Những khi một mình…

Những khi một mình…

… xem phim các thể loại: gặm nhấm câu chuyện của nhân vật để hòa mình vào cuộc sống của họ và thỏa sức cho trí tưởng tượng bay nhảy

… nghe nhạc không lời: để thứ âm thanh êm dịu lấn át mọi suy nghĩ, chỉ có sự cái “phiêu” theo những trầm bổng của giai điệu

… viết note: dùng câu chữ để gọi tên cảm xúc, suy nghĩ, trăn trở, lấy hết những điều ưu tư ra khỏi người

.. đọc truyện (đặc biệt là tiểu thuyết): để cảm, đồng điệu sâu hơn cái ý tưởng, tinh thần của tác giả muốn gửi gắm (vì có lẽ khi viết những tác phẩm này người tác giả đó cũng … chỉ một mình)

… nghiên cứu một vấn đề gì đó: đây là thời điểm có thể tập trung cao độ & trở nên thông minh đột xuất, có thể cho ra đời những ý tưởng điên khùng/sáng tạo nhất

… đọc lại blog cũ/ xem hình: những kỷ niệm đẹp sẽ là liều thuốc động viên tinh thần rất tốt để tiến lên

… nhắn tin phá bĩnh: tìm số của một chiến hữu thân thiết nào đó, nhắn tin tỉ tê “tự nhiên nhớ mày quá!” và sau đó là hàng tràng tin nhắn kể lể

… đi shopping: chính xác là vào những khu mua sắm đông người để ngắm người, ngắm hàng hóa. Vẻ đẹp của người/hàng hóa lúc đó trở nên rõ ràng nhất

… đi ngủ sớm: đây thường là những giấc ngủ dài và sâu, sau khi ngủ dậy chỉ cần ăn một bữa no nê là sinh lực/tinh thần lại trở nên dồi dào hơn bao giờ hết

Những khi một mình… không phải là những khi bên cạnh không có ai mà là lúc cảm thấy mình còn nhỏ bé ^^

02.06.2011

Một mình ^^

Khuya,

Thứ cảm giác một mình khiến mình có cơ hội nhìn lại & suy nghĩ, về nhiều thứ!

“Mình có đang cô đơn không?”

– Câu trả lời trước đây: “Dù tớ chưa có người yêu nhưng tớ luôn có những người yêu tớ xung quanh nên tớ không cảm thấy cô đơn”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Cô đơn đến phát điên”

– Câu trả lời hiện tại: “Cô đơn nhưng không cô đơn” ^^

“Mình có đang bị ảnh hưởng không?”

– Câu trả lời trước đây: “Nhiều lắm”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Không”

– Câu trả lời hiện tại: “Có nhưng chủ động và tự nguyện” ^^

“Mình có phải là chính mình không?”

– Câu trả lời trước đây: “Có nhưng không chắc”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Hoàn toàn không”

– Câu trả lời hiện tại: “Là chính mình hơn bao giờ hết” ^^

“Mình có sợ bị tổn thương không?”

– Câu trả lời trước đây: “Rất sợ”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Sẵn sàng chấp nhận”

– Câu trả lời hiện tại: “Vì sao phải cảm thấy tổn thương?” ^^

“Mình có sẵn sàng đối diện với sự phản đối của xung quanh?”

– Câu trả lời trước đây: “Để tớ cân nhắc đã”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Tớ đang tập đối diện”

– Câu trả lời hiện tại: “Họ đang phản đối tớ à?” ^^

“Mình lấy chồng chứ?”

– Câu trả lời trước đây: “Khi mình đã có nền tảng vững chắc (kinh tế, sự nghiệp, trải nghiệm,…)”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Khi tìm được chú rể”

– Câu trả lời hiện tại: “Ngay khi mình thực sự muốn điều đó” ^^

“Mình có ngại yêu không?”

– Câu trả lời trước đây: “Cho người ta cơ hội cũng chính là cho mình cơ hội”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Tớ vẫn chưa thể quên.”

– Câu trả lời hiện tại: “Đó là 1 thứ cảm xúc tuyệt vời, vì sao phải ngần ngại?” ^^

“Mình đã lường trước tương lai của những việc đang làm chưa?”

– Câu trả lời trước đây: “Tớ không muốn bị thất vọng”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Để tớ suy nghĩ thêm”

– Câu trả lời hiện tại: “Tớ đang hình dung về nó và lên phương án quản trị các rào cản” ^^

“Mình sẽ không hối hận chứ?”

– Câu trả lời trước đây: “Đã hết lòng với điều đó thì không có gì phải hối hận”

– Câu trả lời cách đây 1 thời gian ngắn hơn: “Đáng lẽ nên cân nhắc nhiều hơn trước khi quyết định”

– Câu trả lời hiện tại: “My choice, my life” ^^

Có cảm giác mình đang thay đổi. Có cảm giác thanh thản hơn và được sống một cách có ý nghĩa hơn rất nhiều. Có cảm giác… thật đã! 😉

Enjoy >:D< >:D< >:D<

19.06.2011

Tận cùng nỗi sợ hãi

Thông thường con người ta có nhiều nỗi sợ, có những nỗi sợ có tên và không tên. Theo kinh nghiệm và những gì đã trải qua thì mình nghĩ nỗi sợ đó đến từ những điều mình không biết và cũng chính vì vậy mà cảm giác không nắm bắt được đã làm mình sợ hãi.

