Thư gửi con gái ngày đầu tiên đi học

Con gái của mẹ,
Vậy là ngày mai – ngày đầu tiên con cắp sách đến trường cùng chúng bạn, ngày con chính thức bắt đầu tự đi những bước chập chững bằng chính đôi chân của mình trong một hành trình dài xuyên suốt cuộc đời con: con đường học tập.
Con yêu quý,
Mẹ nhớ mãi câu hỏi con vẫn thường thắc mắc khi mẹ con mình cùng nhau chuẩn bị đồng phục, sách vở, bút viết cho buổi học đầu tiên của con: “Mẹ ơi, học để làm gì vậy mẹ? Vì sao con phải đến trường? Trường học có đáng sợ không hả mẹ? …”. Khi nghe con hỏi, mẹ chỉ biết bật cười hạnh phúc trước những suy nghĩ tinh khôi của con. Và mẹ nhớ, mình cũng đã một thời như thế!
Con thân yêu,
Con có nhớ những lần con vẫn chỉ trỏ trên ti vi nhà mình lúc nhìn thấy những người bạn nhỏ châu Phi đang đọc sách trong khói bụi chiến tranh? Con có nhớ những lần con tròn xoe mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy những ông cụ, bà cụ ở xóm nghèo tối tối vẫn cần cù luyện từng con chữ ở lớp học tình thương của cô Thúy cạnh nhà mình? Con có nhớ những lần con thích thú bi bô đánh vần theo mấy chữ tiếng Anh con nghe được trong chương trình thiếu nhi yêu thích?… Tất cả, những người bạn nhỏ châu Phi, những ông cụ, bà cụ xóm nghèo và cả con gái mẹ nữa đều đang HỌC đấy, con à!
Hãy nhớ rằng, dù con là ai, con thuộc dân tộc, màu da, tôn giáo, giới tính, lứa tuổi nào, con đều cần đến sự học, con nhé!
Con ơi,
Mẹ biết rằng học không hề là chuyện dễ dàng với con, với mẹ hay với bất kỳ ai. Từ khi bắt đầu tiếng khóc chào đời cho đến lúc kết thúc chu kỳ sống của mình, có lẽ cũng chưa ai dám nói mình học xong cả, con à. Nhưng con biết không, dù vậy sự học vẫn trường tồn cùng năm tháng theo lịch sử phát triển của nhân loại bởi con người hiểu rằng: Học là việc tất yếu!
Lúc con chưa biết, con học là để có những ý niệm, khái niệm đầu tiên làm cơ sở cho tri thức của mình. Lĩnh hội nhiều hơn, con sẽ hiểu rằng, học là điều kiện để tồn tại, không học nghĩa là con đang tự thui chột chính mình trong môi trường xung quanh. Nhờ học, con cũng sẽ sống tốt hơn dựa vào kiến thức, kỹ năng và thái độ được trang bị, tôi luyện trong suốt quá trình học tập không ngừng. Khi đã sống tốt với vai trò của mình, con còn có thể chỉ dẫn, hướng dẫn cho người khác cùng hoàn thiện bản thân. Ở mức cao hơn, lúc con đã đủ trưởng thành và chín chắn, con sẽ đúc rút cho mình những trải nghiệm riêng và trao lại, đào tạo lớp người kế thừa để những tinh hoa con tích góp được có thể tiếp tục phát huy tính hữu ích và sống cùng thời gian trong cuộc sống này.
