Quán

Tan sở, con nhỏ ghé qua cái quán nhỏ quen thuộc chờ người bạn lâu ngày không gặp. Quán khá vắng khách.
Bạn bị dính việc đột xuất phải ở lại công ty làm cho xong nên đến trễ, bụng đói meo nên con nhỏ gọi tô bún cắm cúi ăn trước. Ăn vơi được phân nửa tô, nhìn lên thì thấy quán đã lác đác khách ở các bàn. Nhìn đống hồ thấy khả năng bạn chắc cũng chưa ra liền được nên sau khi gọi điện xác nhận với bạn là vẫn đang chờ thì nó kìm hãm tốc độ ăn lại, nhờ đó mà cũng có thời gian quan sát xung quanh hơn.
Ở bàn phía trước mặt nó là một gia đình nhỏ ba thành viên. Người bố trông rắn rỏi, da ngăm đen, mặc bộ đồ khá cũ, chân mang chiếc dép tổ ong màu đã ngả vàng. Người mẹ nhỏ người, gầy gò, da sạm màu. Cô con gái tầm 4 tuổi, đôi mắt đen tròn xoe, tóc thắt bím sau, mặc cái đầm ngắn, khuôn mặt tròn tròn đáng yêu.
Phục vụ quán đến hỏi cả nhà ăn gì. Người bố sau một hồi xăm soi thực đơn, quyết định gọi món chè giá rẻ nhất. Xong không cần chờ chị vợ xem món ảnh gọi luôn món há cảo chiên cho chị (theo lời ảnh nói với chị phục vụ là “vợ tui thích ăn món này”), rồi quay qua hỏi cô con gái:
– Con thích ăn gì?
– Con thích cái món gì nhỏ nhỏ, tròn tròn mà có mấy chú hay đạp xe đi bán, bỏ trong tủ kính á.
Anh chồng quay qua hỏi chị phục vụ:
– Ở đây có bán cá viên chiên không chị?
– Có, anh.
– Vậy chị cho tui một dĩa cá viên chiên nữa, có mấy cái nĩa chị nhé.
Ly chè của người chồng ra trước. Anh vớt mấy cục đá xay ở trên cho vào miệng rồi dùng muỗng vớt đậu ở dưới đút cho cô con gái. Cô bé cười khoái chí với mấy hạt đậu mát lạnh trong miệng, cười tít cả mắt.
Món cá viên chiên ra. Bố mẹ như được phân công sẵn, bố thì cắm lần lượt mấy cái nĩa vô từng cục cá viên, cầm lên miệng thổi phù phù cho đỡ nóng. Mẹ xé khăn ướt lau tay cho con. Được mẹ lau tay xong, bé con liền lấy xiên cá viên bố đã thổi nguội đưa lên miệng cắn vội. Miếng cá bị rơi ra, lăn xuống nền gạch, để lại miếng dầu còn dính lại trên một bên miệng của cô bé. Anh bố lấy cái khăn ướt chị vợ đã xé lau tay cho con lúc nãy lau mặt cho con gái, miệng nói: “Không sao, không sao, ăn cục khác nhé!”. Cô bé cầm tiếp cái nĩa đã được bố xiên sẵn cục cá viên ăn tiếp. Anh bố sau khi đã lau mặt cho con xong, quay xuống tìm cục cá viên, lượm lên lấy tay phủi phủi bụi rồi chấm tương ớt ăn ngon lành.
Bé con học theo bố, chấm miếng cá vào ớt tương rồi mới chịu bỏ vào miệng. Cay xè, bé con lè lưỡi coi bộ khó chịu lắm. Anh chồng đưa cục cá đó cho chị vợ ăn, lại lau miệng cho con rồi quay qua chị phục vụ xin chén tương đen cho con chấm khỏi cay, còn kéo chén tương ớt ra xa.
Món há cảo chiên của chị vợ ra. Anh chồng liền chuyển mấy miếng đồ chua ở dĩa cá viên của con gái qua dĩa của chị, miệng nói như để cả hai mẹ con cùng nghe:
– Mẹ thích ăn đồ chua, con gái thì không ăn được đồ chua nên cho mẹ đồ chua nè.
Chị vợ lặng lẽ xắn nhỏ mấy cục há cảo ra, ai dè không biết do trơn tay hay sao mà một cục rơi xuống đất. Cô bé con thấy thế cười khanh khách, mắt nhìn bố, tay chỉ dĩa há cảo của mẹ coi bộ muốn rủ bố cùng chọc quê mẹ. Anh bố hiểu ý cũng cười theo con (nhưng đôi mắt nhìn vợ thì vẫn hiền dịu và ấm áp vô cùng). Xong rồi để phân tán sự chú ý của cô bé để chị vợ ăn tiếp phần của mình, anh cũng bắt chước lấy hai cái nĩa nhỏ xắn một cá viên trong dĩa của con gái. Cục cá viên học theo miếng há cảo cũng lăn quay xuống nền, thế là cô bé khoái chí cười càng to. Bố mẹ cũng nhìn nhau cười.
Khác với cục cá viên bị rơi lần đầu, cô con gái rất để ý đến cục cá viên bị rơi xuống nền lần này, cứ hỏi bố cục cá viên ấy đâu rồi. Anh bố lấy tay dò xuống tìm rồi cầm lên. Nhưng sợ cô bé thấy rồi sẽ đòi ăn nên bày trò ảo thuật, cho cô bé thấy cục cá viên ở tay này rồi huơ tay kia như làm phép, miệng úm ba la xì bùa xong len lén giấu cục cá viên đi:
– Ba làm phép cá viên biến mất rồi, ba giỏi không?
Con bé gật đầu, cười rõ tươi để lộ hàm răng sún và quay lại tiếp tục với món ăn của mình. Khi thấy con gái đã hết chú ý đến viên cá kia, anh bố mới lặng lẽ phủi bụi và chấm tương ớt ăn…
Xong bữa, anh kêu chị phục vụ tính tiền, rồi móc túi quần lấy ra tờ 200 ngàn gấp phẳng phiu làm tư ra vuốt thẳng rồi trả tiền. Nhận tiền thối xong, anh kêu hai mẹ con ra chỗ xe trước, anh tranh thủ đi wc. Khi đó, tui mới để ý thấy là anh đi cà nhắc. Nhìn kỹ hơn thì là chân này đi dép, còn chân kia là chân giả. Một lúc sau anh cà nhắc đi ra chỗ để xe, rồi bằng một sự uyển chuyển có được nhờ rèn luyện nhiều lần, anh quay đầu chiếc xe wave cũ ra, lên xe xong, anh bế cô con gái lên ngồi trước để chị vợ thoải mái ngồi phía sau, rồi chạy xe đi.
Nhìn xuống tô bún đã ăn xong từ bao giờ, tui không còn thấy nóng ruột chờ đợi người bạn bận việc nữa mà ngược lại, lòng thầm cảm ơn vì tui đã có được cơ hội ngồi một mình để ngắm nhìn và ngưỡng mộ gia đình nhỏ vừa rời đi ấy.
Cuộc sống có những niềm vui tuy giản đơn với họ, nhưng đẹp diệu kỳ trong mắt tui. Mọi mệt mỏi của một ngày dài đối diện với màn hình máy tính như tiêu tan đi đâu mất, để lại trong tim một sự ấm áp giản dị và bình yên đến lạ. Lòng thầm mong cuộc sống của họ sẽ vẫn luôn giữ mãi tiếng cười khanh khách vô tư của bé con, sự quan tâm tinh tế nhưng thầm lặng của người cha/người chồng, ánh mắt hạnh phúc, yên vui của người vợ. Mong cho mọi điều tốt lành sẽ đến với gia đình nhỏ ấy.
Sài Gòn dẫu trời có trở lạnh đôi chút, vẫn ồn ào, bụi bặm và tất bật như vốn dĩ của nó, nhưng hình như vẫn luôn tình cảm và quấn quýt một góc nhỏ trong trái tim bé bé của tui, vì những điều bình dị như thế…
HCM, 15.12.18
Advertisements

