Thú vui và những trải nghiệm tinh thần

Một trong những thú vui của mình là xem phim và đọc sách. Phim thì xem nhiều thể loại, nhưng nếu xét về mức độ các phim có “ám ảnh” đến mình sau khi xem thì đa số hoặc là phim lẻ của Mỹ hoặc Ấn, và phim bộ của Trung Quốc. Sách thì cũng đọc nhiều nhưng nếu xét về mức độ khiến mình hứng thú và say mê cao thì là truyện tranh thiếu nhi, tiểu thuyết tình cảm (những tác phẩm kinh điển hoặc những tác giả mình từng ấn tượng), tiểu thuyết trinh thám, sách về khai phá bản thân, sách về quản trị. ^^
Không phải là một kẻ ghiền phim hoặc sách, bởi lẽ nếu so sánh về tần suất hoặc số lượng xem, đọc thì mình còn cách rất xa các “chuyên gia” thực thụ. Nhưng nếu tính về mức độ “điên cuồng” khi thực hiện các thú vui này thì mình không kém phần… ác liệt. Nếu đã chọn xem, đọc thứ gì hoặc xem, đọc lại thì mình sẽ toàn tâm, toàn ý để làm luôn một mạch cho xong trọn tập/cuốn/bộ. Chính vì vậy, giả sử một ai đó nếu chỉ quan sát mình trong giai đoạn đang-tận-hưởng-thú-vui thì sẽ nghĩ chắc hẳn mình quá rảnh rỗi hoặc quá hưởng thụ. Về việc này thì có lẽ cũng không cần thiết phải giải thích hoặc biện minh gì bởi lẽ liên quan đến nó thì có thể đa số mọi người đều khó chấp nhận (như một “cách chơi” bình thường) và chỉ một nhóm nào đó “điên” gần giống như thế mới cảm được. 🙂
Mỗi bộ phim mình xem, mỗi cuốn sách mình đọc thường giúp mình ngộ ra một triết lý sống mới mẻ nào đó cho cuộc sống của bản thân. Tất nhiên không phải mọi bộ phim hay cuốn sách đều làm được điều đó nhưng điều không thể phủ nhận là tác giả các tác phẩm, kịch bản đó đều đã cố gắng gửi gắm nhiều điều tới người đọc, người xem. Và điều thú vị là mỗi khi mình có một vấn đề gì đó hơi khác biệt cần suy nghĩ thì y như rằng một trong số những bộ phim, cuốn sách đã xem, đọc và ám ảnh mình sẽ xuất hiện, thôi thúc mình xem, đọc lại. Sau mỗi lần như thế, mình lại tìm ra được thêm một số gợi ý nào đó cho điều đang băn khoăn. ^^
Cuộc sống mỗi người có thể có nhiều thú vui, mỗi thú vui dùng để thỏa mãn một loại nhu cầu nào đó. Có thú vui dùng để tiêu khiển, cũng có khi là dùng để giết thời gian hoặc để phục vụ ngược lại cho những nhu cầu lớn hơn. Hoặc cũng có khi cùng một loại thú vui mà với mỗi người có một mục đích hoặc tác dụng khác nhau. Với mình, đa số các thú vui khi nhìn lại đều cho mình những trải nghiệm tinh thần đặc biệt. Có lẽ cũng vì xuất phát từ cái tính thích suy ngẫm, phân tích của bản thân mình. Những trải nghiệm này không chỉ khiến đời sống tinh thần của chính mình thêm phong phú mà còn giúp mình hiểu được thêm rất nhiều về con người và cuộc sống.
Nếu đời người là một bức tranh nhiều mảnh ghép thì mỗi chiêm nghiệm có được trên suốt hành trình đó như một sợi chỉ xuyên suốt kết nối các sự kiện, nhận thức có được ở mỗi chặng đường để tạo thành một hiểu biết ngày càng rõ ràng hơn cho những câu hỏi lớn nhỏ mà bản thân không ngừng tìm kiếm lời đáp.
Còn bạn, bạn đang có những thú vui nào? ^^