Nhà trường, Gia đình và Xã hội sẽ là trường học của con. Những kiến thức tự nhiên, xã hội và cuộc sống con sẽ được các trường học này truyền đạt, dạy dỗ. Nhưng để biến thành kỹ năng làm việc, kỹ năng sống, con cần có sự rèn luyện và thực hành thường xuyên. Điều này sẽ rất khó thành công nếu con không cách nhìn, cách hành xử phù hợp trước những cám dỗ, cạm bẫy của cuộc đời: đó là sự lười biếng, sự ỷ lại, sức ì và sự bằng lòng với thực tại còn yếu kém của bản thân. Rõ ràng những điều con cần học, nên học là vô vàn. Nhiệm vụ của con là nhận thức được bản thân đang yếu gì, thiếu gì, cần gì để có cách tiếp cận và phương pháp học phù hợp với chính mình. Chỉ có như vậy, con mới có thể tự giúp mình hoàn thành công việc học tập của mình một cách hiệu quả. Hãy học với sự hứng thú, đam mê con sẽ thấy học là một niềm vui và là việc làm có ý nghĩa trong cuộc sống này.
Con thương,
Cuộc sống là một chuỗi tiếp diễn. Chính vì vậy, sự học của con đã bắt đầu từ ngày hôm qua, đang thực hiện ở ngày hôm nay và sẽ kéo dài đến mãi những ngày sau. Hãy cứ tưởng tượng rằng mỗi ngày con mở mắt ra, là sẽ có một điều thú vị mới mẻ để con học hỏi và hàng đêm, khi nhắm mắt đi ngủ con cũng sẽ yên tâm vì trong ngày đã tích lũy ít nhất một điều gì đó hữu ích cho mình. Có thể một lúc nào đó, con cảm thấy chông gai và khó khăn, cũng sẽ có những khi con không đạt được thành công như ý, nhưng con hãy tin rằng sau mỗi biến cố, mỗi lần va chạm cùng cuộc sống con sẽ được một điều quý giá hơn rất nhiều: đó là sự trưởng thành!
Nói như vậy, mẹ muốn con hiểu rằng điều đáng quý trong hành trình học tập của mình là sự lớn lên từng ngày của con trong cả nhận thức và hành vi. Con sẽ biết rằng, kiến thức con được trang bị, được đào tạo ngày ngày sẽ là nguồn thông tin, nguyên liệu quý báu để con tiếp thu, chắt lọc thành giá trị của riêng mình qua quá trình tự nghiên cứu, trải nghiệm và cuối cùng con sẽ biến giá trị đó thành tài sản chung của xã hội thông qua sự chia sẻ cùng những người xung quanh. Quá trình tiếp nhận – xử lý – trao đổi diễn ra liên tục như vậy giúp cho sự học vì thế mà đổi mới theo từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây trong cuộc sống của con. Thật thú vị phải không con gái!
Con gái yêu,
Sẽ đến một lúc, con tự hỏi mình: “Con học vì ai, cho ai?”. Mẹ không cần con phải nghĩ đến những lý do quá to tát, cũng đừng áp đặt cho chính mình suy nghĩ: Học là vì niềm tự hào của gia đình, dòng họ; Học là để trả ơn sinh thành và dưỡng dục của mẹ cha; Học là để trả nợ xã hội… Con chỉ cần ý thức được rằng: Học là mục tiêu tự thân, học trước hết là vì con và cho con. Sống trong đời sống, con sẽ thấy mình “mắc nợ” rất nhiều người, con sẽ không thể sống một mình và tách biệt khỏi các mối quan hệ xung quanh. Và điều tốt nhất con có thể làm để “trả” là hãy học hỏi không ngừng để hoàn thiện bản thân, để thực hiện tốt vai trò,vị trí và ý nghĩa tồn tại của mình trong cuộc đời. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ, làm tốt và hướng đến những điều lớn lao hơn, con nhé!
Con của mẹ,
