên.

Một ai đó từng nói: “Tình yêu không phải là lựa chọn. Yêu là yêu, không lý do, không điều kiện”. Nếu trái tim còn cân đo đong đếm thì có lẽ tình yêu, hạnh phúc vẫn đang đâu đó thong dong ngoài kia chờ bạn mở cửa trái tim để mời vào. Khi bạn đã sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp nhất (vì bạn xứng đáng), tớ nghĩa rằng tình yêu sẽ hiện diện vào lúc bạn không ngờ nhất.

Chúc bạn, tớ và tất cả chúng ta luôn giữ trong mình trái tim ngập tràn yêu thương!

Và một ngày đẹp trời, sẽ có ai đó đến bên và hỏi: “Mình già đi cùng nhau, em/anh thích không?”.

À ha. 🙂
Huế, 14.02.2020

Vết thương lòng tuổi thơ em…

Chiều nay tìm hiểu về mấy khóa học dành cho trẻ, tình cờ đọc một nội dung liên quan đến việc hàn gắn vết thương lòng cho các bạn nhỏ ở những gia đình có mất mát (bố mẹ lục đục, đã chia tay hoặc có người mất), lòng bỗng có chút bồi hồi.

Chợt nhớ câu chuyện của một bạn nhỏ đã thủ thỉ với mình ngày học làm vòng đeo tay:
– Mẹ con tội lắm cô ơi!
– Vì sao con nói mẹ tội nè?
– Dạ, ba mẹ con cãi nhau. Mẹ con buồn lắm
– Chắc là ba mẹ có khác biệt quan điểm nhau chút thôi, rồi ba mẹ sẽ sớm làm lành và vui vẻ lại nè. Con đừng lo quá nha.
– Dạ con không biết. Giờ ba không ở với ba mẹ con con nữa cô ơi.
– Vậy giờ mấy mẹ con con đang ở đâu?
– Dạ, mẹ đưa chị em con về ở với bà ngoại ạ.
– Tụi con về nhà ngoại lâu chưa?
– Dạ mẹ con con về ngoại cũng được một thời gian rồi.
– Vậy thời gian qua ba có liên lạc gì với tụi con không?
– Dạ không ạ.
(Lắng)
– Cô ơi, có lần con thấy mẹ khóc. Con biết mẹ buồn lắm á. Có điều không nói cho mẹ biết con thấy mẹ khóc, con không muốn mẹ biết con thấy mẹ buồn.
– Đứa trẻ ngoan, mẹ con phải rất hạnh phúc khi có đứa con gái tình cảm như con. Thế con làm vòng tay này tặng mẹ con phải không?
– Dạ, con muốn tặng quà để mẹ vui. Nhưng mà con làm chậm quá cô ơi, mấy bạn đã làm xong vòng của mấy bạn hết rồi!
– Không sao hết, các bạn làm xong vòng thì các bạn sẽ tham gia các hoạt động khác, con cứ làm đi, cô ngồi lại đây với con cho đến lúc xong vòng tay của con. Con không phải ngồi một mình đâu, đừng lo lắng chi cả, cứ yên tâm tập trung làm vòng của con thôi. Con xem nè, dù con làm chưa nhanh bằng các bạn nhưng vòng của con đang làm rất đẹp. Cô tin sau khi hoàn thành, nó là một cái vòng rất tuyệt vời.
– Thiệt hả cô. Mẹ con sẽ thích phải không cô?
– Cô chắc chắn mẹ con sẽ rất thích, bởi nó thật sự đẹp và được làm bằng tất cả thành ý, tình yêu thương của con.
– Dạ.
Thế rồi cô bạn nhỏ ấy lại cặm cụi ngồi tết vòng, bỏ cả bữa ăn nhẹ, bỏ cả giờ giải lao, chỉ chăm chú tỉ mỉ làm công việc của mình. Cô bé thao tác còn chậm, đôi khi còn làm sai, mình phải giúp tháo nút ra để bé thắt lại, nhưng trên hết, nhìn thấy sự kiên trì và tỉ mẩn của con, mình vô cùng xúc động.