Đời mình là tác phẩm của chính mình

Bi kịch lớn nhất trong đời là dành cả đời câu cá để rồi phát hiện ra đó không phải là con cá mà ta muốn câu” – Henry David Thoreau
Nếu cuộc sống là một chuỗi ngày tháng êm dịu, có lẽ chúng ta đã không phải suy nghĩ nhiều – như chúng ta vẫn đang phải làm thế – hàng ngày, hàng giờ. Nhưng nếu nói đến sự “nhức đầu” thì có lẽ chỉ khi chúng ta bị buộc đứng trước các lựa chọn thì mới là đỉnh điểm. Bi kịch hay hạnh phúc lớn lao cũng bắt đầu từ đó. Không ít người đã viết lại lịch sử của mình cũng bắt đầu từ đó. ^^

Các khách hàng của mình, khi tìm đến dự án Khai Phá Bản Thân thường có trăn trở liên quan đến các quyết định trong cuộc sống: quyết định chọn trường, chọn ngành để học; quyết định chọn công việc để làm; quyết định chọn đam mê để theo đuổi. Có lẽ đây không phải là một điều bất thường trong cuộc sống đang diễn ra tưởng như bình thường này. Đại đa số chúng ta bị rối loạn: rối loạn bởi chúng ta không hiểu được chính mình, rối loạn bởi chúng ta không nghe thấy (hoặc có thể nghe thấy nhưng không dám đi theo) lời trái tim mách bảo, rối loạn bởi chúng ta bị xoay vòng bởi quá nhiều kỳ vọng và xu hướng xung quanh, rối loạn bởi chúng ta không biết tin vào ai, nên nghe theo ai,…
Từ chính bản thân mình, mình cảm thấy được nguyên nhân sâu xa nhất của những “bấn loạn” trên đây là bởi chúng ta luôn cố gắng tìm một điều gì đó để bấu víu. Chúng ta bấu víu không phải bởi chúng ta quá yếu đến mức không thể tự đứng trên đôi chân của mình mà bởi lẽ chúng ta cần một cái cớ để làm động lực giả tạo hoặc làm nơi để đổ lỗi cho những sai lầm nếu có trong tương lai. Việc lo sợ các rủi ro có thể xảy đến khiến chúng ta e dè, lo ngại, chùn bước và thậm chí bỏ cuộc để rồi vô số ý tưởng, điều muốn làm, niềm đam mê bị chôn vùi trong trứng nước hoặc chết yểu một ngày đầy nắng gió. 🙂
Ta luôn muốn sống cuộc sống của chính mình nhưng lại thường bắt chước theo cuộc đời của ai đó để sống: cha mẹ ta, bạn bè ta, những người ta thần tượng, những người thành công. Ta nghĩ rằng họ đã sống được ngần ấy năm, vui vẻ hoặc thành công như  thế ắt hẳn cách họ sống là tối ưu. Nhưng ta quên một điều rằng, mỗi người có một cái nền, cái căn, cái tôi rất riêng. Vì lẽ đó mà xác suất gặt hái được thành quả khi ta học theo cách làm của ai đó chỉ là phong độ nhất thời, còn đạt được đẳng cấp như họ thì sẽ là một câu chuyện khác. Họ làm giàu bằng cách này, vậy ta cũng có thể như vậy nhưng cốt lõi thành công của họ chưa chắc ta cảm hay học được. Họ sống an nhiên tự tại, ta học theo vài ba phương thức cũng có thể tĩnh tâm một cách gượng ép nhưng không có gì đảm bảo ta có được bình yên từ bên trong. Đó là sự khác biệt vô cùng quan trọng khi ta sống cuộc sống theo cách của người khác.
Vậy rõ ràng là cuộc đời ta sẽ hóa bi kịch, hài kịch hay hạnh phúc kịch – cái kết nào cũng do một tay ta viết kịch bản, thủ vai và đạo diễn cả mà thôi. Vì lẽ đó, trước khi viết nên tác phẩm đời mình vì sao ta không dành ít thời gian ngẫm nghĩ: Đâu là cái kết đúng với thật tâm ta nhất? Lắng nghe chính mình thôi chưa đủ, hãy mạnh mẽ dấn thân và hành động để sau này nhắm mắt xuôi tay sẽ không phải ân hận hoặc hối tiếc thốt lên câu “giá như”.

