Author Archives: Tran Thi Dieu Huyen
Bạn MUỐN gì?
1. Thường xuyên lắng nghe nhu cầu của cơ thể, của cảm xúc, của lý trí mình.
2. Tìm cách hiểu và đồng cảm với những người xung quanh, càng nhiều tầng lớp, càng nhiều thế hệ, càng nhiều hoàn cảnh càng tốt.
3. Xem phim hoặc đọc thật nhiều tiểu thuyết cổ điển, kinh điển để hiểu suy nghĩ, tình cảm của các nhân vật. Các tác phẩm dạng này luôn đưa ra được những dạng cảm xúc điển hình nhất.
4. Tưởng tượng. Tưởng tượng không bao giờ là thừa. Tưởng tượng về những gì mình muốn đạt được và thử nghĩ xem, khi đã đạt được nó rồi, mình sẽ hạnh phúc đến đâu.
5. Cố gắng tách bạch, phân loại, và hệ thống hóa các loại nhu cầu. Xếp chúng thành các thang bậc, tìm ra các đặc trưng, chỉ ra những nguồn lực để mưu cầu nó, và những nguồn lực mà nó mang lại, cả về vật chất cũng như tinh thần.
6. Tìm ra sự thống nhất và liên kết hữu cơ giữa chúng để hạn chế rủi ro do phải đánh đổi giữa những nhu cầu.
7. Vẽ ra một tháp nhu cầu cho riêng mình. Trong cái tháp ấy, chỉ ra một nhu cầu mấu chốt mà mưu cầu được nó sẽ mang lại nhiều nhất những nhu cầu còn lại. Phát biểu rằng tôi muốn thứ đó.
1. “Action” thật nhiều để có nhiều trải nghiệm => khám phá bản thân; biết được “Tôi là ai”, “Tôi sẽ đi về đâu”
2. Đặt câu hỏi cho tiềm thức, vì cơ bản, mỗi con người sinh ra – đặc biệt là những con người có “tiềm năng lớn”, điều đã mang trong mình một sứ mệnh, hoài bão, ý nghĩa với cuộc sống rồi, và nó nằm trong tiềm thức, một trong những cách cơ bản nhất là sử dụng sức mạnh của hình dung, tưởng tượng để tìm ra nó. Ví dụ hãy tưởng tượng nếu bạn mất đi, mọi người rất thương tiếc bạn, mọi người sẽ nói bạn như thế nào, đã làm được điều gì?
Điều mình muốn thì bao la lắm, nhưng điều mình cần cho cuộc sống thực tế thì lại rất đỗi bình thường. Cũng phải trải qua nhiều điều trong cuộc sống thì con người ta mới có thể nhận ra được điều mình muốn và điều mình cần. Không chỉ là qua những sự kiện xảy ra, qua những hành động mình thực hiện, mà còn phải qua cả việc mình tư duy, suy ngẫm lại về những gì mình đã từng trải qua, những bài học mình thu được và xem xét lại bản thân của mình.
– Cái Muốn nào mạnh nhất sẽ chiến thắng.
– Cảm giác hạnh phúc của mỗi cái Muốn là không trọn vẹn, do vì cái Muốn này thì ta lại phải hi sinh cái Muốn khác. Và đây chỉ là cảm giác hạnh phúc tức thời.
– Cảm giác hạnh phúc thực sự, hay hối tiếc thực sự có thể tận lâu sau đó mới xảy ra
– vì sao phát sinh nhu cầu
– xác nhận đối tượng X đáp ứng nhu cầu
– vì sao là X mà ko phải Y hay Z
-…
Tận cùng nỗi sợ hãi
Thông thường con người ta có nhiều nỗi sợ, có những nỗi sợ có tên và không tên. Theo kinh nghiệm và những gì đã trải qua thì mình nghĩ nỗi sợ đó đến từ những điều mình không biết và cũng chính vì vậy mà cảm giác không nắm bắt được đã làm mình sợ hãi.
Khi đứng chênh vênh trước 1 cái vực sâu, nhìn xuống sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ độ cao, có người gọi là sợ chết, nhưng chính xác là mình sợ bởi mình không biết được cái gì đang chờ mình ở dưới cái vực sâu thăm thẳm kia.
