Bạn MUỐN gì?

Đọc sách thấy có rất nhiều phương pháp để thay đổi con người, đại ý xoay quanh “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi” (cách nghĩ, cách làm, thói quen,…)
Lên google search cũng thấy có không ít chương trình học liên quan.
Nhưng điều tớ trăn trở: Dù có hàng trăm, hàng ngàn cách để thành công, để giàu có hơn nhưng bạn đã thực sự là chính mình, đã thực sự hạnh phúc khi làm theo các công thức, phương pháp đó?
Câu hỏi “Tôi là ai?” đã nghe mọi người nói rất nhiều, nhưng “Tôi muốn gì, thực sự muốn gì?” thì hình như chính bản thân mỗi người đôi khi vẫn còn đôi chút băn khoăn.
Bạn sẽ/đang/đã làm thế nào để biết “Bạn MUỐN gì?” ?
Dưới đây là một số chia sẻ được thu thập đáng chú ý: (xem thêm tại đây)
@Hồng Cẩm: thông qua trải nghiệm để khám phá ra mình thật sự muốn gì.
@Trần Thế Công:
“Muốn” có thể là đòi hỏi của lý trí, của cảm xúc hay của bản năng. Nhưng để biết mình thực sự muốn gì, thì cần phải hiểu được, nhận thức được, hình dung được và hệ thống hóa được tất cả các dạng nhu cầu mà mỗi con người có thể gặp được trong cuộc sống.Tất nhiên, chúng ta không thể đợi đến già để biết được mình muốn gì nhất. Thế nên, chúng ta có thể làm những việc sau để rút ngắn thời gian hiểu về những cái “muốn” ở một cuộc đời

1. Thường xuyên lắng nghe nhu cầu của cơ thể, của cảm xúc, của lý trí mình.
2. Tìm cách hiểu và đồng cảm với những người xung quanh, càng nhiều tầng lớp, càng nhiều thế hệ, càng nhiều hoàn cảnh càng tốt.
3. Xem phim hoặc đọc thật nhiều tiểu thuyết cổ điển, kinh điển để hiểu suy nghĩ, tình cảm của các nhân vật. Các tác phẩm dạng này luôn đưa ra được những dạng cảm xúc điển hình nhất.
4. Tưởng tượng. Tưởng tượng không bao giờ là thừa. Tưởng tượng về những gì mình muốn đạt được và thử nghĩ xem, khi đã đạt được nó rồi, mình sẽ hạnh phúc đến đâu.
5. Cố gắng tách bạch, phân loại, và hệ thống hóa các loại nhu cầu. Xếp chúng thành các thang bậc, tìm ra các đặc trưng, chỉ ra những nguồn lực để mưu cầu nó, và những nguồn lực mà nó mang lại, cả về vật chất cũng như tinh thần.
6. Tìm ra sự thống nhất và liên kết hữu cơ giữa chúng để hạn chế rủi ro do phải đánh đổi giữa những nhu cầu.
7. Vẽ ra một tháp nhu cầu cho riêng mình. Trong cái tháp ấy, chỉ ra một nhu cầu mấu chốt mà mưu cầu được nó sẽ mang lại nhiều nhất những nhu cầu còn lại. Phát biểu rằng tôi muốn thứ đó.

@Tuấn Anh:
Có 2 cách:
1. “Action” thật nhiều để có nhiều trải nghiệm => khám phá bản thân; biết được “Tôi là ai”, “Tôi sẽ đi về đâu”
2. Đặt câu hỏi cho tiềm thức, vì cơ bản, mỗi con người sinh ra – đặc biệt là những con người có “tiềm năng lớn”, điều đã mang trong mình một sứ mệnh, hoài bão, ý nghĩa với cuộc sống rồi, và nó nằm trong tiềm thức, một trong những cách cơ bản nhất là sử dụng sức mạnh của hình dung, tưởng tượng để tìm ra nó. Ví dụ hãy tưởng tượng nếu bạn mất đi, mọi người rất thương tiếc bạn, mọi người sẽ nói bạn như thế nào, đã làm được điều gì?
@Bùi Huy:
Chắc chắn vẫn là phải qua trải nghiệm, phải luôn ý thức được việc mình làm, điều mình cần và muốn.

