“Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi…”

Tối, chị nhắn viber nói rằng đang ngồi ở pub một mình một quán ở nơi xa. Chị nói chị tự nhiên nhớ về lần hai chị em mình ngồi ở quán trà chiều Sài Gòn, cùng nói về chuyện xưa và cùng lắng… Những câu chuyện tình kiểu không hiểu bắt đầu khi nào và kết thúc trong ngơ ngác thường như bức tranh ghép hình vẫn còn sót lại chỗ trống, mà miếng ghép còn thiếu ấy thì không biết đã lạc đâu mất giữa cuộc sống, chị nhỉ! 🙂
how-to-love-your-body
Em mở zalo và phát hiện từ hồi dùng ứng dụng này đến giờ chưa một lần cập nhật dòng trạng thái. Em chợt nhớ đến cái tựa bài hát “Em dạo này” và gõ lên mấy chữ “How are you? :)”. Dù đã đi qua cuộc đời nhau lặng lẽ hay ồn ào, nếu có thể vẫn quan tâm, trân trọng nhau như những người bạn thì thật đáng quý chị hè. 🙂
Bật máy tính lên, facebook có thông báo mới. Một anh bạn trong group đăng một điều ý nghĩa mà ảnh muốn chia sẻ với đối tác khi ngỏ lời cầu hôn. Em mỉm cười và gõ vài dòng bình luận vui vui. Trong khi hai chị em ta vẫn ế rề, thi thoảng như những bà cụ non cùng nhau ngồi ôn lại kỷ niệm cũ thì ngoài kia người ta đang yêu nhau rộn ràng, cầu hôn và kết hôn rần rần. Coi bộ mình lạc hậu quá rồi chị ơi! 🙂
Mở zing và chọn bất chợt một album nhạc để thư giãn, em nghe thấy bài “Yêu em rất nhiều”. Em lại cười lần nữa. Hình như do chị “mở hàng” tối nay hay sao mà loanh quanh luẩn quẩn quanh em là muôn vàn câu chuyện tình yêu đa sắc màu.
“Làm như không quan tâm nhưng anh thực sự nhớ em
Muốn được chở che cho em những đêm lạnh về
Anh muốn nói yêu em rất nhiều.”
Có lẽ vì chị em mình đều mình hạc xương mai, nên nghe vụ gì lạnh lạnh là em tưởng tượng đến cái dáng gầy gầy của chị mang váy và khoác áo khoác mỏng chạy con xe nhỏ xinh trên những cung đường nhiều gió. Một ngày nào đó em thật tâm mong sẽ có một người đủ vững chãi để chắn gió cho chị, đủ ủ ấm trái tim nhỏ xíu mà đầy “nổi loạn” và khát khao tự do, hạnh phúc đích thực (và em cũng mong sẽ tìm được người đàn ông như thế cho mình ^_^).
Em chợt nghĩ hay là viết một điều gì đó về buổi tối nhẹ nhàng xúc cảm này cho chị em mình và thế là bắt đầu gõ. Dòng chữ bắt đầu tuôn cũng là lúc album chạy đến bài “Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi”:
“Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi
Mình nói cảm ơn với gió trời
Để những ước mơ tự do bay mãi xa
Tay nắm tay về muôn nơi…”
Có lẽ là duyên, có lẽ cũng là tình cờ. Em thấy thú vị quá và lời bài hát cũng dễ thương quá chừng nên lấy tên bài hát này đặt cho bài note này luôn.
Cuối tuần bình yên chị nhé. Em muốn ôm chị thật chặt dù từ một nơi xa. Mong cho chị em mình sớm tìm thấy tình yêu bự của đời mình để thi thoảng lại nhắn tin, lại bắn tim từ xa cho nhau, và biết đâu đấy lại có những buổi trà chiều tỉ tê với nhau những câu chuyện hiện tại, những dự định tương lai.
Yêu!
Huế, 17.11.2017
Advertisements

ĐỦ

Yêu thương bao nhiêu là ĐỦ?

Hồi trước bạn tui có chia sẻ một câu chuyện như vầy. Một gia đình nọ nhìn vào thấy rất hạnh phúc, vui vẻ. Vợ chồng đẹp đôi, thành đạt, con cái ngoan ngoãn. Thế rồi một ngày anh chồng biết được chị vợ đã phản bội anh, có tình nhân bên ngoài. Anh không ồn ào, vẫn giữ nguyên hòa khí gia đình, tránh làm ảnh hưởng đến con cái. Chị vợ sau đó biết chồng đã phát hiện chuyện nhân tình nhân ngãi của mình thì vô cùng xấu hổ. Cô chủ động xin chồng ly hôn. Anh chồng chỉ nói đơn giản: “Một khi em thật sự tìm được người đàn ông thật sự yêu em, đem đến hạnh phúc cho em, đủ sức che chở bảo vệ, đủ bao dung em, anh sẽ để em ra đi. Anh, các con và gia đình này luôn yêu em, cần em và sẵn sàng chờ em về.” Chị vợ bật khóc, xin anh tha thứ và về sau cũng không bao giờ còn chuyện ngoài chồng ngoài vợ nữa.

