Tạp 02

Trong cuộc sống, có những điều đã qua đi không thể nào trở lại. Ví như, chuyện tình thơ ngây như phim ảnh của những ngày xưa, ví như thứ tình bạn trong trẻo không tính toán của ngày đi học, ví như một người thân đã từng khỏe mạnh sống cạnh bạn… Nếu liệt kê những cái ví như ra cho đến tận cùng thì có lẽ cả năm ngồi FB cũng chưa viết xong cái note này đâu hè. 🙂

Cũng có lẽ như ai đó đã nói, người ta thường chỉ ý thức được giá trị của một con người, một đồ vật khi đã mất đi. Nên phải chăng vì thế mà những cái đã qua đi kia lại càng trở thành thứ bảo vật ám ảnh mãi trong lòng mỗi người, nhất là khi con người ta rơi vào cảnh giông tố hay trái gió trở trời. Kiểu như, tìm được một anh chàng đạt tiêu chuẩn 5 sao mà tình cảm vô cùng í ẹ thì lại tiếc hoài mối tình ấm áp trẻ con ngày nào; sống giữa lòng người khó đoán thì lại nhớ mãi những người bạn vô tư ngày thơ; bị dòng đời vùi dập mới càng nhớ thương người thân thương nào đó đã từng chở che, yêu thương ta vô điều kiện… Càng không thể tìm lại những điều quý giá, lại càng muốn níu giữ quá khứ và càng tự trách bản thân về nhiều điều.

“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Nếu ngày xưa những cái có được tưởng là mãi mãi, ta vô tình lướt qua cuộc sống và trách cứ mọi người, thì ngày nay khi đã nếm được mùi mất mát trong cuộc đời, ta mới thấm cái vị đắng nơi đầu lưỡi, vị cay trên khóe mắt, vị chát chúa trong lòng và một lúc nào đó rồi cũng tự nhận ra nên nhìn lại chính mình.

Vẫn có những khoảnh khắc trong hành trình vội vã, ta có ước muốn “giá như…” để được nói lại, làm lại, sống lại và sửa sai nhưng rồi cũng tự vỡ mộng nhận ra cỗ máy thời gian của Đôrêmon cũng chỉ tồn tại trong truyện tranh. Để trưởng thành, ta phải dũng cảm đối diện với thực tại, với những sai lầm cũng như vùng tối tăm của bản thân và sau cùng là biết bao dung cho ta, cho người và cho đời.

Sự thứ tha nói dễ không dễ, nói khó cũng chẳng phải khó. Nó không đơn giản là “không sao”, “đừng bận tâm”, “tôi hiểu mà”, nhưng cũng không khó kiểu “bắt thang lên hỏi ông trời”, mà cần sự cảm thông sâu sắc và việc buông xả hoàn toàn những bực dọc, giận dữ chất chứa trong lòng. Buông được thì sẽ nhẹ, xả rồi sẽ trôi. Việc nghe tưởng dễ nhưng người đời thường đa số lại muốn chọn đường khó mà đi chớ mấy ai chịu đi đường thẳng. Nhiều khi cứ phải loanh quanh một vòng, làm tình làm tội nhau một đời mới nhận ra ta đã lãng phí cuộc sống này biết bao nhiêu…

Làm khổ người cũng chính là làm khổ mình. Kiểu như khi mình mắng chửi ai đó thì tai mình phải nghe đầu tiên, khi mình bực bội ai đó thì cũng trước hết tự khiến mình ăn không ngon, ngủ không yên. Nhưng ít khi ta tự nhận biết được điều đó và thường chọn cách đổ lỗi cho lòng đời dối gian làm khổ ta.

Cuộc sống – không phải là một trò chơi kéo dài mãi mãi, cũng chẳng phải là canh bạc bắt buộc phải có người thắng- kẻ thua. Biến cuộc đời thành những vũ đài, thành những chiến trường rồi một ngày đời ta bốc lên mùi tanh tưởi của những cuộc chiến. Gươm giáo không có mắt và cũng không ai là mình đồng da sắt, chẳng thể nào ta tránh được những tổn thương cho mình và đối phương khi cứ đâm đầu vào những trận chiến không đầu không cuối, không nhỏ không to, không đúng cũng chẳng sai (vì ai ai cũng đều có lý).

Vậy chi bằng, cứ khe khẽ hát, khe khẽ cười, khe khẽ thở để ngắm nhìn cuộc sống, mở lòng hơn và sống trọn vẹn với hiện tại. Tìm về những điều tốt đẹp đã có ở quá khứ để bao dung hơn cho nhau thì hiện tại. Nhìn về những gì mong đợi ở tương lai để yêu thương và hết mình hơn với hôm nay. Được vậy, có lẽ mai mốt già đi đỡ day dứt về tuổi trẻ, có được thêm vài mối quan hệ thâm giao và tìm được những niềm vui đích thực giữa nhân gian. Và sống thế, có khi đời cũng sẽ đỡ phí đi đôi ba phần. 🙂

Mong người cứ cười vui và đời vẫn đẹp tươi một cách chân phương vậy thôi, ^_^!

