Cô gái 30++

Cô gái 30++ à,

Nếu người ta định nghĩa “cuộc đời” 60 năm, thì em đã bước được một nửa “cuộc đời” ấy rồi đó. Lẹ ghê chưa? 🙂

30++, em đã chứng kiến nhiều câu chuyện,

Có những câu chuyện vui cười ra nước mắt, cũng có cả những câu chuyện buồn chảy nước mắt. Nước mắt của người có, của chính em cũng có. Em lớn lên từng ngày và trưởng thành từ những câu chuyện của người, và của chính mình. 🙂

30++, em đã trải qua những cung bậc cảm xúc,

Có yêu thương, có giận hờn, có đắm say, có thất vọng, có vui sướng, có đau lòng, có chờ đợi và có được đợi chờ. Có người đã buông tay em, có người em đã buông tay. Có người cùng em nắm chặt tay đi một chặng đường, có người vội vã lướt qua em trong tích tắc. Em học được cách yêu thương và tự yêu thương từ những cung bậc cảm xúc của thiên hạ, và của chính mình. 🙂

30++, em đã đi qua biết bao cung đường,

Có đường dài, có đường ngắn, có đại lộ, có ngõ nhỏ, có những cung đường xa tít tắp, có những hẻm cụt cuối con đường. Có lần em đi lạc, có khi em đúng đường, có lúc em hỏi đường, có khi em tự mò mẫm hoặc hỏi bác bản đồ. Cứ đi rồi đến, có lúc đến đúng nơi mình cần, có khi lại dẫn mình đến một nơi thú vị mới mẻ. Em học được cách tự bước đi, tự đứng trên đôi chân của mình từ những chặng đường của những người thành công – thất bại, và từ con đường đã qua của chính mình. 🙂

30++, em đã gặp qua biết bao con người,

Có người quen, có người lạ, có người thương, có người ghét, có người yêu, có người giận. Có người đối xử với em còn tốt hơn cả với bản thân họ, có người lợi dụng em vì lợi ích riêng, có người xem em như người thân dù mới đôi lần gặp gỡ, có người vẫn coi em là kẻ lạ dù đồng hành suốt cả một khoảng thời gian không là ngắn. Có người giúp đỡ, có người chơi bẩn, có người bảo vệ, có người giở trò. Em học được cách đối đãi với cuộc đời và tự bảo vệ mình trước một số con người từ cách sống của những người xung quanh, và từ chiêm nghiệm của chính mình. 🙂

30++, em đã bao lần lên bờ xuống ruộng, lên voi xuống chó, lên lên xuống xuống,

Trong học tập, trong công việc, trong cuộc sống và cả trong tình cảm. Những thăng trầm đến rồi đi, có khi như diều gặp gió, có khi như thuyền nhỏ giữa bão bùng. Có khi vinh quang, có lúc tủi nhục, có khi ngọt ngào, có lúc đắng cay, có khi thuận lợi, có lúc gập ghềnh. Em học được cách đánh giá bản thân, động viên bản thân, kỷ luật bản thân và tự xấu hổ với bản thân từ những chặng đường gian nan của ai đó, và của chính mình. 🙂

30++, em đã nhìn được bao cảnh vật xung quanh và đó đây,

Có rừng, có núi, có đèo, có biển, có đồng ruộng, có bầu trời, có hoa, có lá, có cỏ, có quả, có chim muông, có thú vật, có ma quỷ, có con người. Có cảnh đẹp ngỡ ngàng, có cảnh cực xấu xí, có cảnh bình yên, có cảnh tang thương, có cảnh yêu thương, có cảnh hận thù, có cảnh bao la, có cảnh nhỏ bé, có cảnh sang chảnh, có cảnh bình dân. Cuộc sống như một bức họa lớn, ngắm mãi không hết, xem mãi không xong, chỉ có thể chiêm nghiệm từng góc nhìn, từng chi tiết mà em may mắn có duyên được gặp. Em học được cách nhìn nhận chân – thiện – mỹ từ cảnh vật bên ngoài, và cả từ nội tâm của chính mình. 🙂

