Quán

Tan sở, con nhỏ ghé qua cái quán nhỏ quen thuộc chờ người bạn lâu ngày không gặp. Quán khá vắng khách.
Bạn bị dính việc đột xuất phải ở lại công ty làm cho xong nên đến trễ, bụng đói meo nên con nhỏ gọi tô bún cắm cúi ăn trước. Ăn vơi được phân nửa tô, nhìn lên thì thấy quán đã lác đác khách ở các bàn. Nhìn đống hồ thấy khả năng bạn chắc cũng chưa ra liền được nên sau khi gọi điện xác nhận với bạn là vẫn đang chờ thì nó kìm hãm tốc độ ăn lại, nhờ đó mà cũng có thời gian quan sát xung quanh hơn.
Ở bàn phía trước mặt nó là một gia đình nhỏ ba thành viên. Người bố trông rắn rỏi, da ngăm đen, mặc bộ đồ khá cũ, chân mang chiếc dép tổ ong màu đã ngả vàng. Người mẹ nhỏ người, gầy gò, da sạm màu. Cô con gái tầm 4 tuổi, đôi mắt đen tròn xoe, tóc thắt bím sau, mặc cái đầm ngắn, khuôn mặt tròn tròn đáng yêu.
Phục vụ quán đến hỏi cả nhà ăn gì. Người bố sau một hồi xăm soi thực đơn, quyết định gọi món chè giá rẻ nhất. Xong không cần chờ chị vợ xem món ảnh gọi luôn món há cảo chiên cho chị (theo lời ảnh nói với chị phục vụ là “vợ tui thích ăn món này”), rồi quay qua hỏi cô con gái:
– Con thích ăn gì?
– Con thích cái món gì nhỏ nhỏ, tròn tròn mà có mấy chú hay đạp xe đi bán, bỏ trong tủ kính á.
Anh chồng quay qua hỏi chị phục vụ:
– Ở đây có bán cá viên chiên không chị?
– Có, anh.
– Vậy chị cho tui một dĩa cá viên chiên nữa, có mấy cái nĩa chị nhé.
Ly chè của người chồng ra trước. Anh vớt mấy cục đá xay ở trên cho vào miệng rồi dùng muỗng vớt đậu ở dưới đút cho cô con gái. Cô bé cười khoái chí với mấy hạt đậu mát lạnh trong miệng, cười tít cả mắt.
Món cá viên chiên ra. Bố mẹ như được phân công sẵn, bố thì cắm lần lượt mấy cái nĩa vô từng cục cá viên, cầm lên miệng thổi phù phù cho đỡ nóng. Mẹ xé khăn ướt lau tay cho con. Được mẹ lau tay xong, bé con liền lấy xiên cá viên bố đã thổi nguội đưa lên miệng cắn vội. Miếng cá bị rơi ra, lăn xuống nền gạch, để lại miếng dầu còn dính lại trên một bên miệng của cô bé. Anh bố lấy cái khăn ướt chị vợ đã xé lau tay cho con lúc nãy lau mặt cho con gái, miệng nói: “Không sao, không sao, ăn cục khác nhé!”. Cô bé cầm tiếp cái nĩa đã được bố xiên sẵn cục cá viên ăn tiếp. Anh bố sau khi đã lau mặt cho con xong, quay xuống tìm cục cá viên, lượm lên lấy tay phủi phủi bụi rồi chấm tương ớt ăn ngon lành.
Bé con học theo bố, chấm miếng cá vào ớt tương rồi mới chịu bỏ vào miệng. Cay xè, bé con lè lưỡi coi bộ khó chịu lắm. Anh chồng đưa cục cá đó cho chị vợ ăn, lại lau miệng cho con rồi quay qua chị phục vụ xin chén tương đen cho con chấm khỏi cay, còn kéo chén tương ớt ra xa.
Món há cảo chiên của chị vợ ra. Anh chồng liền chuyển mấy miếng đồ chua ở dĩa cá viên của con gái qua dĩa của chị, miệng nói như để cả hai mẹ con cùng nghe:
– Mẹ thích ăn đồ chua, con gái thì không ăn được đồ chua nên cho mẹ đồ chua nè.
Chị vợ lặng lẽ xắn nhỏ mấy cục há cảo ra, ai dè không biết do trơn tay hay sao mà một cục rơi xuống đất. Cô bé con thấy thế cười khanh khách, mắt nhìn bố, tay chỉ dĩa há cảo của mẹ coi bộ muốn rủ bố cùng chọc quê mẹ. Anh bố hiểu ý cũng cười theo con (nhưng đôi mắt nhìn vợ thì vẫn hiền dịu và ấm áp vô cùng). Xong rồi để phân tán sự chú ý của cô bé để chị vợ ăn tiếp phần của mình, anh cũng bắt chước lấy hai cái nĩa nhỏ xắn một cá viên trong dĩa của con gái. Cục cá viên học theo miếng há cảo cũng lăn quay xuống nền, thế là cô bé khoái chí cười càng to. Bố mẹ cũng nhìn nhau cười.
Khác với cục cá viên bị rơi lần đầu, cô con gái rất để ý đến cục cá viên bị rơi xuống nền lần này, cứ hỏi bố cục cá viên ấy đâu rồi. Anh bố lấy tay dò xuống tìm rồi cầm lên. Nhưng sợ cô bé thấy rồi sẽ đòi ăn nên bày trò ảo thuật, cho cô bé thấy cục cá viên ở tay này rồi huơ tay kia như làm phép, miệng úm ba la xì bùa xong len lén giấu cục cá viên đi:
– Ba làm phép cá viên biến mất rồi, ba giỏi không?
Con bé gật đầu, cười rõ tươi để lộ hàm răng sún và quay lại tiếp tục với món ăn của mình. Khi thấy con gái đã hết chú ý đến viên cá kia, anh bố mới lặng lẽ phủi bụi và chấm tương ớt ăn…
Xong bữa, anh kêu chị phục vụ tính tiền, rồi móc túi quần lấy ra tờ 200 ngàn gấp phẳng phiu làm tư ra vuốt thẳng rồi trả tiền. Nhận tiền thối xong, anh kêu hai mẹ con ra chỗ xe trước, anh tranh thủ đi wc. Khi đó, tui mới để ý thấy là anh đi cà nhắc. Nhìn kỹ hơn thì là chân này đi dép, còn chân kia là chân giả. Một lúc sau anh cà nhắc đi ra chỗ để xe, rồi bằng một sự uyển chuyển có được nhờ rèn luyện nhiều lần, anh quay đầu chiếc xe wave cũ ra, lên xe xong, anh bế cô con gái lên ngồi trước để chị vợ thoải mái ngồi phía sau, rồi chạy xe đi.
Nhìn xuống tô bún đã ăn xong từ bao giờ, tui không còn thấy nóng ruột chờ đợi người bạn bận việc nữa mà ngược lại, lòng thầm cảm ơn vì tui đã có được cơ hội ngồi một mình để ngắm nhìn và ngưỡng mộ gia đình nhỏ vừa rời đi ấy.
Cuộc sống có những niềm vui tuy giản đơn với họ, nhưng đẹp diệu kỳ trong mắt tui. Mọi mệt mỏi của một ngày dài đối diện với màn hình máy tính như tiêu tan đi đâu mất, để lại trong tim một sự ấm áp giản dị và bình yên đến lạ. Lòng thầm mong cuộc sống của họ sẽ vẫn luôn giữ mãi tiếng cười khanh khách vô tư của bé con, sự quan tâm tinh tế nhưng thầm lặng của người cha/người chồng, ánh mắt hạnh phúc, yên vui của người vợ. Mong cho mọi điều tốt lành sẽ đến với gia đình nhỏ ấy.
Sài Gòn dẫu trời có trở lạnh đôi chút, vẫn ồn ào, bụi bặm và tất bật như vốn dĩ của nó, nhưng hình như vẫn luôn tình cảm và quấn quýt một góc nhỏ trong trái tim bé bé của tui, vì những điều bình dị như thế…
HCM, 15.12.18