Khi các bạn đã lác đác ra về, cô bé mới làm xong chiếc vòng của mình. Bé cầm thành phẩm khoe mình với ánh mắt long lanh:
– Cô ơi, con làm xong rồi nè.
– Con gái, con giỏi lắm. Nhận được món quà này, mẹ con sẽ rất vui.
– Dạ, vài bữa con sẽ làm cho em con thêm một cái vòng nữa.
– Con không chỉ là đứa con ngoan mà còn là một người chị thương em nữa. Mẹ con thật sự có thể tự hào về con.
Cô bé cười vui híp mắt.

Mẹ đến đón, cô bé chạy ào ra ngay đưa ngay vòng tay tặng mẹ:
– Mẹ ơi, con làm vòng tặng mẹ này….

***
Lại nhớ câu chuyện của một người bạn cũ. Một cô nàng xinh xắn, cao ráo, fan hâm mộ xếp hàng dài. Cơ mà anh chàng nào cô ấy cũng chỉ quen dăm bữa rồi thì bỏ. Thậm chí, lâu lâu mọi người lại bàn tán cô ấy đang cặp với anh này, anh kia đã có người yêu, đã có gia đình. Bạn bè có quan tâm, can ngăn khuyên cô ấy nên yêu nghiêm túc một anh tử tế, cô ấy chỉ cười nói gọn:
– Tao chả thích yêu nghiêm túc. Tao chả tin vào tình yêu, thì làm quái gì tao phải cột mình với một ai đó cho nhọc thân. Sống thế này vui hơn.

Nghe thế, bạn bè tản hết, định vị cô ấy là đứa thích đùa giỡn với tình cảm, ai dại dính vô tự chịu. Thân cô ấy, cô ấy lo, riết cũng chẳng ai hỏi tới nữa.

Chỉ là vô tình một lần lúc cô ấy say, mình được nghe cô bạn ấy tâm sự:
– Tao buồn lắm mày ơi. Mẹ tao yêu bố tao nhiều lắm, hy sinh vì gia đình nhiều lắm, vậy mà bố tao vẫn nỡ bỏ nhà đi với gái. Bị gái đá thì về khóc lóc xin mẹ tao tha thứ, được một thời gian thì chứng nào tật ấy, cái thói lăng nhăng không chừa. Hồi đầu tao còn xót, thương mẹ. Sau tao thấy bố tao cứ năm lần bảy lượt như thế, tao đâm hận bọn đàn ông. Tao ghét mấy thằng đàn ông tham lam, không biết trân trọng tình cảm chân thành. Tao không tin vào tình yêu thề non hẹn biển của mấy chả. Tao chơi đùa với mấy chả, phá được cặp nào tao phá hết, để mấy lão biết mùi bị đá, bị phản bội là thế nào. Cái loại không biết trân trọng người thật lòng thật dạ yêu thương mình thì không xứng đáng có được hạnh phúc…

Nhỏ vừa nói, vừa khóc rồi mệt quá ngủ thiếp đi. Nhìn nhỏ khi đó mình chỉ biết thương, rồi nghĩ bụng mong sau này có một anh nào ấy có thể dành cho nhỏ một tình yêu đủ lớn để chữa lành nỗi hận thù, khôi phục niềm tin trong nhỏ thì tốt quá…

***
Nhớ về những câu chuyện này và bất giác muốn kể lại. Bố mẹ mình à, các bạn nhỏ không chỉ nghe những điều chúng ta giảng dạy, mà còn đang nhìn những chuyện chúng ta làm, cách chúng ta hành xử, đối xử trong gia đình với nhau cả đấy. Đừng nghĩ nhỏ tuổi là không hiểu chuyện. Có những việc, chúng ta vô tình để lại những vết thương lòng, những ám ảnh và những hệ lụy về mặt tâm hồn lâu dài cho con trẻ lúc nào không hay.

Yêu thương, tôn trọng, lắng nghe và là người bạn chân thành của các bạn ấy, bố mẹ mình hen!

