ĐỦ

Yêu thương bao nhiêu là ĐỦ?

Hồi trước bạn tui có chia sẻ một câu chuyện như vầy. Một gia đình nọ nhìn vào thấy rất hạnh phúc, vui vẻ. Vợ chồng đẹp đôi, thành đạt, con cái ngoan ngoãn. Thế rồi một ngày anh chồng biết được chị vợ đã phản bội anh, có tình nhân bên ngoài. Anh không ồn ào, vẫn giữ nguyên hòa khí gia đình, tránh làm ảnh hưởng đến con cái. Chị vợ sau đó biết chồng đã phát hiện chuyện nhân tình nhân ngãi của mình thì vô cùng xấu hổ. Cô chủ động xin chồng ly hôn. Anh chồng chỉ nói đơn giản: “Một khi em thật sự tìm được người đàn ông thật sự yêu em, đem đến hạnh phúc cho em, đủ sức che chở bảo vệ, đủ bao dung em, anh sẽ để em ra đi. Anh, các con và gia đình này luôn yêu em, cần em và sẵn sàng chờ em về.” Chị vợ bật khóc, xin anh tha thứ và về sau cũng không bao giờ còn chuyện ngoài chồng ngoài vợ nữa.

Cố gắng bao nhiêu là ĐỦ?

Có đợt, tui ngồi ở văn phòng, nhìn màn hình máy tính và chán ngán với đống công việc đầu không xuôi, đuôi chẳng lọt cứ dậm chân hoài một chỗ. Khi đó trong đầu có đủ thứ suy nghĩ như có lẽ không cần cố gắng nhiều nữa, không cần đầu tư gì nhiều nữa, cứ để mọi thứ trôi qua làng nhàng cho nhẹ đầu. Ý trời thế nào một hôm tui chứng kiến cảnh một người đàn ông tầm năm mươi đang ráng sức bê mấy chậu cây được chăm sóc, cắt tỉa vào thay mấy chậu cây cảnh có vẻ thiếu sức sống ở văn phòng. Chậu cây to, có vẻ rất nặng, áo người đàn ông ướt đẫm mồ hôi. Bên hành chính bắt chú phải bưng cho khéo để không làm dơ nền, vẹt nền, không được đứng lâu ở thang máy vì lãnh đạo và khách hay sử dụng. Một mình chú loay hoay với mấy chậu cây một hồi cũng xong. Tui tranh thủ lúc chú nghỉ lấy hơi để bưng tiếp mấy chậu cây cũ xuống tầng dưới hỏi chuyện. Chú nói: “Việc có vất vả mấy cũng cố làm để con cái có tiền ăn học. Có công việc để làm là hạnh phúc rồi, chỉ sợ một ngày thất nghiệp thì không biết lấy gì nuôi con. Mọi việc, cố nổi hay không cũng là ở mình”.

Kiếm được bao nhiêu là ĐỦ?

Tui nhớ câu chuyện chia sẻ của một anh doanh nhân nọ cách đây mấy năm. Anh là một lãnh đạo có số có má, độ giàu có cũng chẳng kém cạnh ai. Người ta nhìn vào anh thường ngưỡng mộ vào thu nhập, vào vợ đẹp – giỏi, vào những tình nhân trẻ, vào những chiếc siêu xe,… của anh. Người đời thì ngưỡng mộ cứ tiếp tục ngưỡng mộ, bản thân ảnh cũng không ngừng tiếp tục cố gắng và ngày một giàu thêm. Đến một ngày đẹp trời ảnh về thăm ba mẹ, thấy ba mẹ mình vẫn ngày ngày đi lại trên chiếc xe máy cũ, trong khi anh thì không chạy siêu xe thì cũng người đưa người rước. Anh chợt thấy đắng trong lòng…

Bạn – bè bao nhiêu là ĐỦ?

