Chậm lại chút thôi… :-)

2018

Có thể nói đây là năm để lại nhiều dấu ấn với những trải nghiệm đặc biệt đối với tui. Và SÁCH là một trong những người Bạn lớn lặng thầm đã đồng hành, an ủi, động viên tui trong suốt bốn mùa xuân – hạ – thu – đông cùng những hỉ – nộ -ái -ố. Chính vì thế, bài tổng kết cuối năm lần này, tui muốn dành để nói về người Bạn này. 🙂

Trong năm 2018, cái đứa tui lười biếng đã chịu khó đọc 39 cuốn sách từ sách giấy cho đến sách online (trong đó còn 02 cuốn chưa hoàn thành – tính đến thời điểm gõ bài này). Con số ấy có lẽ không thấm tháp gì với các bạn yêu sách và hay đọc, nhưng so với các năm trước, đây là số lượng khá khẩm nhất của tui. Không bổ ngang thì cũng bổ dọc, các cuốn sách đã chỉ dẫn cho tui không ít điều, và một cách hữu duyên, đôi khi còn tặng cho tui những lời khuyên cần thiết vào các thời điểm tui cảm thấy bế tắc, mông lung nhất. 🙂

Mỗi cuốn sách đều chứa đựng một giá trị riêng. Và dưới đây là những đầu sách mà cá nhân tui đã đánh giá điểm 10 theo cảm nhận riêng của mình:

  1. “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” – Đại đức Hae Min;

  2. “Mật mã văn hóa” – Clotaire Rapaille;

  3. “Một đời quản trị” – Phan Văn Trường;

  4. “Người truyền ký ức” – Lois Lowry;

  5. “Ông già trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất” – Jonas Jonasson;

  6. “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” – Phạm Lữ Ân;

  7. “Khi mọi điểm tựa đều mất” – Marci Shimoff & Carol Klink;

  8. “Hồn nhiên sống như thiền” – Gyatso Rinpoche;

  9. “Bạn thật bá đạo” – Jen Sincero;

  10. “Sài Gòn bao nhớ” – Đàm Hà Phú.

Một sớm mai thức giấc, có thể người yêu sẽ rời bạn đi xa, chỉ còn công việc là ở lại. Mỗi tối khuya đi ngủ, khi công việc được dừng lại bên ngoài cái giường, các bài học từ cuộc sống, con người và những cuốn sách sẽ nương náu một góc nào đó trong tâm hồn, cùng bạn chìm sâu vào giấc ngủ. 🙂

Cảm ơn thật nhiều, những người Bạn tui có duyên được gặp gỡ trong năm 2018. Và cảm ơn thật thật nhiều những người lạ – quen – thân – thương đã dành tặng tui những cuốn sách hay, ý nghĩa.

Đọc, học, sống, trải nghiệm và yêu thương, tui nhé! 😉 😉 😉

Huế, 31.12.2018

Advertisements

Thời gian

Ngày…

Chiều tan sở, kẹt xe, trời chuyển và khá bức. Trong dòng người dồn ứ mong sớm thoát cảnh bụi bặm để nhanh chóng về nhà trước khi cơn mưa lớn đổ xuống có một anh chàng lái chiếc xe máy cũ, chở mấy bịch lớn nước đá đi giao cho khách. Trước xe treo ly trà sữa Phúc Long coi bộ cũng mới mua.

Lách qua từng chiếc xe đến đoạn không thể chen lên được chút nào nữa, anh chàng lấy ly Phúc Long nhấp một ngụm trà sữa mát lạnh xong cười thiệt tươi. Không biết do ngụm nước mát ngọt hay nghĩ đến điều gì đó vui vẻ mà mặt thư giãn và sáng bừng thấy rõ.

Cái đứa ít chuyện đang cảm-thấy-rất-khát-nước chạy xe bên cạnh nhìn qua chợt nghĩ, đây có lẽ là “quảng cáo” nước uống người thật việc thật dễ thương nhất từng xem. 🙂