HCM, 15.12.14
Advertisements

Tạp 01

Một đêm gõ gõ bàn phím mần (vài) việc, tâm trí miên man nhìn về quá khứ, tính về tương lai, tui bỗng ngẫm được rằng…

Tuổi đời già hay trẻ không nằm ở độ tuổi mà ở cách chúng ta nhìn nhận về tuổi của chính mình. Khi ta cho rằng mình đủ lớn, đủ khôn, đủ già và tâm niệm những người trẻ tuổi hơn phải đối xử với ta như là người trên, khi ấy chúng ta già thiệt rồi. Chỉ có sự nhiệt huyết, tinh thần cầu tiến mới khiến chúng ta luôn tươi trẻ trong cuộc sống “Trường Giang sóng sau xô sóng trước”.

Một người có thể khiến người khác khiếp sợ bằng quyền uy, vị trí, lợi ích hoặc những sự đe dọa. Nhưng để có thể khiến người khác tôn kính và nể trọng thì chỉ có thể là năng lực thật và nhân phẩm của chính họ.

Khi là người chủ động giản hòa, xin lỗi trong một rắc rối nào đó, điều đó không có nghĩa chúng ta là người dưới cơ mà là người coi trọng mối quan hệ đó – điều chúng ta đã đặt trên cái Tôi thiệt bự của chính mình.

Yêu thương khác với chiếm hữu. Khi yêu thương, chúng ta lắng nghe tâm tư, mong muốn, đứng trên vị trí đối phương để thấu hiểu cho những hành xử của họ. Khi chiếm hữu, chúng ta muốn đối phương phải luôn nghe theo mọi sự sắp đặt và mong muốn của chúng ta, bất chấp cảm xúc của họ thế nào. Yêu thương đem lại sức mạnh, là chỗ dựa cho một mối quan hệ. Sự chiếm hữu gieo mầm cho những mỏi mệt ngấm ngầm về tinh thần.

Cơ hội có ở khắp mọi nơi nhưng chúng ta có đủ nhạy để cảm nhận và dấn thân? Thành công không đến một cách ngẫu nhiên, nó chỉ chào đón những người đã sẵn sàng đón nhận và chấp nhận “trả giá” cho điều mình đam mê.
Đôi khi chúng ta ăn một món ăn không phải vì nó bổ béo, mà đơn giản vì nó cứu rỗi chúng ta khỏi sự hành hạ của một cơn đói. Đôi khi chúng ta chấp nhận một điều mới không phải vì chúng ta thích thú, mà vì bởi nó là một phần của cuộc sống trần trụi.

Những tình cảm càng bóng lộn về hình thức, càng phải tốn nhiều công sức để gìn giữ hình ảnh như những điều đã tung hô. Những mối quan hệ bền chặt không cần nhiều lời, chỉ có sự lắng nghe, quan tâm, tin tưởng, tôn trọng và thẳng thắn.

Thỉnh thoảng trên đường đời ta có thể gặp một vài người khó ưa. Có khi ta ước rằng họ xuất hiện ít ít thôi trong tầm nhìn của mình để ta có thể nhẹ nhàng cất bước, nhưng một ngày khi họ chợt biến mất hoặc không còn “làm phiền” ta nữa, ta có sự yên tĩnh hằng mong ước nhưng lại thấy thấy trống ở một góc nhỏ nào đó. Hóa ra con người ai cũng có trái tim và ai cũng có một ý nghĩa nhất định trong đời sống của người khác.

Có lúc chúng ta muốn buông, nhưng không nỡ để rồi sau đó ôm ấy sự chán chường cho chính mình. Có lúc chúng ta đau vì đã buông, tưởng rằng sự đau ấy sẽ là mãi mãi nhưng thời gian sẽ giúp ta ổn thôi, vào một ngày đẹp trời nào đó… 🙂

Giấc ngủ cứu rỗi rất nhiều thứ. Cứ ngủ một giấc thật sâu, sáng mở mắt ra sẽ là một ngày mới! 😉

HCM, 16.11.2015

Tạp :-)

– Em có người yêu chưa H?

– Dạ, lai rai.

– Lai rai??? (câu comment thường ăn theo sau đó là “Lần đầu tiên anh/chị mới nghe nói yêu đương mà lai rai đấy!” ^^)

– Dạ.

– Vậy tính khi nào mới chịu vào món chính đây?

– Dạ, cái đó thì tùy duyên ạ.

– Nhanh nhanh “chốt hạ” đi em nhé, cho yên tâm.