Tui có mấy người bạn lạ. Có người lạ vì dù không thường xuyên thăm hỏi nhưng vẫn âm thầm dõi theo nhau qua kênh này kênh kia. Khi một đứa cần giúp đỡ, đứa kia sẽ không bao giờ từ chối. Lại có những người lạ theo cách khác. Lạ là bởi vì một ngày họ liên lạc thì y như rằng sẽ nhờ giúp cái này, cái kia. Có người tui giúp được, có người không. Cơ mà tui giúp xong họ lặn một hơi mất tăm, đến lúc cần giúp đỡ thì lại xuất hiện một hai thân thiết.

Kiên nhẫn bao nhiêu là ĐỦ?
Quyền lực bao nhiêu là ĐỦ?
Ước mơ bao nhiêu là ĐỦ?
Bao nhiêu người thích/ sợ là ĐỦ?

Người ta vẫn thường chúc nhau Đầy – Ngập tràn – Dư dả, nhưng liệu mấy khi biết được bao nhiêu là ĐỦ để thấy mình có vượt-chỉ-tiêu như lời chúc của thiên hạ hay không? 🙂

Thầy dạy tui hồi trước có dặn: “Cái gì QUÁ cũng không tốt, phải biết điểm dừng mới là bền vững”. Thôi thì, đừng giận Quá, đừng buồn Quá, đừng khôn Quá, đừng dại Quá, đừng làm Quá, đừng nghĩ Quá, đừng coi trọng Quá, đừng hơn thua Quá, đừng ăn no Quá, đừng tin Quá, đừng để mệt Quá… Chưa biết thế nào là ĐỦ thì cố gắng đừng QUÁ có lẽ cuộc sống cũng sẽ nhẹ nhàng, thênh thang hơn thật nhiều. ^_^

p/s: mấy vụ này thì không biết nói bao nhiêu là Đủ, cơ mà cái nào làm cũng khó Quá đi! :p

Huế, 21.08.2016

Advertisements

Nghỉ lễ :-)

Lễ, thật thích!

Thật thích sự tĩnh lặng (hơn bình thường) của thành phố những ngày này. Những con đường như rộng rãi hơn, không khí như thoáng hơn bởi không có những lúc kẹt xe đầy khói bụi. Đêm như bình yên hơn bởi đã ít đi rất nhiều những tiếng nẹt xe, những cú rồ ga bất chợt của những tay xe cự phách (có lẽ bởi các bạn ấy đang vi vu đổi gió đâu đó rồi). Người với người dường như cũng quan tâm nhau hơn bởi những câu hỏi han (dù là xã giao thôi nhưng mà tần suất nói chuyện có lẽ cũng nhiều hơn ngày thường bởi ai cũng rảnh rỗi hơn). ^^

Thật thích khi có thể tận hưởng thời gian theo kiểu làm trọn vẹn những điều giản dị trong cuộc sống mà ngày thường bận rộn bon chen cơm-áo-gạo-tiền ít khi chú tâm làm một cách tử tế được (ngủ một giấc thật đẫy, dọn dẹp nhà cửa, nhâm nhi cuốn sách hay, ăn món gì đó ngon ngon với nhỏ em, làm mới bản thân, tám dài dài với cô bạn lâu ngày không gặp,…). Từng phút trôi qua chậm rãi hơn nhưng cảm xúc thu được từ mỗi phút giây cũng giá trị hơn rất nhiều.

Thật thích sự mát mẻ sau những ngày dài oi bức bởi những cơn mưa chiều bất chợt, lúc nhỏ lúc to, lúc đến lúc đi không báo trước. Đường phố Sài Gòn lại sặc sỡ nhiều sắc màu của áo mưa. Ấy thế mới là mùa mưa chứ nhỉ :-).

