“Dự án hạnh phúc” – Là chính mình một cách nhẹ nhàng và trọn vẹn

“Không có bổn phận nào chúng ta xem nhẹ quá mức như bổn phận trở nên hạnh phúc” – Robert Louis Stevenson.
“Dự án hạnh phúc” là cuốn sách về câu chuyện dự án hạnh phúc của chính nữ tác giả Gretchen Rubin thông qua những gì cô trải nghiệm, học hỏi và nghiên cứu trong 12 tháng của một năm với mỗi tháng là một hạng mục phấn đấu.

Tháng 1: SỨC SỐNG – Nạp năng lượng
  • Đi ngủ sớm hơn
  • Chăm tập thể dục hơn
  • Loại bỏ, sửa chữa, sắp xếp
  • Giải quyết nhiệm vụ phiền toái
  • Thể hiện nhiều năng lượng hơn

Tháng 2: HÔN NHÂN – Hãy nhớ đến tình yêu
  • Chấm dứt thói càm ràm
  • Đừng trông đợi lời tán dương hoặc thái độ cảm kích
  • Tranh cãi hợp lý
  • Không “quăng rác”
  • Đưa ra những bằng chứng tình yêu

Tháng 3: CÔNG VIỆC – Vươn tới đích cao hơn
  • Lập một blog
  • Tận hưởng niềm vui của thất bại
  • Yêu cầu sự giúp đỡ
  • Làm việc một cách thông minh
  • Hãy tận hưởng ngay bây giờ

Tháng 4: LÀM BỐ MẸ – Hãy vui lên
  • Ngân nga vào buổi sáng
  • Chấp nhận thực tế cảm xúc của người khác
  • Tạo dựng một kho báu những kỷ niệm hạnh phúc
  • Dành thời gian cho các kế hoạch

Tháng 5: CHƠI CHO RA CHƠI – Giải trí
  • Tìm thêm niềm vui
  • Dành thời gian cho những chuyện bông phèn
  • Thoát ra khỏi lối mòn
  • Bắt đầu xây dựng mộ bộ sưu tập

Tháng 6: TÌNH BẠN – Dành thời gian cho bạn bè
  • Nhớ những ngày sinh nhật
  • Hãy hào phóng
  • Có mặt
  • Không ngồi lê đôi mách
  • Có 3 người bạn mới

Tháng 7: TIỀN BẠC – Mua chút hạnh phúc
  • Thỏa đam mê tiêu pha một cách có chừng mực
  • Mua những thứ cần thiết
  • Hãy tiêu xài
  • Từ bỏ một số thứ

Tháng 8: SỰ BẤT DIỆT – Nhìn ngắm bầu trời
  • Đọc hồi ký về thảm họa
  • Giữ một cuốn sổ biết ơn
  • Học theo một bậc thầy tinh thần

Tháng 9: SÁCH – Theo đuổi niềm đam mê
  • Viết tiểu thuyết
  • Sắp xếp thời gian
  • Quên đi kết quả
  • Nắm bắt một kỹ thuật mới

Tháng 10: TỈNH THỨC – Chú tâm
  • Công án Thiền
  • Thực hiện các nguyên tắc đúng
  • Kích thích trí tò mò theo những cách thức mới
  • Viết nhật ký ăn uống

Tháng 11: THÁI ĐỘ – Giữ một trái tim biết bằng lòng
  • Cười thật to
  • Cư xử tốt
  • Đưa ra những nhận xét tích cực
  • Tìm một nơi ẩn náu

Tháng 12: HẠNH PHÚC – Đi vào khuôn khổ.
Cùng 12 điều răn và Những bí mật của người trưởng thành mà cô tự đặt ra, trọng tâm dự án hạnh phúc duy trì danh sách các quyết tâm, những điều cô muốn thay đổi cho cuộc sống của mình.
Kế hoạch hạnh phúc của mỗi người sẽ là độc nhất vô nhị và hạnh phúc của bạn có thể bắt đầu bất cứ khi nào và kéo dài bao lâu tùy vào sự chọn lựa của bạn. Bạn có thể khởi đầu nho nhỏ hoặc lớn lao – điều đó tùy thuộc vào bạn.
Cuốn sách là một nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho bất cứ ai đang đi tìm cách thức để có một được hạnh phúc tự thân trong cuộc sống của chính mình một cách nhẹ nhàng mà vẫn trọn vẹn. Bất cứ khi nào bạn đọc cuốn sách này, và cho dù bạn là ai, thì đều là thời điểm thích hợp để bạn bắt đầu dự án hạnh phúc của riêng mình! 😉