Thay vì kiềm chế hãy chuyển hướng cảm xúc

Có một ai đó đã nói “10% cuộc sống của bạn là do những gì bạn tạo ra, còn 90% còn lại tùy thuộc vào cách bạn suy nghĩ và cảm nhận”. Để lấy ví dụ minh chứng cho điều này không phải khó khăn và chắc hẳn ai cũng sẽ làm được. Tuy nhiên, nói về câu chuyện áp dụng nguyên lý vào cuộc sống thì lại là một vấn đề rất khác, nó giống như ta vẫn thường nói với nhau khoảng cách giữa lý thuyết và thực tiễn là rất xa.
Vấn đề cảm nhận hay cảm xúc thuộc về bên trong nên khó nhìn nhận và khó kiểm soát hơn rất nhiều so với các yếu tố đến từ bên ngoài. Chẳng hạn bạn có thể đem theo áo mưa hoặc ô dù để phòng ngừa trời mưa khi thấy trời đầy mây đen nhưng không có cách gì có dự đoán và cách phòng ngừa kịp thời cho sự tăng giảm của tình cảm, buồn vui, yêu ghét,… Chính vì lẽ đó, dù chắc hẳn bạn nhận được rất nhiều lời khuyên về việc kiểm soát cảm xúc nhưng việc chế ngự được yếu tố này trong thực tế không phải là điều dễ dàng.
Có một số bạn, với mong muốn triệt để sửa những cảm xúc hoặc phản ứng chưa tích cực của mình đã cố gắng hết sức gò ép hoặc kìm nén các cảm nghĩ thật của mình để áp dụng các kỹ thuật được nghe, đọc, giới thiệu đâu đó. Trong ngắn hạn, việc kiềm chế có thể tạo ra những hiệu quả nhất định như: bạn sẽ che giấu được cảm xúc thật (để không làm tổn hại mối quan hệ) hoặc không để những hành xử thái quá có cơ hội bộc phát. Tuy nhiên, song song với quá trình này, nếu bạn không tạo điều kiện để bản thân “xả” những cảm xúc thật của mình ra ngoài (sau đó hoặc bằng một cách nào đó khác) thì trong lâu dài những “khí” nóng, giận đó sẽ tích tụ và làm suy yếu bạn từ bên trong bằng cách nào đó (như tâm bệnh, hoặc giảm sức đề kháng, suy yếu khả năng tự phục hồi sau chấn thương tâm lý,…).
Để hạn chế những hệ quả không mong muốn như vậy, theo kinh nghiệm của mình, thay vì cố gắng kiềm chế cảm xúc, chúng ta hãy tìm một điểm tập trung nào đó khác để chuyển hướng nó. Ví dụ, khi bạn cảm nhận độ “nóng” bên trong cơ thể đang lên, tốt nhất hãy thay đổi điểm tập trung từ “cuộc tranh luận ai đúng ai sai” sang một hướng khác để thay đổi không khí bằng việc thay vì nhảy bổ vào việc vội vã phản bác, vạch lá tìm sâu, ra sức chứng minh lập luận của đối phương là vô lý hoặc dở ẹt. Bạn có thể bắt đầu bằng việc lập lại các quan điểm đối phương đã nói theo cách bạn hiểu, những điều bạn nghe được (bằng đôi tai của mình). Cách này có ba cái lợi: thứ nhất, vì bạn đang nói lại quan điểm của đối phương nên buộc lòng đối phương phải gạt bỏ thái độ “so cơ” để lắng nghe bạn một cách chú ý và mang tính xây dựng hơn (và theo đó, không khí của cuộc tranh luận sẽ hạ nhiệt được đôi chút). Thứ hai, trong quá trình lặp lại quan điểm của đối phương theo cách của mình bạn có cơ hội kiểm chứng được cách hiểu của mình đã đúng với ý mà đối phương muốn chia sẻ chưa điều này góp phần giúp bạn giảm thiểu những kết quả không mong muốn, các hiểu lầm tai hại không dáng có vì thông tin hai phía không cân xứng. Thứ ba, vì phải mất một khoảng thời gian nhất định lặp lại những điều bạn đã nghe nên nhờ đó, “khí” nóng trong cơ thể bạn có điều kiện thấm thấu bớt ra ngoài vài phần, giúp bạn có được sự bình tĩnh, tự chủ hơn trong quá trình sau đó.
Việc chuyển hướng cảm xúc tùy theo hoàn cảnh mà còn có thể thực hiện qua các cách khác. Chẳng hạn nếu đang cảm thấy mệt mỏi, buồn chán về tinh thần, bạn có thể vận động cơ thể một chút (đi bộ, bơi lội, …), nhiều nghiên cứu chứng minh rằng cách làm này cũng có thể giúp bạn cải thiện tinh thần được ít nhiều.  Hoặc nếu bạn đang ở trạng thái bế tắc trước một phương án, lựa chọn hoặc quyết định nào đó, hãy tạm dẹp việc bạn đang làm sang một bên, dành ít thời gian ra bên ngoài đi dạo hít thở không khí trong lành hoặc chuyển sang làm một số công việc chân tay đơn giản (như mình hay làm là dọn dẹp nhà cửa, rửa chén bát, …) thì sau đó bạn sẽ có được sự tỉnh táo, sáng suốt hơn.
Mọi sự kìm nén dù là vật chất hay tinh thần đều có những tác dụng ngược. Nếu bạn còn nhớ bài học Vật lý hồi trung học về định luật 3 Newton: Nếu tác dụng vào vật một lực thì vật sẽ tác dụng lại một phản lực có độ lớn tương đương. Vậy thì đâu có lý do gì mình phải tự “hại” chính mình bằng cách tích lũy những cảm xúc không tốt bên trong. Hãy đánh lạc hướng nó hoặc xả nó ra ngoài theo cách của bạn. 😉
Chúc bạn may mắn! ^^