Thật thích buổi sáng thức dậy, lũ chim ở đâu đậu thành đàn ở ban công nhà hàng xóm hót véo von. Rồi thì có anh chàng nào đó đang tình cảm dang dở lại mở dàn loa to hết cỡ chơi một loạt bài yêu đương sầu đời. Tiếng chim đu không lại tiếng nhạc, thế là ông bố nạt thằng con, tiếng nhạc nhỏ đột ngột rồi tắt ngúm như cảm xúc chơi vơi của chàng ta. Tiếng chim lại rộn rã tươi vui cả một góc xóm. ^^

Thật thích thảnh thơi ngồi nghe lại những bài nhạc thư giãn, thả lỏng cơ thể tự do đung đưa theo giai điệu, rồi thì ngồi thiền và sau đó thì chiêm nghiệm về những điều đã và đang xảy ra xung quanh. Khi chầm chậm ngẫm nghĩ cũng là lúc bản thân được giải phóng nhiều nhất ra khỏi những ràng buộc và có những nhận thức tỉnh táo hơn. Có những cái đã thông suốt, có những điều đã bình tĩnh, và có những việc kiên quyết hơn nhờ biết chịu lắng nghe chính mình.

Thật thích lặng lẽ cảm nhận sự vui vẻ của người người, nhà nhà qua tin nhắn, điện thoại và facebook. Nào là hình chụp nơi này nơi kia, này là những trải nghiệm mới, này là những cảm xúc mới. Hình như niềm vui có thể lây lan, thấy mấy tấm hình, đọc mấy câu trạng thái vui tươi thôi mà mình cũng thấy đời nó sáng sủa lạ rồi. ^^

Thật thích những bài học, những giá trị mình nhận được trong những ngày qua. Có người khiến mình xúc động, có người khiến mình lo lắng, có người khiến mình suy nghĩ, có người khiến mình hơi buồn chút chút nhưng tất thảy cho phép mình nhìn nhận lại bản thân để biết đã đến lúc nên học cách buông bớt những điều cần thiết. Nơi nào cần yêu thương thì phải hết mình, nơi nào cần trách nhiệm thì phải trọn vẹn, nơi nào cần cứng rắn thì phải mạnh mẽ. 🙂

Lễ của mình – thật thích thế đấy! ^_^

p/s: Cảm ơn bạn tiểu siêu nhân đã chấp nhận bỏ qua những kế hoạch ăn chơi để tận hưởng kỳ nghỉ lễ chẳng-giống-ai cùng bà chị “già” lười biếng (dù rằng nghỉ dài ngày mà ở không với người “già” thể nào cũng có xung đột mang tính “thế hệ” hỉ) 😉

Tp.HCM, 02.05.14

Đối mặt với những con sóng

Đôi khi, ở một lúc nào đó, những cơn sóng lòng chợt trỗi dậy mạnh mẽ. Nói như vậy, không có nghĩa luôn luôn đó là một thiên tai kiểu có động đất ở đáy biển nên sinh ra sóng thần mà nhiều khi là bởi những bãi cát dài trong khoảnh khắc không đủ vỗ về con sóng lớn khi gió mạnh…
Những con sóng bình thường dịu êm là thế, như cuộc sống có nhịp độ, tần số đều đặn việc này việc khác. Dù dòng đời lớp chuyện này đè lên lớp chuyện khác để xảy ra thì theo một quy luật tự nhiên nước từ sông vẫn sẽ đổ ra biển cả bao la. Sóng vẫn rì rào vỗ bờ, vẫn lên cao theo những mùa trăng, vẫn ầm ì những ngày bão tố. Cảm xúc trong lòng con người cũng như sóng trăm năm tồn tại với những thiên biến vạn hóa khác nhau trong muôn vàn bối cảnh.

