Nhanh nhỉ, lại Valentine. :-)

Nhanh nhỉ, lại Valentine. 🙂

FB nhắc kỷ niệm ngày này năm trước, rồi những năm trước nữa… Nhớ đến một vài điều và thoáng mỉm cười.

Khi càng trải qua nhiều việc, chứng kiến những đổi thay trong đời, con người ta dường như cũng nhìn về tình yêu, về lễ tình nhân một cách nhẹ nhàng và giản dị hơn rất nhiều.

Chỉ giản đơn bình yên ngồi đối diện nhau trong một căn phòng ấm cúng, cùng chuyện trò, cùng ăn tối, cùng dọn dẹp, rửa chén. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn nắm chặt tay nhau trên mọi hành trình, trên mọi địa hình – từ bờ cát bỏng rát trưa nắng, đến đường phố đông đúc chiều tối. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn dành cho nhau cái ôm ấm áp khi biết đối phương đang ốm, đang đau buồn, đang mệt mỏi, đang cô đơn, đang sợ hãi, đang cần mình. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn gửi cho nhau những icon dễ thương – thay cho bao điều không nói bằng lời, gọi nhau thân thiết bằng tên gọi đặt riêng cho nhau. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn là buồn ngủ díp mắt, vì biết đối phương có việc phải thức khuya, vẫn ráng căng mắt chờ để gửi đến nhau lời chúc ngủ ngon, và cùng nhau tắt máy, khò khò. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn sau khi tất tả chạy lo công việc đến mệt rũ, đói meo, lúc về lại góc nhỏ của mình thấy cục kẹo, cái bánh, trái bắp, củ khoai, miếng trái cây, ly C sủi nằm lặng yên đâu đó chờ mình sẵn. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn chở nhau vi vu trên những cung đường, đứa ngồi sau ôm chặt người phía trước, miệng nói luyên thuyên đủ điều, còn đứa cầm lái thì mắt vẫn căng ra nhìn đường nhưng lòng thì cứ rộn rã những niềm vui không tên. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn trong lòng thật sự có nhau, trân trọng, yêu thương nhau, hiểu đối phương thích gì, không thích gì để nỗ lực làm đối phương có thể cười thật vui vẻ, không làm đối phương phải có chút phiền lòng nào vì mình. Ấy là hạnh phúc.

Chỉ giản đơn là nghĩ cho mình, nghĩ cho đối phương, nghĩ cho tương lai của cả hai để mỗi ngày không ngừng hoàn thiện bản thân hơn, cố gắng làm tốt công việc của mình, sống tốt cuộc sống của mình, yêu thương bản thân, phấn đấu trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình hôm qua. Ấy là hạnh phúc.

….

Trong cuộc đời của mỗi chúng ta, ở khoảnh khắc nào đó, tớ nghĩ rằng cũng đã có một, một số, hoặc thật nhiều những hạnh phúc giản dị như thế. Có người trân trọng; có người vì vội vã mà không lưu tâm; có người xem đó là điều hiển nhiên, sẵn có; có người lại trọn vẹn với từng phút giây. Âu cũng là duyên.

Một ai đó từng nói: “Tình yêu không phải là lựa chọn. Yêu là yêu, không lý do, không điều kiện”. Nếu trái tim còn cân đo đong đếm thì có lẽ tình yêu, hạnh phúc vẫn đang đâu đó thong dong ngoài kia chờ bạn mở cửa trái tim để mời vào. Khi bạn đã sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp nhất (vì bạn xứng đáng), tớ nghĩa rằng tình yêu sẽ hiện diện vào lúc bạn không ngờ nhất.

Chúc bạn, tớ và tất cả chúng ta luôn giữ trong mình trái tim ngập tràn yêu thương!

Và một ngày đẹp trời, sẽ có ai đó đến bên và hỏi: “Mình già đi cùng nhau, em/anh thích không?”.