Con là một tài sản quý của gia đình và xã hội. Sự giàu có, phồn vinh của một cộng đồng không thể tách rời sự nỗ lực, cố gắng không ngừng của mỗi cá nhân. Muốn đem lại những điều tốt đẹp nhất cho những người bên cạnh con, những người con biết cũng như chưa quen, con phải hiểu rằng chính bản thân mình phải thật tốt. Muốn nâng người khác trên đôi vai của mình thì chính bản thân con phải thật mạnh. Muốn làm giàu cho gia đình và đất nước, trước hết con phải biết cách tự làm giàu cho bản thân. Con thấy đó, trong cuộc sống này mỗi người đều phải thực hiện tốt vai trò của chính mình thì mới hoàn thành tốt nghĩa vụ, trách nhiệm đối với những người xung quanh, mới có thể thực hiện được những giấc mơ tốt đẹp mà con muốn đóng góp cho cộng đồng. Hãy cứ mơ ước, chinh phục khó khăn, học hỏi để hoàn thiện và đừng bao giờ bỏ cuộc nha con!
Con biết không, xã hội cũng như cá nhân, muốn tồn tại và phát triển thì phải dựa trên những nền tảng cơ bản mà một trong những yếu tố quan trọng nhất là tri thức. Sự thiếu hiểu biết, mờ mịt về thông tin, thiếu cập nhật về kiến thức, khoa học sẽ làm một hệ thống nhận thức trở nên lạc hậu, lỗi thời. Một xã hội, một dân tộc khi đã lạc hậu sẽ khó bắt nhịp với tiến bộ không ngừng mà nhân loại đang có, sẽ là rào cản để có thể tiếp cận, tiếp thu những tinh hoa loài người đang cố công xây dựng và chia sẻ cùng nhau. Một mai muốn ra biển lớn, muốn tung cánh bay xa con phải tự chuẩn bị hành trang cho mình không thể thiếu tinh thần dấn thân học hỏi và cầu tiến không ngừng. Một người học, một người nỗ lực hoàn thiện bản thân. Cả xã hội học, cả xã hội cùng nhau tiến bộ.
Người Trung Hoa có câu: “Biển học vô bờ”. Còn lãnh tụ vĩ đại Lênin thì nói: “Học, học nữa, học mãi”. Mẹ thì muốn nhắn nhủ với con rằng: Học là điều con CẦN. Một ngày nào đó, mẹ hy vọng con sẽ nói với mẹ: Học là điều con MUỐN. Lĩnh hội những điều mới mẻ, “nâng cấp” chính mình và nâng tầm dân tộc. Mẹ và xã hội luôn tin tưởng vào những thế hệ trẻ như con – thế hệ của những người năng động, tư duy cởi mở, khát vọng chinh phục, khám phá những điều mới mẻ. Hãy đi đến những nơi mẹ chưa từng đặt chân, hãy chỉ cho mẹ những vùng đất mới mà mẹ chưa hề biết đến trong thế hệ của mình. Giúp mẹ, giúp những người đi trước thực hiện những ước mơ chưa thành hiện thực con hen!
Con gái ơi,
Những điều mẹ viết hôm nay, có thể con chưa đọc và cũng chưa hiểu hết được nhưng mẹ vẫn viết và gửi cho con. 5 năm, 10 năm hay thậm chí là 20 năm sau mẹ vẫn sẽ viết những điều như thế. Theo năm tháng con sẽ dần lớn khôn, mẹ sẽ già đi và xã hội cũng sẽ có những biến chuyển to lớn nhưng mẹ luôn tin rằng sự học sẽ vẫn mãi là người bạn đồng hành chung thủy trên bước đường con đi.
Mẹ và xã hội đầu tư, dạy dỗ, chỉ dẫn con không phải để trông chờ vào điểm số hay những bằng cấp con có được mà đặt kỳ vọng rất nhiều vào một con người mới làm được nhiều hơn, đóng góp được nhiều hơn cho một xã hội tốt đẹp hơn, giàu có hơn và cao trên tất cả là vì loài người ngày càng tiến bộ, văn minh hơn.
Một ngày nào đó, con cũng sẽ làm mẹ. Con cũng sẽ như mẹ mong muốn gửi gắm những giấc mơ, những hy vọng cho một thế hệ mới của đất nước này, thế giới này.
Ngày mai con đến trường…
Mẹ chúc con luôn nỗ lực, thật tự tin và bản lĩnh.
Luôn tin tưởng và ủng hộ con!
Yêu con,
Mẹ của con.
 30.6.2009

