Thay vì kiềm chế hãy chuyển hướng cảm xúc

Có một ai đó đã nói “10% cuộc sống của bạn là do những gì bạn tạo ra, còn 90% còn lại tùy thuộc vào cách bạn suy nghĩ và cảm nhận”. Để lấy ví dụ minh chứng cho điều này không phải khó khăn và chắc hẳn ai cũng sẽ làm được. Tuy nhiên, nói về câu chuyện áp dụng nguyên lý vào cuộc sống thì lại là một vấn đề rất khác, nó giống như ta vẫn thường nói với nhau khoảng cách giữa lý thuyết và thực tiễn là rất xa.
Vấn đề cảm nhận hay cảm xúc thuộc về bên trong nên khó nhìn nhận và khó kiểm soát hơn rất nhiều so với các yếu tố đến từ bên ngoài. Chẳng hạn bạn có thể đem theo áo mưa hoặc ô dù để phòng ngừa trời mưa khi thấy trời đầy mây đen nhưng không có cách gì có dự đoán và cách phòng ngừa kịp thời cho sự tăng giảm của tình cảm, buồn vui, yêu ghét,… Chính vì lẽ đó, dù chắc hẳn bạn nhận được rất nhiều lời khuyên về việc kiểm soát cảm xúc nhưng việc chế ngự được yếu tố này trong thực tế không phải là điều dễ dàng.
Có một số bạn, với mong muốn triệt để sửa những cảm xúc hoặc phản ứng chưa tích cực của mình đã cố gắng hết sức gò ép hoặc kìm nén các cảm nghĩ thật của mình để áp dụng các kỹ thuật được nghe, đọc, giới thiệu đâu đó. Trong ngắn hạn, việc kiềm chế có thể tạo ra những hiệu quả nhất định như: bạn sẽ che giấu được cảm xúc thật (để không làm tổn hại mối quan hệ) hoặc không để những hành xử thái quá có cơ hội bộc phát. Tuy nhiên, song song với quá trình này, nếu bạn không tạo điều kiện để bản thân “xả” những cảm xúc thật của mình ra ngoài (sau đó hoặc bằng một cách nào đó khác) thì trong lâu dài những “khí” nóng, giận đó sẽ tích tụ và làm suy yếu bạn từ bên trong bằng cách nào đó (như tâm bệnh, hoặc giảm sức đề kháng, suy yếu khả năng tự phục hồi sau chấn thương tâm lý,…).
Để hạn chế những hệ quả không mong muốn như vậy, theo kinh nghiệm của mình, thay vì cố gắng kiềm chế cảm xúc, chúng ta hãy tìm một điểm tập trung nào đó khác để chuyển hướng nó. Ví dụ, khi bạn cảm nhận độ “nóng” bên trong cơ thể đang lên, tốt nhất hãy thay đổi điểm tập trung từ “cuộc tranh luận ai đúng ai sai” sang một hướng khác để thay đổi không khí bằng việc thay vì nhảy bổ vào việc vội vã phản bác, vạch lá tìm sâu, ra sức chứng minh lập luận của đối phương là vô lý hoặc dở ẹt. Bạn có thể bắt đầu bằng việc lập lại các quan điểm đối phương đã nói theo cách bạn hiểu, những điều bạn nghe được (bằng đôi tai của mình). Cách này có ba cái lợi: thứ nhất, vì bạn đang nói lại quan điểm của đối phương nên buộc lòng đối phương phải gạt bỏ thái độ “so cơ” để lắng nghe bạn một cách chú ý và mang tính xây dựng hơn (và theo đó, không khí của cuộc tranh luận sẽ hạ nhiệt được đôi chút). Thứ hai, trong quá trình lặp lại quan điểm của đối phương theo cách của mình bạn có cơ hội kiểm chứng được cách hiểu của mình đã đúng với ý mà đối phương muốn chia sẻ chưa điều này góp phần giúp bạn giảm thiểu những kết quả không mong muốn, các hiểu lầm tai hại không dáng có vì thông tin hai phía không cân xứng. Thứ ba, vì phải mất một khoảng thời gian nhất định lặp lại những điều bạn đã nghe nên nhờ đó, “khí” nóng trong cơ thể bạn có điều kiện thấm thấu bớt ra ngoài vài phần, giúp bạn có được sự bình tĩnh, tự chủ hơn trong quá trình sau đó.
Việc chuyển hướng cảm xúc tùy theo hoàn cảnh mà còn có thể thực hiện qua các cách khác. Chẳng hạn nếu đang cảm thấy mệt mỏi, buồn chán về tinh thần, bạn có thể vận động cơ thể một chút (đi bộ, bơi lội, …), nhiều nghiên cứu chứng minh rằng cách làm này cũng có thể giúp bạn cải thiện tinh thần được ít nhiều.  Hoặc nếu bạn đang ở trạng thái bế tắc trước một phương án, lựa chọn hoặc quyết định nào đó, hãy tạm dẹp việc bạn đang làm sang một bên, dành ít thời gian ra bên ngoài đi dạo hít thở không khí trong lành hoặc chuyển sang làm một số công việc chân tay đơn giản (như mình hay làm là dọn dẹp nhà cửa, rửa chén bát, …) thì sau đó bạn sẽ có được sự tỉnh táo, sáng suốt hơn.
Mọi sự kìm nén dù là vật chất hay tinh thần đều có những tác dụng ngược. Nếu bạn còn nhớ bài học Vật lý hồi trung học về định luật 3 Newton: Nếu tác dụng vào vật một lực thì vật sẽ tác dụng lại một phản lực có độ lớn tương đương. Vậy thì đâu có lý do gì mình phải tự “hại” chính mình bằng cách tích lũy những cảm xúc không tốt bên trong. Hãy đánh lạc hướng nó hoặc xả nó ra ngoài theo cách của bạn. 😉
Chúc bạn may mắn! ^^