Ngày…

Với mong muốn nấu một món nước ngon ngon dành cho buổi tối, con nhỏ te te chạy xe đến siêu thị gần nhà để mua ít đồ. Lúi cúi xem mấy món ở gian trái cây, bất giác nhìn qua thấy một anh chàng coi bộ cũng mới đi làm về (còn mang đồng phục) cũng đang chăm chú chọn cùng loại trái cây với nó. Không biết do dáng vẻ của anh chàng lúc chọn mấy vỉ hoa quả trông rất thú vị hay do khoái chí khi phát hiện cái siêu thị nhỏ xinh khi đó khá vắng, ngoại trừ mấy chị bán hàng thì chỉ có mỗi nó là khách nữ còn lại là vài đấng mày râu đi mua hàng mà con nhỏ bật cười thành tiếng. Anh chàng nghe thấy tiếng cười ngước mắt nhìn rồi cười lại. Chẹp, nụ cười đó rất tương xứng với khuôn mặt sáng sủa, nam tính và khá điển trai. Có hơi lay động nhẹ trong 2 giây, nhưng với-bản-lĩnh-của-cô-nàng-tuổi-28 con nhỏ nhanh chóng đáp lại nụ cười khích lệ kiểu anh-cứ-chọn-hàng-đi rồi chuyển qua gian hàng khác, để lại vỉ trái cây đã-chọn-nhưng-quyết-định-chưa-mua-hôm-nay vào tầm tay của anh chàng.

Trong đầu chợt nghĩ đến việc sau này có bạn trai/chồng, thể nào cũng phải rủ đi siêu thị cùng, hehe 🙂

Ngày…

Dắt xe vào nhà, chuẩn bị đi lên thì cô bé chủ nhà tươi cười đi ra nói chuyện. Sau vài câu trò chuyện vu vơ, em í hỏi: “Chị ơi, chị có biết chương trình Hẹn hò gì đó trên TV không?”. “Ừ, hình như có lần chị đã xem. Em tính đăng ký tham gia hả?”. “Dạ không, em tưởng chị không biết nên giới thiệu để chị xem và đăng ký chơi thử. Biết đâu sẽ kiếm được một anh thú vị đó chị”. “Hí hí, chị sẽ nghĩ về gợi ý của em. Cảm ơn em :-)”.

Coi bộ hội đồng cổ động con nhỏ tái yêu đương đã có thêm một thành viên tích cực mới. ^_^

Ngày…

Như thói quen mỗi sáng, sau màn thể dục nhanh-gọn, con nhỏ lại tới trước lốc lịch, xé lịch ngày cũ, đón ngày mới và đọc câu danh ngôn ghi trên đó. Con số 1 to tướng hiện ra. “Ồ, hôm nay sang tháng mới rồi nè”. Tháng 12 – tháng của giáng sinh, tháng của những rộn ràng cuối năm.

Một năm nữa sắp qua rồi.

Trái đất vẫn chầm chầm quay…

HCM, 01.12.2015

Vội

tranthidieuhuyen - gio

Có những vấn vương chưa kịp là nỗi nhớ,
Có những hò hẹn chưa kịp nói lời yêu,
Có những kỷ niệm chưa kịp thành ký ức,
Có những bồi hồi chưa kịp tỏ cùng ai…

Cuộc đời ngắn lắm sao nỡ vội vàng chi,
Để cảm xúc ấy mãi chỉ là xúc cảm?
Sao không cho nhau thêm những lần hò hẹn
Hoặc giả mình chầm chậm sống chút thôi, em?

(Than thay cho các chàng nào lỡ dại nặng lòng với những nàng tên Gió ^^)

TP.HCM, 04.01.2014

Sống chậm để trọn vẹn hơn với cuộc đời

Trong nhịp sống hối hả hiện đại, chúng ta luôn ở tình trạng căng thẳng vì câu chuyện ngày 24 tiếng, tuần 7 ngày. Thời gian trở thành một nguồn lực có giới hạn buộc chúng ta phải tăng tốc để biến mỗi giây phút qua đi trở nên hữu ích và có thể đem lại nguồn lợi nào đó cho ta.  Đôi khi ta cảm thấy mình không đủ thì giờ cho tất cả: công việc, gia đình, bạn bè và các thú vui bên ngoài. Ta ăn nhanh, uống nhanh, đi nhanh, ngủ ít, thả mình trong guồng quay đầy bận rộn của cuộc sống như thể chỉ cần chậm đi một giây, ta sẽ trở nên thừa thải hoặc sẽ tụt hậu rất nhanh về phía sau.