Huế, 04.02.2020

GHI LẠI CÂU CHUYỆN TỪ MỘT CHUYẾN GRAB

Giữa đường, vào app, bắt Grab. Xin chị chủ quán đứng nhờ tránh nắng chờ xe. Chiếc AB còn khá mới đen bóng chạy đến đậu trước cửa. Bác tài trùm kín từ trên xuống như ninja, hỏi về Hồ Văn Huê phải không. Tui kêu phải, kiểm tra số xe khớp với app, đội nón, bay lên yên sau ngồi, xe chạy.

Chạy xe giữa trưa trời nắng, đường bụi, mà thấy bác tài có vẻ lạnh lạnh, nên lúc đầu tính ngồi im luôn. Cơ mà xe chạy được khoảng 500m, cảm thấy cái không khí im lặng này khá ngột ngạt, tui chủ động bắt chuyện:

– Cái nón Grab của anh có vẻ xịn hơn của mấy bác tài khác. Em đi xe bữa giờ thấy toàn nón nửa đầu, ít thấy nón nguyên đầu như của anh.
– Ừ em, anh bỏ thêm ít tiền mua nón xịn của Grab luôn.
– Yeah, nhìn đẹp mà, với lại cũng an toàn hơn cho anh. An toàn của bản thân trên hết.
– Đúng rồi, mình phải biết yêu thương, bảo vệ mình trước tiên. Với lại cái nón này hắn làm hay, có lỗ thông gió ở trên, đội bịt kín hết đầu mà vẫn thoáng mát.
– Bộ đồ anh mặc nhìn cũng mới và đẹp hơn nhiều anh Grab khác.
– Anh mua nguyên gói đồ mới luôn em. Tốn cũng hơn bốn trăm mấy. Mà mình xác định mặc làm dịch vụ, mặc lâu dài với lại mặc tươm tất chút khách cũng thích hơn.
– Grab sẽ rất thích những bác tài như anh đó.
– Cảm ơn em.
– Sáng giờ anh chạy được bao nhiêu cuốc xe rồi.
– Đến cuốc này là tầm mười bảy mười tám cuốc á em.
– Wow, ấn tượng thế. Sáng anh chạy từ mấy giờ?
– Sáng anh bắt đầu nhận khách từ 7h30, chạy đến khoảng 6h00 tối anh về. Ngày cũng được khoảng hai lăm, hai sáu cuốc.
– Ngày chạy vậy thì tháng thu nhập khá không anh?
– Chịu khó chạy không bỏ khách cũng khoảng 12-15 triệu em à.
– Vậy cũng đỡ anh hè.
– Ừ em…

Xong rồi anh ấy chủ động kể về chuyện nghề Grab của mình, về đủ các tình huống trớ trêu, về đủ các dạng khách gặp phải. Nghe thấy vui, cứ thế, bác tài và khách chuyện trò vui vẻ như người quen. Rồi đến một đoạn, anh Grab có vẻ trầm ngâm:

– Khách anh chở có mấy người trẻ trẻ mà đi xe ngộ lắm em. Họ bắt xe từ mấy tòa nhà lớn, rồi lên xe tỏ vẻ này nọ. Mà nhìn tuổi, nghe cách nói chuyện và cư xử anh đoán cao lắm cũng chỉ trưởng, phó phòng là nhất.

Tới ngang đoạn này cảm thấy bác tài có cái nhìn khá thú vị, tui hỏi tiếp:

– Tại sao anh nghĩ thế?
– Vì những người làm sếp, làm lãnh đạo họ sẽ có cái tầm khác, và họ cư xử biết người biết ta hơn, khiêm tốn, không tỏ vẻ ta đây một cách thô thiển như thế.

