Chữ TÔI

Một hôm chữ TÔI (我) bị mất đi một nét phẩy và biến thành chữ TÌM (找).
Nó quyết định đi tìm nét phẩy ấy.
Nó tìm kiếm và hỏi rất nhiều người…

Thương nhân nói nét phẩy ấy là Tiền bạc.
Chính trị gia thì nói đó là Quyền lực.
Minh tinh nói nó là Danh vọng.
Quân dân thì nói đó là Danh dự.
Nông dân nói là Bội thu.
Công nhân thì nói đó là Tiền lương.
Và Học sinh nói đó là Điểm thi
Chữ TÔI (我) hoang mang, chẳng lẽ đó là nét phẩy mà tôi cần tìm!?
Nó cảm thấy đó ko phải là nét phẩy mà nó cần tìm.
Thế là chữ TÔi (我) cứ mãi đi tìm nét phẩy của riêng mình.
— Sina —
Nguồn: Facebook
————————
Bình luận:
Có lẽ, câu chuyện nét phẩy này là lời nhắn nhủ: Hành trình để tìm thấy chữ TÔI riêng chân chính kia là quá trình “không ngừng tìm kiếm” 😉

* Mỗi cá nhân, với một cách định nghĩa khác nhau về thành công, hạnh phúc, giàu có,… họ sẽ có những đích đến và những con đường đi hoàn toàn không giống nhau. Việc tìm ra một câu trả lời – dù đúng, dù sai – không quan trọng bằng những giá trị bạn có được từ việc trải nghiệm con đường đi đến cái đích mà bạn định nghĩa đó.

* Với một mục tiêu không đổi, đôi khi con đường sẽ có những thay đổi bất ngờ. Sự thay đổi phương pháp và cách thức không đồng nghĩa với việc bạn thay đổi giấc mơ hay từ bỏ đam mê, mà đơn giản đó là sự linh hoạt để thích ứng với hoàn cảnh để đảm bảo điều kiện cho sự tồn tại, duy trì của ước mơ và cả chính bạn. Điều quan trọng là luôn giữ vững định hướng, mục tiêu đã định để làm kim chỉ nam cho mọi hành động.

* Để đi 1 hành trình dài cần chia quãng đường thành những chặng nhỏ với các mục tiêu cụ thể. Việc hoàn thành lần lượt các mục tiêu này đảm bảo cho bạn sự nỗ lực và nhắc nhở không ngừng về cái đích ở cuối chặng đường.

* Con người không chết bởi những giấc mơ mà chết bởi sự tham lam của chính mình. Ta Muốn quá nhiều mà không biết học cách buông xả thế nên chìm lỉm giữa vô vàn những lựa chọn, nhu cầu, mong muốn. Hãy tập trung và thật hiệu quả, khi đó cuộc sống sẽ tròn đầy theo cách riêng của nó.

* Mỗi người có cách nhìn và quan điểm riêng về mọi vấn đề. Sư giống nhau trong nhận định và suy nghĩ đôi khi chỉ là sự trùng hợp đầy ngẫu nhiên, nên đừng lấy đó là quy chuẩn chung để quy chiếu, so sánh, đánh giá cho mọi sự khác biệt khác. Không có sự Đúng – Sai, chỉ có sự Phù hợp – Không phù hợp với từng cách nghĩ, từng đối tượng, từng hoàn cảnh,… Đừng phán xét mà cảm thông và thấu hiểu.

* Cái TÔI còn mãi đi hỏi người này người kia, là cái TÔI mãi hoang mang và không bao giờ tìm thấy câu trả lời cuối cùng cho bản thân. Hãy lắng nghe chính mình để tìm ra điều mình đang thật sự tìm kiếm!

🙂

Tản mạn về BI – TRÍ – DŨNG

Trích dẫn:
BI: Hàm nghĩ thương yêu (LOVE), thương xót (Compassion), khoan dung (Tolerance).

TRÍ: Tức là khả năng suy nghĩ (Intelligence) trong đó bao gồm lý luận (Reasoning) và phán đoán (Judgement).

DŨNG: (Courage) gồm can đảm tích cực là dám hành động và can đảm tiêu cực là chịu đựng (Endurance) và kiên nhẫn (Patience).