Bạn MUỐN gì?

Đọc sách thấy có rất nhiều phương pháp để thay đổi con người, đại ý xoay quanh “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi” (cách nghĩ, cách làm, thói quen,…)
Lên google search cũng thấy có không ít chương trình học liên quan.
Nhưng điều tớ trăn trở: Dù có hàng trăm, hàng ngàn cách để thành công, để giàu có hơn nhưng bạn đã thực sự là chính mình, đã thực sự hạnh phúc khi làm theo các công thức, phương pháp đó?
Câu hỏi “Tôi là ai?” đã nghe mọi người nói rất nhiều, nhưng “Tôi muốn gì, thực sự muốn gì?” thì hình như chính bản thân mỗi người đôi khi vẫn còn đôi chút băn khoăn.
Bạn sẽ/đang/đã làm thế nào để biết “Bạn MUỐN gì?” ?
Dưới đây là một số chia sẻ được thu thập đáng chú ý: (xem thêm tại đây)
@Hồng Cẩm: thông qua trải nghiệm để khám phá ra mình thật sự muốn gì.
@Trần Thế Công:
“Muốn” có thể là đòi hỏi của lý trí, của cảm xúc hay của bản năng. Nhưng để biết mình thực sự muốn gì, thì cần phải hiểu được, nhận thức được, hình dung được và hệ thống hóa được tất cả các dạng nhu cầu mà mỗi con người có thể gặp được trong cuộc sống.Tất nhiên, chúng ta không thể đợi đến già để biết được mình muốn gì nhất. Thế nên, chúng ta có thể làm những việc sau để rút ngắn thời gian hiểu về những cái “muốn” ở một cuộc đời

1. Thường xuyên lắng nghe nhu cầu của cơ thể, của cảm xúc, của lý trí mình.
2. Tìm cách hiểu và đồng cảm với những người xung quanh, càng nhiều tầng lớp, càng nhiều thế hệ, càng nhiều hoàn cảnh càng tốt.
3. Xem phim hoặc đọc thật nhiều tiểu thuyết cổ điển, kinh điển để hiểu suy nghĩ, tình cảm của các nhân vật. Các tác phẩm dạng này luôn đưa ra được những dạng cảm xúc điển hình nhất.
4. Tưởng tượng. Tưởng tượng không bao giờ là thừa. Tưởng tượng về những gì mình muốn đạt được và thử nghĩ xem, khi đã đạt được nó rồi, mình sẽ hạnh phúc đến đâu.
5. Cố gắng tách bạch, phân loại, và hệ thống hóa các loại nhu cầu. Xếp chúng thành các thang bậc, tìm ra các đặc trưng, chỉ ra những nguồn lực để mưu cầu nó, và những nguồn lực mà nó mang lại, cả về vật chất cũng như tinh thần.
6. Tìm ra sự thống nhất và liên kết hữu cơ giữa chúng để hạn chế rủi ro do phải đánh đổi giữa những nhu cầu.
7. Vẽ ra một tháp nhu cầu cho riêng mình. Trong cái tháp ấy, chỉ ra một nhu cầu mấu chốt mà mưu cầu được nó sẽ mang lại nhiều nhất những nhu cầu còn lại. Phát biểu rằng tôi muốn thứ đó.

@Tuấn Anh:
Có 2 cách:
1. “Action” thật nhiều để có nhiều trải nghiệm => khám phá bản thân; biết được “Tôi là ai”, “Tôi sẽ đi về đâu”
2. Đặt câu hỏi cho tiềm thức, vì cơ bản, mỗi con người sinh ra – đặc biệt là những con người có “tiềm năng lớn”, điều đã mang trong mình một sứ mệnh, hoài bão, ý nghĩa với cuộc sống rồi, và nó nằm trong tiềm thức, một trong những cách cơ bản nhất là sử dụng sức mạnh của hình dung, tưởng tượng để tìm ra nó. Ví dụ hãy tưởng tượng nếu bạn mất đi, mọi người rất thương tiếc bạn, mọi người sẽ nói bạn như thế nào, đã làm được điều gì?
@Bùi Huy:
Chắc chắn vẫn là phải qua trải nghiệm, phải luôn ý thức được việc mình làm, điều mình cần và muốn.

Điều mình muốn thì bao la lắm, nhưng điều mình cần cho cuộc sống thực tế thì lại rất đỗi bình thường. Cũng phải trải qua nhiều điều trong cuộc sống thì con người ta mới có thể nhận ra được điều mình muốn và điều mình cần. Không chỉ là qua những sự kiện xảy ra, qua những hành động mình thực hiện, mà còn phải qua cả việc mình tư duy, suy ngẫm lại về những gì mình đã từng trải qua, những bài học mình thu được và xem xét lại bản thân của mình.
 