Khi đứng chênh vênh trước 1 cái vực sâu, nhìn xuống sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ độ cao, có người gọi là sợ chết, nhưng chính xác là mình sợ bởi mình không biết được cái gì đang chờ mình ở dưới cái vực sâu thăm thẳm kia.

Khi đứng trước việc quyết định 1 vấn đề quan trọng, đối diện với nó cũng sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ không đủ nguồn lực, sợ không đủ căn cứ, sợ bị phản đối, sợ bị thất bại. Nhưng chính xác là mình sợ vì không biết cái quyết định đó có thật sự xuất phát từ bên trong con người mình không hay đang chịu ảnh hưởng của bên ngoài mà không hề hay biết.

Khi đứng trước 1 người mình yêu thương, họ ngay trong tầm tay, tầm mắt cũng thoáng thấy sợ hãi – mơ hồ nhưng chắc chắn tồn tại. Có người gọi là sợ mình sẽ không được thương yêu, sợ sẽ bị cho ra rìa, sợ rồi đây họ sẽ quên mình, hay họ sẽ bỏ rơi mình. Nhưng điều mình sợ là cái giây phút được thấy họ, được cảm thấy sự tồn tại của họ, được nhìn ánh mắt, nụ cười, lắng nghe tiếng nói của họ,… sẽ sớm chấm dứt đâu đây.

Khi đứng trước 1 con người, cũng sẽ có một nỗi sợ. Có người gọi là sợ nhìn sai người, sợ “bị dụ”, sợ đặt niềm tin sai chỗ, sợ bị phản bội. Nhưng điều mình sợ là mình không đủ chân thành, tin tưởng và bao dung dành cho con người đó để hiểu họ, cảm thông cho họ và chấp nhận con người họ như họ vốn có, sợ sẽ làm họ tổn thương.

Những nỗi sợ làm chính ta tự bó hẹp mình trong những rào cản, làm ta không dám yêu thương và mở lòng… Những nỗi sợ làm ta không được sống hết & sống đúng với chính mình… Những nỗi sợ giam hãm ta trong cái mong muốn ích kỷ.

Một ngọn lửa có thể dễ dàng được phát hiện và bị dập tắt nhưng những tàn tro thì sẽ còn mãi âm ỉ âm thầm. Mỗi người sẽ chôn giấu mãi những nỗi sợ hãi cho riêng mình và đối diện cuộc đời, con người với những câu hỏi không tìm ra lời giải đáp…

Tạm biệt nhé,

24.06.2011

“Không ngừng tìm kiếm!” ;)

 Nếu bạn hỏi, ước mơ của tớ là gì, tớ có thể nói say sưa 1 ngày (nếu bạn đủ sức nghe) bởi vì tớ là người tham lam lắm, ước mơ của tớ to nhỏ, lớn bé, xa gần, sự nghiệp, yêu đương gì cũng có cả ^^. Hôm nay tớ sẽ viết, một góc nhỏ thôi trong cái kho tàng những ước mơ đó của tớ – tài sản quý giá của một cô bé hay mơ mộng và hát ca “Em có một ước ao, em có một khát khao”

Cái hồi còn là học sinh cấp 3:

Tớ trăn trở giữa những ước mơ: trở thành một cô giáo dạy Hóa (vì tớ rất thích chia sẻ với những người khác và yêu môn Hóa), trở thành một dược sĩ (vì tớ sẽ có thể bán thuốc giá tốt hơn cho những người khó khăn, tớ sẽ trang bị một tủ thuốc vĩ đại cho nhà mình để không còn ai phải lo bệnh tật nữa hết), trở thành một nhà văn (vì tớ thích viết & lắng nghe hơi thở của cuộc sống), trở thành một người giàu có (vì tớ nghĩ khi tớ giàu thì sẽ giúp được nhiều người lắm í, rồi còn có thể làm từ thiện nữa),… Nói chung là búa xua ước mơ. Ước mơ nào cũng đẹp, cũng thích cả.

Đến một ngày đọc “Cha giàu cha nghèo”, không hiểu sao nhớ mãi 1 cái câu trong cuốn sách đó, đại ý là để thành công trong tương lai, có 2 nghề cần phải biết là Quản trị kinh doanh và Marketing. Tớ thay đổi cái một suy nghĩ, hình thành cái quyết tâm phải chinh phục cho được 2 “bạn” nì. Quyết định sẽ phải thi và vào được khoa Quản trị kinh doanh – Đại học Kinh tế HCM (vì tớ search được đây là khoa dạy về Quản trị kinh doanh đầu tiên của VN, nên tớ yên tâm hơn về giáo trình & giáo viên giảng dạy ^^). Dù gia đình phản đối nhưng tớ vẫn cắn răng cắn lợi giở trò “lừa đảo” để thi cho bằng được và đậu vào trường, vào khoa như mong muốn.