Có khi nào ta thử đặt một câu chuyện hơi khác thế này. Nếu lấy cuộc đời ta 60 năm làm chuẩn thì có bao giờ ta thử tính toán tỉ lệ thời gian ta dành cho các công việc trong đời (học tập, làm việc, vui chơi, ăn, ngủ, gia đình, chăm sóc bản thân,…). Bạn có thấy kết quả có gì đáng ngạc nhiên không? Kết quả bạn đang dành bao nhiêu % cuộc sống cho bản thân – là người bạn, người chủ của chính bạn, bao nhiêu % cho gia đình và những mối quan hệ thân thiết – nguồn sức mạnh tinh thần bên ngoài không thể thiếu trong cuộc đời bạn, còn bao nhiêu % cho công việc, những thú tiêu khiển giết thời gian – điều mà khi bạn qua tuổi 60 nhìn lại bạn sẽ thấy như mây trôi gió thoảng,…?
Hãy thử đọc “Ngợi ca sống chậm” của Carl Honoré và chiêm nghiệm thêm cho bản thân về ý nghĩa của triết lý Chậm trên bàn ăn, tại công sở, trong các mối quan hệ thậm chí là trên giường ngủ và trong việc giáo dục con cái. Bạn sẽ ngẫm thấy một dư vị rất khác của Chậm. Chậm không có nghĩa là bạn đánh mất đi sự linh hoạt, tính hiệu quả mà ngược lại nhờ cơ chế vận hành rất tự nhiên của con người và các sức mạnh bên trong cho bạn những quyết định sáng suốt hơn, tỉnh táo, tinh tế và sâu sắc hơn.
Cuốn sách như một món ăn đầy chậm rãi mà để cảm thụ hết được nó, bạn phải kiên nhẫn và đón nhận nó với một suy nghĩ chân thành mong muốn cuộc sống của mình hạnh phúc, thành công và tốt đẹp hơn. Nếu là tín đồ của tốc độ, bạn có thể sẽ bỏ dở từ những chương đầu tiên, nhưng hãy nhẫn nại. Chờ đợi cũng có cái giá của nó. Khi đọc hết cuốn sách này, bạn sẽ rút tỉa và chiêm nghiệm được cho bản thân rất nhiều điều. Nhiều điều cần thiết, ý nghĩa và có giá trị với bạn đang bị lãng quên đâu đó trong cuộc đua trường kỳ về thời gian, hãy khơi và tìm lại nó trong những phút giây lắng mình cùng Sống chậm.
Bạn không cần đi hết cuộc đời này để xem xét hay hối tiếc mình đã sống quá nhanh hay quá chậm mà hãy tạm dừng lại một khoảnh khắc nào đó để nhận diện được điều gì là quan trọng với bản thân mình. Và như người ta thường nói, bạn sẽ không bao giờ thiếu thời gian cho những việc quan trọng – câu chuyện ở đây là sắp xếp một cách hợp lý và có thứ tự hơn những điều cần thiết trong cuộc sống bạn, theo cách của bạn chứ không phải theo cái tiêu chuẩn thời gian nào đó mà trường học, xã hội hay cả thế giới này đang rao giảng. Chậm đi một chút không phải bạn hay cuộc sống sẽ trở nên dở hơn và khi làm chủ được thời gian của bản thân thì bạn đã được giải phóng và có một tự do vô biên cho chính mình. Quan trọng là bạn có dám bỏ bớt đi không căn bệnh thiếu-thốn-thời-gian. Khi chịu dành thời gian để hoàn thiện một điều gì đó trọn vẹn hơn (so với sự hấp tấp, vội vã như hiện tại) bất giác bạn sẽ nhận ra rằng công việc đó có ý nghĩa hơn, bạn trở nên sáng tạo hơn và sản phẩm làm ra cũng trở nên giá trị hơn.
“Hãy thử nghĩ về thời gian, không phải như một nguồn lực có hạn đang không ngừng chảy đi mất, hoặc như một gã côn đồ đáng sợ hoặc cần chế ngự, mà chỉ như một nhân tố tốt lành trong đó chúng ta sống trong”. Hãy để thời gian trở nên dài hơn chứ không thành một vội vã thoáng qua, để ta không trở nên “cằn cỗi” với cuộc sống đầy những điều tươi đẹp này! Lắng mình để nghe chính mình và hơi thở cuộc đời, cuộc sống khi đó không còn là chiếc bình rỗng cần đổ đầy những lo toan mà trở thành chuỗi các tập trung chú ý giữa các xao lãng rất đời. Khi đó, “thế giới sẽ thoải mái hiến mình cho bạn để được bộc lộ”.