@Anh Tuấn:
Câu trả lời cho câu hỏi “Tôi muốn gì” thường không xuất hiện khi bạn đang đắm chìm vào công việc, vào trào lưu, vào đam mê nhất thời. Những cái “muốn” đó có thể không phải là cái “muốn” của bạn mà là cái “muốn” của người khác mà bạn vay mượn để giảm bớt sự hoài nghi, mất phương hướng của mình.Điều mấu chốt ở đây không phải là “Action” nhiều hơn mà chính là “Stop All Actions”.

 
Câu hỏi tiếp theo được đặt ra là: trong một giai đoạn có các cái Muốn mâu thuẫn nhau thì sẽ giải quyết như thế nào? Làm sao để đánh giá mức độ quan trọng và sự ảnh hưởng đến cảm giác hạnh phúc của mỗi cái Muốn?
 
@Hiển:
– Cái Muốn mâu thuẫn với nhau thì chiếm phần lớn.
– Cái Muốn nào mạnh nhất sẽ chiến thắng.
– Cảm giác hạnh phúc của mỗi cái Muốn là không trọn vẹn, do vì cái Muốn này thì ta lại phải hi sinh cái Muốn khác. Và đây chỉ là cảm giác hạnh phúc tức thời.
– Cảm giác hạnh phúc thực sự, hay hối tiếc thực sự có thể tận lâu sau đó mới xảy ra
 
@Minh Hiệp:
Phân tích thứ tự các nhân tố tác động:
– thời điểm phát sinh nhu cầu
– vì sao phát sinh nhu cầu
– xác nhận đối tượng X đáp ứng nhu cầu
– vì sao là X mà ko phải Y hay Z
-…
 
Vẫn còn rất nhiều quan điểm và ý kiến xoay quanh câu hỏi này. Điều quan trọng không phải bạn trả lời câu hỏi được đặt ra như thế nào mà cần thiết hơn đó là tự đặt mình trong câu hỏi đó để tìm giải đáp phù hợp nhất cho bản thân. Có những cái Muốn nhỏ bé, giản dị và đời thực nhưng cũng sẽ có cái Muốn to lớn, lâu dài và mang tính lý tưởng. Dù là thực hiện và phấn đấu đặt được cái Muốn nào thì giải pháp ý nghĩa nhất vẫn là giải pháp mang đến cho bạn cảm giác Hạnh phúc “trên từng chặng đường đi” và sự thanh thản lúc sau cùng!

Tận cùng nỗi sợ hãi

Thông thường con người ta có nhiều nỗi sợ, có những nỗi sợ có tên và không tên. Theo kinh nghiệm và những gì đã trải qua thì mình nghĩ nỗi sợ đó đến từ những điều mình không biết và cũng chính vì vậy mà cảm giác không nắm bắt được đã làm mình sợ hãi.

Khi đứng chênh vênh trước 1 cái vực sâu, nhìn xuống sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ độ cao, có người gọi là sợ chết, nhưng chính xác là mình sợ bởi mình không biết được cái gì đang chờ mình ở dưới cái vực sâu thăm thẳm kia.

Khi đứng trước việc quyết định 1 vấn đề quan trọng, đối diện với nó cũng sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ không đủ nguồn lực, sợ không đủ căn cứ, sợ bị phản đối, sợ bị thất bại. Nhưng chính xác là mình sợ vì không biết cái quyết định đó có thật sự xuất phát từ bên trong con người mình không hay đang chịu ảnh hưởng của bên ngoài mà không hề hay biết.

Khi đứng trước 1 người mình yêu thương, họ ngay trong tầm tay, tầm mắt cũng thoáng thấy sợ hãi – mơ hồ nhưng chắc chắn tồn tại. Có người gọi là sợ mình sẽ không được thương yêu, sợ sẽ bị cho ra rìa, sợ rồi đây họ sẽ quên mình, hay họ sẽ bỏ rơi mình. Nhưng điều mình sợ là cái giây phút được thấy họ, được cảm thấy sự tồn tại của họ, được nhìn ánh mắt, nụ cười, lắng nghe tiếng nói của họ,… sẽ sớm chấm dứt đâu đây.

