Con gái là để yêu thương

Khi bạn còn nhiều lạ lẫm với một thành phố ít khi đặt chân đến, bước xuống chiếc xe chạy liên tỉnh, bạn được anh tài xế dặn dò cẩn thận: “Đi đâu cứ bắt Grab đi, đừng đi taxi lỡ bị chém em nhé!” với lý do bạn là “cô-gái-Huế dễ thương” theo nhận định của anh ấy. Tự nhiên bạn thấy tự tin hơn hẳn vào độ “dễ thương” của mình. 🙂

Khi bạn tản bộ trên những con đường xe cộ tấp nập chạy không theo một trật tự nào, một người bạn mới bảo “em đi vào bên trong đi, để anh đi bên ngoài cho đỡ xe”. Hay khi bạn đang lúng túng muốn qua đường trước một dàn ô tô nối đuôi nhau chạy vùn vụt trước mắt, anh bạn ấy bảo “để anh chắn đường cho” rồi che chắn cho bạn qua đường mặc dù nhìn mặt anh bạn cũng ngán mấy chiếc xe lắm. Bạn sẽ cảm thấy phái đẹp thật sự là những người xứng đáng được bảo vệ, chở che (bất luận bạn là cô gái mạnh mẽ hay yếu đuối). 🙂

Khi bạn dùng tiệc xong và muốn hít thở chút không khí, tìm chút yên tĩnh khỏi sự ồn ào xung quanh, người quen ngồi cạnh bên sẵn lòng đi dạo cùng bạn, ngồi ngâm nhi ly cocktail cùng bạn, và khi nhóm bạn của bạn ấy gọi bạn ấy qua bàn tiệc để tụ họp, tám chuyện, bạn ấy lịch sự mời bạn đi cùng. Bạn từ chối, bạn ấy bảo “em qua với nhóm chút rồi sẽ trở lại”, trước khi đi vẫn rất tinh ý khoác chiếc áo vest của mình ở chiếc ghế cạnh bạn, để đánh dấu chỗ ngồi và để hạn chế có người có thể đến làm phiền sự riêng tư mà bạn muốn. Bạn sẽ cảm thấy đôi khi chỉ cần những sự quan tâm tinh tế vậy thôi cũng đủ khiến chúng ta thêm ấm áp trong một đêm trở gió ở một nơi xa lạ. 🙂

Khi bạn đang còn e ngại không biết cách nào để gọi xe đón bạn từ một địa điểm khó bắt xe, và đoạn đường mà bạn ở một số loại xe bị chặn, bạn sẽ buộc phải đi bộ một đoạn đường vào buổi tối muộn để về đến nơi ở. Bạn chia sẻ sự lo lắng của mình và một người bạn tận tình đưa bạn về tận nơi (dù bạn và bạn ấy trước đây cũng chưa nói chuyện với nhau nhiều). Bạn sẽ cảm thấy chỉ cần chân thành mở lời, thế giới này vẫn có nhiều người sẵn sàng giúp đỡ bạn vô điều kiện. 🙂

Khi bạn dạo phố vào sáng sớm, chợt thấy gánh hàng hoa thoáng đi đằng xa, bạn tản bước đi theo những sắc hoa đó, đi vào những con đường bạn chưa từng đến, chỉ để đơn giản là được ngắm thật gần gánh hoa sớm tinh khôi. Mặc dù đến lúc về phải mở bản đồ trên điện thoại để dò đường (vì ham đi theo hoa quá không để ý đến những con đường đã băng qua), nhưng bạn được thỏa mãn sự hứng thú và trải nghiệm trọn vẹn sự yêu hoa, yêu cái đẹp của mình. Đôi khi điên điên tí vậy để cuộc sống thêm sắc hương nhỉ. 🙂

Khi bạn đang một mình, ngắm nhìn cuộc sống đang bận rộn diễn ra qua khung cửa chuyến xe đường dài, bạn nhận được tin nhắn của một người em đồng nghiệp “nghỉ phép hơi bị lâu đó nhé chị yêu”. Bạn nhận ra rằng, ở đâu đó, vẫn có một ai đó đang nhớ đến sự tồn tại của bạn. Bạn hiểu mình luôn có những ý nghĩa riêng với những người trân trọng bạn. 🙂