Cố gắng bao nhiêu là ĐỦ?

Có đợt, tui ngồi ở văn phòng, nhìn màn hình máy tính và chán ngán với đống công việc đầu không xuôi, đuôi chẳng lọt cứ dậm chân hoài một chỗ. Khi đó trong đầu có đủ thứ suy nghĩ như có lẽ không cần cố gắng nhiều nữa, không cần đầu tư gì nhiều nữa, cứ để mọi thứ trôi qua làng nhàng cho nhẹ đầu. Ý trời thế nào một hôm tui chứng kiến cảnh một người đàn ông tầm năm mươi đang ráng sức bê mấy chậu cây được chăm sóc, cắt tỉa vào thay mấy chậu cây cảnh có vẻ thiếu sức sống ở văn phòng. Chậu cây to, có vẻ rất nặng, áo người đàn ông ướt đẫm mồ hôi. Bên hành chính bắt chú phải bưng cho khéo để không làm dơ nền, vẹt nền, không được đứng lâu ở thang máy vì lãnh đạo và khách hay sử dụng. Một mình chú loay hoay với mấy chậu cây một hồi cũng xong. Tui tranh thủ lúc chú nghỉ lấy hơi để bưng tiếp mấy chậu cây cũ xuống tầng dưới hỏi chuyện. Chú nói: “Việc có vất vả mấy cũng cố làm để con cái có tiền ăn học. Có công việc để làm là hạnh phúc rồi, chỉ sợ một ngày thất nghiệp thì không biết lấy gì nuôi con. Mọi việc, cố nổi hay không cũng là ở mình”.

Kiếm được bao nhiêu là ĐỦ?

Tui nhớ câu chuyện chia sẻ của một anh doanh nhân nọ cách đây mấy năm. Anh là một lãnh đạo có số có má, độ giàu có cũng chẳng kém cạnh ai. Người ta nhìn vào anh thường ngưỡng mộ vào thu nhập, vào vợ đẹp – giỏi, vào những tình nhân trẻ, vào những chiếc siêu xe,… của anh. Người đời thì ngưỡng mộ cứ tiếp tục ngưỡng mộ, bản thân ảnh cũng không ngừng tiếp tục cố gắng và ngày một giàu thêm. Đến một ngày đẹp trời ảnh về thăm ba mẹ, thấy ba mẹ mình vẫn ngày ngày đi lại trên chiếc xe máy cũ, trong khi anh thì không chạy siêu xe thì cũng người đưa người rước. Anh chợt thấy đắng trong lòng…

Bạn – bè bao nhiêu là ĐỦ?

Tui có mấy người bạn lạ. Có người lạ vì dù không thường xuyên thăm hỏi nhưng vẫn âm thầm dõi theo nhau qua kênh này kênh kia. Khi một đứa cần giúp đỡ, đứa kia sẽ không bao giờ từ chối. Lại có những người lạ theo cách khác. Lạ là bởi vì một ngày họ liên lạc thì y như rằng sẽ nhờ giúp cái này, cái kia. Có người tui giúp được, có người không. Cơ mà tui giúp xong họ lặn một hơi mất tăm, đến lúc cần giúp đỡ thì lại xuất hiện một hai thân thiết.

Kiên nhẫn bao nhiêu là ĐỦ?
Quyền lực bao nhiêu là ĐỦ?
Ước mơ bao nhiêu là ĐỦ?
Bao nhiêu người thích/ sợ là ĐỦ?

Người ta vẫn thường chúc nhau Đầy – Ngập tràn – Dư dả, nhưng liệu mấy khi biết được bao nhiêu là ĐỦ để thấy mình có vượt-chỉ-tiêu như lời chúc của thiên hạ hay không? 🙂

Thầy dạy tui hồi trước có dặn: “Cái gì QUÁ cũng không tốt, phải biết điểm dừng mới là bền vững”. Thôi thì, đừng giận Quá, đừng buồn Quá, đừng khôn Quá, đừng dại Quá, đừng làm Quá, đừng nghĩ Quá, đừng coi trọng Quá, đừng hơn thua Quá, đừng ăn no Quá, đừng tin Quá, đừng để mệt Quá… Chưa biết thế nào là ĐỦ thì cố gắng đừng QUÁ có lẽ cuộc sống cũng sẽ nhẹ nhàng, thênh thang hơn thật nhiều. ^_^

p/s: mấy vụ này thì không biết nói bao nhiêu là Đủ, cơ mà cái nào làm cũng khó Quá đi! :p