12 điều răn bản thân

Đọc xong cuốn “Dự án hạnh phúc” của nữ tác giả Gretchen Rubin và đúc kết từ chiêm nghiệm của bản thân thời gian qua, mình tự rút ra được 12 điều cần phải luôn nhắc nhở để có một cuộc sống dễ chịu, hạnh phúc từ bên trong như sau:

1. Hãy là chính Huyền. (Câu này mình học của tác giả cuốn sách)
2. Mọi việc rồi sẽ ổn! (Đây cũng là câu mà mình luôn áp dụng khi gặp phải trở ngại, khó khăn kể từ lần đầu tiên được anh Phi Hải chia sẻ)
3. Làm việc với một niềm vui. (Mình từng chia sẻ sâu hơn về chiêm nghiệm này ở bài viết Niềm vui và nghĩa vụ)
4. Biết ơn và biết hối lỗi. (Nói được từ “cảm ơn” đã khó, biết nói “xin lỗi” càng khó và thật lòng biết ơn, biết lỗi để “cảm ơn”, “xin lỗi” càng đòi hỏi việc răn mình, rèn mình nhiều nhiều hơn).
5. Trân trọng từng khoảnh khắc. (Mỗi thời điểm mình đang sống chỉ xảy ra duy nhất một lần. Mất đi nó là mất đi vĩnh viễn. Vì vậy, phải sống trọn vẹn và hết mình trong từng khắc, từng giây của cuộc sống mình).
6. Sống tử tế. (“Tử tế” ở đây không đơn thuần theo kiểu “làm những điều pháp luật không cấm” hay “không làm những điều pháp luật cấm” mà còn hơn thế nữa. Khi nói đến điều này, mình nhớ đến những điều nhắc nhở của người xưa về “đạo làm người”).
7. Mạnh khỏe và thanh thản trong cả thể chất lẫn tinh thần. (Để làm được điều này chắc chắn không thể thiếu việc tập thể dục và thanh lọc thường xuyên cho cơ thể và cả tâm hồn). ^^
8. Biểu hiện tình yêu thương một cách cụ thể. (Mình từng nhắc đến điều này ở bàiĐôi dòng cho ngày đầu tiên 2013).
9. Tin tưởng vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống và ở cả con người. (Mình nghĩ thế nào thì sự việc và con người sẽ có thiên hướng xảy ra như thế, vậy vì sao không hướng đến những điều tốt lành?) ^^
10. Bắt đầu ngay từ những điều nhỏ. (Ước mơ lớn, khát khao vĩ đại nhưng cần phải hành động, bắt đầu ngay, cam kết và hoàn thành trọn vẹn từng mục tiêu).
11. Làm cho ngày mai tốt hơn hôm nay. (Điều răn này mình cần phải áp dụng trong tất cả các lĩnh vực. Không đòi hỏi sự hoàn hảo nhưng nhất thiết phải giữ vững tinh thần cầu tiến, học hỏi và không ngừng vươn lên).
12. Cho đi một cách chân thành. (“Của cho không bằng cách cho”, ông bà mình đã dạy vậy mà! ) ^^
Còn bạn, bạn đã tìm ra lời răn của riêng mình chưa??? 😉

