Riêng ta

Giữa dòng đời ngả nghiêng, tất bật,
Ta tìm về một chốn cho riêng ta,
Nơi không có những người khiến ta ngứa mắt,
Nơi không có những tiếng ồn ào thị phi,
Nơi chỉ có những điều giản đơn quen thuộc,
Nơi chỉ có nỗi lòng thật nhất được giãi bày.

Ta có thể tham lam, có thể ích kỷ
Nhưng chỉ trong thế giới của riêng mình,
Không làm ai phải phiền lo, suy nghĩ,
Bởi ta hiểu cuộc sống mỗi người cũng đã lắm bận tâm.

Là lần thứ mấy ta làm bạn với tách nước ấm, không nhớ nữa,
Mỗi lần nhâm nhi là một chuỗi dài những ngẫm suy.
Ta biết mình chẳng bao giờ cô độc
Bởi còn biết bao bạn bè và người thật sự thương mình xung quanh.
Thế nhưng ta vẫn cần những khi một mình như thế,
Chỉ để mình trải lòng với chính mình và chữa trị tâm can.

Có khi nào và từ bao giờ,
Khi một cuộc sống bước vào một cuộc sống,
Hay một cuộc đời bước ra một cuộc đời.
Là vui, là buồn đều do cách ta đối diện,
Sau đêm tối vẫn là ngày sáng tươi. 🙂 🙂 🙂

Huế, 23/02/2019

Thương – Yêu

Ở đâu đó giữa biển người rộng lớn,
Có người yêu ta,
Có người ta thương.
May mắn là khi hai người ấy là một,
Bởi hạnh phúc là thứ không dễ kiếm tìm,
Chỉ có thể tình cờ gặp, trân trọng và giữ gìn.

Ta có thể rong chơi khắp chốn,
Có thể từng ghẹo lá tìm hoa hồi nào đó thanh xuân,
Chỉ mong rằng khi quyết định dừng chân, chọn bến,
Sẽ sắt son một lòng, luôn bên nhau dù cho mưa, nắng, bốn mùa.

Ai cũng từng yêu, từng đau lần nào đấy trong đời,
Nhưng đó là quá khứ ta bắt buộc phải đi qua để thêm khôn lớn.
Chẳng bao giờ là quá muộn để bắt đầu những điều tươi mới,
Chỉ cần ta luôn vững niềm tin vào chính mình và người ta thương.

Vai tựa vai, đầu kề sát bên đầu,
Tay nắm tay với cái siết thật chặt.
Mọi phiền lo sẽ qua để đón ngày tươi tắn,
Bên người ấy – nơi ta bình yên sống và tin yêu.

Huế, 13.02.2019

Khuya

Tính chui vào giường ngủ mà bạn bụng chợt réo rắt, thế là mò vô bếp pha ngũ cốc uống. 🐈🐈🐈

Khuya lạnh, ly ngũ cốc ấm ấm, vừa uống lại vừa nghĩ đến những chuyện hoặc đã nghe, hoặc đã thấy, hoặc đã tự mình trải nghiệm trong hôm nay và chợt nghĩ về… người đàn ông sau này của mình. 🙂 🙂 🙂

Một số bạn bè hoặc đồng nghiệp nam giới thỉnh thoảng vẫn nhận xét tui kiểu là người mạnh mẽ hay “nhỏ mà có võ” gì gì đó. Ừ thì, bạn cứ thử là cô gái độc thân đến hơn 30 tuổi, bạn từng sống xa nhà hơn 10 năm và gặp được nhiều kiểu người, nhiều kiểu tình huống, bạn sẽ phải học cách tự chăm sóc mình, tự bảo vệ mình và tự mình làm nhiều việc cũng như tự đối diện với những điều gặp phải. Có khi bạn sẽ là cô gái còn dữ dội hơn tui nữa í chứ. 😉 😉 😉

Cơ mà, là con gái không ai muốn mình là nữ siêu nhân, chuyện gì cũng làm được, gánh vác được. Thật ra, họ cần tự lực nhiều hơn khi chưa tìm được một bờ vai rắn rỏi để tựa vào, một vòng tay yêu thương để yếu đuối, một tấm lưng vững chãi để nương náu, được chở che. Con gái cũng là người bình thường, có da có thịt, biết mệt biết đau. 🙂 🙂 🙂