Tết

Bốn mùa khởi đầu bằng mùa xuân và một năm bắt đầu bởi cái ngày được gọi là Tết. Tết, đặc biệt là Tết Nguyên Đán, trong tâm thức của mình lại càng có ý nghĩa đặc biệt. 🙂

Nguồn InternetNguồn Internet

Hồi còn nhỏ, mong Tết để được nghỉ học nhiều ngày, được ăn mứt kẹo và được nhận tiền lì xì. Lớn thêm một tẹo, đón Tết với tư thế sẵn sàng phụ Mẹ việc này việc kia trước và trong ba ngày Tết. Đến giờ nhìn lại, Tết luôn là chuỗi ngày đoàn viên ấm cúng, cả gia đình sum vầy bên những tất bật chuẩn bị, bên mâm cỗ cúng, bên những bữa ăn với các món đặc trưng của ngày Tết. 🙂

Tết vui – ấm – đủ – đầy nên càng lớn lại càng muốn kéo dài thêm thời gian vui vẻ dường-như-còn-quá-ít-ỏi này trong vòng quay bận rộn của nhịp đời. Mỗi ngày Tết trôi qua lại thêm đồng cảm với những câu thơ trong “Vội vàng” của Xuân Diệu đã học ngày nào:

“Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già”

Và mỗi khi đón Tết, lòng không tránh khỏi bồi hồi, bâng khuâng và rạo rực những nghĩ suy.

Tết đến là…

Thêm một tuổi ta,

Nhận được những lời chúc mang thông điệp chưa-hề-cũ về “niềm vui mới”.

Thêm một khởi đầu,

Để tạm biệt những điều đã qua và mở lòng để đón nhận những điều mới mẻ.

Thêm một cơ hội,

Cảm nhận sâu sắc hơn về cuộc sống, con người và tình đời.

Thêm một trông ngóng,

Vào những điều tốt lành, may mắn, thuận lợi trong giai đoạn tới.

Thêm một nguyện cầu,

Gia đạo, thân hữu bình an, khỏe mạnh, vui vẻ, hạnh phúc dài lâu.

Thêm một hy vọng,

Đời sống và bản thân có những đổi thay tích cực, ngày càng tốt đẹp hơn.

Thêm một năm mới,

Để sống, để khám phá, để trải nghiệm và nhìn nhận.

Chào đón Tết, trọn vẹn với Tết, yêu Tết mỗi năm – như tình yêu đầu.

Ất Mùi – thật vui nhé! 🙂

Huế, 20.02.2015

Không cô đơn

Có những lúc đi một mình trên con đường đông đúc, nhộn nhịp giữa lòng thành phố lại thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Một cảm giác hơi lạc lõng giữa những luồn xe, tiếng ồn và bụi bặm. Muốn tìm về cái gần gũi và đầm ấm của gia đình. Tự nhiên thấy nhớ mẹ, nhớ Huế kinh khủng!

Có những lúc ở nhà một mình, ăn cơm một mình, thấy tự do là thế mà sao vẫn muốn có một chút ồn ào, một tiếng cười hay hát hò của ai đó cho không gian bớt rộng rãi. Không gian lặng yên – cái cớ cho những suy nghĩ vu vơ. Nghĩ xa nghĩ gần rồi thấy buồn buồn (kiểu như nỗi buồn không tên không tuổi ấy bà con à). Nhiều lúc vui vui nghĩ lại thấy những lúc đó sao mình rãnh rỗi mà nghĩ tùm lum đến thế nhưng rồi mọi chuyện vẫn tái diễn, ngộ không?