“Nhân chi sơ, tính bản thiện”
Thật vậy, cá nhân tôi luôn tin tưởng rằng bản chất sâu thẳm của con người là sự lương thiện và hướng thiện. Có thể dưới biểu hiện này hay biểu hiện khác của hình ảnh con người hiện tại khiến người ta phân loại ra lớp người hiền, kẻ dữ, người lành, kẻ ác,… nhưng suy cho cùng, con người ở những giây phút đầu tiên chào đời (khởi đầu 1 khiếp người) và những giây phút lâm chung (kết thúc 1 kiếp người) chẳng phải đều là con người trung thật nhất với chính mình và cuộc đời đó sao. Trong mấy mươi năm làm người chắc chắn rằng họ không thể không va vấp, không lỗi lầm nhưng qua quá trình đó họ cũng học được những bài học cần thiết cho hành trình mang tên CUỘC ĐỜI của mình.
Trên hành trình đó, balô hành trang mang theo mỗi người mỗi khác với các mục tiêu phấn đấu riêng. Và dù ít, dù nhiều, chắc hẳn mỗi người đều chuẩn bị cho mình các “vật dụng” mang tên Bi, Trí, Dũng.
Nói về Trí và Dũng, ta có thể nghĩ ngay đến những khái niệm khá gần gũi là suy nghĩ và hành động. Con người sẽ thiếu định hướng nếu không có nhận thức, tư duy. Và cũng không thể đạt đến các mục đích của mình nếu không thông qua hành động thực tế. Chính vì vậy, trong mọi việc làm hay kế hoạch trong công việc, cuộc sống của mỗi người đều đã bao hàm 2 điều này. Tuy nhiên chữ Trí và Dũng ở mỗi người cũng không giống nhau. Có người dừng ở mức nhận thức bề ngoài, bề nổi, chỉ chú ý đến hình thức mà quên đi nội dung, chỉ chú ý kết quả mà quên đi quá trình chính vì vậy mà cái nhìn về cuộc sống, con người còn hời hợt, nông cạn dẫn đến những hành động theo cảm hứng hoặc thiếu suy nghĩ. Cái Dũng “ăn theo” khi đó có thể là sự liều lĩnh, bất chấp, cố thể hiện bản lĩnh và đâm đầu vào như con thiêu thân. Những người có cái nhìn sâu sắc hơn, có cái Trí biết phân biệt hay dở, đúng sai, tốt xấu thì hiểu được bản chất, gốc rễ của sự vật, sự việc từ đó mà có những lý luận và phán đoán sắc bén, chính xác hơn. Khi đó cái Dũng “ăn theo” là bản tính điềm tĩnh hoặc là sự kiên định trong suy nghĩ, dám dấn thân, dám làm và dám chịu trách nhiệm. Cái Dũng lúc này cũng tùy thuộc vào mức độ chấp nhận rủi ro, an toàn của mỗi người để có những thể hiện khác nhau nhưng nhìn chung sự Dũng đi liền với cái Trí minh mẫn, thấu đạt đều sẽ giúp cho mỗi người có những chiêm nghiệm, chứng nghiệm và trải nghiệm đặc biệt, sâu sát hơn về cuộc sống, con người. Từ đó mà cũng trưởng thành và hoàn thiện bản thân nhiều hơn.
Nói về Bi, thì khác với Trí và Dũng là những điều có thể nhận biết gián tiếp, trực tiếp qua cách này hay cách khác, Bi chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim của mỗi người. Bi vì thế là Từ Bi, Từ Tâm. Người có Bi thì biết cảm nhận được nỗi đau, đau cho nỗi đau của người khác nhờ vậy mà cảm thông, thấu hiểu và bao dung hơn với mọi người. Họ dùng tình thương, tình yêu để hàn gắn mọi vết thương, cứu chữa những nỗi đau, xóa mờ những khác biệt và lấp đầy những khiếm khuyết của người khác. Bi là một thứ sức mạnh tinh thần to lớn, hóa giải mọi chướng nghiệp, oán thù để gắn kết và đón nhận. Dù rằng Bi được biểu hiện ở mỗi người mỗi khác: Có người thì “Khẩu xà tâm Phật”, có người thì như Phật sống, có người thì xem rằng Bi là một thứ xa xỉ phẩm của những kẻ mơ mộng và nhìn cuộc sống bằng lăng kính màu hồng… Tuy nhiên, như đã nói ở trên, tôi tin rằng thẳm sâu trong mỗi người đều có 1 chữ Bi trong sáng, vô tư. Có thể chữ Bi đó được phát ra liên tục ở một số người, cũng có thể chỉ được bộc phát khi con người ta đứng trong nghịch cảnh nhưng nhìn chung nhờ chữ Bi đó mà con người biết cắn rứt, biết hối lỗi, biết cố gắng để giải nghiệp, để sống cuộc đời thanh thản và bình yên, biết mở lòng giúp đỡ và chia sẻ với kẻ khó, kẻ yếu hơn mình. Trí và Dũng thì có thể giả nhưng Bi thì không thể giả. Bởi phán xét Bi không phải là miệng lưỡi thế gian mà chính tại lương tâm của mỗi người.
Thiếu Bi, con người chỉ như một cỗ máy thông minh biết xử lý thông tin và thực thi mệnh lệnh. Thiếu Trí, con người có thể trở thành vật hy sinh, bị lợi dụng như một công cụ cho những mục tiêu ích kỷ nào đó. Thiếu Dũng, con người chỉ như một cuốn sách với những bài học hay và những câu chuyện cổ tích. Thiếu cả Bi – Trí – Dũng, con người nào có Sống đúng nghĩa con Người, có chăng chỉ là Tồn tại.
Bi-Trí-Dũng, có sẵn ở mỗi người nhưng phải được đánh thức, phải được sử dụng và phải được tôi luyện thì mới tạo ra thành quả là một cuộc sống trọn vẹn, đầy đủ (về tinh thần và vật chất). Chính vì vậy, việc lắng nghe chính mình để hiểu “vật dụng” nào đang bị bỏ quên hoặc chưa được dùng đúng công dụng là vô cùng cần thiết để con người khai phá hết các tiềm năng của chính mình, làm chủ bản thân và tỏa sáng cùng các đam mê…

