Kể cậu nghe,

Kể cậu nghe,

– Khi tớ nhìn những đám mây, tớ luôn tưởng tượng cho ra đó là hình thù của con gì, vật gì, cảnh gì. Những lúc đó, tớ muốn là họa sĩ, là nhà thơ, nhà văn, là nhạc sĩ,… để những bay bổng trong tớ có thể hiện hữu cụ thể bằng 1 bức tranh đẹp, 1 bài thơ hay, 1 bài văn dài mãi hay 1 bài hát để vu vơ ngân nga những khi rảnh rỗi.

– Khi tớ đi trong mưa, tớ thấy mưa cũng là một người bạn đáng yêu, mềm mại và sâu lắng (dù đôi lúc cũng nhõng nhẽo quá trời). Mưa không nói nhiều, thỉnh thoảng thì lớt phớt vài hạt, có khi lại ào ào như giông bão. Nhưng mưa là thế…

– Khi tớ đi ngoài trời nắng gắt và nhìn rừng cây cao su âm u, tớ dõi mắt về phía xa thứ ánh sáng dịu nhẹ còn lại ở cuối tầm nhìn tận cùng những hàng cây. Nhiều khi tớ tự hỏi, giả sử một lúc điên điên nào đấy, tớ đi bộ hết những hàng cây đó thì thứ ánh sáng dịu nhẹ tớ đã thấy liệu có khác không? 🙂

– Khi tớ được bay trên cao, tớ thích nhìn xuống để thấy núi, thấy sông, thấy biển, thấy những ngôi nhà nhỏ xíu, thấy những cánh đồng được phân ô thật đẹp và những con đường dài như dòng kẻ ẩn chìm trong những rặng cây, mây. Khi mọi thứ trở nên nhỏ đi thì cũng tự nhiên cảm thấy mình trở nên vĩ đại, cậu nhỉ!

– Khi tớ chậm rãi ăn một món ăn hay uống một tách trà, tớ cảm thấy vô cùng sung sướng với mùi, vị mà cái thức ấy đem đến làm thỏa mãn mọi giác quan của tớ. Không biết mọi người có sốt ruột nhiều khi phải ngồi nhìn chờ tớ ăn không? ^^

– Khi tớ ở một mình, ở một nơi nào đó, tớ đã nghĩ rằng nếu cậu là tớ – một mình, ở nơi đó – liệu cậu có đang nghĩ như tớ đang nghĩ không. (mặc dù câu trả lời có ra sao thì thật sự chẳng quan trọng là mấy với cả tớ và cậu, hình như thế! 🙂  )

– Khi tớ không liên lạc với cậu thì tớ vẫn không quên dò tìm dấu vết chứng minh cậu vẫn ổn (dù có thể chỉ ở một khía cạnh nào đó).

Tớ là một đứa mơ mộng, nhỉ. Nhưng ai biểu, tớ là thế – nên cậu được nghe khối chuyện.

Mà nè, cậu có biết cậu là ai không? ^^

27.07.2011

Advertisements

Thơ lẩn thẩn :)

Dưới đây được tính là văn xuôi cắt chữ, xét về vần điệu không được xem là thơ! ^^

———————–

Người đến, người đi, người ở lại

Đến đến, đi đi – vô thường tình

Gặp gỡ, tái ngộ, chia ly đó

Ý trời, lòng người – khó tính toan…

 

Tương phùng đây, chút tình nghĩa xưa

Giờ bạn, bè – âu là cái số

Vô, hữu duyên lòng người khó nắm

Có chăng tương ngộ phút giây này…

 

Những người xa lạ, thoắt thành quen

Một tiếng cười, câu chào hóa bạn

Trao nhau một thời tản mạn nhớ

Để khắc ghi, để quên, để cười…

 

Có nghĩa gì đâu, lời hẹn hò

Bay nhảy những suy nghĩ mông lung

Gửi trong gió trái tim ngờ vực

Là ta, là người hay hư vô?

 

Con đường trải ôm nắng, ta đi

Hàng cây reo đón gió, người về

Bồi hồi, những thổn thức đâu đó

Hóa nguồn cơn chảy mãi trong lòng.

 

Người tặng ta tấm lòng chân thực

Ta gửi người lời chúc an bình.

Mỗi khoảnh khắc đâu đây đã có

Bỗng trở thành kỷ niệm phút giây.

 

Ta viết, cho người và cho ta

Cho cả những người ta mới biết

Cho cả những người ta chờ đợi

Dù chẳng biết mây có theo gió về?

 

Sẽ có lúc trở thành quá khứ

Những điều ta ấp ủ hôm nay

Nhưng ai biết ngày mai liệu có

Ta và người chung bước cùng nhau?

 

Ta chờ, mong, ngóng, đợi, mơ ước

Về con đường và những hàng cây

Nơi đó, nhìn về xa tít tắp

Một hiện thực vốn chỉ trong mơ…

—————

Hẹn tái ngộ, những người đã biết, đang biết! ^_6

13.12.2011