Tạp 01

Một đêm gõ gõ bàn phím mần (vài) việc, tâm trí miên man nhìn về quá khứ, tính về tương lai, tui bỗng ngẫm được rằng…

Tuổi đời già hay trẻ không nằm ở độ tuổi mà ở cách chúng ta nhìn nhận về tuổi của chính mình. Khi ta cho rằng mình đủ lớn, đủ khôn, đủ già và tâm niệm những người trẻ tuổi hơn phải đối xử với ta như là người trên, khi ấy chúng ta già thiệt rồi. Chỉ có sự nhiệt huyết, tinh thần cầu tiến mới khiến chúng ta luôn tươi trẻ trong cuộc sống “Trường Giang sóng sau xô sóng trước”.

Một người có thể khiến người khác khiếp sợ bằng quyền uy, vị trí, lợi ích hoặc những sự đe dọa. Nhưng để có thể khiến người khác tôn kính và nể trọng thì chỉ có thể là năng lực thật và nhân phẩm của chính họ.

Khi là người chủ động giản hòa, xin lỗi trong một rắc rối nào đó, điều đó không có nghĩa chúng ta là người dưới cơ mà là người coi trọng mối quan hệ đó – điều chúng ta đã đặt trên cái Tôi thiệt bự của chính mình.

Yêu thương khác với chiếm hữu. Khi yêu thương, chúng ta lắng nghe tâm tư, mong muốn, đứng trên vị trí đối phương để thấu hiểu cho những hành xử của họ. Khi chiếm hữu, chúng ta muốn đối phương phải luôn nghe theo mọi sự sắp đặt và mong muốn của chúng ta, bất chấp cảm xúc của họ thế nào. Yêu thương đem lại sức mạnh, là chỗ dựa cho một mối quan hệ. Sự chiếm hữu gieo mầm cho những mỏi mệt ngấm ngầm về tinh thần.

Cơ hội có ở khắp mọi nơi nhưng chúng ta có đủ nhạy để cảm nhận và dấn thân? Thành công không đến một cách ngẫu nhiên, nó chỉ chào đón những người đã sẵn sàng đón nhận và chấp nhận “trả giá” cho điều mình đam mê.
Đôi khi chúng ta ăn một món ăn không phải vì nó bổ béo, mà đơn giản vì nó cứu rỗi chúng ta khỏi sự hành hạ của một cơn đói. Đôi khi chúng ta chấp nhận một điều mới không phải vì chúng ta thích thú, mà vì bởi nó là một phần của cuộc sống trần trụi.

Những tình cảm càng bóng lộn về hình thức, càng phải tốn nhiều công sức để gìn giữ hình ảnh như những điều đã tung hô. Những mối quan hệ bền chặt không cần nhiều lời, chỉ có sự lắng nghe, quan tâm, tin tưởng, tôn trọng và thẳng thắn.

Thỉnh thoảng trên đường đời ta có thể gặp một vài người khó ưa. Có khi ta ước rằng họ xuất hiện ít ít thôi trong tầm nhìn của mình để ta có thể nhẹ nhàng cất bước, nhưng một ngày khi họ chợt biến mất hoặc không còn “làm phiền” ta nữa, ta có sự yên tĩnh hằng mong ước nhưng lại thấy thấy trống ở một góc nhỏ nào đó. Hóa ra con người ai cũng có trái tim và ai cũng có một ý nghĩa nhất định trong đời sống của người khác.

