GHI LẠI CÂU CHUYỆN TỪ MỘT CHUYẾN GRAB

Giữa đường, vào app, bắt Grab. Xin chị chủ quán đứng nhờ tránh nắng chờ xe. Chiếc AB còn khá mới đen bóng chạy đến đậu trước cửa. Bác tài trùm kín từ trên xuống như ninja, hỏi về Hồ Văn Huê phải không. Tui kêu phải, kiểm tra số xe khớp với app, đội nón, bay lên yên sau ngồi, xe chạy.

Chạy xe giữa trưa trời nắng, đường bụi, mà thấy bác tài có vẻ lạnh lạnh, nên lúc đầu tính ngồi im luôn. Cơ mà xe chạy được khoảng 500m, cảm thấy cái không khí im lặng này khá ngột ngạt, tui chủ động bắt chuyện:

– Cái nón Grab của anh có vẻ xịn hơn của mấy bác tài khác. Em đi xe bữa giờ thấy toàn nón nửa đầu, ít thấy nón nguyên đầu như của anh.
– Ừ em, anh bỏ thêm ít tiền mua nón xịn của Grab luôn.
– Yeah, nhìn đẹp mà, với lại cũng an toàn hơn cho anh. An toàn của bản thân trên hết.
– Đúng rồi, mình phải biết yêu thương, bảo vệ mình trước tiên. Với lại cái nón này hắn làm hay, có lỗ thông gió ở trên, đội bịt kín hết đầu mà vẫn thoáng mát.
– Bộ đồ anh mặc nhìn cũng mới và đẹp hơn nhiều anh Grab khác.
– Anh mua nguyên gói đồ mới luôn em. Tốn cũng hơn bốn trăm mấy. Mà mình xác định mặc làm dịch vụ, mặc lâu dài với lại mặc tươm tất chút khách cũng thích hơn.
– Grab sẽ rất thích những bác tài như anh đó.
– Cảm ơn em.
– Sáng giờ anh chạy được bao nhiêu cuốc xe rồi.
– Đến cuốc này là tầm mười bảy mười tám cuốc á em.
– Wow, ấn tượng thế. Sáng anh chạy từ mấy giờ?
– Sáng anh bắt đầu nhận khách từ 7h30, chạy đến khoảng 6h00 tối anh về. Ngày cũng được khoảng hai lăm, hai sáu cuốc.
– Ngày chạy vậy thì tháng thu nhập khá không anh?
– Chịu khó chạy không bỏ khách cũng khoảng 12-15 triệu em à.
– Vậy cũng đỡ anh hè.
– Ừ em…

Xong rồi anh ấy chủ động kể về chuyện nghề Grab của mình, về đủ các tình huống trớ trêu, về đủ các dạng khách gặp phải. Nghe thấy vui, cứ thế, bác tài và khách chuyện trò vui vẻ như người quen. Rồi đến một đoạn, anh Grab có vẻ trầm ngâm:

– Khách anh chở có mấy người trẻ trẻ mà đi xe ngộ lắm em. Họ bắt xe từ mấy tòa nhà lớn, rồi lên xe tỏ vẻ này nọ. Mà nhìn tuổi, nghe cách nói chuyện và cư xử anh đoán cao lắm cũng chỉ trưởng, phó phòng là nhất.

Tới ngang đoạn này cảm thấy bác tài có cái nhìn khá thú vị, tui hỏi tiếp:

– Tại sao anh nghĩ thế?
– Vì những người làm sếp, làm lãnh đạo họ sẽ có cái tầm khác, và họ cư xử biết người biết ta hơn, khiêm tốn, không tỏ vẻ ta đây một cách thô thiển như thế.

Trực giác mách bảo lai lịch của anh Grab có chút không tầm thường, tui hóng chuyện tiếp:

– Anh chạy Grab lâu chưa? Nghe cách anh trò chuyện em cảm thấy anh cũng là người đặc biệt lắm á, không giống các bác tài khác.
– Không biết sao chở em mà nói chuyện nhiều vậy nữa. Lâu lắm rồi anh cũng không kể với ai nhiều như thế….Anh chạy Grab được gần 6 tháng em à. Cũng nhiều chua xót lắm.
– Dạ, mỗi nghề đều có sự khó khăn riêng. Chạy Grab thì cả ngày bán mặt cho đất cho trời, cực khổ chiều khách, và cũng có mấy phần nguy hiểm nữa, anh hè.
– Ừ. Thêm nữa, ngày xưa mình một bước lên ô tô, một bước xuống xe có người che ô theo vào đến cổng. Giờ lại chạy xe máy chở người ta đi đây đi đó, nhận từng mấy chục ngàn đồng. Nghĩ cuộc đời lên voi xuống chó thấy nó cứ đắng lòng.
– Ồ, vậy trước đây anh làm gì?
– Hồi trước anh có công ty riêng ở Vũng Tàu. Cũng có chút thành tựu, trụ sở cũng mấy tầng như ai. Rồi năm trước anh bị thua lỗ, phá sản, nợ chồng chất, phải giải tán hết nhân viên, bỏ xứ, về SG bắt đầu lại để kiếm tiền nuôi thân và trả nợ dần.
– Chắc anh sốc lắm nhỉ. Em nghe cũng thấy buồn lây, cơ mà lại thấy anh hay.
– Anh hay sao em?
– Hay là anh vẫn bỏ qua được quá khứ huy hoàng qua một bên để kiên trì bắt đầu lại từ công việc lặng thầm này.
– Haha, bữa mấy thằng nhân viên hỏi thăm giờ sếp sao rồi. Anh bảo tao chạy Grab ở SG mà tụi hắn không dám tin.
– Ồ, anh được quá. Không phải ai từng làm sếp cũng dũng cảm đối diện với hiện thực khó khăn của mình, và còn nói ra được với nhân viên cũ một cách không tránh né vậy. Nhiều người ở đỉnh cao lâu khi đột ngột rớt xuống đáy, họ đã chọn cách trốn chạy, thậm chí không ít người đã chọn cái chết như một sự giải thoát.
– Em ơi, ngày đó anh cũng đã viết thư tuyệt mệnh, lên cầu SG chuẩn bị nhảy rồi á. Mà rồi nghĩ lại, mình chết rồi sướng mỗi thân mình, chớ nợ nần còn đó, cha mẹ vợ con còn đó, ai phải chịu trách nhiệm thay mình? Mình làm, mình chịu. Nghĩ vậy nên quyết định sống tiếp đó em.

Rồi anh kể chuyện vay tiền mua con xe đang chạy ra sao. Đối diện với bà con, xóm giềng thế nào khi họ thấy ông Giám đốc phong độ lịch lãm xe hơi bóng loáng ngày nào nay chạy Grab,…

Chuyện cứ thế kéo dài cho đến khi tui đến nơi. Xuống xe, trả nón, trả tiền xong, tui cảm ơn. Định đi vào trong thì nghĩ thế nào quay lại nói với ảnh:

– Anh nè, anh cứ tự tin bắt đầu lại đi. Em tin anh có thể giải quyết được mọi khó khăn và xây dựng lại được sự nghiệp của mình.
– Còn kịp không em? Anh đã gần 50 rồi.
– Trên thế giới thiếu gì những người bắt đầu khởi nghiệp ở tuổi 60, 70, 80 đâu anh. Anh còn trẻ chán.
– Tại sao em nghĩ anh làm được?
– Vì anh là người có bản lĩnh, có chí khí. Không phải ai cũng đủ dũng khí và trách nhiệm để lựa chọn Sống thay vì trốn chạy bằng cái chết, cũng không phải ai cũng mạnh mẽ đối diện với thất bại ở hiện tại của mình, đối diện với những nhân chứng một thời vàng son của mình. Em có niềm tin rằng anh sẽ còn làm được rất nhiều điều. Đừng nản chí, anh nhé!
– Em tin vậy sao?
– Em không có lý do gì tốn thời gian quay lại để nói một chuyện em không tin tưởng với một người lạ. Em hy vọng lần sau nếu anh và em có duyên gặp lại, anh sẽ ở một tâm thế khác, một vị trí khác xứng đáng với anh hơn.
– Vậy anh cũng sẽ tin tưởng vào bản thân mình. Và anh hy vọng sẽ còn gặp lại em, và chứng minh cho em thấy em không tin nhầm người.
– Yeah, có duyên sẽ gặp lại. Chào anh hen.

Tui nói rồi quay lưng đi vào trong. Anh Grab nói với theo:
– Đồng ý. Hẹn gặp lại em, cô gái đặc biệt!

HCM, 17.12.2019

Sự tử tế

Sáng nay có dịp ngồi ăn cùng bàn ăn với 2 anh giang hồ.