Khi đứng trước 1 con người, cũng sẽ có một nỗi sợ. Có người gọi là sợ nhìn sai người, sợ “bị dụ”, sợ đặt niềm tin sai chỗ, sợ bị phản bội. Nhưng điều mình sợ là mình không đủ chân thành, tin tưởng và bao dung dành cho con người đó để hiểu họ, cảm thông cho họ và chấp nhận con người họ như họ vốn có, sợ sẽ làm họ tổn thương.

Những nỗi sợ làm chính ta tự bó hẹp mình trong những rào cản, làm ta không dám yêu thương và mở lòng… Những nỗi sợ làm ta không được sống hết & sống đúng với chính mình… Những nỗi sợ giam hãm ta trong cái mong muốn ích kỷ.

Một ngọn lửa có thể dễ dàng được phát hiện và bị dập tắt nhưng những tàn tro thì sẽ còn mãi âm ỉ âm thầm. Mỗi người sẽ chôn giấu mãi những nỗi sợ hãi cho riêng mình và đối diện cuộc đời, con người với những câu hỏi không tìm ra lời giải đáp…

Liệu có cần thay đổi???

Trăn trở về câu hỏi “Tht s người ta mun thay đi không?”, sau khi mởtopic “Liu có cn thay đi” trên diễn đàn IPL, mình đã nhận được rất nhiều ý kiến có giá trị. Mình tổng hợp và post lên blog này để mọi người cùng tham khảo.
Khi nào thì s thay đi (1 con người) là cn thiết?

Sự thay đổi là cần thiết khi con người ấy không muốn/không thể ở nguyên vị trí nhưhiện tại. Chỉ có bản thân chủ thể mới xác định được lúc nào là cần thiết. Cái tác động đến sự thay đổi bản thân nhiều là do Môi trường. Chủ thể ít khi nhận thức được mình phải thay đổi nếu không có tác động nào đó vào chủ thể. Họ sẽ thay đổi khi nhận thấy sự bất ổn. Khi một người đã hài lòng và cảm thấy “an toàn” với nấc nhu cầu mong muốn của họ, họ sẽ không (hoặc rất ít) ý thức về sự thay đổi. Khi nhận thức việc thay đổi (tâm lý, tư tưởng, hành động) sẽ mang lại cho người đó hoặc: sức khỏe; hoặc tiền bạc; hoặc sự bình an; hoặc sẽ giúp người đó có 1 công việc tốt hay đôi khi chỉ đơn giản là để người đó tìm thấy niềm vui trong công việc và cuộc sống thì họ sẽ đặt lại vấn đề thay đổi.

Thay đổi là phần không thể thiếu của sự trưởng thành/tiến bộ. Tuy nhiên một điều quan trọng không kém là sự thay đổi chỉ có thể diễn ra khi người ta muốn thay đổi. Con đường, hoàn cảnh, xuất thân và khả năng của mỗi người rất khác nhau, nhưng nếu vấn đề không xuất phát từ chính họ thì cho dù có gợi mở thì điều cần thiết sẽkhông bao giờ được coi là cần thiết đối với họ. Một người thấy được sự cần thiết phải thay đổi thì họ sẽ bắt đầu tự đặt câu hỏi chính mình.

Nói về cách tác động vào môi trường để khiến con người thay đổi có các luồng ý kiến:
– Cần có tấm gương sáng (người thật, việc thật, hoặc nhưng câu chuyện nhỏ)
– Tạo môi trường
– Áp đặt sự thay đổi (kể cả sử dụng biện pháp mạnh)

Trong trường hợp chủ thể không muốn thay đổi, hoặc dùng chiêu “mưa dầm thấm đất”, “hữu xạ tự nhiên hương”, hoặc lựa chọn thời điểm “chín muồi”, hoặc gây áp lực (tư tưởng, tinh thần), hoặc tạm thời để lại đó để thay đổi những con người đang có nhu cầu, khao khát thay đổi. Lựa chọn phương cách nào là tùy thuộc vào đối tượng cần thay đổi, hoàn cảnh và nguồn lực của chính mình.