Có lúc chúng ta muốn buông, nhưng không nỡ để rồi sau đó ôm ấy sự chán chường cho chính mình. Có lúc chúng ta đau vì đã buông, tưởng rằng sự đau ấy sẽ là mãi mãi nhưng thời gian sẽ giúp ta ổn thôi, vào một ngày đẹp trời nào đó… 🙂

Giấc ngủ cứu rỗi rất nhiều thứ. Cứ ngủ một giấc thật sâu, sáng mở mắt ra sẽ là một ngày mới! 😉

HCM, 16.11.2015

Khi…

Khi ngồi trên máy bay, tạm biệt một vùng đất để bay đến một vùng đất khác, sẽ hiểu rõ tình cảm bản thân với mỗi vùng đất. Nếu cảm thấy chờ đợi vùng đất mới và nhẹ lòng khi rời xa vùng đất đang đứng thì rõ là mảnh đất này với mình chẳng có gì vướng bận. Một người bạn thân của mình khi nghe chia sẻ cũng đồng ý và còn khuyến mãi thêm cho một câu: “Cứ yêu một anh ở đây đi, rồi tự nhiên mảnh đất sẽ có nhiều lưu luyến”. 🙂

Khi ngồi trên xe đi từ nước này đến nước khác, chạy qua một cửa khẩu lại nghe một ngôn ngữ mới. Trải nghiệm những món ăn lạ, nhìn ngắm cuộc sống của những người xa lạ và hít thở bầu không khí trong một nền văn hóa lạ quả thật có nhiều mới mẻ. Ấy thế nhưng, khi mở miệng để giao tiếp, mình không hiểu tiếng họ, họ không hiểu tiếng mình, dùng ngôn ngữ thứ ba cũng không hiệu quả thì mới hiểu “tôi yêu tiếng nước tôi” là như thế nào. Lúc ấy, chẳng cần điều gì cao sang, chỉ cần gặp được một người Việt (hoặc gốc Việt) hoặc được nghe tiếng Việt bên tai là đã thấy thân thương quá đỗi. 🙂

Khi ngồi một mình giữa bao la đất trời ở một miền đất lạ, sẽ nghe được tiếng lòng mình nhiều lắm. Mọi điều trong tâm tự dưng sẽ rõ ràng hẳn. Có lẽ giữa thiên nhiên rộng lớn, ta mới nghiệm ra rằng những vướng bận, lo toan chỉ là điều vụn vặt. Có những điều tưởng chừng như không thể nguôi ngoai cũng buông xả được ít nhiều. Có những vết thương tưởng chừng như không thể lành lặn cũng được xoa dịu và khâu kín lại. Có những bức bối tưởng chừng như đè nén thêm nữa sẽ phát điên cũng được những cơn gió mát, bóng mát của cây xanh và tiếng chim hót đâu đó lấy đi mất. Đất trời bao dung là thế, sao ta không thứ tha được cho nhau và yêu thương chính mình? 🙂

Khi trèo lên lên tới đỉnh của một ngọn núi hoặc đắm mình giữa những tầng mây, khi ngồi đón bình minh ở biển hay tạm biệt hoàng hôn ở một tầng cao của tòa nhà, lại cảm thấy bản thân như một vật thể mỏng manh, cảm nhận thời gian trôi nhanh qua khẽ tay và nhiều giấc mơ còn chờ đợi được thực hiện. Còn quá nhiều điều phải làm để được sống cuộc sống như chính mình mong muốn và vị thần thời gian thì lại chẳng bao giờ chờ đợi ai. Còn quá nhiều vùng đất muốn khám phá mà đôi khi đôi bàn chân hãy còn chây lười và chùn bước. Còn có những ngọn lửa âm ỉ cháy bên trong muốn phát ánh sáng và tỏa sức nóng ra ngoài. Còn có nhiều việc lắm… Phải thay đổi, hoặc cuộc sống sẽ lặp hoài điệp khúc “giá như…” 🙂