Một anh cách đây ít lâu đi bay với vận tốc 90km/h, 3h sáng té xe, nguyên con xe đè nát xương cánh tay trái. Tay mới mổ xong, nẹp cứng ngắt.

Một anh vừa đi vừa Đ.M từ đâu xa xa đến tận quán. Chưa ngồi nóng chỗ đã thấy khoe, “sáng chừ đi từ nhà ra quán mà dọc đường lượm được tiền, bánh rồi mấy hộp sữa, cứ như ai cúng cho mình á.” Khoe xong chuyện “cúng” , khoe tiếp chuyện tối qua lỡ ngủ sớm, sáng 4h dậy trằn trọc không ngủ được vì đói, đi bộ ra đường tìm quán bún mở sớm ăn ấm bụng rồi về ngủ tiếp. Ngủ dậy đói nên giờ đi ăn thêm.

Hờ hờ, hồi giờ tiếp xúc và chơi với bạn nhiều cấp độ, vốn không câu nệ gì, nên tui cũng không ngán chi mấy vị khách cùng bàn. Ngược lại, còn cảm thấy chút thú vị với hai anh này với màn xuất hiện.

Bún bưng ra, ai tới trước có trước. Tui truyền bún sang cho cậu nẹp tay, cậu nhìn và lí nhí “Cảm ơn”. Bún đến lượt tui rồi đến anh Đ.M. Nẹp tay cầm muỗng khó khăn múc nước mắm ớt trong hũ nhỏ đặt ở bàn vì cái hũ cứ lắc lư theo muỗng. Tui chưa kịp giúp thì bạn Đ.M đã với tay sang giữ cố định cái hũ để Nẹp tay dễ múc nước mắm ra hơn, kiên nhẫn chờ Nẹp tay múc lần chút chút. Tui cúi mặt ăn tiếp mà thấy sao mình may, sáng ra gặp cảnh dễ thương vậy rồi.

Đ.M vừa ăn vừa hỏi thăm chuyện của Nẹp tay. Cái miệng vẫn liên tục Đ.M, cơ mà rất ý tứ, hạ thấp tay xé bánh mì dưới bàn rồi chấm nước xáo ăn, không để vụn bánh mì bay lung tung trên mặt bàn ảnh hưởng Nẹp tay và tui. Thấy thêm một điểm đáng mến nữa, hehe.Nẹp tay tâm sự vụ ngã xe, nói về chuyện nát xương tay mà nhẹ như lông hồng. Xong chốt câu: “Cũng may mi ơi, lúc bổ xe 3h nên đường không có ai, tau bị chắc thôi, không ảnh hưởng ai hết, không tội họ.”

Ăn xong, Nẹp tay đứng dậy trả tiền, trả luôn cho Đ.M. Bạn kia hỏi sao tự nhiên đãi, Nẹp tay nói đơn giản: “Không mấy tiền, tau trả luôn. Tau mời, không phải cúng mi mô nả.”

Haha, muốn cười ngất với hai bạn này. Dễ mến một cách rất lạ.

Cảm thấy những từ tâm đắc của ngày hôm nay là SỰ TỬ TẾ. Không màu mè, chỉ giản đơn như cân đường hộp sữa, bằng những điều rất đỗi bình dị.

Huế, 06.12.2019

Ngày mới vui vẻ

“Ngày mới vui vẻ!”,

Hôm nay tôi vui vẻ và tôi chia sẻ những điều hay ho, thú vị trong cuộc sống của tôi đến mọi người. Bởi cuộc sống là CHO ĐI…

Hôm nay tôi ít vui và tui được khích lệ, truyền động lực từ những bài học, trải nghiệm của mọi người. Tôi học cách ĐÓN NHẬN…

Hôm nay có thể là một ngày chưa như ý, nhưng tôi biết ngày mai là một ngày mới, một ngày hoàn toàn khác – Ngày tôi có thể BUÔNG những tiếc nuối của quá khứ, những phiền lo của tương lai, để khởi đầu một chương mới cho cuộc sống mình với đầy NIỀM TIN…SỐNG Ở PHÚT GIÂY NÀY, tôi chúc chính mình và mọi người, “Ngày mới vui vẻ!” 🍀🍀🍀