Khi đứng trước việc quyết định 1 vấn đề quan trọng, đối diện với nó cũng sẽ xuất hiện một nỗi sợ. Có người gọi là sợ không đủ nguồn lực, sợ không đủ căn cứ, sợ bị phản đối, sợ bị thất bại. Nhưng chính xác là mình sợ vì không biết cái quyết định đó có thật sự xuất phát từ bên trong con người mình không hay đang chịu ảnh hưởng của bên ngoài mà không hề hay biết.
Khi đứng trước 1 người mình yêu thương, họ ngay trong tầm tay, tầm mắt cũng thoáng thấy sợ hãi – mơ hồ nhưng chắc chắn tồn tại. Có người gọi là sợ mình sẽ không được thương yêu, sợ sẽ bị cho ra rìa, sợ rồi đây họ sẽ quên mình, hay họ sẽ bỏ rơi mình. Nhưng điều mình sợ là cái giây phút được thấy họ, được cảm thấy sự tồn tại của họ, được nhìn ánh mắt, nụ cười, lắng nghe tiếng nói của họ,… sẽ sớm chấm dứt đâu đây.
Khi đứng trước 1 con người, cũng sẽ có một nỗi sợ. Có người gọi là sợ nhìn sai người, sợ “bị dụ”, sợ đặt niềm tin sai chỗ, sợ bị phản bội. Nhưng điều mình sợ là mình không đủ chân thành, tin tưởng và bao dung dành cho con người đó để hiểu họ, cảm thông cho họ và chấp nhận con người họ như họ vốn có, sợ sẽ làm họ tổn thương.
Những nỗi sợ làm chính ta tự bó hẹp mình trong những rào cản, làm ta không dám yêu thương và mở lòng… Những nỗi sợ làm ta không được sống hết & sống đúng với chính mình… Những nỗi sợ giam hãm ta trong cái mong muốn ích kỷ.
Một ngọn lửa có thể dễ dàng được phát hiện và bị dập tắt nhưng những tàn tro thì sẽ còn mãi âm ỉ âm thầm. Mỗi người sẽ chôn giấu mãi những nỗi sợ hãi cho riêng mình và đối diện cuộc đời, con người với những câu hỏi không tìm ra lời giải đáp…
Liệu có cần thay đổi???
Sự thay đổi là cần thiết khi con người ấy không muốn/không thể ở nguyên vị trí nhưhiện tại. Chỉ có bản thân chủ thể mới xác định được lúc nào là cần thiết. Cái tác động đến sự thay đổi bản thân nhiều là do Môi trường. Chủ thể ít khi nhận thức được mình phải thay đổi nếu không có tác động nào đó vào chủ thể. Họ sẽ thay đổi khi nhận thấy sự bất ổn. Khi một người đã hài lòng và cảm thấy “an toàn” với nấc nhu cầu mong muốn của họ, họ sẽ không (hoặc rất ít) ý thức về sự thay đổi. Khi nhận thức việc thay đổi (tâm lý, tư tưởng, hành động) sẽ mang lại cho người đó hoặc: sức khỏe; hoặc tiền bạc; hoặc sự bình an; hoặc sẽ giúp người đó có 1 công việc tốt hay đôi khi chỉ đơn giản là để người đó tìm thấy niềm vui trong công việc và cuộc sống thì họ sẽ đặt lại vấn đề thay đổi.
Thay đổi là phần không thể thiếu của sự trưởng thành/tiến bộ. Tuy nhiên một điều quan trọng không kém là sự thay đổi chỉ có thể diễn ra khi người ta muốn thay đổi. Con đường, hoàn cảnh, xuất thân và khả năng của mỗi người rất khác nhau, nhưng nếu vấn đề không xuất phát từ chính họ thì cho dù có gợi mở thì điều cần thiết sẽkhông bao giờ được coi là cần thiết đối với họ. Một người thấy được sự cần thiết phải thay đổi thì họ sẽ bắt đầu tự đặt câu hỏi chính mình.