Có người sinh ra bản tính đã trầm tĩnh, có người sôi nổi, có người điềm đạm lại có người nóng tính. Cơn sóng lòng theo tính người mà biểu hiện sinh động. Người sẽ luôn ở tư thế gò những cơn sóng trong lòng, dựng nên một bờ cát cao được hình thành từ muôn vàn bài học làm chủ cảm xúc, nên sóng chỉ rì rào vỗ vào bờ đê cát. Người thì tự do thả lòng mình như bờ cát phẳng mịn thả thê tắm nắng, sóng lên mặc sóng. Vì thế, khi ở gần một người, nếu chỉ nghe tiếng sóng thôi thì cũng khó lòng biết được mức độ con sóng trong lòng họ đang như thế nào. Và một sự thật khác, biển nào cũng có sóng dù là biển nhỏ hay đại dương rộng lớn. Chính vì thế, thay vì đi tìm con biển lặng sóng, hãy học cách hiểu được mức độ con sóng trong chính lòng mình để tự hóa giải nó. Khi đo được sóng lòng mình thì tự dưng cũng sẽ trở nên nhạy cảm hơn để nhận diện được phần nào con sóng trong lòng những người xung quanh. 🙂
Đo sóng không chỉ đo đơn thuần ở mức cao thấp ở một thời điểm mà phải quan sát và phân tích trong một giai đoạn đủ dài để nắm bắt được quy luật lên xuống. Nếu sóng lên cao sẽ lên cao trong những trường hợp nào và sẽ lên cao bao nhiêu? Nếu sóng đi sâu vào đất liền thì điều gì gây nên và có thể đi sâu bao nhiêu? Không thể chỉ ngắm biển vào buổi trưa đứng nắng để phán đoán biển có lành tính không. Không thể chỉ quan sát những cơn sóng thần qua video của ai đó quay lại được để vội đánh giá biển đó dữ đến như thế nào. Do đó, để đo sóng phải sống đủ lâu, đủ sâu với biển, với chính mình, với người mà mình quan tâm muốn hiểu họ.
Đo sóng cũng không thể chỉ dùng mắt thường mà phải cần một số công cụ hỗ trợ khác. Do đó, những gì mắt thấy đôi khi chưa phải là thật bởi mắt nhìn đã bị qua bộ lọc của lý trí, của định kiến, của quan điểm chủ quan. Để hiểu và đánh giá đúng một con người không chỉ thông qua nhìn hành vi mà phán đoán bản chất, không thể vì hôm nay họ giúp mình nên họ là người tốt, ngày mai họ từ chối hỗ trợ mình họ là người vô lương tâm. Ở bên cạnh một ai đó đang có sóng lòng cũng như vậy. Thấy họ tức giận, thấy họ nóng tính, thấy họ cáu bẳn cũng hãy kiên nhẫn với họ trước khi vội đưa ra các nhận xét một chiều. Trong triết học có một câu nói đại loại là: “Bạn không phải là tôi sao bạn biết tôi đang nghĩ gì”. Điều này đúng trong đa số các trường hợp. Vì thế, nếu chưa chắc chắn rằng mình đã đứng được ở vai trò, vị trí của người khác để thật sự hiểu họ thì hãy làm tròn việc đứng ở bên cạnh, hoặc lắng nghe, hoặc chia sẻ, hoặc cảm thông, hoặc vô tình hơn một chút là bỏ mặc chứ đừng bao giờ phán xét.
Ở những mảnh đất hay có thiên tai, người ta thường nhắc nhủ nhau rằng: “Học cách sống chung với lũ rồi mới biết cách quét lũ”. Muốn thay đổi bản thân hay ai đó, trước hết cũng phải cần hiểu mình, hiểu người thì mới biết nên làm điều gì, làm cách gì thì sẽ tốt hơn. Với những cơn sóng lòng cũng thế, cảm nhận nó, quan sát nó và chấp nhận nó thì sẽ thấu hiểu được nó, biết cách điều tiết nó hoặc sẽ dự báo được nó…

Cần thêm…

Em đi trong lãng du, vẫn một mình nhưng lòng bình yên…
Em biết mình sẽ tiếp tục thực hiện lòng đam mê của mình.
Em là cơn gió lang thang khắp bốn phương.
Em yêu cái thực tại này…
Không quá ồn ào và vội vã
Em vui vì được là chính mình, được phấn đấu cho giấc mơ của mình…
Em hạnh phúc vì được sống trong bữa tiệc cảm xúc nhiều màu sắc, nhiều hương vị
Ở nơi đó có tất cả những người em yêu thương, những người em mới quen và cả những người xa lạ nữa…
Em muốn ngụp lặn trong làn nước trong lành mát mẻ này
Để sống một cách tỉnh táo nhưng vẫn dập dìu trong sự thuần khiết của tinh thần và tâm hồn…
Em đang sống….

16.5.2009