Trực giác mách bảo lai lịch của anh Grab có chút không tầm thường, tui hóng chuyện tiếp:

– Anh chạy Grab lâu chưa? Nghe cách anh trò chuyện em cảm thấy anh cũng là người đặc biệt lắm á, không giống các bác tài khác.
– Không biết sao chở em mà nói chuyện nhiều vậy nữa. Lâu lắm rồi anh cũng không kể với ai nhiều như thế….Anh chạy Grab được gần 6 tháng em à. Cũng nhiều chua xót lắm.
– Dạ, mỗi nghề đều có sự khó khăn riêng. Chạy Grab thì cả ngày bán mặt cho đất cho trời, cực khổ chiều khách, và cũng có mấy phần nguy hiểm nữa, anh hè.
– Ừ. Thêm nữa, ngày xưa mình một bước lên ô tô, một bước xuống xe có người che ô theo vào đến cổng. Giờ lại chạy xe máy chở người ta đi đây đi đó, nhận từng mấy chục ngàn đồng. Nghĩ cuộc đời lên voi xuống chó thấy nó cứ đắng lòng.
– Ồ, vậy trước đây anh làm gì?
– Hồi trước anh có công ty riêng ở Vũng Tàu. Cũng có chút thành tựu, trụ sở cũng mấy tầng như ai. Rồi năm trước anh bị thua lỗ, phá sản, nợ chồng chất, phải giải tán hết nhân viên, bỏ xứ, về SG bắt đầu lại để kiếm tiền nuôi thân và trả nợ dần.
– Chắc anh sốc lắm nhỉ. Em nghe cũng thấy buồn lây, cơ mà lại thấy anh hay.
– Anh hay sao em?
– Hay là anh vẫn bỏ qua được quá khứ huy hoàng qua một bên để kiên trì bắt đầu lại từ công việc lặng thầm này.
– Haha, bữa mấy thằng nhân viên hỏi thăm giờ sếp sao rồi. Anh bảo tao chạy Grab ở SG mà tụi hắn không dám tin.
– Ồ, anh được quá. Không phải ai từng làm sếp cũng dũng cảm đối diện với hiện thực khó khăn của mình, và còn nói ra được với nhân viên cũ một cách không tránh né vậy. Nhiều người ở đỉnh cao lâu khi đột ngột rớt xuống đáy, họ đã chọn cách trốn chạy, thậm chí không ít người đã chọn cái chết như một sự giải thoát.
– Em ơi, ngày đó anh cũng đã viết thư tuyệt mệnh, lên cầu SG chuẩn bị nhảy rồi á. Mà rồi nghĩ lại, mình chết rồi sướng mỗi thân mình, chớ nợ nần còn đó, cha mẹ vợ con còn đó, ai phải chịu trách nhiệm thay mình? Mình làm, mình chịu. Nghĩ vậy nên quyết định sống tiếp đó em.

Rồi anh kể chuyện vay tiền mua con xe đang chạy ra sao. Đối diện với bà con, xóm giềng thế nào khi họ thấy ông Giám đốc phong độ lịch lãm xe hơi bóng loáng ngày nào nay chạy Grab,…

Chuyện cứ thế kéo dài cho đến khi tui đến nơi. Xuống xe, trả nón, trả tiền xong, tui cảm ơn. Định đi vào trong thì nghĩ thế nào quay lại nói với ảnh:

– Anh nè, anh cứ tự tin bắt đầu lại đi. Em tin anh có thể giải quyết được mọi khó khăn và xây dựng lại được sự nghiệp của mình.
– Còn kịp không em? Anh đã gần 50 rồi.
– Trên thế giới thiếu gì những người bắt đầu khởi nghiệp ở tuổi 60, 70, 80 đâu anh. Anh còn trẻ chán.
– Tại sao em nghĩ anh làm được?
– Vì anh là người có bản lĩnh, có chí khí. Không phải ai cũng đủ dũng khí và trách nhiệm để lựa chọn Sống thay vì trốn chạy bằng cái chết, cũng không phải ai cũng mạnh mẽ đối diện với thất bại ở hiện tại của mình, đối diện với những nhân chứng một thời vàng son của mình. Em có niềm tin rằng anh sẽ còn làm được rất nhiều điều. Đừng nản chí, anh nhé!
– Em tin vậy sao?
– Em không có lý do gì tốn thời gian quay lại để nói một chuyện em không tin tưởng với một người lạ. Em hy vọng lần sau nếu anh và em có duyên gặp lại, anh sẽ ở một tâm thế khác, một vị trí khác xứng đáng với anh hơn.
– Vậy anh cũng sẽ tin tưởng vào bản thân mình. Và anh hy vọng sẽ còn gặp lại em, và chứng minh cho em thấy em không tin nhầm người.
– Yeah, có duyên sẽ gặp lại. Chào anh hen.