Điều mình muốn thì bao la lắm, nhưng điều mình cần cho cuộc sống thực tế thì lại rất đỗi bình thường. Cũng phải trải qua nhiều điều trong cuộc sống thì con người ta mới có thể nhận ra được điều mình muốn và điều mình cần. Không chỉ là qua những sự kiện xảy ra, qua những hành động mình thực hiện, mà còn phải qua cả việc mình tư duy, suy ngẫm lại về những gì mình đã từng trải qua, những bài học mình thu được và xem xét lại bản thân của mình.
 
@Anh Tuấn:
Câu trả lời cho câu hỏi “Tôi muốn gì” thường không xuất hiện khi bạn đang đắm chìm vào công việc, vào trào lưu, vào đam mê nhất thời. Những cái “muốn” đó có thể không phải là cái “muốn” của bạn mà là cái “muốn” của người khác mà bạn vay mượn để giảm bớt sự hoài nghi, mất phương hướng của mình.Điều mấu chốt ở đây không phải là “Action” nhiều hơn mà chính là “Stop All Actions”.

 
Câu hỏi tiếp theo được đặt ra là: trong một giai đoạn có các cái Muốn mâu thuẫn nhau thì sẽ giải quyết như thế nào? Làm sao để đánh giá mức độ quan trọng và sự ảnh hưởng đến cảm giác hạnh phúc của mỗi cái Muốn?
 
@Hiển:
– Cái Muốn mâu thuẫn với nhau thì chiếm phần lớn.
– Cái Muốn nào mạnh nhất sẽ chiến thắng.
– Cảm giác hạnh phúc của mỗi cái Muốn là không trọn vẹn, do vì cái Muốn này thì ta lại phải hi sinh cái Muốn khác. Và đây chỉ là cảm giác hạnh phúc tức thời.
– Cảm giác hạnh phúc thực sự, hay hối tiếc thực sự có thể tận lâu sau đó mới xảy ra
 
@Minh Hiệp:
Phân tích thứ tự các nhân tố tác động:
– thời điểm phát sinh nhu cầu
– vì sao phát sinh nhu cầu
– xác nhận đối tượng X đáp ứng nhu cầu
– vì sao là X mà ko phải Y hay Z
-…
 
Vẫn còn rất nhiều quan điểm và ý kiến xoay quanh câu hỏi này. Điều quan trọng không phải bạn trả lời câu hỏi được đặt ra như thế nào mà cần thiết hơn đó là tự đặt mình trong câu hỏi đó để tìm giải đáp phù hợp nhất cho bản thân. Có những cái Muốn nhỏ bé, giản dị và đời thực nhưng cũng sẽ có cái Muốn to lớn, lâu dài và mang tính lý tưởng. Dù là thực hiện và phấn đấu đặt được cái Muốn nào thì giải pháp ý nghĩa nhất vẫn là giải pháp mang đến cho bạn cảm giác Hạnh phúc “trên từng chặng đường đi” và sự thanh thản lúc sau cùng!

Tận cùng nỗi sợ hãi

Thông thường con người ta có nhiều nỗi sợ, có những nỗi sợ có tên và không tên. Theo kinh nghiệm và những gì đã trải qua thì mình nghĩ nỗi sợ đó đến từ những điều mình không biết và cũng chính vì vậy mà cảm giác không nắm bắt được đã làm mình sợ hãi.

Khi đứng chênh vênh trước 1 cái vực sâu, nhìn xuống sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ độ cao, có người gọi là sợ chết, nhưng chính xác là mình sợ bởi mình không biết được cái gì đang chờ mình ở dưới cái vực sâu thăm thẳm kia.

Khi đứng trước việc quyết định 1 vấn đề quan trọng, đối diện với nó cũng sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ không đủ nguồn lực, sợ không đủ căn cứ, sợ bị phản đối, sợ bị thất bại. Nhưng chính xác là mình sợ vì không biết cái quyết định đó có thật sự xuất phát từ bên trong con người mình không hay đang chịu ảnh hưởng của bên ngoài mà không hề hay biết.

Khi đứng trước 1 người mình yêu thương, họ ngay trong tầm tay, tầm mắt cũng thoáng thấy sợ hãi – mơ hồ nhưng chắc chắn tồn tại. Có người gọi là sợ mình sẽ không được thương yêu, sợ sẽ bị cho ra rìa, sợ rồi đây họ sẽ quên mình, hay họ sẽ bỏ rơi mình. Nhưng điều mình sợ là cái giây phút được thấy họ, được cảm thấy sự tồn tại của họ, được nhìn ánh mắt, nụ cười, lắng nghe tiếng nói của họ,… sẽ sớm chấm dứt đâu đây.