Nói về cách tác động vào môi trường để khiến con người thay đổi có các luồng ý kiến:
– Cần có tấm gương sáng (người thật, việc thật, hoặc nhưng câu chuyện nhỏ)
– Tạo môi trường
– Áp đặt sự thay đổi (kể cả sử dụng biện pháp mạnh)
Trong trường hợp chủ thể không muốn thay đổi, hoặc dùng chiêu “mưa dầm thấm đất”, “hữu xạ tự nhiên hương”, hoặc lựa chọn thời điểm “chín muồi”, hoặc gây áp lực (tư tưởng, tinh thần), hoặc tạm thời để lại đó để thay đổi những con người đang có nhu cầu, khao khát thay đổi. Lựa chọn phương cách nào là tùy thuộc vào đối tượng cần thay đổi, hoàn cảnh và nguồn lực của chính mình.
Sự thay đổi thường đến sau khi người ta chịu một cú shock nào đó, hay trải nghiệm một điều gì đó, hay mong muốn cái gì đó hay đơn giản hơn, tiếp cận được với một ánh sáng nào đó.
Không có quy luật hay biểu hiện nào là cụ thể mà nó phụ thuộc vào từng cá nhân cụthể. Tuy nhiên có một số biểu hiện thường gặp ở những người đang thật sự muốn thay đổi:
– Người ta sẽ bắt đầu làm một việc gì đó như: nói lên mong muốn thay đổi của mình, nói nhiều đến dự định, ước mơ,… bắt đầu hành động (tìm hiểu cái mình muốn, tựvấn, nhờ tư vấn, đi học,…).
– Họ sẽ luôn đề cập (một cách ý thức hoặc vô ý thức) về điều đó mỗi khi trao đổi. Rất có thể dễ để nhận ra điều trăn trở của họ, bởi trong rất nhiều lần trò truyện sẽ có cùng một chủ đề họ muốn xoay quanh.
– Họ sẽ bắt đầu trăn trở và tự đặt những câu hỏi về chính mình và nhìn lại chính mình
Công việc của người hỗ trợ/muốn giúp đỡ là giúp người cần thay đổi nhận ra mục đích, động lực của việc thay đổi. Sau đó, hãy để họ tự cam kết với hạnh phúc, với tương lai của họ. Điều này tùy thuộc nhiều vào ý chí và nỗ lực của cá thể.
Cam kết thay đổi thể hiện qua những hành động mới dựa trên tư tưởng, nhận thức mới. Cam kết được thể hiện yếu ớt hoặc mạnh mẽ ở một người. Điều này không phân biệt bằng hình thức thể hiện bên ngoài như hét to thì nghĩa là cam kết mạnh mẽ hơn. Nó, được thể hiện qua ánh mắt mạnh mẽ, nhìn thẳng, và những lúc mà cá nhân đó phải đối mặt với quyết định. Và cũng được thử thách qua thời gian. Cam kết sẽ có hai hướng: một là tiến lên bằng hành động thay đổi (quyết tâm), hai là quyết không chấp nhận hoàn cảnh cũ (kiên định).
Những người đang thay đổi bắt đầu nói về hành động. Họ thường có xu hướng nói hoặc nghĩ về những việc mình sẽ làm và cảm thấy thích thú mỗi khi được suy nghĩ vềđiều đó … Mỗi lần nhắc về điều đó là một lần những lời cam kết hành động được nhắc lại. Họ bắt đầu hành động và làm khác đi những gì họ đã làm. Hoặc làm tốt hơn, hiệu quả hơn những gì họ đang làm.
Ai cũng cần giúp đỡ để thay đổi. Nếu giúp được, hãy cho họ một tấm bản đồ và động lực để đi.
Tất cả các vấn đề đều xuất phát từ chính họ, chúng ta chỉ là một nhân tố đối với họ. Đâu phải muốn người khác thay đổi thì họ sẽ thay đổi… Quan trọng là cách thực hiện. Hãy chia sẻ, lắng nghe và để người đó quyết định là nên thay đổi hay không. Việc đầu tiên cần thay đổi ở họ là mang đến cho họ ý thức cần thay đổi.