 
Khi nào thì biết mt người tht s mun thay đi?

Sự thay đổi thường đến sau khi người ta chịu một cú shock nào đó, hay trải nghiệm một điều gì đó, hay mong muốn cái gì đó hay đơn giản hơn, tiếp cận được với một ánh sáng nào đó.

Không có quy luật hay biểu hiện nào là cụ thể mà nó phụ thuộc vào từng cá nhân cụthể. Tuy nhiên có một số biểu hiện thường gặp ở những người đang thật sự muốn thay đổi:

– Người ta sẽ bắt đầu làm một việc gì đó như: nói lên mong muốn thay đổi của mình, nói nhiều đến dự định, ước mơ,… bắt đầu hành động (tìm hiểu cái mình muốn, tựvấn, nhờ tư vấn, đi học,…).

– Họ sẽ luôn đề cập (một cách ý thức hoặc vô ý thức) về điều đó mỗi khi trao đổi. Rất có thể dễ để nhận ra điều trăn trở của họ, bởi trong rất nhiều lần trò truyện sẽ có cùng một chủ đề họ muốn xoay quanh.

– Họ sẽ bắt đầu trăn trở và tự đặt những câu hỏi về chính mình và nhìn lại chính mình

 
Mt cam kết thay đi s được th hin như thế nào  mt người?

Công việc của người hỗ trợ/muốn giúp đỡ là giúp người cần thay đổi nhận ra mục đích, động lực của việc thay đổi. Sau đó, hãy để họ tự cam kết với hạnh phúc, với tương lai của họ. Điều này tùy thuộc nhiều vào ý chí và nỗ lực của cá thể.

Cam kết thay đổi thể hiện qua những hành động mới dựa trên tư tưởng, nhận thức mới. Cam kết được thể hiện yếu ớt hoặc mạnh mẽ ở một người. Điều này không phân biệt bằng hình thức thể hiện bên ngoài như hét to thì nghĩa là cam kết mạnh mẽ hơn. Nó, được thể hiện qua ánh mắt mạnh mẽ, nhìn thẳng, và những lúc mà cá nhân đó phải đối mặt với quyết định. Và cũng được thử thách qua thời gian. Cam kết sẽ có hai hướng: một là tiến lên bằng hành động thay đổi (quyết tâm), hai là quyết không chấp nhận hoàn cảnh cũ (kiên định).

Những người đang thay đổi bắt đầu nói về hành động. Họ thường có xu hướng nói hoặc nghĩ về những việc mình sẽ làm và cảm thấy thích thú mỗi khi được suy nghĩ vềđiều đó … Mỗi lần nhắc về điều đó là một lần những lời cam kết hành động được nhắc lại. Họ bắt đầu hành động và làm khác đi những gì họ đã làm. Hoặc làm tốt hơn, hiệu quả hơn những gì họ đang làm.

 
Nếu mt người đã không mun thay đi, mình có nên giúp h không?

Ai cũng cần giúp đỡ để thay đổi. Nếu giúp được, hãy cho họ một tấm bản đồ và động lực để đi.

Tất cả các vấn đề đều xuất phát từ chính họ, chúng ta chỉ là một nhân tố đối với họ. Đâu phải muốn người khác thay đổi thì họ sẽ thay đổi… Quan trọng là cách thực hiện. Hãy chia sẻ, lắng nghe và để người đó quyết định là nên thay đổi hay không. Việc đầu tiên cần thay đổi ở họ là mang đến cho họ ý thức cần thay đổi.

Với một người không muốn thay đổi thì chả giúp được ngay lập tức. Cái gì không muốn thì rất khó ép, tốt nhất là làm cho họ hiểu ra việc thay đổi là cần thiết. Có thểdẫn dụ họ mở rộng thế giới quan của mình bằng cách giới thiệu cho họ những hiểu biết mới, cho họ một cái nhìn rộng hơn hoàn cảnh hiện tại. Hoặc chỉ ra cho họ thấy họ đang ở đâu (mà có khi họ không biết). Khi ấy tự người ta sẽ có mong muốn thay đổi hay không. Vì một trong những nguyên nhân người không muốn thay đổi đó là cứ nghĩ cuộc sống nó chỉ có thế, mà không biết là có những khía cạnh khác, những môi trường hay cuộc sống khác nữa.