Khi bạn trò chuyện cùng anh lái xe chở bạn ra sân bay, dọc đường anh ấy kể cho bạn đủ chuyện trên trời dưới đất, và tỏ vẻ ngạc nhiên khi biết cái đứa ngồi trên xe (thua vợ anh ấy đúng một giáp) vẫn còn độc thân vui tính. Anh ấy bảo “em cứ vô tư sống đi, nhưng đừng lấy mấy người bạn nữ độc thân đã lớn tuổi làm kiểu mẫu, cứ yêu và chọn lấy một anh. Nếu mấy anh mù hết rồi thì trở lại đây, anh tìm giúp cho, bảo đảm chưa đầy tháng là có người xin hỏi cưới em.” Bạn thú vị nhận ra, độ tuổi nào của người con gái cũng sẽ có giá trị riêng, có đối tượng phù hợp với mình, chỉ là họ có thể hơi lâu xuất hiện tí thôi. 🙂

Và còn rất nhiều khoảnh khắc như thế trong cuộc sống, để bạn bỗng nhận ra rằng, mình không đến nỗi khó ưa và xứng đáng được yêu thương. Hãy cứ yêu thương và đón nhận yêu thương thôi. Ahihi 🙂 🙂 🙂

Huế, 30.10.2018

Advertisements

Tạp 04

Dạo này nhiều khi tui thấy mình hay nghĩ và hay quên. Hay nghĩ chuyện ngày xưa và hay quên chuyện hiện tại. Chẳng biết có phải là do vấn đề tuổi tác không, cơ mà tui nghi có khi là cơ chế phản xạ của cơ thể cũng nên. Cơ thể con người vốn thông minh lắm, chỗ nào đau là báo động và phản ứng liền mà. Chắc do có nhiều điều cảm thấy nhớ sẽ không tốt cho sức khỏe, nên thui, cơ thể cứ cho vài cái lệnh delete tự động, xóa bớt dần mấy chuyện tào lao mía đao, và cũng cho vài người lãng xẹt trôi dần vào quên lãng.
***
Đợt này tui lại thêm trò ngẫm nghĩ, so sánh các khoảng thời gian. Tui cân xem 08 năm tốt nghiệp đại học rồi tui làm được những gì, tui tính toán xem 01 năm rồi xa Sài Gòn tui còn luyến tiếc những điều chi, tui nhẩm nhẩm so 30 năm gần tròn tui có mặt ở thế giới này với tuổi của Ba Mẹ tui và vòng quay luân hồi của vũ trụ rồi tự rút ra cái sự ít ỏi, mờ nhạt của mình trong cõi tạm này. Những giả định cho thì quá khứ, những phác họa của thì tương lai tui làm đủ cả rồi đêm đêm vắt tay lên trán suy nghĩ, phải làm gì, cần làm gì ở thì hiện tại để khác đi.
***
Có lần chạy xe buổi sáng sớm tui lại nhớ câu chuyện của một khách hàng trẻ của tui hồi làm Khai Phá Bản Thân. Cô bé sinh viên ngày đó khi tâm sự đã khóc rất nhiều khi kể về nỗi sợ hãi của mình: cô ấy sợ ngày mai mình sẽ chết hoặc một ai đó cô ấy thương yêu bỗng chốc biến mất khỏi thế gian này. Khi đó tui đã nghĩ cô ấy đang lo nghĩ quá nhiều, nên an ủi, động viên cô ấy rồi thôi. Mấy năm đã qua, vậy mà bỗng dưng câu chuyện ấy lại trở về trong tui. Tui ngẫm về sự sống mong manh, tui ngẫm về ý trời, tui ngẫm cả về duyên-nợ ràng buộc con người với con người trong những mối quan hệ. Có quá nhiều thứ nằm ngoài sự kiểm soát của mỗi người…
***
Thi thoảng ngồi trên xe đưa đón, ngắm mắt và lắng nghe nhịp thở của mình, dòng suy nghĩ của tui lại bị lôi về những ngày xưa cũ, những nơi chốn cũ và những con người đã lâu không gặp. Có những niềm vui, có những hối tiếc, có những điều chưa nói, có những việc chưa làm. Có lúc chợt thấy mắt cay xè và nước mắt chực bung ra. Hình như trong thẳm sâu mỗi tâm hồn đều có những khoảng lặng riêng tư mà chỉ có duy nhất bản thân họ nhìn thấy, đối diện và tự chất vấn chính mình. Nếu thời gian có thể quay trở lại…
***
Làm quen, quan sát những con người ghé thăm cuộc sống của mình cũng là một trải nghiệm thú vị. Có người khiến tui yêu quý vì sự đơn thuần, chân thành. Có người khiến tui thích thú vì sự thông minh, lém lỉnh. Có người khiến tui bực bội vì cách họ tính toán, muốn ngồi trên đầu thiên hạ hoặc tỏ ra nguy hiểm. Có người khiến tui thất vọng vì đã đặt kỳ vọng vào họ quá nhiều. Mỗi người một vẻ và đều cho tui những bài học nhìn người đầy hữu ích. Với kiến thức, cứ học hỏi, nghiên cứu thì ngày sẽ một thêm hiểu biết. Với công việc, cứ làm, sai và rút kinh nghiệm thì ngày sẽ một thêm lão luyện. Nhưng với con người, bất cứ ai cũng có thể chỉ là đứa trẻ còn non tay dù cho có nghiên cứu hay trải nghiệm nhiều bao nhiêu. Ai rồi cũng có khi vui, khi buồn, khi cười, khi khóc vì một người nào đó dù bản thân có già đầu thế nào đi chăng nữa – đó là sự thật không thể chối cãi.
***
Có những khi hứng khởi, có những khi đắng lòng. Có những khi vui sướng, có những khi buồn đau. Có những khi ngập tràn hy vọng, có những khi xót xa thất vọng. Có những hợp lý, có những phi lý. Có những công bằng, có những bất công. Nhưng rồi, nếu cứ động viên bản thân cố thêm chút nữa thì chẳng chóng thì chầy cũng vượt thoát được cái ngưỡng đau – buồn – khổ để có được một tầm nhìn, tầm hiểu biết và tâm thế mới. Dây thần kinh cảm xúc có lúc bị rung lên quá đà, nhưng nếu kịp thời bình tâm, mọi chuyện cuối cùng vẫn sẽ ổn. Thời gian luôn là phép thử và phương thuốc diệu kỳ chữa lành nhiều vết thương.
Ừ thì, cuộc sống vẫn ổn, trái tim vẫn rất con người – ở góc nhìn này hay góc nhìn khác!
Huế, 06.07.2017