Khi đứng trước 1 con người, cũng sẽ có một nỗi sợ. Có người gọi là sợ nhìn sai người, sợ “bị dụ”, sợ đặt niềm tin sai chỗ, sợ bị phản bội. Nhưng điều mình sợ là mình không đủ chân thành, tin tưởng và bao dung dành cho con người đó để hiểu họ, cảm thông cho họ và chấp nhận con người họ như họ vốn có, sợ sẽ làm họ tổn thương.

Những nỗi sợ làm chính ta tự bó hẹp mình trong những rào cản, làm ta không dám yêu thương và mở lòng… Những nỗi sợ làm ta không được sống hết & sống đúng với chính mình… Những nỗi sợ giam hãm ta trong cái mong muốn ích kỷ.

Một ngọn lửa có thể dễ dàng được phát hiện và bị dập tắt nhưng những tàn tro thì sẽ còn mãi âm ỉ âm thầm. Mỗi người sẽ chôn giấu mãi những nỗi sợ hãi cho riêng mình và đối diện cuộc đời, con người với những câu hỏi không tìm ra lời giải đáp…

Liệu có cần thay đổi???

Trăn trở về câu hỏi “Tht s người ta mun thay đi không?”, sau khi mởtopic “Liu có cn thay đi” trên diễn đàn IPL, mình đã nhận được rất nhiều ý kiến có giá trị. Mình tổng hợp và post lên blog này để mọi người cùng tham khảo.
Khi nào thì s thay đi (1 con người) là cn thiết?

Sự thay đổi là cần thiết khi con người ấy không muốn/không thể ở nguyên vị trí nhưhiện tại. Chỉ có bản thân chủ thể mới xác định được lúc nào là cần thiết. Cái tác động đến sự thay đổi bản thân nhiều là do Môi trường. Chủ thể ít khi nhận thức được mình phải thay đổi nếu không có tác động nào đó vào chủ thể. Họ sẽ thay đổi khi nhận thấy sự bất ổn. Khi một người đã hài lòng và cảm thấy “an toàn” với nấc nhu cầu mong muốn của họ, họ sẽ không (hoặc rất ít) ý thức về sự thay đổi. Khi nhận thức việc thay đổi (tâm lý, tư tưởng, hành động) sẽ mang lại cho người đó hoặc: sức khỏe; hoặc tiền bạc; hoặc sự bình an; hoặc sẽ giúp người đó có 1 công việc tốt hay đôi khi chỉ đơn giản là để người đó tìm thấy niềm vui trong công việc và cuộc sống thì họ sẽ đặt lại vấn đề thay đổi.

Thay đổi là phần không thể thiếu của sự trưởng thành/tiến bộ. Tuy nhiên một điều quan trọng không kém là sự thay đổi chỉ có thể diễn ra khi người ta muốn thay đổi. Con đường, hoàn cảnh, xuất thân và khả năng của mỗi người rất khác nhau, nhưng nếu vấn đề không xuất phát từ chính họ thì cho dù có gợi mở thì điều cần thiết sẽkhông bao giờ được coi là cần thiết đối với họ. Một người thấy được sự cần thiết phải thay đổi thì họ sẽ bắt đầu tự đặt câu hỏi chính mình.

Nói về cách tác động vào môi trường để khiến con người thay đổi có các luồng ý kiến:
– Cần có tấm gương sáng (người thật, việc thật, hoặc nhưng câu chuyện nhỏ)
– Tạo môi trường
– Áp đặt sự thay đổi (kể cả sử dụng biện pháp mạnh)

Trong trường hợp chủ thể không muốn thay đổi, hoặc dùng chiêu “mưa dầm thấm đất”, “hữu xạ tự nhiên hương”, hoặc lựa chọn thời điểm “chín muồi”, hoặc gây áp lực (tư tưởng, tinh thần), hoặc tạm thời để lại đó để thay đổi những con người đang có nhu cầu, khao khát thay đổi. Lựa chọn phương cách nào là tùy thuộc vào đối tượng cần thay đổi, hoàn cảnh và nguồn lực của chính mình.