Niềm vui và nghĩa vụ

Hôm nay chợt mới nghiệm ra một điều trong tất cả những việc mình làm, việc nào được xem là nghĩa vụ thì hình như rất nặng nề, còn các việc mình thấy nó là niềm vui thì hình như nó nhẹ nhàng hơn rất nhiều (dù có thể khối lượng và áp lực không thay đổi). Phát hiện trên đây có lẽ chẳng phải là một sự đột phá gì với nhân loại, nhưng quả thật là một điều mới mẻ với mình. 🙂
Những việc được xem là nghĩa vụ đôi khi không hẳn nó là một trách nhiệm được văn bản hóa hay là một mệnh lệnh được đưa ra từ một ai đó mà đa số nằm nhiều ở suy nghĩ của bản thân mình. Chẳng hạn như, khi bạn nấu ăn, nếu bạn nghĩ đây là một nhiệm vụ phải thực hiện ở vai trò là người phụ nữ, người chị trong gia đình thì quả thật việc nấu ăn về lâu dài sẽ là một áp lực vô hình kiến bạn mệt mỏi (và đôi khi làm bạn dễ cáu gắt khi gặp chuyện không như ý). Rõ ràng là với suy nghĩ này, chất lượng và không khí bữa ăn cũng sẽ phụ thuộc rất nhiều và tính khí, cảm xúc của bạn khi thực hiện việc nấu ăn cho cả nhà. Cũng là công việc này, nhưng khi bạn suy nghĩ theo một hướng khác: mình muốn ăn món này, món kia, mình sẽ nấu để được thưởng thức, và sẽ nấu nhiều hơn một tí để các thành viên trong nhà cũng ăn nữa. Bạn thử hình dung xem, với tâm thế này, việc nấu ăn trở thành một niềm vui, một cách giải trí cho chính bạn. Việc nấu cho người khác ăn trở thành một kiểu mình tặng thêm cho mọi người (bên cạnh việc mình đạt được cái mình muốn: ăn đúng món mình đang thèm, đang muốn thử nghiệm). Khi đó, tâm trạng bạn sẽ thoải mái hơn rất nhiều, mọi người theo đó cũng được hưởng lây không chỉ món ăn mà cả tinh thần vui vẻ bạn đã truyền cho nữa. Nếu bạn thuộc típ người sống tình cảm thì thành quả bạn thu về còn nhiều hơn, đó là cảm giác sung sướng khi thấy mọi người ăn uống no say, ngon vui,… Vậy là, chỉ cần bạn chuyển được tâm thế của mình khi nhìn nhận một công việc, bạn sẽ làm nó một một tinh thần, thái độ hoàn toàn khác hơn, kết quả và các giá trị mà nó đem đến theo đó cũng có những khác biệt.
Tất nhiên, cũng có những việc, dưới tác động của các yếu tố bên ngoài, bị biến thể từ dạng niềm vui sang dạng nghĩa vụ. Ví dụ như khi bạn bắt đầu làm một dự án ấp ủ lâu nay, ban đầu tinh thần là được làm điều mình thích, mình đam mê, công việc đó là một thứ niềm vui. Nhưng sau một thời gian, khi bạn phải nhận lãnh vai trò này kia, phải chịu trách nhiệm trước các thành viên, cộng sự, phải đảm bảo chất lượng, tiến độ công việc,… thì dần dần, việc bạn làm sẽ bắt đầu mang hơi hướng của nghĩa vụ. Rõ ràng, một khi bạn làm một điều gì đó vì một lý do nào đó không xuất phát từ sự thỏa mãn thực từ chính bên trong mình thì dù đó là công việc dễ dàng nhất cũng trở thành một thứ nghĩa vụ, hoặc thậm chí là một thứ ám ảnh khiến bạn nhọc tâm. Điều này cho thấy, để hỗ trợ cho việc nhìn nhận ra những khía cạnh niềm vui của một công việc, bạn cần xác định rõ những nhân tố khiến bạn cảm thấy thỏa mãn và những giới hạn tối thiểu nhất của bạn còn có cảm giác thỏa mãn. Và dĩ nhiên, điều này đòi hỏi bạn phải có những hiểu biết về chính bản thân mình, bởi không có một cái khung tiêu chuẩn chung nào cho tất cả.
Một điều nữa, trong quá trình liên tục thực hiện các công việc trong thực tế và khai phá bản thân, bạn sẽ dần nhận biết được thêm nhiều yếu tố tác động đến cảm giác thỏa mãn bên trong của chính mình cũng như mở rộng dần phạm vi sự thỏa mãn tồn tại. Nghĩa là theo đó, nếu bạn bắt đầu luyện tập việc tìm những khía cạnh mang đến niềm vui trong công việc và chuyển biến tâm thế của mình trước mọi việc thì theo thời gian, “nội công” của bạn sẽ dần trở nên thâm hậu hơn, những điều khiến bạn vui vẻ được tích lũy và làm dày lên, khiến cuộc sống của bạn ngày càng dễ chịu hơn. Và điều thú vị nhất khi làm được việc này là bạn sẽ có cảm nhận bạn đang sống cuộc sống của chính mình, cho chính mình chứ không phải vì một lý do ngoại lai nào khác. Nhờ đó, sự cởi mở, tính sáng tạo, lòng yêu thương của bannj cũng được phát huy tối đa trong từng việc nhỏ nhất mà bạn làm. Đó cũng chính là chiêm nghiệm quý giá mà tôi rút ra được qua quá trình vận dụng trong cuộc sống của mình.
Chúc bạn thành công và gặt hái những kết quả tốt đẹp nếu một khi nào đó muốn thử nghiệm đúc kết này! 😉

Chuyên môn hóa hay Đa dạng hóa?