ĐỦ

Yêu thương bao nhiêu là ĐỦ?

Hồi trước bạn tui có chia sẻ một câu chuyện như vầy. Một gia đình nọ nhìn vào thấy rất hạnh phúc, vui vẻ. Vợ chồng đẹp đôi, thành đạt, con cái ngoan ngoãn. Thế rồi một ngày anh chồng biết được chị vợ đã phản bội anh, có tình nhân bên ngoài. Anh không ồn ào, vẫn giữ nguyên hòa khí gia đình, tránh làm ảnh hưởng đến con cái. Chị vợ sau đó biết chồng đã phát hiện chuyện nhân tình nhân ngãi của mình thì vô cùng xấu hổ. Cô chủ động xin chồng ly hôn. Anh chồng chỉ nói đơn giản: “Một khi em thật sự tìm được người đàn ông thật sự yêu em, đem đến hạnh phúc cho em, đủ sức che chở bảo vệ, đủ bao dung em, anh sẽ để em ra đi. Anh, các con và gia đình này luôn yêu em, cần em và sẵn sàng chờ em về.” Chị vợ bật khóc, xin anh tha thứ và về sau cũng không bao giờ còn chuyện ngoài chồng ngoài vợ nữa.

Cố gắng bao nhiêu là ĐỦ?