Huế, 21.08.2016

Tạp 03

duyen

– Người ta thường bị cuốn hút bởi điều gì ở đối phương?
– À, có lẽ là bởi một điều gì đó đặc sắc (kiểu như hát hay, thân hình bốc lửa, khuôn mặt đẹp,…), một điều gì đó quen thuộc (nấu ngon giống Mẹ nấu, sự chở che như của Ba,…), một điều gì đó mà bản thân mình thiếu/không có (người hướng nội – người hướng ngoại,…), hoặc đôi khi chẳng bởi lý do gì (kiểu tiếng sét ái tình).
– Ồ, vậy người ta đến với nhau bởi lý do gì?
– Hoặc bởi tình yêu, hoặc bởi nhu cầu cuộc sống, bởi trào lưu hoặc nhiều khi chỉ để lấp đầy một khoảng trống.
– Họ cưới nhau vì đâu?
– Cũng bởi nhiều nguyên do: quá yêu, đã đến tuổi lập gia đình, gia đình bắt ép, bởi mỗi người cảm thấy đối phương đạt các tiêu chuẩn cần có của người bạn đời, hoặc bởi … sự tư vấn của bác sĩ.
– Chẹp, vậy vì sao người ta xa nhau?
– Nếu đến bởi yêu tính tốt của nhau thì thường xa nhau bởi tính chưa tốt của đối phương mà bản thân mình thấy không chấp nhận được. Nếu đến bởi cần nhau thì xa nhau bởi thấy mình cần người khác hơn, hoặc không còn cảm thấy cần đối phương nữa. Nếu đến bởi trách nhiệm hoặc sự bắt ép của gia đình thì xa nhau bởi họ đã có một sự động viên/tự động viên đủ lớn để chấm dứt một cuộc sống ràng buộc không đúng với con người mình.
– Buồn nhỉ! Vậy bồ nghĩ ông xã tương lai của bồ sẽ là người như thế nào?
– He he, tùy duyên thui nàng à.
– Ek, mà tui nghĩ chắc do bồ kén chọn quá, chớ làm gì không có ai theo đuổi.
– Người ta bảo mỗi người mình gặp đều có cái duyên, đồng hành với nhau bao lâu còn tùy vào cái nợ. Vậy nên hoặc do kiếp trước tui chẳng nợ ai, chẳng ai nợ tui, hoặc do tui tu chưa đủ nên giờ vẫn độc thân vui tính đó. Bởi vậy giờ phải tập tu lại để nàng sớm hết suốt ngày lo lắng tui ế nè.
– Thiệt tình, bó tay bồ.
– 🙂 🙂 🙂
(Trích câu chuyện của 2 đứa bạn thân trong 1 ngày đẹp trời nào đó ^_^ )

TP.HCM, 16.03.13

Tự vỗ về :-)

(Internet)(Internet)

Giá em là gái đôi mươi

Chân đạp đất và chẳng sợ trời

Chỉ cần thích, em sẽ tiến lên với tinh thần bất bại,

Dũng cảm, quật cường đốn ngã trái tim anh.

Tiếc thay, em chẳng còn là gái hai mươi

Cận tiến hàng “băm” với bao lo lắng,

Lo rằng trái tim mình có còn đủ nắng,

Để rong ruổi những trò cút bắt tình yêu,

Lại lo trái tim mình không còn những nốt phiêu

Để hát bài ca hạnh phúc như cổ tích…

Em đứng giữa chặng đường tất bật,

Rộn rã người qua, về trên những chuyến xe

Có kẻ tri kỷ cùng những người thâm giao,

Ấy thế sao lòng vẫn luôn trống

Một chỗ ngồi bên cạnh giữa những đám đông.

Người ta bảo: “Em ơi, ế rồi kìa”,

Em đáp rằng “Sao ế được người ơi,

Mới có băm thôi làm chi đến nỗi

Đời còn dài và trai hãy còn đấy thôi”.

Nói thế, nhưng những khi về lẻ bóng

Trên hành trình dài đầy khói bụi, kẹt xe,

Hay trong những trận mưa chiều lạnh ướt,

Em vẫn trông về một bàn tay cùng nắm, cùng đi.

Thi thoảng tâm hồn em thổn thức,

Giữa bao ân cần chăm sóc, các quan tâm

Nhưng em biết trái tim chỉ loạn nhịp,

Khi trông về, nghĩ đến người em yêu…

Em lại nhìn về chặng đường xa tít tắp,

Có chút ngóng, lại có chút không

Nghĩ về những điều không rõ lắm,

Về một bàn tay nắm lấy bàn tay…

(p/s: Cái đoạn không đầu không cuối, văn chẳng ra văn, thơ chẳng nên thơ này được viết trong lúc con mắt díp díp, cái đầu lâng lâng mà vẫn chưa ngủ được. Mạn phép ai đó nếu đọc xin đừng đặt nặng câu từ kẻo cái tâm hồn thi sĩ mong manh lại ít nhiều nghĩ suy…^_^ )

Tp.HCM, 04.8.15