Cái hồi còn là Sinh viên:

Ngồi trên ghế giảng đường, học Quản trị kinh doanh lại tiếp tục đứng trước các lựa chọn sẽ đi chuyên sâu theo con đường nào: Marketing, Nhân sự, Kinh doanh, Tài chính hay Sản xuất. Theo Tài chính cũng thích (vì máu kinh doanh Tiền mờ). Theo Nhân sự cũng khoái (vì máu làm việc với con người). Theo Marketing cũng mê (vì thích các ý tưởng kết nối khách hàng đến sản phẩm),… Nói chung là tiếp tục rối.

Thời điểm đó cũng bắt tay làm 1 dự án khởi nghiệp về Giáo dục. Chạy một đoạn cho no nê rồi cuối cùng ngậm ngùi dừng lại vì phát hiện ra mình & đồng bọn chưa sẵn sàng cho nó. Hẹn ngày tái ngộ trong tương lai….

Cái hồi còn đi làm:

Đùng một phát, mới thực tập xong thì bị một đại ca “dụ dỗ” vào làm. Bắt đầu ở vị trí PR, viết lách và chăm sóc khách hàng. Sau đó tiến tới biên tập nội dung website, viết bài cho nội san. Rồi tiếp tục là đối ngoại, Marketing, sự kiện,… Thành ra vị trí nào cũng được thử sức và nắm bắt được cái công việc chính trong mảng đó là gì. Rốt cuộc trở thành 1 trợ lý không chính thức của Sếp. Nhưng quái một cái là vẫn chưa biết mình thật sự giỏi gì, thật sự muốn gì???

Tiếp tục thử sức ở công ty thứ hai, có liên quan đến Giáo dục – Một trường dạy nhảy và khiêu vũ. Sở dĩ lựa chọn điểm đến này là vì mình quan tâm đến cách vận hành của 1 trường học (giai đoạn đầu), cách dạy và triết lý giáo dục của nó. Tham gia ở vai trò vận hành chung, học hỏi được nhiều điều. Cũng từ đây dần dần tớ bắt đầu nhận ra những việc mình có thể làm tốt nhất và cái đam mê ngâm cứu con người cũng như niềm tin vĩ đại vào năng lực con người. Một ước mơ sâu thẳm nào đó lâu giờ ngủ yên bắt đầu lồm cồm thức dậy, cựa quậy mãi không yên – Giấc mơ làm giáo dục.

Cái hồi giờ:

Bỏ lại tất cả ở đằng sau: một công việc ổn định, một vị trí tốt, một nhịp sống nhẹ nhàng để bắt đầu dấn thân vào con đường cam go – Con đường khởi nghiệp. Con đường mà mới nghe xong đã không ít người can ngăn: “em chưa đủ kinh nghiệm”, “em chưa đủ nguồn lực”, “em chưa đủ mạnh mẽ để chịu đựng thất bại”, “em còn nhiều thời gian mà không việc gì phải nôn nóng”, “em là con gái, hãy chọn một con đường phù hợp hơn”… Vẫn quyết định làm và đang làm.

Giấc mơ Giáo dục ngày nào đã mở qua một trang mới và viết tiếp một cách nghiêm túc hơn. Đã rõ ràng hơn về điều mình mong muốn và cái lộ trình sẽ đi. Con đường “Khai phá bản thân” còn một lô lốc chông gai phía trước đó. Vẫn sẽ đi vì có một động lực mạnh mẽ từ giấc mơ đó thúc đẩy, nó không phải chỉ là sự cam kết với bản thân, với lời tuyên bố mà trên nữa đó là một thứ tình cảm mãnh liệt khiến mình yêu vô cùng những việc đang làm và tin tưởng vào hành trình đang đi.

Một đứa nhỏ loắt choắt và hay cười hihi, luôn đi ngược lại với mong muốn, kỳ vọng của gia đình từ lúc chọn trường để học, chọn công ty để làm, chọn con đường tương lai để tiếp tục đã khiến không ít người lo lắng và lo ngại. Giờ đây vẫn còn đó những áp lực, những khó khăn không thể gọi tên đang chực chờ. Ừ, nhưng con bé đó vẫn đang đi, dù đôi khi chỉ một mình nhưng không hề cảm thấy cô độc…

Hãy tiếp tục tìm kiếm: Tìm kiếm bản thân nếu chưa hiểu về chính mình; Tìm kiếm đam mê nếu vẫn còn trăn trở; Tìm kiếm ước mơ của mình nếu vẫn còn mơ hồ; Tìm kiếm con đường phù hợp cho mình giữa muôn vàn lựa chọn;… Có lẽ “không ngừng tìm kiếm” là sứ mệnh, chức năng thiêng liêng nhất của con người. Đó là cội nguồn của những sáng tạo, những đột phá cho thế giới tốt đẹp hơn hay đơn giản là hành trang để đi đến cùng với giấc mơ – giấc mơ của chính mình!

25.6.2011