À ha. 🙂
Huế, 14.02.2020

32

Làm xong những việc đặt ra trong ngày, ngó lại đồng hồ cũng đã gần qua ngày mới. Thôi thì dành mấy phút ít ỏi còn lại để nhìn ngắm bản thân nhân dịp hôm nay là ngày đặc biệt với chính mình – sinh thần tuổi 32.

Tuổi 31, khởi đầu và kết thúc bằng những dấu mốc đáng nhớ với tui. Một năm có nhiều xúc cảm cả trong đời sống cá nhân, công việc và tình cảm. Đây cũng đã là năm tui “thả rông” cảm xúc của mình, chơi lớn trong nhiều hạng mục, đầu tư nhiều về niềm tin và gặt hái cho bản thân không ít bài học xương máu cùng nước mắt. 😉

Nhìn lại hiện tại, đại đa số các khoản đầu tư của tui đang có các báo cáo hiện chưa lạc quan lắm, nhưng không sao, đã tin tưởng mới làm, đã làm là phải tin tưởng, tui vẫn có niềm tin vào ngày mai các kết quả sẽ khởi sắc, chỉ là cần thêm chút thời gian cho mọi thứ đi về đúng quỹ đạo tích cực của nó. 😉

Mấy đứa em bảo “chị xứng đáng với những điều tốt đẹp, xứng đáng có được một người yêu chị bằng cả trái tim chân thành…”. Tui có thể chưa hoàn hảo, nhưng trong mắt những người thật lòng quan tâm tôi, họ thấy tui “xứng đáng” hạnh phúc và thành công nhiều nhiều hơn, đối với tui, đó là món quà đáng trân trọng ghi nhận cách sống, làm việc và… ăn ở của mình. Có lẽ vì thế mà tên bạn ở tít mù khơi đâu đó năm nào cũng lải nhải câu chúc đại ý “cảm ơn mày đã xuất hiện để… “, hắn chả chán mà tui nghe cũng ấm lòng mát dạ lắm. 😉

Tui đã có những ngày tháng thêm yêu và biết giận. Tin yêu bằng cả trái tim dù có lúc bị chính một số người mình thân thiết, tin cẩn làm cho mấy vố đau điếng người. Biết giận để chán đời mấy thói drama mà thẳng tay tống tiễn họ khỏi cuộc sống của mình. Tào Tháo thà phụ người chứ không để người phụ ta. Tui thì nghĩ thôi thì phụ tới phụ lui chi mệt, mình cứ hết lòng thôi, ai và việc gì hợp thì ở lại, không hợp thì mời bước qua một bên để mỗi người tập trung cho những điều quan trọng với chính mình. 😉

Hôm nay nhận được lời chúc của một người chị, “sớm có người đồng hành mỗi sớm mai thức dậy”, thấy bức tranh ấy đẹp và bình yên quá đỗi. Lòng chợt nghĩ, 31 năm chinh chiến tình trường, chinh phục này nọ, điên cuồng này nọ âu cũng đủ rồi. Giờ chỉ cần trái tim cảm thấy an yên, vui vẻ, tràn trề yêu thương và sức sống khi ở bên một ai đó “xứng đáng” là đủ, cái mác đắt sô, cần thủ, đào hoa thôi dành lại cho những người thấy hứng thú. Cuộc đời ấy mà, thoáng qua nhanh trong chớp mắt, phải tập trung, phải trân trọng. 😉

Qua ngày mới rồi, phía trước còn nhiều việc muốn làm và phải làm. Mỗi ngày là một cơ hội để làm mới cảm xúc và cuộc sống của chính mình, để viết tiếp kịch bản đời mình hướng tới cái kết mà mình mong muốn. 🙂Nỗ lực hơn, cười thật tươi và yêu thương bản thân nhiều hơn nhé, tui ơi! 😉

Vì tui xứng đáng – với những điều tốt đẹp trong thế gian này. 😉 😉 😉

#enjoymylife

Huế, 02.8.2019