Có đợt, tui ngồi ở văn phòng, nhìn màn hình máy tính và chán ngán với đống công việc đầu không xuôi, đuôi chẳng lọt cứ dậm chân hoài một chỗ. Khi đó trong đầu có đủ thứ suy nghĩ như có lẽ không cần cố gắng nhiều nữa, không cần đầu tư gì nhiều nữa, cứ để mọi thứ trôi qua làng nhàng cho nhẹ đầu. Ý trời thế nào một hôm tui chứng kiến cảnh một người đàn ông tầm năm mươi đang ráng sức bê mấy chậu cây được chăm sóc, cắt tỉa vào thay mấy chậu cây cảnh có vẻ thiếu sức sống ở văn phòng. Chậu cây to, có vẻ rất nặng, áo người đàn ông ướt đẫm mồ hôi. Bên hành chính bắt chú phải bưng cho khéo để không làm dơ nền, vẹt nền, không được đứng lâu ở thang máy vì lãnh đạo và khách hay sử dụng. Một mình chú loay hoay với mấy chậu cây một hồi cũng xong. Tui tranh thủ lúc chú nghỉ lấy hơi để bưng tiếp mấy chậu cây cũ xuống tầng dưới hỏi chuyện. Chú nói: “Việc có vất vả mấy cũng cố làm để con cái có tiền ăn học. Có công việc để làm là hạnh phúc rồi, chỉ sợ một ngày thất nghiệp thì không biết lấy gì nuôi con. Mọi việc, cố nổi hay không cũng là ở mình”.

Kiếm được bao nhiêu là ĐỦ?

Tui nhớ câu chuyện chia sẻ của một anh doanh nhân nọ cách đây mấy năm. Anh là một lãnh đạo có số có má, độ giàu có cũng chẳng kém cạnh ai. Người ta nhìn vào anh thường ngưỡng mộ vào thu nhập, vào vợ đẹp – giỏi, vào những tình nhân trẻ, vào những chiếc siêu xe,… của anh. Người đời thì ngưỡng mộ cứ tiếp tục ngưỡng mộ, bản thân ảnh cũng không ngừng tiếp tục cố gắng và ngày một giàu thêm. Đến một ngày đẹp trời ảnh về thăm ba mẹ, thấy ba mẹ mình vẫn ngày ngày đi lại trên chiếc xe máy cũ, trong khi anh thì không chạy siêu xe thì cũng người đưa người rước. Anh chợt thấy đắng trong lòng…

Bạn – bè bao nhiêu là ĐỦ?

Tui có mấy người bạn lạ. Có người lạ vì dù không thường xuyên thăm hỏi nhưng vẫn âm thầm dõi theo nhau qua kênh này kênh kia. Khi một đứa cần giúp đỡ, đứa kia sẽ không bao giờ từ chối. Lại có những người lạ theo cách khác. Lạ là bởi vì một ngày họ liên lạc thì y như rằng sẽ nhờ giúp cái này, cái kia. Có người tui giúp được, có người không. Cơ mà tui giúp xong họ lặn một hơi mất tăm, đến lúc cần giúp đỡ thì lại xuất hiện một hai thân thiết.

Kiên nhẫn bao nhiêu là ĐỦ?
Quyền lực bao nhiêu là ĐỦ?
Ước mơ bao nhiêu là ĐỦ?
Bao nhiêu người thích/ sợ là ĐỦ?

Người ta vẫn thường chúc nhau Đầy – Ngập tràn – Dư dả, nhưng liệu mấy khi biết được bao nhiêu là ĐỦ để thấy mình có vượt-chỉ-tiêu như lời chúc của thiên hạ hay không? 🙂

Thầy dạy tui hồi trước có dặn: “Cái gì QUÁ cũng không tốt, phải biết điểm dừng mới là bền vững”. Thôi thì, đừng giận Quá, đừng buồn Quá, đừng khôn Quá, đừng dại Quá, đừng làm Quá, đừng nghĩ Quá, đừng coi trọng Quá, đừng hơn thua Quá, đừng ăn no Quá, đừng tin Quá, đừng để mệt Quá… Chưa biết thế nào là ĐỦ thì cố gắng đừng QUÁ có lẽ cuộc sống cũng sẽ nhẹ nhàng, thênh thang hơn thật nhiều. ^_^

p/s: mấy vụ này thì không biết nói bao nhiêu là Đủ, cơ mà cái nào làm cũng khó Quá đi! :p

Huế, 21.08.2016

Nghỉ lễ :-)

Lễ, thật thích!