Nói đến những cụm từ này có lẽ suy nghĩ đầu tiên của chúng ta là về việc kinh doanh đặc biệt là câu chuyện của nhiều công ty, tập đoàn lớn đang lao đao trong năm qua. Thế nhưng, nếu xét ở góc độ cá nhân, chúng ta cũng sẽ có một số nhìn nhận khá thú vị.
Chúng ta đang chuyên môn hóa hay đa dạng hóa?
Cũng như việc kinh doanh, những công ty chuyên môn hóa là những đơn vị tập trung việc kinh doanh mình ở một lĩnh vực, hoặc một khâu trong toàn bộ chuỗi giá trị của ngành mà công ty mình có khả năng tạo ra giá trị cao nhất. Những tổ chức này thường đặt mục tiêu dẫn đầu ngành về thị phần, uy tín và nếu họ thật sự chuyên tâm về điều này cũng như có chất lượng sản phẩm và chiến lược tốt, thông thường sẽ gặt hái những kết quả nhất định. Tương tự như thế, một cá nhân chuyên môn hóa sẽ tập trung phát huy năng lực ở vị trí, chuyên môn mà anh ta mạnh nhất, có lợi thế cạnh tranh nhất. Họ không ham biết nhiều mà chú trọng về đào sâu lĩnh vực mình đã chọn. Chân dung dễ nhận ra họ nhất đó là hình ảnh các chuyên gia, học giả, nhà nghiên cứu trong các ngành nghề. Loại quyền lực và cái họ “bán” để có thu nhập chính là kiến thức. Họ dễ dàng để được định vị trong tổ chức, cộng đồng hoặc đám đông bởi lẽ khi nhắc đến lĩnh vực đó, ngành nghề đó thì người ta sẽ nghĩ ngay tới họ chẳng hạn như nhắc tới công nghệ ta nói về Bill Gates, nhắc tới sáng tạo ta nói về Steve Jobs, nhắc tới quản trị ta nói về Peter Drucker, hay ở Việt Nam, nhắc tới âm nhạc dân tộc ta nói về GS. Trần Văn Khê, nhắc đến toán học ta nói về GS. Ngô Bảo Châu,… Những cá nhân theo típ này, dù có thể chỉ với một thế mạnh, sở trường nào đó, nhưng nếu biết đầu tư, phát huy và bỏ công sức, tâm huyết, đam mê cho nó, họ vẫn có thể khẳng định bản thân, làm giàu cho chính mình thậm chí trở thành người dẫn dắt trong chính công việc họ đã chọn.
Nói về đa dạng hóa thì lại nhắc đến câu chuyện khác. Nếu chuyên môn hóa là tập trung và giỏi trong một chuyên môn, lĩnh vực nào đó thì đa dạng hóa lại là đầu tư trong nhiều lĩnh vực, nhiều khâu thấy mình có khả năng làm. Những cá nhân đi theo hướng đa dạng hóa thông thường có thể làm tốt nhiều chuyên môn, có khả năng lĩnh hội kiến thức nhiều ngành nghề, chẳng hạn như bán hàng cũng giỏi, PR cũng tốt, chăm sóc khách hàng cũng ngon mà Marketing cũng được. Họ có thuận lợi là có khả năng thích ứng cao trong công việc, linh hoạt chuyển hóa vị trí, chuyên môn khi công việc yêu cầu hoặc công ty thiếu thốn nhân sự. Họ là được xem như giải pháp thay thế, là trợ thủ đắc lực đặc biệt cho các ông chủ trong các công ty nhỏ, siêu nhỏ. Theo nhịp sống năng động của thời đại cũng như sự ra đời ồ ạt của nhiều quy mô công ty, đặc biệt là các công ty nhỏ, những nhân lực này trở thành nguồn cung cần thiết đáp ứng cho nhu cầu chung. Biết cách sử dụng các khả năng của mình, họ có khả năng xoay sở tốt trong bối cảnh tổ chức có sự thay đổi nhân sự, vị trí hoặc công việc yêu cầu tính linh hoạt cao, doanh nghiệp hướng đến khách hàng, quản lý theo MBO. Điển hình thường gặp của nhóm người này là các bạn học quản trị kinh doanh, các chuyên ngành mang tính tổng hợp cao.
Nếu bạn đang chuyên môn hóa hoặc đa dạng hóa?
Như đã trao đổi ở trên, chúng ta có thể thấy mỗi nhóm sẽ có những ưu khuyết điểm riêng. Điều đó có nghĩa là, dù bạn đang thuộc nhóm nào thì hãy vẫn cứ tự tin là mình có những cơ hội riêng trong công việc và con đường thành công.