– Hí hí, dạ, em sẽ cố ^^

Đây là mẫu đối thoại quen thuộc khoảng hơn 1 năm trở lại đây. Tình hình là mình biết nhiều người đang lo thay cho mình lắm, bởi thấy mình mãi chưa động tĩnh gì, cũng lâu rồi chưa chịu dắt ai ra mắt trong khi bà con nơi nơi cùng trang lứa thì không con 1,2 đứa thì ít ra cũng đang có đôi có cặp đuề huề. Cứ hễ nhận được điện thoại của mẹ hay là lễ, Tết gì về nhà là y như rằng câu hỏi thường nghe là “Có tin gì mới chưa?”. Câu trả lời thì xét về bản chất không đổi, chỉ có là khác về hình thức mà thôi… 🙂

Đợt này quay trở lại làm việc nhiều với viết lách, văn chương mới thấm cái nỗi “Khi yêu cảm xúc nó tràn trề”. Kể ra hồi trước khi còn chơi blog 360 thì mỗi ngày tối thiểu 1 bài là chuyện nhẹ như phỗng (bởi yêu – thương không hề thiếu). Xúc cảm, câu chữ thì lai láng khỏi cần bàn (giờ mỗi lần đọc lại bài viết của những ngày xưa nhiều khi cũng chợt thốt lên “Quái, sao hồi đó viết hay thế?”). Thế là quyết tâm tìm lại phong độ bằng cách cho trái tim được nới lỏng ra một tí. Thi thoảng lang thang cảm sốt cũng chẳng sao, chỉ hy vọng nó nhanh tìm thấy nguồn cảm hứng bất tận xưa kia. ^^

***

Hệ quả thường gặp của việc những đứa trẻ đang bị kìm kẹp bỗng được thả tự do là chúng sẽ sa đà chơi quên cả thời gian hay thậm chí là quên cả những việc đang chờ chúng làm. Thẳng thắn mà nói thì trái tim cũng là một đứa trẻ còn non dại ở nhiều khía cạnh nên chuyện bỗng dưng bần thần không biết rẽ lối nào khi được trao quyền “tự do” cũng là điều dễ hiểu. Thế là có những lúc xao động, có những lúc nghĩ suy, có những lúc tâm hồn treo ngược cành cây, có những lúc ngập ngừng e thẹn,… Chao ôi, thiệt là phiền toái nhiều kiểu lắm cơ! 🙂

Nếu nói khi một cô gái có cảm tình với một ai đó, cô ấy trở nên “nguy hiểm” quả cũng không sai. Đáng tiếc là, ở cái khoảnh khắc quyết định có dám trở nên nguy hiểm không thì cô gái lại ngập ngừng níu trái tim lại, lặng lẽ thu mình về quan sát. Thì ra cô ấy không thích biến mình thành kẻ nguy hiểm, mà ở một góc độ nào đó, muốn tôn trọng sự tự nhiên, cho dù điều này ẩn chứa một rủi ro là cô ấy có thể đánh mất cơ hội giữ được cho mình một chàng trai tử tế. ^^

 

***

Cảm xúc là một thứ kỳ lạ. Người ta có thể giữ mình băng giá trong cả thiên niên kỷ phút giây, ấy vậy mà có thể tan dịu đi trong khoảnh khắc khi cảm nhận được sự ấm áp thật sự. Sự ấm áp có thể đến từ thói quen, từ lòng tốt chứ không hẳn là phải cứ có tình cảm gì với nhau. Ấy vậy mà xúc động thì vẫn cứ là xúc động, trân trọng thì vẫn cứ là trân trọng. Đôi khi trái tim con người ta chợt kết nối với nhau chỉ trong tích tắc ấy thôi (dù sau đó có thể chẳng có bất cứ níu giữ gì đặc biệt) cũng đủ khiến cho đời sống tâm hồn thêm phong phú cảm nhận, thêm giàu có về xúc cảm hay thêm vui vẻ hơn khi nhìn ngắm thế giới xung quanh. 🙂

Cảm xúc cho con người ta hy vọng, mơ tưởng và cả tưởng tượng. Có thể cảm xúc chưa chín đến độ viết thành thơ nhưng ít nhất cũng khiến cho một ai đó thêm bận rộn trong những cơn mơ nửa say nửa tỉnh. Hàng ngàn dấu hỏi rồi dấu cảm thán, hàng trăm dấu hai chấm rồi thêm vài chục dấu chấm lửng, ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra và khi nào thì những giấc ngủ chập chờn sẽ biến mất. Nhưng có quan trọng lắm không khi mục tiêu đặt ra là để kiểm chứng trái tim hãy còn biết đập, dù nhẹ thôi cũng đã đủ khẳng định sự sống âm ỉ của nó. ^^

***

Thích thì chưa tới, yêu thì hãy còn quá xa vời. Hay là, thôi thì vẫn cứ bình yên – như giờ vậy thôi… 🙂

TP.HCM, 08.12.2013