Để giúp một người thay đổi phải nhìn ra được họ đang mong muốn nấc nhu cầu nào không? Họ đã hài lòng với nấc nhu cầu đó chưa? (Nếu có thì hài lòng ở mức độ nào? Có muốn “tốt hơn” không?); rồi linh động dùng cách phù hợp. Còn không đủ thời gian để “nhìn” ra vấn đề của mỗi người thì chủ động định hướng họ. (phân tích tháp nhu cầu Maslow –> đánh trúng tim đen “tham – sân – si” của họ ^^).

Có những người không có khả năng nhìn nhận chính bản thân mình; cũng không biết mình có muốn/cần thay đổi không? –> Việc định hướng và tạo điều kiện cho họ tiếp cận + hòa nhập vào những môi trường (mà mình thấy họ nên hòa nhập) là cần thiết; Việc tiếp xúc với con người mới, môi trường mới thường sẽ tạo động lực để họ muốn “làm mới” mình, và khi họ đã muốn rồi thì có vô vàn cách để giúp họ thay đổi.

Ngoài ra, cũng cần lưu ý chưa chắc “sự thay đổi” nào cũng là tốt (và nên có); chưa chắc sự tác động nào cũng mang lại hiệu quả tích cực. Do đó, phải tác động đúng lúc, phù hợp và thuận theo tự nhiên.

 
Đ to ra hing thay đi tích cc, nên tác đng t nhng người đang khao khát mun thay đi (nhưng đang  tng nhn thc/mc đ gâynh hưởng đến người khác/v trí còn thp) hay tác đng vào nhng người có nh hưởng, uy tín (dù xác sut h mun thay đi mình chưa d đoán được)?

Thay đổi là một trạng thái đến từ bên trong trước. Nó yêu cầu người ta phải Ngộ ra hoàn cảnh của mình, Ngộ ra mong ước của mình. Nếu đến từ những lực hút bên ngoài thì đó không bền vững và mang tính mê muội.

Một số trường hợp thì tác động lên những người có ảnh hưởng, họ dễ nổi bật lên trên và là một tấm gương đối chiếu cho những người đang mong muốn thay đổi. Đó là một kiểu chiến lược. Tuy nhiên với đối tượng này có thể gặp nhiều khó khăn bởi thông thường họ sẽ chỉ nghe những người có ảnh hưởng và uy tín cao hơn họ.

Còn lại thì vẫn tác động và tạo hiệu ứng lên những người muốn thay đổi và những người cần thay đổi, chỉ ra cho họ cách hiểu về mình, hiểu về thế giới, giới thiệu cho họ các công cụ,… để họ có thể đi tới đích nếu muốn.

Dù tác động lên đối tượng nào, điều quan trọng là sự kiên trì và cái tâm mình dành cho họ. Nếu không đủ một bồ triết lý, hay là một nhà tư tưởng có sức truyền tải cao, thì hãy lấy những giá trị từ chính mình và những suy nghĩ chất chứa về họ để mong họ một phần nhìn ra vấn đề. Con đường ngắn nhất từ con người đến con người là “từtrái tim đến trái tim”. Cứ thẳng thắn chia sẻ lòng mình với những gì mình đã trải nghiệm, tự họ sẽ chọn con đường phù hợp với họ 🙂 Mỗi người đều có sự tác động nhất định tới người khác tùy vào nức độ quan tâm, khả năng ảnh hưởng nhưng dù sao, hãy cứ chia sẻ, dù bạn là ai. Hãy cứ quan tâm, dù người đó có thế nào đi chăng nữa…

Khi chưa đủ lực, hãy tập trung tác động đến những người bạn có thể tác động sau đó từ từ lan tỏa hiệu ứng, dần dần mở rộng đối tượng. (Khi bản thân đã đủ lực & có những đồng minh cùng chí hướng, hãy tạo ra một cuộc cách mạng. ^^)