Nhiều người quen biết cứ nói tui kén cá chọn canh, hoặc không chịu mở lòng nên chưa thoát được kiếp ế. Thực tế ai chơi thân hoặc hiểu tui đủ sâu, sẽ biết tui thực ra không có khó lắm đâu, chỉ có hơi chút chút chút thôi à. Chỉ là, tui tự thấy mình là người hay nghĩ, đôi khi chính mình cũng thấy mệt luôn cho cái tính hay nghĩ của bản thân. Khi một người ở bên tui, tui tự hỏi họ có bị mệt lây không, hay họ có đủ nhẫn nại để đồng hành cùng tui qua những lúc mỏi mệt nhất, hay họ là nơi tui có thể yên tâm dựa vào khóc lóc hoặc ngủ ngon không suy nghĩ? Người đàn ông của tui có lẽ sẽ áp lực lắm hè. Và tính tui thì lại chẳng thích làm khổ ai (trừ trường hợp tự nguyện chịu khổ thì thỉnh thoảng tui sẽ mè nheo đôi tí), có lẽ vì thế mà độc thân đến tận giờ. ^_^ ^_^ ^_^

Hôm nay lại có nhiều điều khiến cái CPU của tui hoạt động hết công suất, và có vẻ còn quá tải chút nữa. Giờ ngồi yên lặng giữa khuya thế này, muốn tạm gác hết trách nhiệm, vai trò hay tỉ thứ kỳ vọng lại phía sau. Chỉ đơn thuần là một cô gái bé nhỏ, đang thấy lạnh, có giọt nước căng tràn đang chực muốn lăn khỏi mắt, và muốn ngủ sâu một giấc không trăn trở, không mộng mị… trong cái rét căm căm này. 🐈🐈🐈

Huế, 04.01.2019

Chậm lại chút thôi… :-)

2018

Có thể nói đây là năm để lại nhiều dấu ấn với những trải nghiệm đặc biệt đối với tui. Và SÁCH là một trong những người Bạn lớn lặng thầm đã đồng hành, an ủi, động viên tui trong suốt bốn mùa xuân – hạ – thu – đông cùng những hỉ – nộ -ái -ố. Chính vì thế, bài tổng kết cuối năm lần này, tui muốn dành để nói về người Bạn này. 🙂

Trong năm 2018, cái đứa tui lười biếng đã chịu khó đọc 39 cuốn sách từ sách giấy cho đến sách online (trong đó còn 02 cuốn chưa hoàn thành – tính đến thời điểm gõ bài này). Con số ấy có lẽ không thấm tháp gì với các bạn yêu sách và hay đọc, nhưng so với các năm trước, đây là số lượng khá khẩm nhất của tui. Không bổ ngang thì cũng bổ dọc, các cuốn sách đã chỉ dẫn cho tui không ít điều, và một cách hữu duyên, đôi khi còn tặng cho tui những lời khuyên cần thiết vào các thời điểm tui cảm thấy bế tắc, mông lung nhất. 🙂

Mỗi cuốn sách đều chứa đựng một giá trị riêng. Và dưới đây là những đầu sách mà cá nhân tui đã đánh giá điểm 10 theo cảm nhận riêng của mình:

  1. “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” – Đại đức Hae Min;

  2. “Mật mã văn hóa” – Clotaire Rapaille;

  3. “Một đời quản trị” – Phan Văn Trường;

  4. “Người truyền ký ức” – Lois Lowry;

  5. “Ông già trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất” – Jonas Jonasson;

  6. “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” – Phạm Lữ Ân;

  7. “Khi mọi điểm tựa đều mất” – Marci Shimoff & Carol Klink;

  8. “Hồn nhiên sống như thiền” – Gyatso Rinpoche;

  9. “Bạn thật bá đạo” – Jen Sincero;

  10. “Sài Gòn bao nhớ” – Đàm Hà Phú.

Một sớm mai thức giấc, có thể người yêu sẽ rời bạn đi xa, chỉ còn công việc là ở lại. Mỗi tối khuya đi ngủ, khi công việc được dừng lại bên ngoài cái giường, các bài học từ cuộc sống, con người và những cuốn sách sẽ nương náu một góc nào đó trong tâm hồn, cùng bạn chìm sâu vào giấc ngủ. 🙂

Cảm ơn thật nhiều, những người Bạn tui có duyên được gặp gỡ trong năm 2018. Và cảm ơn thật thật nhiều những người lạ – quen – thân – thương đã dành tặng tui những cuốn sách hay, ý nghĩa.

Đọc, học, sống, trải nghiệm và yêu thương, tui nhé! 😉 😉 😉

Huế, 31.12.2018