Với một người không muốn thay đổi thì chả giúp được ngay lập tức. Cái gì không muốn thì rất khó ép, tốt nhất là làm cho họ hiểu ra việc thay đổi là cần thiết. Có thểdẫn dụ họ mở rộng thế giới quan của mình bằng cách giới thiệu cho họ những hiểu biết mới, cho họ một cái nhìn rộng hơn hoàn cảnh hiện tại. Hoặc chỉ ra cho họ thấy họ đang ở đâu (mà có khi họ không biết). Khi ấy tự người ta sẽ có mong muốn thay đổi hay không. Vì một trong những nguyên nhân người không muốn thay đổi đó là cứ nghĩ cuộc sống nó chỉ có thế, mà không biết là có những khía cạnh khác, những môi trường hay cuộc sống khác nữa.
Để giúp một người thay đổi phải nhìn ra được họ đang mong muốn nấc nhu cầu nào không? Họ đã hài lòng với nấc nhu cầu đó chưa? (Nếu có thì hài lòng ở mức độ nào? Có muốn “tốt hơn” không?); rồi linh động dùng cách phù hợp. Còn không đủ thời gian để “nhìn” ra vấn đề của mỗi người thì chủ động định hướng họ. (phân tích tháp nhu cầu Maslow –> đánh trúng tim đen “tham – sân – si” của họ ^^).
Có những người không có khả năng nhìn nhận chính bản thân mình; cũng không biết mình có muốn/cần thay đổi không? –> Việc định hướng và tạo điều kiện cho họ tiếp cận + hòa nhập vào những môi trường (mà mình thấy họ nên hòa nhập) là cần thiết; Việc tiếp xúc với con người mới, môi trường mới thường sẽ tạo động lực để họ muốn “làm mới” mình, và khi họ đã muốn rồi thì có vô vàn cách để giúp họ thay đổi.
Ngoài ra, cũng cần lưu ý chưa chắc “sự thay đổi” nào cũng là tốt (và nên có); chưa chắc sự tác động nào cũng mang lại hiệu quả tích cực. Do đó, phải tác động đúng lúc, phù hợp và thuận theo tự nhiên.
Thay đổi là một trạng thái đến từ bên trong trước. Nó yêu cầu người ta phải Ngộ ra hoàn cảnh của mình, Ngộ ra mong ước của mình. Nếu đến từ những lực hút bên ngoài thì đó không bền vững và mang tính mê muội.
Một số trường hợp thì tác động lên những người có ảnh hưởng, họ dễ nổi bật lên trên và là một tấm gương đối chiếu cho những người đang mong muốn thay đổi. Đó là một kiểu chiến lược. Tuy nhiên với đối tượng này có thể gặp nhiều khó khăn bởi thông thường họ sẽ chỉ nghe những người có ảnh hưởng và uy tín cao hơn họ.
Còn lại thì vẫn tác động và tạo hiệu ứng lên những người muốn thay đổi và những người cần thay đổi, chỉ ra cho họ cách hiểu về mình, hiểu về thế giới, giới thiệu cho họ các công cụ,… để họ có thể đi tới đích nếu muốn.
Dù tác động lên đối tượng nào, điều quan trọng là sự kiên trì và cái tâm mình dành cho họ. Nếu không đủ một bồ triết lý, hay là một nhà tư tưởng có sức truyền tải cao, thì hãy lấy những giá trị từ chính mình và những suy nghĩ chất chứa về họ để mong họ một phần nhìn ra vấn đề. Con đường ngắn nhất từ con người đến con người là “từtrái tim đến trái tim”. Cứ thẳng thắn chia sẻ lòng mình với những gì mình đã trải nghiệm, tự họ sẽ chọn con đường phù hợp với họ 🙂 Mỗi người đều có sự tác động nhất định tới người khác tùy vào nức độ quan tâm, khả năng ảnh hưởng nhưng dù sao, hãy cứ chia sẻ, dù bạn là ai. Hãy cứ quan tâm, dù người đó có thế nào đi chăng nữa…
Khi chưa đủ lực, hãy tập trung tác động đến những người bạn có thể tác động sau đó từ từ lan tỏa hiệu ứng, dần dần mở rộng đối tượng. (Khi bản thân đã đủ lực & có những đồng minh cùng chí hướng, hãy tạo ra một cuộc cách mạng. ^^)