Con người và Cuộc sống

Con người là một cái-gì-đó thực sự phức tạp hơn mọi thứ lý thuyết định nghĩa, mô tả và hơn mọi công trình khoa học nghiên cứu này nọ. Để tìm hiểu về 1 con người cho hết góc cạnh: từ thể xác hữu cơ, đến tâm sinh lý, đến sự sinh ra – lớn lên – mất đi, đến cả những câu chuyện trước và sau khi tồn tại dưới 1 thể xác, 1 cái tên trong cuộc sống này thì quả là vô cùng.

Dạo này tớ đọc, tớ nghe, tớ xem và tớ ngẫm một vài thứ về con người để phục vụ cho công cuộc “Khai phá” mà cũng đã thấy say xẩm mặt mày. Có nhiều cách lý giải về nhận thức, suy nghĩ, hành xử… của con người hiện tại kể cả những cái “duyên” trong cuộc đời của họ. Mỗi góc nhìn đều có những cái lý và cách giải thích riêng khá thú vị. Ở giới hạn topic này, mình không đi sâu về những điều đó, chỉ muốn chia sẻ với cả nhà một số điều tớ tâm đắc khi suy ngẫm từ những điều tớ nghe-thấy-đọc-học được về con người và cuộc sống 🙂

+ Hãy sống cho tử tế, dù bạn là ai!

+ Bạn là người phải lựa chọn cũng như phải một mình chịu trách nhiệm trước những quyết định trong cuộc đời của bạn.

+ Hãy khoan dung với người khác và cả chính bản thân mình.

+ Cuộc sống này, có những cái bạn phấn đấu cho mệt mỏi mà khi chết đi cũng chẳng mang theo được. Chi bằng chọn cái quan trọng, giá trị thật sự với cuộc đời bạn mà nỗ lực, cố gắng. Phải xác định rõ, cái gì là mục tiêu, cái gì là phương tiện.

+ Sự ra đời của bạn trên đời này có 1 ý nghĩa đặc biệt. Có thể đi hết cả cuộc đời này tự bạn sẽ không lý giải được hết, nhưng cố gắng làm sao để khi nhắm mắt xuôi tay không còn điều gì phải vương vấn, hối tiếc!

+ Những điều bạn đang làm, không chỉ có bạn biết, trời biết, đất biết mà thực tế đang có rất nhiều người biết và có thể biết. Đừng làm điều gì trái với lương tâm để rồi khiến người khác đau lòng, khó xử và bản thân bạn về lâu dài cũng không thể yên ổn.