 
Khi nào thì biết mt người tht s mun thay đi?

Sự thay đổi thường đến sau khi người ta chịu một cú shock nào đó, hay trải nghiệm một điều gì đó, hay mong muốn cái gì đó hay đơn giản hơn, tiếp cận được với một ánh sáng nào đó.

Không có quy luật hay biểu hiện nào là cụ thể mà nó phụ thuộc vào từng cá nhân cụthể. Tuy nhiên có một số biểu hiện thường gặp ở những người đang thật sự muốn thay đổi:

– Người ta sẽ bắt đầu làm một việc gì đó như: nói lên mong muốn thay đổi của mình, nói nhiều đến dự định, ước mơ,… bắt đầu hành động (tìm hiểu cái mình muốn, tựvấn, nhờ tư vấn, đi học,…).

– Họ sẽ luôn đề cập (một cách ý thức hoặc vô ý thức) về điều đó mỗi khi trao đổi. Rất có thể dễ để nhận ra điều trăn trở của họ, bởi trong rất nhiều lần trò truyện sẽ có cùng một chủ đề họ muốn xoay quanh.

– Họ sẽ bắt đầu trăn trở và tự đặt những câu hỏi về chính mình và nhìn lại chính mình

 
Mt cam kết thay đi s được th hin như thế nào  mt người?

Công việc của người hỗ trợ/muốn giúp đỡ là giúp người cần thay đổi nhận ra mục đích, động lực của việc thay đổi. Sau đó, hãy để họ tự cam kết với hạnh phúc, với tương lai của họ. Điều này tùy thuộc nhiều vào ý chí và nỗ lực của cá thể.

Cam kết thay đổi thể hiện qua những hành động mới dựa trên tư tưởng, nhận thức mới. Cam kết được thể hiện yếu ớt hoặc mạnh mẽ ở một người. Điều này không phân biệt bằng hình thức thể hiện bên ngoài như hét to thì nghĩa là cam kết mạnh mẽ hơn. Nó, được thể hiện qua ánh mắt mạnh mẽ, nhìn thẳng, và những lúc mà cá nhân đó phải đối mặt với quyết định. Và cũng được thử thách qua thời gian. Cam kết sẽ có hai hướng: một là tiến lên bằng hành động thay đổi (quyết tâm), hai là quyết không chấp nhận hoàn cảnh cũ (kiên định).

Những người đang thay đổi bắt đầu nói về hành động. Họ thường có xu hướng nói hoặc nghĩ về những việc mình sẽ làm và cảm thấy thích thú mỗi khi được suy nghĩ vềđiều đó … Mỗi lần nhắc về điều đó là một lần những lời cam kết hành động được nhắc lại. Họ bắt đầu hành động và làm khác đi những gì họ đã làm. Hoặc làm tốt hơn, hiệu quả hơn những gì họ đang làm.

 
Nếu mt người đã không mun thay đi, mình có nên giúp h không?

Ai cũng cần giúp đỡ để thay đổi. Nếu giúp được, hãy cho họ một tấm bản đồ và động lực để đi.

Tất cả các vấn đề đều xuất phát từ chính họ, chúng ta chỉ là một nhân tố đối với họ. Đâu phải muốn người khác thay đổi thì họ sẽ thay đổi… Quan trọng là cách thực hiện. Hãy chia sẻ, lắng nghe và để người đó quyết định là nên thay đổi hay không. Việc đầu tiên cần thay đổi ở họ là mang đến cho họ ý thức cần thay đổi.

Với một người không muốn thay đổi thì chả giúp được ngay lập tức. Cái gì không muốn thì rất khó ép, tốt nhất là làm cho họ hiểu ra việc thay đổi là cần thiết. Có thểdẫn dụ họ mở rộng thế giới quan của mình bằng cách giới thiệu cho họ những hiểu biết mới, cho họ một cái nhìn rộng hơn hoàn cảnh hiện tại. Hoặc chỉ ra cho họ thấy họ đang ở đâu (mà có khi họ không biết). Khi ấy tự người ta sẽ có mong muốn thay đổi hay không. Vì một trong những nguyên nhân người không muốn thay đổi đó là cứ nghĩ cuộc sống nó chỉ có thế, mà không biết là có những khía cạnh khác, những môi trường hay cuộc sống khác nữa.