Cùng gia nhập gia đình Ngày Mới Vui Vẻ để chia sẻ và được chia sẻ, chiêm nghiệm và cùng trải nghiệm, cũng như trao tặng nhau những năng lượng thật tươi mới, tích cực mỗi ngày mới, cả nhà nhé! 😉😉😉

Cùng nhau – chúng ta biết rằng luôn có ai đó trong thế giới này bên cạnh và yêu thương! 🙂

Huế, 01.11.2019

Đợi duyên chín…

“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”
Có cô gái nhỏ đứng chờ anh
Bao nhiêu lâu tấm lòng không đổi,
Như đền đài cổ kính sắt son.
Tấm áo ấy em khoác đã mòn,
Đợi duyên chín đổi thay màu sắc.
Trời trong xanh, ánh cười trong mắt
Mong ngày đẹp trời, ta chung đôi.

Huế, 20.10.2019

Cứ “điên” thôi nếu cảm thấy xứng và đáng

Đã nhiều năm rồi tôi chưa có dịp được gặp lại trực tiếp Anh Vũ, chỉ thi thoảng biết được đôi chút thông tin về Anh qua vài ba tin tức báo chí viết về chuyện này chuyện kia.

Hôm nay, vô tình đọc được một bài viết về anh mà một người bạn chia sẻ cho, tôi lại chợt nhớ về người đàn anh, người doanh nhân đặc biệt này.

Gần 10 năm trước, trong một buổi nói chuyện của Anh với các bạn trẻ trong cộng đồng IPL, Anh trò chuyện về hoài bão xây dựng “Thủ phủ cà phê toàn cầu ở Việt Nam”, Anh bảo điều này sẽ sớm thành hiện thực nếu mỗi người Việt đồng tâm đồng lòng góp sức 1$ (mang ý nghĩa ủng hộ tinh thần cho giấc mơ Việt). Tôi nhớ khi ấy tôi đã đứng lên đặt câu hỏi với Anh như vầy:

– “Thủ phủ cà phê toàn cầu” là một tham vọng lớn. Có một giấc mơ “điên” đến vậy, có khi nào Anh cảm thấy bản thân cô đơn không? Cá nhân em chưa biết kế hoạch cụ thể của dự án này, nhưng em tin vào quyết tâm của Anh và em sẵn sàng góp tay 1$ cùng Anh để sớm biến những điều ấp ủ thành hiện thực.

Sau đó một thời gian, Anh có mời lớp tôi lên M’Đrăk tham quan những cơ sở nền tảng đầu tiên mà Anh cùng Trung Nguyên đã xây dựng trong kế hoạch “Thủ phủ”. Ở lại, thăm thú tìm hiểu về cà phê, về dự án, thử sức mình trong những bài rèn luyện về tinh thần trong không khí trong lành tinh khiết hoang sơ bao la của núi rừng Tây Nguyên, các thành viên trong lớp chúng tôi đã có những trải nghiệm rất đặc biệt. Nhìn những cơ ngơi mà Anh xây dựng, các quy hoạch trong khu vực, làng cà phê,… tôi càng thêm nể phục con người dám nghĩ dám làm này.

Dưới góc nhìn của riêng tôi, Anh Vũ là một người hiến mình trọn vẹn cho công việc, cho cà phê và ước mơ Việt. Cũng có lẽ vì thế, Anh có thể sẽ chưa phải là một người chồng, người cha thành công theo cách đánh giá của nhiều người. Dù cuộc chia ly của vợ chồng anh quả thật có chút ồn ào theo ngòi bút của báo chí truyền thông. Nhưng tôi nghĩ, sóng gió ấy cũng sẽ không đánh gục được bản lĩnh của người đàn ông lặng lẽ ít nói với cái nhìn đầy cương nghị này. Có người khi đọc tin về chuyện nhà của Anh đã bình luận rằng: “Tốt nhất đừng có hùn hạp, làm ăn chung với vợ”. Còn tôi thì nghĩ, giờ mà cho quay lại quá khứ, có lẽ Anh Vũ vẫn sẽ lựa chọn Chị Thảo để cùng nhau bắt đầu, cùng nhau khởi nghiệp. Bởi theo chia sẻ của Anh, Chị Thảo đã là người trợ sức, là nguồn động viên, cổ vũ Anh. Tình yêu đối với Chị và sự ủng hộ của Chị đã cho Anh thêm sức mạnh để đi qua những ngày tháng cơ cực nhất cho đến ngày vinh quang. Và như một ai đó đã từng nói, “đằng sau một người đàn ông khởi nghiệp thành công không thể thiếu một hậu phương vững chắc luôn kề vai sát cánh”.

