Riêng ta

Giữa dòng đời ngả nghiêng, tất bật,
Ta tìm về một chốn cho riêng ta,
Nơi không có những người khiến ta ngứa mắt,
Nơi không có những tiếng ồn ào thị phi,
Nơi chỉ có những điều giản đơn quen thuộc,
Nơi chỉ có nỗi lòng thật nhất được giãi bày.

Ta có thể tham lam, có thể ích kỷ
Nhưng chỉ trong thế giới của riêng mình,
Không làm ai phải phiền lo, suy nghĩ,
Bởi ta hiểu cuộc sống mỗi người cũng đã lắm bận tâm.

Là lần thứ mấy ta làm bạn với tách nước ấm, không nhớ nữa,
Mỗi lần nhâm nhi là một chuỗi dài những ngẫm suy.
Ta biết mình chẳng bao giờ cô độc
Bởi còn biết bao bạn bè và người thật sự thương mình xung quanh.
Thế nhưng ta vẫn cần những khi một mình như thế,
Chỉ để mình trải lòng với chính mình và chữa trị tâm can.

Có khi nào và từ bao giờ,
Khi một cuộc sống bước vào một cuộc sống,
Hay một cuộc đời bước ra một cuộc đời.
Là vui, là buồn đều do cách ta đối diện,
Sau đêm tối vẫn là ngày sáng tươi. 🙂 🙂 🙂

Huế, 23/02/2019