Dự án viết tiểu thuyết lần 1

Sau một số dự án nho nhỏ đã bắt đầu triển khai trong kế hoạch “2013 – Làm mới và Tăng tốc“, phi vụ tiếp theo được thực hiện là “Dự án viết tiểu thuyết lần 1“. Có thể nói dự án này đã được ấp ủ khá lâu nằm trong thể loại ước mơ “Viết sách” mà mình luôn mong muốn. Sau nhiều lần trì hoãn, lần này với quyết tâm cao độ, mình đặt ra dự án này để thúc đẩy, đôn đốc bản thân thực hiện trọn vẹn tiểu thuyết đầu tiên – thực hiện bởi Diệu Huyền. ^^

Nói là tiểu thuyết nhưng chắc sẽ không phải là một cuốn dày cộp kiểu như “Cuốn theo chiều gió”, “Không gia đình”, “Chiến tranh và hòa bình”, … mà sẽ là một loại tiểu thuyết ngắn khoảng 208 trang (A4). Cuốn tiểu thuyết đầu tiên này viết về nhân sinh quan tình yêu (chủ đạo) cùng những mối quan hệ theo kiểu phái sinh phát triển trên nền những biến chuyển của đời sống xã hội hiện đại. Cốt truyện của tiểu thuyết được phát triển dựa trên những tình tiết có thật từ chuyện yêu đương của một số người bạn thân quen cũng như những câu chuyện không đầu không cuối chập chờn thường xuất hiện trong nhiều giấc mơ của mình. Nội dung sẽ xoay quanh cuộc đấu tranh nội tâm trong cả suy nghĩ và hành động của những nhân vật chính trong cuộc chiến giữa một bên là được sống như chính mình muốn và một bên là sự thỏa hiệp với các giá trị phổ biến mà xã hội chấp nhận.
Dự kiến dự án này sẽ được hoàn thành vào cuối tháng 02/2013. Trong quá trình thực hiện, mình sẽ gửi bản thảo từng chương đến một số người bạn đam mê viết lách và quan tâm đến thể loại này để góp ý. Hy vọng rằng, tiểu thuyết sau khi hoàn thành  sẽ đóng góp thêm một giá trị nhỏ vào đời sống tinh thần của những độc giả quan tâm và ủng hộ.
Hiện tại mình đã hoàn thành xong chương 1 và đang viết chương cuối. Bản thân mình khi thực hiện dự án này cũng không kém phần bồi hồi, tò mò bởi lẽ, mỗi ngày, ý tưởng và cốt truyện lại tiếp tục nảy nở, mới mẻ và khác lạ hơn rất nhiều! ^^