Với nhóm chuyên môn hóa, bạn là nguồn nhân sự không thể thiếu trong các công ty, tập đoàn lớn có hệ thống tổ chức, ban bệ chặt chẽ hoặc những doanh nghiệp vận hành theo MBP. Khi thuộc nhóm này, điều cần lưu ý là sự tập trung và nghiêm túc phát triển chuyên môn với tâm thế phải là chuyên gia số 1 trong việc bạn đang làm. Chỉ có như vậy, bạn mới tạo ra giá trị thật, duy trì được “lợi thế cạnh tranh” của chính mình.

Với nhóm đa dạng hóa, bạn sẽ có lợi thế khi được cất nhắc lên các vị trí quản lý hoặc trợ lý so với các bạn nhóm chuyên môn, tất nhiên phải với điều kiện là bạn phải có năng lực THẬT. Thật được hiểu ở đây là những hành vi, thái độ, khả năng, kiến thức và các kết quả nền tảng phù hợp với vị trí đó. Chẳng hạn nếu bạn được xem xét cho vị trí quản lý (cấp trung hoặc cấp cao) thì đòi hỏi bạn nắm quy luật cơ bản của các chuyên môn hoạt động dưới tầm quản lý cũng như có cái nhìn tổng quát về bối cảnh, có tư duy hệ thống, khả năng nắm bắt vấn đề, có kết quả thực hiện công việc tốt trong công việc đã và đang làm,… Còn những trường hợp bạn biết nhiều mà những cái biết đó có liên kết rất mỏng manh hoặc không phù hợp với yêu cầu của tổ chức (ví dụ như biết về khảo cổ, biết về toán học, biết về may mặc, biết về hóa dầu, mỗi món biết và đam mê một ít) thì bạn sẽ gặp khá nhiều khó khăn trong việc phát triển nghề nghiệp hoặc thăng tiến (điều này cũng giống như câu chuyện của nhiều công ty đầu tư tràn lan nhiều lĩnh vực đòi hỏi những chuyên môn quá chuyên biệt và quá khác biệt thì sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc phát triển bền vững).

Chuyên môn hóa và đa dạng hóa, cái nào “ngon” hơn?

Câu trả lời ở đây theo thiển ý của người viết là không có cái nào “ngon” hơn cái nào mà mỗi cái đều có đặc sắc riêng. Xét ở một thời điểm cụ thể với một cá nhân cụ thể thì có thể có sự chuyển hóa trước sau chứ không hẳn là sự vượt trội. Chẳng hạn, khi bạn còn mông lung về chính mình (điểm mạnh yếu, đam mê) thì thông thường đa số sẽ chọn hướng đa dạng hóa, tức là trải nghiệm ở nhiều lĩnh vực, nhiều chuyên môn để mong muốn thông qua quá trình đó sẽ nhận ra điều mình có thể làm, làm tốt và thích làm. Sau khi đã tìm được câu trả lời, nhiều bạn sẽ chọn đầu tư chuyên sâu vào chuyên môn, lĩnh vực đã chọn để khẳng định năng lực và nhắm vào các vị trí cao hơn trong công việc đó.

Ngược lại, với các bạn làm tại các doanh nghiệp hoặc lĩnh vực đòi hỏi phải hướng tới khách hàng (khách hàng là thượng đế, cần phục vụ tận răng hoặc phục vụ 24/7) thì việc tiếp tục phát triển nghề nghiệp thông qua việc trau dồi, học hỏi thêm các kiến thức, kỹ năng khác cần thiết phục vụ cho công việc là điều tất yếu. Khi đó, bạn sẽ bước từ một người thuần chuyên môn cụ thể sang một người nắm rõ toàn bộ quy trình, có khả năng quán xuyến các công việc liên quan đến nhiệm vụ đang đảm nhận.

Trên đây là một số chia sẻ nhỏ theo thiển ý cá nhân, hy vọng sẽ hỗ trợ thêm cho các bạn đang quan tâm hoặc băn khoăn về việc phát triển năng lực bản thân trong công việc. Rất mong nhận thêm các ý kiến chia sẻ, đóng góp, bổ sung thêm của cả nhà.