“Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con”

Bài thơ này hồi đi học đã thích, giờ đọc lại vẫn vẹn nguyên cái tinh khôi của cảm xúc như lần đầu tiên đọc nó…
NHỮNG CÁNH BUỒM
Hoàng Trung Thông
“Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch,
Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.
Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
“Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời,
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?”
Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
“Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,
Sẽ có cây, có cửa, có nhà
Vẫn là đất nước của ta
Ở nơi đó cha chưa hề đi đến.”
Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
“Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!”
Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.”
Cha & Con hay là giấc mơ của những thế hệ được viết tiếp. Một thế hệ mới ra đời là một chuỗi kỳ vọng được gửi gắm.
Nhìn ngắm thời gian trôi qua tiếng cười con trẻ, qua vệt nắng in bóng trên nền cát, qua vết nhăn nơi khóe mắt, qua cái dáng gầy cao trong phút “trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời” xa xăm giữa thiên nhiên vô tận lại càng cảm thấy mình nhỏ bé với những dự định chưa làm được…
Ước mơ, đam mê ngày nào giờ đã bị bụi đời phủ lên một lớp “thời xa thẳm”. Nếu được quay trở lại, nếu lại có thể hồn nhiên, vô tư như trẻ con, Cha sẽ lại lãng mạn, sẽ lại mơ ước, sẽ lại muốn tung tăng tới những nơi “chưa từng đi đến”.
Là tiếng của con, tiếng của sóng hay tiếng của trái tim Cha đang nuối tiếc một thời thanh xuân, trai trẻ, nhắc nhớ những điều Cha đã từng muốn nhưng chưa từng thực hiện được.
Cuộc đời đó, dẫu dài mà ngắn sao…
Advertisements

Con suối và ước mơ ra biển lớn

Có một con Suối nhỏ bắt nguồn từ một ngọn núi xa muốn chảy ra biển lớn.

Đoạn đường đầu tiên rất thuận lợi, con Suối băng nhanh qua những rừng cây, dốc núi, và càng ngày càng lớn ra. Có những đoạn nó chảy rất nhanh, có những đoạn nó trở thành thác nước hùng vĩ, có những đoạn nó lại là hồ nước, trôi lững lờ để nghỉ ngơi.. cuộc đời thật cân bằng và thú vị biết bao…

Con Suối giờ đã lớn và trở thành sông, trôi xuống đồng bằng. Ở đây tình hình có khó khăn hơn, nó không trôi nhanh được nữa, và thỉnh thoảng có một vài ngọn đồi chắn ngang đường đi. Đời thật không phải lúc nào cũng dễ thở…

Nhưng cuối cùng, Sông cũng tìm cách vượt qua được những trở ngại đó.

Rồi Sông phải chảy qua một sa mạc… Nó nhanh chóng nhận ra rằng mình đang bị cát sa mạc hút đi rất nhiều nước.. khó khăn lần này to hơn rất nhiều so với những khó khăn mà nó đã gặp…

Dần dần, từ một con sông lớn, nó quay trở lại thành một con suối nhỏ như ban đầu. Con Suối quyết định dừng lại để nghỉ ngơi và suy nghĩ chiến lược. “Trở thành hơi nước, mình có thể bay qua sa mạc cùng với gió, đến một nơi thích hợp sẽ rơi xuống thành mưa và trở lại hình dáng như cũ. Dù là hình dáng gì, thì mình cũng vẫn là nước”.

Thế là con Suối quyết định bốc hơi và đi cùng với gió..nó bay qua sa mạc rất nhanh, và rồi khi đến gần biển, nó lại rơi xuống thành mưa, và trở lại hình dáng ban đầu. Lúc này Suối đã trở lại hình dáng ban đầu.

Một mình nó mạnh mẽ băng trên con đường thênh thang hướng đến biển, xung quang không có một ai …

(Sưu tầm)

—————————-

Mỗi con người cũng là một con suối, những rừng cây, dốc núi, ngọn đồi và sa mạc kia chính là những trở ngại sẽ gặp trên hành trình sống và thực hiện ước mơ của mình. Mỗi khó khăn sẽ là một thử thách đồng thời cũng là cơ hội nếu biết chuyển hóa những gì “không thể” thành “có thể”. Có câu những gì không giết chết được ta thì sẽ làm ta mạnh hơn. Nếu vượt qua được cái “khoảnh khắc” quyết định đó, những trở ngại sẽ trở thành quá khứ mà khi nhìn lại ta sẽ cảm thấy bất ngờ về giới hạn và khả năng của chính mình. Người đi đến đích là người luôn giữ mục tiêu, có kế hoạch, chiến lược và biết cách tận dụng tối ưu nguồn lực của bản thân, hoàn cảnh.

Có thể giờ đây ta chỉ một mình trên hành trình dài, nhưng ta sẽ không cô độc. Vì trong ta có một người bạn vô hình luôn sóng bước – ước mơ.

Hãy can đảm, tin tưởng và dấn thân. “Quả ngọt” đang ẩn mình chờ đợi trên chặng đường sắp tới!