Để giúp một người thay đổi phải nhìn ra được họ đang mong muốn nấc nhu cầu nào không? Họ đã hài lòng với nấc nhu cầu đó chưa? (Nếu có thì hài lòng ở mức độ nào? Có muốn “tốt hơn” không?); rồi linh động dùng cách phù hợp. Còn không đủ thời gian để “nhìn” ra vấn đề của mỗi người thì chủ động định hướng họ. (phân tích tháp nhu cầu Maslow –> đánh trúng tim đen “tham – sân – si” của họ ^^).

Có những người không có khả năng nhìn nhận chính bản thân mình; cũng không biết mình có muốn/cần thay đổi không? –> Việc định hướng và tạo điều kiện cho họ tiếp cận + hòa nhập vào những môi trường (mà mình thấy họ nên hòa nhập) là cần thiết; Việc tiếp xúc với con người mới, môi trường mới thường sẽ tạo động lực để họ muốn “làm mới” mình, và khi họ đã muốn rồi thì có vô vàn cách để giúp họ thay đổi.

Ngoài ra, cũng cần lưu ý chưa chắc “sự thay đổi” nào cũng là tốt (và nên có); chưa chắc sự tác động nào cũng mang lại hiệu quả tích cực. Do đó, phải tác động đúng lúc, phù hợp và thuận theo tự nhiên.

 
Đ to ra hing thay đi tích cc, nên tác đng t nhng người đang khao khát mun thay đi (nhưng đang  tng nhn thc/mc đ gâynh hưởng đến người khác/v trí còn thp) hay tác đng vào nhng người có nh hưởng, uy tín (dù xác sut h mun thay đi mình chưa d đoán được)?

Thay đổi là một trạng thái đến từ bên trong trước. Nó yêu cầu người ta phải Ngộ ra hoàn cảnh của mình, Ngộ ra mong ước của mình. Nếu đến từ những lực hút bên ngoài thì đó không bền vững và mang tính mê muội.

Một số trường hợp thì tác động lên những người có ảnh hưởng, họ dễ nổi bật lên trên và là một tấm gương đối chiếu cho những người đang mong muốn thay đổi. Đó là một kiểu chiến lược. Tuy nhiên với đối tượng này có thể gặp nhiều khó khăn bởi thông thường họ sẽ chỉ nghe những người có ảnh hưởng và uy tín cao hơn họ.

Còn lại thì vẫn tác động và tạo hiệu ứng lên những người muốn thay đổi và những người cần thay đổi, chỉ ra cho họ cách hiểu về mình, hiểu về thế giới, giới thiệu cho họ các công cụ,… để họ có thể đi tới đích nếu muốn.

Dù tác động lên đối tượng nào, điều quan trọng là sự kiên trì và cái tâm mình dành cho họ. Nếu không đủ một bồ triết lý, hay là một nhà tư tưởng có sức truyền tải cao, thì hãy lấy những giá trị từ chính mình và những suy nghĩ chất chứa về họ để mong họ một phần nhìn ra vấn đề. Con đường ngắn nhất từ con người đến con người là “từtrái tim đến trái tim”. Cứ thẳng thắn chia sẻ lòng mình với những gì mình đã trải nghiệm, tự họ sẽ chọn con đường phù hợp với họ 🙂 Mỗi người đều có sự tác động nhất định tới người khác tùy vào nức độ quan tâm, khả năng ảnh hưởng nhưng dù sao, hãy cứ chia sẻ, dù bạn là ai. Hãy cứ quan tâm, dù người đó có thế nào đi chăng nữa…

Khi chưa đủ lực, hãy tập trung tác động đến những người bạn có thể tác động sau đó từ từ lan tỏa hiệu ứng, dần dần mở rộng đối tượng. (Khi bản thân đã đủ lực & có những đồng minh cùng chí hướng, hãy tạo ra một cuộc cách mạng. ^^)

“Đánh thức con rồng ngủ quên” (*)

(*) Xin mượn tên tập sách của các Thầy Phạm Đỗ Chí, Trần Nam Bình chủ biên để đặt tựa cho bài viết.