Có những lúc cảm thấy mỏi mệt, muốn kiếm ai đó cho mượn cái vai dựa vào chút chút mà nhìn quanh nhìn quất chỉ thấy mình ta với ta. Hì hì, thế là phải tự mình an ủi mình, động viên mình. Nhưng an ủi thế nào, động viên thế nào trong lòng vẫn cảm giác trống trải và cô đơn một chút chút. Thế là tự trách mình sao đa sầu, đa cảm thế!

Có đứa bạn gửi message kêu rằng thương mình vì thấy bạn Huyền hay buồn, sợ bạn Huyền thấy cô đơn, rồi an ủi mình. Lúc mới đọc thấy ngạc nhiên ghê, bạn đó với mình cũng ít nói chuyện mà sao tự nhiên viết thấy lạ lạ. Tự hỏi cái mặt mình thấy thảm lắm hay sao mà bạn ấy viết thế. Soi lại gương một chút, thấy cái mặt ốm đi một tẹo, đen đi một tẹo và nụ cười có méo mó hơn một tẹo. Đôi mắt thấy nó cũng hơi buồn (buồn ngủ ấy!), tóc tai rậm rạp hơn một chút… Đánh giá chung là “nhan sắc” có xuống cấp thiệt (–> quyết tâm cải thiện nhanh chóng!)

Đọc xong một cuốn sách tự nhiên hiểu ra một điều là “mình đang tự tạo áp lực tinh thần cho mình”. Có những chuyện sẽ có cách vượt qua mà mình cứ giữ mãi trong lòng. Và cô đơn thật sự là một điều xa lạ vì xung quanh mình luôn có những người bạn sẵn sàng chia sẻ, có chăng là mình cứ ôm khư khư một cục buồn và cục nghĩ to bự trong bụng thôi. Bỗng dưng nhớ ra một việc làm đơn giản mà mình vẫn làm hồi xưa (rồi lâu nay quên làm hồi nào không biết!) là mỗi sáng chào bình minh bằng một nụ cười!

Chưa bao giờ thấy mọi thứ thật sáng sủa và êm đềm đến thế, có lẽ bởi mới tìm ra một “chân lý” : Mình không cô đơn!

24.08.2007

Thêm một chút yêu thương làm dịu mát những ngày đầy nắng gió…

Hôm nay, mình đã hiểu được thứ cảm giác mà mẹ vẫn thường dành cho mình… Ấm lắm! <3<3<3

Con bé, hôm nay nó về nhà. Ở với nó cả năm, có lẽ chỉ toàn gây chiến chứ hiếm khi kiếm được những giờ phút nói chuyện “ngọt ngào” trọn vẹn. Ấy thế mà lần này nó tiễn nó về nhà, tự nhiên lại thấy quyến luyến vô cùng… (Mỗi lần mình vào SG, chắc mẹ cũng thế hoặc nhiều hơn nữa)

Sáng dậy, nghĩ đến việc trưa nay nấu món gì cho con bé ăn để tẩm bổ cấp tốc cho nó sau 1 tháng MHX lăn lộn với thực tế. Mẹ mà nhìn thấy nó gầy thế kia thế nào cũng xót lắm cho xem! Trưa qua 2 đứa đã làm 1 bữa no nê cành hẹ, tối thì đi ăn SN ông anh quý hóa. Theo lời tíu tít của con bé thì nó vẫn còn thèm thịt lắm, xem bộ hôm qua ăn thịt vẫn chưa phê, quyết định trưa nay cho nó ăn thịt tiếp – nhưng sẽ chế biến cái món nó vẫn thích ^^. Có lẽ, mẹ cũng thường bận tâm đến mình nhiều theo những cách giản dị thế này.

Con bé đi làm đơn xin phúc khảo bài thi ở trường, chờ mãi chưa thấy về. Cơm thì đã chín, thức ăn cũng đã ướp xong, chỉ cần nó về bắt lên bếp 1 tẹo là ăn nóng luôn. Tranh thủ làm mấy thứ trên máy tính, rồi te te xuống nấu với niềm tin mơ hồ là nó sắp về. Ấy vậy mà đúng, đồ ăn vừa chín là nó về luôn. Té ra cô nàng gặp các chiến sĩ đi chung MHX ở trường nên tranh thủ ở lại tám tít mà quên giờ. Có lẽ, mẹ cũng thường trông mình về như lúc này đây.