+ Những khó khăn trong cuộc sống dù tồn tại dưới hình thức nào đều là những bài học, những thử thách mà bạn phải hoàn thành để hoàn tất sứ mệnh làm người của mình. Bài học dành cho mỗi người là không giống nhau, nên đừng mất công nhìn ngó, so sánh này nọ mà hãy tập trung vào bài làm của mình cho tốt. Sau mỗi biến cố, bạn sẽ lượm lặt được cho mình rất nhiều điều bạn còn thiếu trước đó.

+ Chuyện gì xảy đến với bạn cũng đều có nguyên do của nó. Dù là bạn cho hay nhận thì kết quả đều được lưu lại và “trả” lại bạn nguyên con vào một thời điểm nào đó khác.

+ Đừng ngạc nhiên khi một lúc nào đó, bạn chợt gặp một giấc mơ lạ hoặc nhận ra một cảnh vật, một con người, một sự kiện mà bạn cảm giác như đã-từng-gặp-ở-đâu-đó.

+ Hãy biết xin lỗi và cảm ơn – dù bằng cách này hay cách khác.

+ Có thể lúc bạn sinh ra bạn đã mang sẵn một cái “nghiệp”, nhưng kịch bản cuộc đời của bạn kết thúc thế nào thì do bạn tự viết lấy.

+ Được và mất ở trong đời là kết quả, chứ không phải nguyên nhân.

+ Cuộc sống vốn công bằng theo cách của nó. Gieo tích cực, sự chân thành và tình yêu thương thì sẽ nhận được kết quả tương ứng (vào thời điểm thích hợp).

+ Hãy gieo hạt giống của Tâm & Đức từ những việc nhỏ nhất trong cuộc sống.

+ Cái chết không đáng sợ. Sự sống mới là đáng trân trọng và gìn giữ!

Hihi, tớ lảm nhảm vài cái ý con kiến thế đã. Diễn giải từng ý thì tớ để dành khi nào nói chuyện riêng sẽ 888. Bà con có thu lượm được điều gì hay ho, tâm đắc thì cùng chia sẻ nhé! 🙂

Tớ “tu” tiếp đây ^^

Bạn có cần một liều morphine?