Bài viết này đáng lý đã phải hoàn thành hồi lâu, nhưng lần lữa mãi, phần tập trung cao độ cho thi cử, phần cảm hứng chưa “bốc”. Hôm nay lật giở các tài liệu đã ghi chú lại, đọc thấy nhiều điều thú vị nên muốn tổng kết với mọi người để chúng ta cùng học hỏi, thảo luận thêm. ^^

***

Phiên thảo luận “Kinh thương Việt Nam: Đánh thức con rồng ngủ quên” tại Diễn đàn Tinh hoa trẻ Việt Nam – YLF 2012 do chương trình Phát triển hạt giống lãnh đạo doanh nghiệp IPL tổ chức ngày 22/11 vừa qua tại Grand Palace (TP.HCM) đã thu hút sự quan tâm, chú ý của rất nhiều bạn học sinh, sinh viên đến từ các trường cũng như các cộng đồng trẻ đang hoạt động trên địa bàn thành phố. Tại phiên thảo luận này có sự góp mặt của Anh Đỗ Duy Thái (Chủ tịch Thép Việt Group), Anh Đặng Lê Nguyên Vũ (Chủ tịch Trung Nguyên Group) và Anh Võ Quốc Thắng (Chủ tịch Đồng Tâm Group) cùng hai đại diện của thế hệ trẻ là Anh Trần Ngọc Thái Sơn (CEO Tiki.vn) và Anh Trần Quốc Khánh (Biên tập viên HTV). Cuộc trò chuyện kéo dài trong 1 tiếng 30 phút dưới sự điều phối của MC Lê Nguyễn Kim Hải – Học viên IPL.

Việt Nam có phải là con rồng đang ngủ quên?

Mở màn cho phần thảo luận, Anh Vũ khẳng định một cách chắn chắn Việt Nam là Rồng bởi chúng ta là “con rồng cháu tiên”, nhưng là rồng nhỏ hay lớn, đực hay cái, ngủ hay thức, đang ở đại dương, ở ao hay ở ruộng là vấn đề cần xem xét. Chúng ta có “gen” rồng nhưng chưa trở thành Rồng. Một quốc gia vĩ đại thì cần có tinh thần sáng tạo, tinh thần chiến binh và tinh thần doanh nhân cao độ. Một quốc gia mẫu mực thì phải có nền kinh tế hùng mạnh, nền chính trị mẫu mực và nền giáo dục tiên tiến. Bản thân mỗi cá nhân cũng phải hội đủ tố chất của 5 “con”: Đại bàng (bay cao, nhìn xa), Sư tử (mạnh mẽ), Cú (thông tuệ, nhìn xuyên màn đêm), Cáo (khôn ngoan, linh hoạt), Sói thảo nguyên (tinh thần đồng đội, khả năng săn mồi). Ở góc độ quốc gia hay cá nhân, trước hết phải có ý thức muốn “đánh thức rồng”, giữ tinh thần lạc quan và không ngừng động viên nhau cùng phấn đấu. Muốn làm được những điều này thì chúng ta phải xây dựng và phát triển một tư duy độc lập cao.

Để thành công, Anh Thái cũng chia sẻ rằng chúng ta phải xuất phát từ nền tảng đúng. Đầu tiên là định hướng chiến lược, phải xác định một chiến lược dựa vào chính mình, phải đi trên chính đôi chân của mình để phát triển một cách bền vững. Tiếp đến là giáo dục, phải đào tạo được những con người có suy nghĩ độc lập và phải quen với văn hóa “nói ngược”, tôn trọng và chấp nhận sự khác biệt, xem đó là động lực để phát triển. Giải quyết được những vấn đề cơ bản này thì chuyện trở thành Rồng chỉ là vấn đề thời gian.

Như vậy, có thể thấy để “đánh thức” Rồng, theo góc nhìn của các Doanh nhân đại diện thế hệ đi trước, chúng ta phải có một tầm nhìn xa đặc biệt về giáo dục. Phải xem giáo dục như một cứu cánh, tự phản tỉnh, tự giáo dục chính mình. Đây không chỉ là câu chuyện mang tính quốc gia mà bản thân mỗi doanh nghiệp, mỗi tổ chức, mỗi cá nhân phải luôn nhắc nhớ, vận dụng, rèn luyện.

Các khách mời phiên thảo luận

 Những thuận lợi và thách thức của thế hệ trẻ

Anh Khánh – đại diện cho thế hệ trẻ – khẳng định hiện tại là cơ hội vàng của Việt Nam với tỉ lệ “dân số vàng” với số lao động trẻ gấp đôi số người phụ thuộc. Tuy nhiên một trở ngại lớn là dù cơ hội của giới trẻ hiện nay không thiếu nhưng đại đa số các bạn lại chưa có một định hướng rõ ràng nên dễ có cảm giác lạc lối.

