Cuộc sống luôn thú vị theo cách riêng của nó!

Mấy bữa nay lấy cớ bận việc nhà rồi cũng lười luôn một số việc đang làm theo lịch trình, ví như việc update hàng ngày cho blog này. Thế mới nói học theo thói quen xấu thì dễ mà tập thói quen tốt lại khó lắm thay ^^.
Nhân dịp tay chân lười biếng gõ chữ mấy ngày qua, đầu óc tự dưng mần siêng cũng chiêm nghiệm thêm được điều thú vị: Tính ra thì cuộc sống luôn thú vị theo cách riêng của nó. 😉

Lẽ đầu tiên có thể là đôi khi cùng một vấn đề mà mỗi người lại có cách nghĩ và hành xử hoàn toàn khác nhau. Chính vì thế mà nếu “lỡ dại” đem bản thân mình ra so đo tính toán với thiên hạ thì có khi “tự sướng” rằng “Sao con đó dại thế?”, có khi lại than thân trách phận “Sao cái số mình khổ thế?”, có khi cười ha hả vì thấy mình hay quá, đáng đời đứa này đứa kia, có khi lại khóc tu tu vì thấy mình tủi quá, khốn nạn thay cho cái thân của mình. Cùng một sự thật xảy ra mà qua lăng kính chủ quan sao mà như vạn hoa lấp lánh, có khi là khu vườn muôn màu muôn hương, có lúc là sa mạc khô cằn chết chóc. Ôi thôi thôi, vậy là nhiều khi sự thật (=bối cảnh, hiện tượng, sự kiện, con người,…) không có vấn đề mà chính mình nhìn ra thành vấn đề, biến tấu thành vấn đề đó thôi.

Cuộc sống còn thú vị bởi cái lẽ thứ hai, cùng một cách nghĩ, cách hành xử nhưng có thể xuất phát điểm hoặc kết quả cuối cùng sẽ khác nhau. Điều này diễn dịch ra có thể minh họa bằng ngôn ngữ cuộc sống kiểu như: cùng làm từ thiện nhưng có người thì từ thật tâm, có người từ muốn đánh bóng hình ảnh,… hoặc như cùng làm việc tốt nhưng có người thì nhận được quả ngọt, có người lại thành làm ơn mắc oán. Hay như ở một cấp độ cao sâu hơn theo kiểu cùng là cái sự thương con, có người luôn yêu chiều con cái, có người lại roi vọt không nương tay, hoặc là cùng là tình yêu có người thì cho rằng ghen mới là yêu, có người lại quan niệm đã tin nhau thì sẽ không ghen,… Chính vì lẽ đó mà sự đời trở nên rối như canh hẹ, không ai giải quyết được triệt để chuyện cho người khác bởi cái lý “chỉ có người trong cuộc mới hiểu”. Ôi chao!
Ngẫm tới ngẫm lui, ngẫm xuôi ngẫm ngược tự nhiên thấy một điều. Cái lẽ thứ nhất nếu muốn cái thiện thì cần có con mắt khách quan, nghĩa là phải có nhận thức đúng đắn. Muốn có nhận thức đúng đắn thì điều không thể thiếu là hiểu biết phải đủ và trải nghiệm phải sâu. Mà “đủ” và “sâu” thế nào là một vấn đề khác. Chỉ biết rằng, thời gian và kiến thức sẽ dần cho mình cái nhìn sắc bén hơn, lâu mau chưa biết nhưng “chất” nhìn sẽ thay đổi. Đó là điều chắc chắn.
Còn về cái lẽ thứ hai, muốn thay đổi thì cần có trái tim biết cảm, nghĩa là phải có một tình yêu thương đủ lớn, sự chân thành đủ lớn và cả sự bao dung đủ lớn. Muốn có được điều đó thì phải gỡ bỏ cái Tôi, biết dung nạp người khác, biết nhìn ra được ưu khuyết điểm của bản thân, biết lắng nghe trái tim mình. So với việc thứ nhất đã nói ở trên, những việc này khó hơn rất nhiều bởi lẽ thời gian và kiến thức không giúp được gì nhiều mà phải xuất phát từ chính cái tâm của bản thân, mà đã là cái bên trong thì chỉ có trời biết, đất biết và mình biết nên càng khó nhìn nhận và tác động. Tuy nhiên, như mọi lẽ trên đời, không gì là không thể!
Cuộc sống luôn thú vị theo cách riêng của nó là một sự thật. Còn việc có thấy nó thú vị hay không hoặc thú vị như thế nào lại là một ẩn số mà mỗi người cần tự tìm lời giải đáp cho riêng mình. ^^

Tận cùng nỗi sợ hãi

Thông thường con người ta có nhiều nỗi sợ, có những nỗi sợ có tên và không tên. Theo kinh nghiệm và những gì đã trải qua thì mình nghĩ nỗi sợ đó đến từ những điều mình không biết và cũng chính vì vậy mà cảm giác không nắm bắt được đã làm mình sợ hãi.

Khi đứng chênh vênh trước 1 cái vực sâu, nhìn xuống sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ độ cao, có người gọi là sợ chết, nhưng chính xác là mình sợ bởi mình không biết được cái gì đang chờ mình ở dưới cái vực sâu thăm thẳm kia.

Khi đứng trước việc quyết định 1 vấn đề quan trọng, đối diện với nó cũng sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ không đủ nguồn lực, sợ không đủ căn cứ, sợ bị phản đối, sợ bị thất bại. Nhưng chính xác là mình sợ vì không biết cái quyết định đó có thật sự xuất phát từ bên trong con người mình không hay đang chịu ảnh hưởng của bên ngoài mà không hề hay biết.

Khi đứng trước 1 người mình yêu thương, họ ngay trong tầm tay, tầm mắt cũng thoáng thấy sợ hãi – mơ hồ nhưng chắc chắn tồn tại. Có người gọi là sợ mình sẽ không được thương yêu, sợ sẽ bị cho ra rìa, sợ rồi đây họ sẽ quên mình, hay họ sẽ bỏ rơi mình. Nhưng điều mình sợ là cái giây phút được thấy họ, được cảm thấy sự tồn tại của họ, được nhìn ánh mắt, nụ cười, lắng nghe tiếng nói của họ,… sẽ sớm chấm dứt đâu đây.

Khi đứng trước 1 con người, cũng sẽ có một nỗi sợ. Có người gọi là sợ nhìn sai người, sợ “bị dụ”, sợ đặt niềm tin sai chỗ, sợ bị phản bội. Nhưng điều mình sợ là mình không đủ chân thành, tin tưởng và bao dung dành cho con người đó để hiểu họ, cảm thông cho họ và chấp nhận con người họ như họ vốn có, sợ sẽ làm họ tổn thương.

Những nỗi sợ làm chính ta tự bó hẹp mình trong những rào cản, làm ta không dám yêu thương và mở lòng… Những nỗi sợ làm ta không được sống hết & sống đúng với chính mình… Những nỗi sợ giam hãm ta trong cái mong muốn ích kỷ.

Một ngọn lửa có thể dễ dàng được phát hiện và bị dập tắt nhưng những tàn tro thì sẽ còn mãi âm ỉ âm thầm. Mỗi người sẽ chôn giấu mãi những nỗi sợ hãi cho riêng mình và đối diện cuộc đời, con người với những câu hỏi không tìm ra lời giải đáp…