Hôm nay, đọc được câu chuyện về việc Anh vay mượn tiền để khởi nghiệp bằng uy tín cá nhân, rồi quan điểm, cách trả ơn của Anh cho người đã giúp đỡ mình trong những ngày đầu cơ cực, tôi thấy nể phục. Có lẽ chính sự thẳng thắn, lòng quyết tâm và cách sống tình nghĩa có trước có sau đó đã thấm vào máu, giúp Anh tạo dựng được sự tín nhiệm ngay từ khi chỉ có bàn tay trắng và từng bước tạo dựng được cơ đồ cho gia đình mình.

Tạm gác qua câu chuyện tương lai của Trung Nguyên, cũng như cái kết của những lùm xùm gia đình Anh, cá nhân tôi hy vọng, với những phẩm chất cá nhân tốt đẹp của mình cũng như bản lĩnh dấn thân chơi lớn, chơi đến cùng mà tôi đã từng cảm nhận ở Anh, Anh sẽ là tấm gương tiếp tục thắp sáng những giấc mơ Việt, không chỉ của thế hệ của chúng tôi ngày ấy, mà của cả lớp doanh nhân trẻ, những người bạn khởi nghiệp thế hệ mới.

Đôi dòng tản mạn, nhân một ngày mát trời, viết tặng một doanh nhân đàn anh, tặng cho những người đang muốn làm điều-gì-đó và cả chính mình. Hãy cứ “điên” thôi – nếu chúng ta cảm thấy xứng và đáng. 😉😉😉

Huế, 21.09.2019

HUẾ MÙA NÀY HOA GÌ NỞ ĐẸP? 😉😉😉

Qua rồi mùa Điệp vàng, Phượng đỏ, Bằng Lăng tím thắm nhuộm cả cung đường, qua rồi mùa Sen nở thơm phức cả khoảng trời. Huế mùa này hoa gì nở đẹp tôi ơi? 🤔🤔🤔

Qua khỏi chùa Thiên Mụ khoảng chừng 500m, đi dọc cung đường Văn Thánh dọc sông Hương thơ mộng, nhỏ bạn thân phương xa về và tui cùng hít hà bầu không khí khoáng đãng của một ngày Huế không nắng, chẳng mưa rồi ghé đến Vườn Hướng Dương ở địa chỉ số 76. 🌻🌻🌻

Vườn hoa mặt trời rực rỡ khoe sắc giữa khung cảnh hữu tình đậm chất Huế với sông nước, mây trời. Là vườn hoa nở trái mùa, nảy mầm và lớn lên từ tiết trời nắng gắt khô hạn đến nứt nẻ đất đai, các cây hoa không cao vượt đầu người như mùa hoa của các tháng trước, nhưng bù lại, thân cây khỏe khoắn, cánh hoa dày và màu vàng ươm đủ làm ngất ngây những trái tim yêu cái đẹp. ☺️☺️☺️

Có người nói vui, đây là vườn hoa dành cho team “lùn”, nhưng không sao bông nhỉ, dù hoa không cao như mấy tiền bối nở đúng mùa nhưng ai chạy xe ngang qua vườn hoa cũng phải chầm chậm ngước nhìn mà. Hoa đẹp, nhiều kích cỡ từ búp đến hoa nở vừa, hoa đã nở bung, quang cảnh nên thơ. Chỉ cần tinh ý chọn góc ngắm, góc chụp phù hợp với sắc thái mình mong muốn thì dù hoa làm nền hay nhân vật chính, khách viếng thăm cũng sẽ có thật nhiều bức ảnh thật có hồn và lung linh. 😉😉😉

Nếu chưa biết đi đâu hoặc khám phá điều gì thú vị vào dịp cuối tuần hoặc Lễ tới đây, vườn hoa hướng dương xinh xinh này cũng là điểm đến đáng tham khảo. Đến để hít thở bầu không khí trong lành, để hò hẹn, để ngắm hoa, để sống ảo, để thư thái tâm hồn hay để dành phút chậm lại cho chính mình, dù với lý do gì thì đây đều là lựa chọn phù hợp (theo đánh giá của cá nhân tui). Có dịp, cả nhà ghé qua thử xem nhé. 💯💯💯

Huế, 23.08.2019