Chia sẻ với phát biểu trên, Anh Vũ cho rằng sự bối rối của người trẻ là do chưa có tầm nhìn xuyên thế hệ, chưa xác định được sứ mệnh thế hệ của mình, bên cạnh kế thừa quá khứ còn phải biết hướng đến tương lai. Bản thân mỗi người phải có niềm tin “thiên mệnh”, phải trăn trở câu hỏi “Đất nước sinh ra để làm điều gì?”, “Hệ giá trị cốt lõi của chúng ta là gì?” để tìm lời đáp cho mình. Khi xây dựng được cái nền vững chắc như thế, các bạn sẽ tự tin vươn ra biển lớn.

Một đại diện khác của thế hệ trẻ – Anh Sơn cũng chia sẻ thêm, chúng ta đang thiếu tinh thần doanh nhân cao độ từ mỗi cá nhân (thực tế là tinh thần này của các bạn trẻ cao nhưng chưa tuyệt đối). Điều này có thể xuất phát từ văn hóa chúng ta còn thiếu sự tôn vinh cá nhân, mà trước hết là tinh thần tiên phong, dám thất bại nên chưa đẩy được tinh thần doanh nhân ở những người trẻ. Do vậy, thiết nghĩ nền giáo dục cần khuyến khích sự trải nghiệm, sự dấn thân, sẵn sàng thất bại và tôn vinh việc dám nghĩ dám làm.

Tinh thần doanh nhân thế hệ mới

Anh Thắng nhấn mạnh rằng mỗi thời điểm chúng ta lại có những điều kiện khác nhau. Điều kiện hiện nay thuận lợi hơn ngày trước rất nhiều nhưng đồng thời các bạn cũng phải đối mặt với một môi trường cạnh tranh khốc liệt hơn. Chính vì vậy, bên cạnh việc học tập nâng cao kiến thức, thế hệ trẻ cần phải va chạm thực tế nhiều hơn nữa để tích lũy kinh nghiệm. Chính trong sự tự trải nghiệm, mỗi bạn sẽ trưởng thành lên. Và một điều các bạn phải chuẩn bị tinh thần trước đó là bản thân doanh nhân là những người rất cô đơn, phải tự mình đối diện với nhiều điều và có những vấn đề, nỗi niềm không thể chia sẻ.

Anh Thái cũng cho rằng người thành công là những người chấp nhận rủi ro cao vì đam mê con đường mình đi. Người trẻ có thế mạnh này cùng với  tư duy đổi mới, sáng tạo. Dù vậy, các bạn cũng cần học thêm ở những người có kinh nghiệm đi trước để có cái nhìn rộng và xa hơn, để có trực giác nhạy bén hơn. Tuổi trẻ hãy còn thời gian để sai và sửa sai nên hãy nhảy vào những điều bạn đam mê. Và để thành công lớn các bạn phải đổ mồ hôi từ những điều nhỏ.

Đồng ý với quan điểm trên, Anh Vũ cũng khẳng định người khác làm được thì chúng ta cũng làm được và phải bắt đầu thay đổi từ chính chúng ta từ ngay hôm nay. Một điều không thể thiếu nữa là “Hãy làm việc nhỏ với một tâm thế lớn!”

Phiên thảo luận kết thúc với nhiều câu hỏi đầy tâm huyết và nhiệt tình với nền kinh thương đất nước được đặt ra từ các bạn trẻ tham dự chương trình. Buổi trò chuyện thật sự đã khơi dậy ý thức và khát khao “đánh thức con rồng ngủ quên” từ những khách tham dự. Hãy còn đâu đó những băn khoăn riêng cho mỗi người về con đường phía trước nhưng một điều không thể phủ nhận mà người trẻ được “truyền lửa” từ câu chuyện của các khách mời là tự mỗi cá nhân phải hình thành một tinh thần, một tâm thế, một tư duy khác hơn để có một sự bứt phá ngoạn mục, vượt trội không chỉ cho chính mình, cho tổ chức mình mà cho cả Việt Nam “con rồng cháu tiên”.

TP.HCM,  22.11.2012