30++ – đã quá lớn cho những bồng bột, hiếu thắng, chinh phục và hơn thua; nhưng chắc chắn vẫn còn nhiều non xanh trước cuộc sống, nhiều cơ hội để sửa chữa thiếu sót của quá khứ và nhiều đam mê với cuộc đời. 🙂

Sống thật vui và tiếp tục trải nghiệm thật nhiều, em nhé! 😉 😉 😉

Huế, 27.11.2018

Advertisements

Cô gái lên 3…

Cô gái lên 3…,
– Nhìn cuộc đời không hoàn toàn là màu hồng, cũng không chỉ là là màu đen – trắng mà là bảy sắc cầu vồng, tùy cảnh, tùy chuyện mà chọn màu để nhìn hoặc phối màu để ngắm. 🙂
– Nhìn con người với ánh mắt nghiêm túc hơn, không kiểu dễ thích thú ai đó vì một nét dễ thương, hay ho nào đó của họ, không kiểu dễ không thích ai vì họ làm điều gì đó không hay sau lưng mình hoặc vì hành xử, suy nghĩ của họ không thuận với mình. Giờ đây, thấy hợp ai đó thì chơi, không hợp thì bỏ qua và không can thiệp, không đánh giá lối sống, con người của họ bởi mỗi người có một lựa chọn cho cách sống của riêng mình.
– Nhìn quá khứ không quá tiếc nuối, nhìn tương lai không quá mơ mộng và nhìn thực tế như những gì đang diễn ra với cảm xúc vừa phải. Không quá buồn, không quá vui, đơn giản là chấp nhận thực tại, sống đúng với con người mình và không than vãn về số phận.
– Sống cuộc đời của chính mình, làm những điều mình cho là phù hợp với bản thân, không quá nông nổi như những năm đôi mươi, không quá hời hợt chỉ biết sống cho riêng mình, cũng không quá gánh vác để bản thân lâm vào cảnh mệt mỏi mà là lựa chọn phương án vừa sức nhất, cân bằng giữa vì mình – vì người.
– Rời xa dần những cuộc vui vô bổ, dành thời gian quý báu cho những người, những việc quan trọng với mình. Thoạt trông thì có vẻ ẩn dật và tách đời, nhưng quan trọng là bản thân có được những khoảng không gian, thời gian riêng dành cho bản thân, để trải nghiệm về chính mình.
– Chẳng ngán việc người ta kêu “ế” nếu chưa chồng hay vắng bóng người yêu. Gái lên 3… suy nghĩ hơi khác, không còn dễ xiêu lòng bởi những đong đưa, chiều chuộng, không thấy quá thiếu thốn vì không có ai đó bên cạnh, ngó trai đẹp như nhìn một bức ảnh, xem một bức tượng đẹp, và chỉ đơn giản là tận hưởng cuộc sống của một kẻ độc thân vui tính, kiên nhẫn chờ cái duyên gặp một người khiến mình đủ tin tưởng, đủ yêu thương.
– Tìm kiếm một cuộc sống an nhiên, tự tại và không dễ chấp nhận bó buộc bản thân trong những khuôn khổ. Họ mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình, phản biện những điều cảm thấy không phù hợp, chăm sóc bản thân hơn và tuyệt nhiên không dễ để người khác điều khiển cuộc sống của mình. Họ tìm kiếm những trải nghiệm tinh thần, họ trân trọng những mối quan hệ chân thành, chân tình.
enjoy
Gái lên 3… bước sang giai đoạn hai của chặng đường 60 năm cuộc đời, thấy có trách nhiệm phải sống sao để đời mình không trôi qua một cách lãng xẹt, bỏ xuống dần những ngu ngơ, chia nhỏ những điều muốn làm, cần làm để thực hiện từng bước một và cảm thấy may mắn khi tỉnh dậy khỏe mạnh mỗi sớm mai. 🙂
Vui nhé, cô gái lên 3… 😉
Huế, 06.08.2017