Con bé ăn khen ngon và nói lần sau mình làm nữa cho nó ăn. Mình ờ ờ rồi nghĩ chợt mắc cười, giả sử một ngày đẹp trời mình lấy chồng rồi mỗi lần làm món này lại kêu nó sang ăn?  Hihi, nhưng mà thôi, nhìn cái mặt nó ăn ngấu nghiến, lấy thêm thức ăn cho nó mà thấy vui lạ. Có lẽ, khi mẹ nhìn mình ăn ngon lành các món mẹ nấu, mẹ cũng cảm thấy hạnh phúc như thế.

Con bé đang yêu, cứ líu lo kể chuyện cậu người yêu của nó. Nàng sắp về nhà nên chàng với nàng cứ nhắn tin, gọi điện qua lại suốt. Trên máy con bé lưu duy nhất 1 chữ, giản đơn nhưng thật ấm áp. Con bé bận việc gì để máy trên bàn, có cuộc gọi hay tin nhắn đến thấy cái tên ấy hiện trên màn hình, bất giác mình cũng thấy ấm lòng. Có lẽ, mẹ cũng mong mình sớm có ai đó để được nhìn cái mặt rạng ngời và cái kiểu tất bật như mình đang thấy ở con bé, như vậy chắc mẹ sẽ yên tâm hơn rất nhiều khi con gái ở xa nhà :).

Sắp đến giờ con bé đi, lại suy nghĩ đến việc cho nó ăn cái gì để lót dạ vì sợ tối nó lại đói. Định nấu bữa cơm nữa mà nó không chịu, kêu đã đem bánh ngọt đi ăn đủ rồi. Ừ thì thôi, chiều lòng nó. Bất chợt nhớ lại những lúc mình sắp đi, mẹ bằng mọi cách phải nhét vào bụng mình thứ gì đó do tự tay mẹ nấu, phải nóng sốt và bắt mình ăn cho hết một phần vĩ đại dù cái giờ mình xuất phát là giờ nào. Thì ra, mẹ lo cho mình cũng với cái suy nghĩ như mình đang nghĩ đây.

Chở con bé đi, miệng mình luyên thuyên hỏi nó đủ điều xem có quên cái gì nữa không. Những lúc này sao thấy mình giống mẹ kinh khủng. Thế rồi con bé nhẹ quàng tay ôm lấy mình từ đằng sau. Hơi bất ngờ nhưng tự nhiên thấy hạnh phúc lạ. Ờ thì mình không phải là đứa giỏi bày tỏ tình cảm như con bé nhõng nhẽo này, ở nhà toàn chọc mẹ giận lên mới thôi. Té ra đôi khi không cần những điều lớn lao, người ta vẫn có thể cột chặt yêu thương bằng những cử chỉ nhỏ xinh như thế. Chợt muốn ôm mẹ một cái thật chặt – vào ngay lúc đó!

Về nhà, nhìn đồ vật của con bé, lại thấy nhớ nó. Ừ thì có khi nó bướng bỉnh lắm, có khi có còn làm mình tổn thương rồi buồn bã, nhưng mà với nó vẫn là luôn là một thứ tình thương yêu vô điều kiện. Và chắc chắn, tình yêu mà mẹ dành cho mình, cũng thế!

Chợt nhớ một câu mẹ từng nói với mình: “Khi nào con giống mẹ bây giờ, con sẽ hiểu”. Có lẽ giờ đây, mình cũng đã cảm và hiểu hơn về lòng mẹ rất nhiều!

Nhớ con bé & thương mẹ! <3<3<3

Thêm một chút yêu thương làm dịu mát những ngày đầy nắng gió…

15.08.2011