Tui nói rồi quay lưng đi vào trong. Anh Grab nói với theo:
– Đồng ý. Hẹn gặp lại em, cô gái đặc biệt!

HCM, 17.12.2019

Sự tử tế

Sáng nay có dịp ngồi ăn cùng bàn ăn với 2 anh giang hồ.

Một anh cách đây ít lâu đi bay với vận tốc 90km/h, 3h sáng té xe, nguyên con xe đè nát xương cánh tay trái. Tay mới mổ xong, nẹp cứng ngắt.

Một anh vừa đi vừa Đ.M từ đâu xa xa đến tận quán. Chưa ngồi nóng chỗ đã thấy khoe, “sáng chừ đi từ nhà ra quán mà dọc đường lượm được tiền, bánh rồi mấy hộp sữa, cứ như ai cúng cho mình á.” Khoe xong chuyện “cúng” , khoe tiếp chuyện tối qua lỡ ngủ sớm, sáng 4h dậy trằn trọc không ngủ được vì đói, đi bộ ra đường tìm quán bún mở sớm ăn ấm bụng rồi về ngủ tiếp. Ngủ dậy đói nên giờ đi ăn thêm.

Hờ hờ, hồi giờ tiếp xúc và chơi với bạn nhiều cấp độ, vốn không câu nệ gì, nên tui cũng không ngán chi mấy vị khách cùng bàn. Ngược lại, còn cảm thấy chút thú vị với hai anh này với màn xuất hiện.

Bún bưng ra, ai tới trước có trước. Tui truyền bún sang cho cậu nẹp tay, cậu nhìn và lí nhí “Cảm ơn”. Bún đến lượt tui rồi đến anh Đ.M. Nẹp tay cầm muỗng khó khăn múc nước mắm ớt trong hũ nhỏ đặt ở bàn vì cái hũ cứ lắc lư theo muỗng. Tui chưa kịp giúp thì bạn Đ.M đã với tay sang giữ cố định cái hũ để Nẹp tay dễ múc nước mắm ra hơn, kiên nhẫn chờ Nẹp tay múc lần chút chút. Tui cúi mặt ăn tiếp mà thấy sao mình may, sáng ra gặp cảnh dễ thương vậy rồi.

Đ.M vừa ăn vừa hỏi thăm chuyện của Nẹp tay. Cái miệng vẫn liên tục Đ.M, cơ mà rất ý tứ, hạ thấp tay xé bánh mì dưới bàn rồi chấm nước xáo ăn, không để vụn bánh mì bay lung tung trên mặt bàn ảnh hưởng Nẹp tay và tui. Thấy thêm một điểm đáng mến nữa, hehe.Nẹp tay tâm sự vụ ngã xe, nói về chuyện nát xương tay mà nhẹ như lông hồng. Xong chốt câu: “Cũng may mi ơi, lúc bổ xe 3h nên đường không có ai, tau bị chắc thôi, không ảnh hưởng ai hết, không tội họ.”

Ăn xong, Nẹp tay đứng dậy trả tiền, trả luôn cho Đ.M. Bạn kia hỏi sao tự nhiên đãi, Nẹp tay nói đơn giản: “Không mấy tiền, tau trả luôn. Tau mời, không phải cúng mi mô nả.”

Haha, muốn cười ngất với hai bạn này. Dễ mến một cách rất lạ.

Cảm thấy những từ tâm đắc của ngày hôm nay là SỰ TỬ TẾ. Không màu mè, chỉ giản đơn như cân đường hộp sữa, bằng những điều rất đỗi bình dị.

Huế, 06.12.2019