Khi cho bản thân sự tĩnh lặng cần thiết, thế giới xung quanh cũng bớt chộn rộn và ồn ào hơn. Khi cho bản thân sống chậm rãi, cuộc sống được trải nghiệm một cách trọn vẹn, tinh tế hơn. Khi cho bản thân nụ cười và sự tự động viên cần thiết, mọi thử thách được nhìn nhận với cái nhìn tích cực hơn. Khi cho bản thân một không gian riêng lúc rối bời, sự đời và lòng người được ngẫm nghĩ thấu đáo hơn. Khi lắng nghe chính mình, chọn lựa theo tiếng nói bên trong, những quyết định đưa ra cũng khiến lòng mình nhẹ nhõm, thoải mái hơn. 🙂

Khi nắng lên hãy thưởng thức ánh sáng mặt trời, khi mưa xuống hãy chầm chậm cảm nhận cuộc sống và chờ đợi bầu trời quang đãng, không khí mát mẻ sau cơn mưa… Cuộc sống không dễ dàng hơn khi mình lạc quan, vui vẻ, nhưng ít nhất sẽ nhẹ nhàng hơn thật nhiều. 🙂

Tp.HCM, 16.5.15

Lâu lâu lại nghĩ chuyện nặng đầu…

Sáng nay lúc chạy xe bỗng chợt nhớ về những tác phẩm của Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng, Nguyễn Công Hoan, Nam Cao, mà nói chính xác hơn là nhớ đến những trăn trở đã biến thành văn chương của những trí thức thời bấy giờ… Và cái điều khiến mình “tức cảnh nhớ những người xưa” ấy chỉ vỏn vẹn trong hai chữ: TÌNH NGƯỜI.

 Khi nói đến hai chữ này mình chẳng phải đang đóng vai một nhà xã hội học, một triết gia, hay một vai nào đó nghe-có-vẻ-liên-quan mà chỉ là tâm tư cảm xúc của một con người rất đỗi bình thường (như đại đa số người). Nói như thế để ai đó “lỡ dại” mà đọc phải bài này không phải bực bội, bức bối nếu những điều được viết ra không phải hoặc không giống với suy nghĩ của mình. Hãy xem nó như một chút trải lòng nhẹ nhàng, nếu có đồng cảm thì càng vui, nếu không thì cũng coi như một chút dư vị cho cuộc sống thêm phong phú. 🙂

 Thử ngẫm chơi:

+ Thường khi con bạn té, câu đầu tiên bạn nói là “Con có sao không?” hay là “Sao mà bất cẩn thế?” ?

+ Thường khi bạn đụng xe ai đó hoặc ai đó lỡ đụng xe bạn, xe người ấy bị ngã, suy nghĩ đầu tiên của bạn “Không biết bác ấy/cô ấy/anh ấy/chị ấy có sao không?” hay là “Chạy xe gì kỳ vậy trời?” ?

+ Thường khi bạn đi nơi mới xảy ra tai nạn, trong đầu bạn hiện ra: “Cầu trời không ai bị sao cả?” hay là “Để ngó cái xem có gì hấp dẫn không để về tám?”?

+ Thường khi đứng đèn đỏ, bạn cần rẽ phải mà có hai ba xe đứng trước (đúng vạch) cản đường rẽ của bạn, bạn sẽ đứng yên đợi đèn xanh rồi mới chạy hay là bấm còi im ỏi hối mấy xe trước chạy lên 1 đoạn (dù có thể họ sẽ phải vượt quá vạch dừng trên đường) để xe bạn được chạy ngay?

+ Thường khi cô gái ăn mặc vướng víu, một bà mẹ chở con trước sau, một người lớn tuổi cần băng xe qua đường đông đúc, xe bạn cũng cần băng qua đường, bạn sẽ chạy xe ở phía cản bớt xe giúp họ, hay ở hướng nhờ xe họ cản bớt để bạn “ăn theo” cho khỏe?

 …

Tp.HCM, 09.10.14