Thật thích sự tĩnh lặng (hơn bình thường) của thành phố những ngày này. Những con đường như rộng rãi hơn, không khí như thoáng hơn bởi không có những lúc kẹt xe đầy khói bụi. Đêm như bình yên hơn bởi đã ít đi rất nhiều những tiếng nẹt xe, những cú rồ ga bất chợt của những tay xe cự phách (có lẽ bởi các bạn ấy đang vi vu đổi gió đâu đó rồi). Người với người dường như cũng quan tâm nhau hơn bởi những câu hỏi han (dù là xã giao thôi nhưng mà tần suất nói chuyện có lẽ cũng nhiều hơn ngày thường bởi ai cũng rảnh rỗi hơn). ^^

Thật thích khi có thể tận hưởng thời gian theo kiểu làm trọn vẹn những điều giản dị trong cuộc sống mà ngày thường bận rộn bon chen cơm-áo-gạo-tiền ít khi chú tâm làm một cách tử tế được (ngủ một giấc thật đẫy, dọn dẹp nhà cửa, nhâm nhi cuốn sách hay, ăn món gì đó ngon ngon với nhỏ em, làm mới bản thân, tám dài dài với cô bạn lâu ngày không gặp,…). Từng phút trôi qua chậm rãi hơn nhưng cảm xúc thu được từ mỗi phút giây cũng giá trị hơn rất nhiều.

Thật thích sự mát mẻ sau những ngày dài oi bức bởi những cơn mưa chiều bất chợt, lúc nhỏ lúc to, lúc đến lúc đi không báo trước. Đường phố Sài Gòn lại sặc sỡ nhiều sắc màu của áo mưa. Ấy thế mới là mùa mưa chứ nhỉ :-).

Thật thích buổi sáng thức dậy, lũ chim ở đâu đậu thành đàn ở ban công nhà hàng xóm hót véo von. Rồi thì có anh chàng nào đó đang tình cảm dang dở lại mở dàn loa to hết cỡ chơi một loạt bài yêu đương sầu đời. Tiếng chim đu không lại tiếng nhạc, thế là ông bố nạt thằng con, tiếng nhạc nhỏ đột ngột rồi tắt ngúm như cảm xúc chơi vơi của chàng ta. Tiếng chim lại rộn rã tươi vui cả một góc xóm. ^^

Thật thích thảnh thơi ngồi nghe lại những bài nhạc thư giãn, thả lỏng cơ thể tự do đung đưa theo giai điệu, rồi thì ngồi thiền và sau đó thì chiêm nghiệm về những điều đã và đang xảy ra xung quanh. Khi chầm chậm ngẫm nghĩ cũng là lúc bản thân được giải phóng nhiều nhất ra khỏi những ràng buộc và có những nhận thức tỉnh táo hơn. Có những cái đã thông suốt, có những điều đã bình tĩnh, và có những việc kiên quyết hơn nhờ biết chịu lắng nghe chính mình.

Thật thích lặng lẽ cảm nhận sự vui vẻ của người người, nhà nhà qua tin nhắn, điện thoại và facebook. Nào là hình chụp nơi này nơi kia, này là những trải nghiệm mới, này là những cảm xúc mới. Hình như niềm vui có thể lây lan, thấy mấy tấm hình, đọc mấy câu trạng thái vui tươi thôi mà mình cũng thấy đời nó sáng sủa lạ rồi. ^^

Thật thích những bài học, những giá trị mình nhận được trong những ngày qua. Có người khiến mình xúc động, có người khiến mình lo lắng, có người khiến mình suy nghĩ, có người khiến mình hơi buồn chút chút nhưng tất thảy cho phép mình nhìn nhận lại bản thân để biết đã đến lúc nên học cách buông bớt những điều cần thiết. Nơi nào cần yêu thương thì phải hết mình, nơi nào cần trách nhiệm thì phải trọn vẹn, nơi nào cần cứng rắn thì phải mạnh mẽ. 🙂

Lễ của mình – thật thích thế đấy! ^_^

p/s: Cảm ơn bạn tiểu siêu nhân đã chấp nhận bỏ qua những kế hoạch ăn chơi để tận hưởng kỳ nghỉ lễ chẳng-giống-ai cùng bà chị “già” lười biếng (dù rằng nghỉ dài ngày mà ở không với người “già” thể nào cũng có xung đột mang tính “thế hệ” hỉ) 😉

Tp.HCM, 02.05.14