Bạn cần một liều morphine…
– để có thể trở nên mạnh mẽ và tự tin làm những điều mà bình thường bạn không làm được
– để quên đi ngay lập tức những đau đớn về thể xác
– để xua đi những cảm giác buồn lo, mệt mỏi và trở nên sung mãn, sảng khoái
Thế nào, để tôi tiêm cho bạn một liều nhé. Bạn sẽ sớm “phê” thôi… Tôi đảm bảo điều đó.
Và tất nhiên, tôi cũng sẽ không nói cho bạn biết đâu rằng ngoài những tác dụng trên morphine còn “mang” lại cho bạn nhiều cái “nhỏ nhỏ” theo sau lắm:
– các triệu chứng tâm thần
– buồn nôn, co giật
– co thắt các cơ quan lục phủ ngũ tạng
– trầm cảm, mất tập trung, giảm trí nhớ
Bạn muốn tôi cho bạn uống thuốc đắng kết hợp với quá trình dinh dưỡng và rèn luyện đều đặn hay “chơi” luôn 1 liều morphine?
Câu chuyện morphine này và tình trạng “đi học” liệu có sự liên hệ nào không? Sự thật là có đấy. Nhiều câu chuyện “đi học” hiện nay cũng đang diễn ra hoàn toàn tương tự.
Này nhé, học ở trường sao khó quá. Để được điểm cao thì 1,2,3 chúng ta cùng đi học thêm, học kèm. Học thêm rồi ta cứ lấy mấy cái đã được dạy trước, giải trước bê nguyên xi vào tập vở ở trường. Thế là xong. Kiểm tra, thi cử ư, chuyện nhỏ. Bài mẫu đã sẵn, cứ ôm mấy bài được thầy cô “cài đặt” sẵn, cứ theo dàn bài và phương pháp ấy mà giải. Bí quá thì đến giờ thi chơi tài liệu thu nhỏ hoặc nhờ vả đứa bạn cho chép bài. Ngoan ngoãn làm theo mấy cách này chắc sẽ đủ đậu hoặc hơn thế nữa. Thế là lên lớp hay tốt nghiệp này kia.
Này nhé, để trở thành Người khổng lồ, Người thành công, đã có những chương trình được mua hẳn bản quyền của nước ngoài. Bạn chỉ cần có tiền đóng vào thế là có luôn một cái hình mẫu vĩ đại để bạn được trầm trồ thán phục: nào là anh ấy/cô ấy đã đi được những nước nào, thu nhập hiện nay ra sao, họ tự do tài chính, tự do về thời gian thế nào, nào là bước qua lửa để chiến thắng nỗi sợ hãi… Việc bạn cần làm ư? Hãy làm như họ nói, hãy nghĩ như họ nói và hãy nói như họ nói. Ngay lập tức, máu nóng trong người bạn lên cao, lửa cháy phừng phừng như thể ngày mai ngủ dậy mở mắt ra bạn đã là người giàu có, thành đạt như ý nguyện.
Câu chuyện sau đó tiếp diễn thế nào?
Bạn lên lớp/tốt nghiệp rồi đấy nhưng trong đầu bạn còn lưu trữ cái gì nào? Bạn ứng dụng được tẹo nào những cái còn sót lại vào thực tế cuộc sống, công việc và… ước mơ của bạn không?
Bạn được bơm động lực rồi đấy nhưng cái động lực ấy sẽ kéo dài trong bao lâu? Bao lâu nữa thì bạn cần bơm lại? Bạn cần bơm bao nhiêu là đủ?
Bạn được gì?
Hệ thống đề kháng của bạn thế nào rồi? Chắc hẳn đã tệ đi rất nhiều, bạn biết vì sao không? Bởi liều morphine “đặc biệt” mà bạn đã dùng ấy tác dụng thật sự của nó là“làm thay đổi cảm nhận đau” hoặc gián tiếp “tăng ngưỡng đau” ở bạn đấy. Bạn biết điều đó nghĩa là gì không? Nghĩa là liều thuốc kia chỉ đánh lừa cảm giác của bạn thôi, thật sự bạn vẫn đang đau đấy thậm chí còn đau mạnh hơn kia. Chơi vài liều là bạn nhờn thuốc luôn phải tăng liều hoặc đổi qua loại có liều lượng “đánh lừa” cao hơn. Kết cục là bạn bị suy giảm, suy nhược và … yếu toàn diện, thậm chí có thể tử vong trong êm ái.
“Đi học” cũng thế, bạn chọn con đường bằng phẳng để đi kiểu học đối phó, học cho có, học cho lên lớp, học để biết cách làm mà nhận thức, kiến thức, hiểu biết của bạn thì chẳng được chú trọng đầu tư. Bạn vơ cả một lô lốc những điều được quảng cáo là tốt đẹp để đăng ký theo học mà không cần cân nhắc tính thiệt hơn hay cần thiết của mỗi khóa học, không tính đến sự phù hợp giữa năng lực, đam mê của bản thân với những khuôn mẫu của chương trình đào tạo. Kết quả ra sao thì bạn cũng đã rõ.
Vậy, điều quan trọng ở đây là gì?
Học phải đi từ quá trình nhận thức. Thay đổi con người phải thay đổi từ cách nghĩ. Sự trưởng thành cần quá trình tôi luyện, trải nghiệm trong một quá trình dài chứ không phải ngày một ngày hai. Và quan trọng nhất, sự học, sự lớn phải xuất phát từ mục tiêu tự thân và cần được thực hiện bằng phương pháp, cách thức phù hợp với năng lực, sở trường, đặc điểm cá nhân mỗi người. Mỗi con người là một hệ thống phức tạp có những tính chất, mục đích sử dụng, giá trị, thế mạnh riêng đặc thù. Mọi sự sao chép dù là hoàn hảo nhất cũng chỉ góp phần cho “xuất chuồng” những chú gà công nghiệp. Còn nếu muốn vươn xa, bay cao, “sản phẩm” cần phải có những đặc trưng riêng, những ưu việt về chất lượng và lợi thế cạnh tranh bền vững. Điều đó do ai quyết định? Chính bạn, người đang cần liều morphine của tôi đấy!
Thế nào, tôi tiêm cho bạn nhé???