Dự án viết tiểu thuyết lần 1

Sau một số dự án nho nhỏ đã bắt đầu triển khai trong kế hoạch “2013 – Làm mới và Tăng tốc“, phi vụ tiếp theo được thực hiện là “Dự án viết tiểu thuyết lần 1“. Có thể nói dự án này đã được ấp ủ khá lâu nằm trong thể loại ước mơ “Viết sách” mà mình luôn mong muốn. Sau nhiều lần trì hoãn, lần này với quyết tâm cao độ, mình đặt ra dự án này để thúc đẩy, đôn đốc bản thân thực hiện trọn vẹn tiểu thuyết đầu tiên – thực hiện bởi Diệu Huyền. ^^

Nói là tiểu thuyết nhưng chắc sẽ không phải là một cuốn dày cộp kiểu như “Cuốn theo chiều gió”, “Không gia đình”, “Chiến tranh và hòa bình”, … mà sẽ là một loại tiểu thuyết ngắn khoảng 208 trang (A4). Cuốn tiểu thuyết đầu tiên này viết về nhân sinh quan tình yêu (chủ đạo) cùng những mối quan hệ theo kiểu phái sinh phát triển trên nền những biến chuyển của đời sống xã hội hiện đại. Cốt truyện của tiểu thuyết được phát triển dựa trên những tình tiết có thật từ chuyện yêu đương của một số người bạn thân quen cũng như những câu chuyện không đầu không cuối chập chờn thường xuất hiện trong nhiều giấc mơ của mình. Nội dung sẽ xoay quanh cuộc đấu tranh nội tâm trong cả suy nghĩ và hành động của những nhân vật chính trong cuộc chiến giữa một bên là được sống như chính mình muốn và một bên là sự thỏa hiệp với các giá trị phổ biến mà xã hội chấp nhận.
Dự kiến dự án này sẽ được hoàn thành vào cuối tháng 02/2013. Trong quá trình thực hiện, mình sẽ gửi bản thảo từng chương đến một số người bạn đam mê viết lách và quan tâm đến thể loại này để góp ý. Hy vọng rằng, tiểu thuyết sau khi hoàn thành  sẽ đóng góp thêm một giá trị nhỏ vào đời sống tinh thần của những độc giả quan tâm và ủng hộ.
Hiện tại mình đã hoàn thành xong chương 1 và đang viết chương cuối. Bản thân mình khi thực hiện dự án này cũng không kém phần bồi hồi, tò mò bởi lẽ, mỗi ngày, ý tưởng và cốt truyện lại tiếp tục nảy nở, mới mẻ và khác lạ hơn rất nhiều! ^^

12 điều răn bản thân

Đọc xong cuốn “Dự án hạnh phúc” của nữ tác giả Gretchen Rubin và đúc kết từ chiêm nghiệm của bản thân thời gian qua, mình tự rút ra được 12 điều cần phải luôn nhắc nhở để có một cuộc sống dễ chịu, hạnh phúc từ bên trong như sau:

1. Hãy là chính Huyền. (Câu này mình học của tác giả cuốn sách)
2. Mọi việc rồi sẽ ổn! (Đây cũng là câu mà mình luôn áp dụng khi gặp phải trở ngại, khó khăn kể từ lần đầu tiên được anh Phi Hải chia sẻ)
3. Làm việc với một niềm vui. (Mình từng chia sẻ sâu hơn về chiêm nghiệm này ở bài viết Niềm vui và nghĩa vụ)
4. Biết ơn và biết hối lỗi. (Nói được từ “cảm ơn” đã khó, biết nói “xin lỗi” càng khó và thật lòng biết ơn, biết lỗi để “cảm ơn”, “xin lỗi” càng đòi hỏi việc răn mình, rèn mình nhiều nhiều hơn).
5. Trân trọng từng khoảnh khắc. (Mỗi thời điểm mình đang sống chỉ xảy ra duy nhất một lần. Mất đi nó là mất đi vĩnh viễn. Vì vậy, phải sống trọn vẹn và hết mình trong từng khắc, từng giây của cuộc sống mình).
6. Sống tử tế. (“Tử tế” ở đây không đơn thuần theo kiểu “làm những điều pháp luật không cấm” hay “không làm những điều pháp luật cấm” mà còn hơn thế nữa. Khi nói đến điều này, mình nhớ đến những điều nhắc nhở của người xưa về “đạo làm người”).
7. Mạnh khỏe và thanh thản trong cả thể chất lẫn tinh thần. (Để làm được điều này chắc chắn không thể thiếu việc tập thể dục và thanh lọc thường xuyên cho cơ thể và cả tâm hồn). ^^
8. Biểu hiện tình yêu thương một cách cụ thể. (Mình từng nhắc đến điều này ở bàiĐôi dòng cho ngày đầu tiên 2013).
9. Tin tưởng vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống và ở cả con người. (Mình nghĩ thế nào thì sự việc và con người sẽ có thiên hướng xảy ra như thế, vậy vì sao không hướng đến những điều tốt lành?) ^^
10. Bắt đầu ngay từ những điều nhỏ. (Ước mơ lớn, khát khao vĩ đại nhưng cần phải hành động, bắt đầu ngay, cam kết và hoàn thành trọn vẹn từng mục tiêu).
11. Làm cho ngày mai tốt hơn hôm nay. (Điều răn này mình cần phải áp dụng trong tất cả các lĩnh vực. Không đòi hỏi sự hoàn hảo nhưng nhất thiết phải giữ vững tinh thần cầu tiến, học hỏi và không ngừng vươn lên).
12. Cho đi một cách chân thành. (“Của cho không bằng cách cho”, ông bà mình đã dạy vậy mà! ) ^^
Còn bạn, bạn đã tìm ra lời răn của riêng mình chưa??? 😉

Niềm vui và nghĩa vụ

Hôm nay chợt mới nghiệm ra một điều trong tất cả những việc mình làm, việc nào được xem là nghĩa vụ thì hình như rất nặng nề, còn các việc mình thấy nó là niềm vui thì hình như nó nhẹ nhàng hơn rất nhiều (dù có thể khối lượng và áp lực không thay đổi). Phát hiện trên đây có lẽ chẳng phải là một sự đột phá gì với nhân loại, nhưng quả thật là một điều mới mẻ với mình. 🙂
Những việc được xem là nghĩa vụ đôi khi không hẳn nó là một trách nhiệm được văn bản hóa hay là một mệnh lệnh được đưa ra từ một ai đó mà đa số nằm nhiều ở suy nghĩ của bản thân mình. Chẳng hạn như, khi bạn nấu ăn, nếu bạn nghĩ đây là một nhiệm vụ phải thực hiện ở vai trò là người phụ nữ, người chị trong gia đình thì quả thật việc nấu ăn về lâu dài sẽ là một áp lực vô hình kiến bạn mệt mỏi (và đôi khi làm bạn dễ cáu gắt khi gặp chuyện không như ý). Rõ ràng là với suy nghĩ này, chất lượng và không khí bữa ăn cũng sẽ phụ thuộc rất nhiều và tính khí, cảm xúc của bạn khi thực hiện việc nấu ăn cho cả nhà. Cũng là công việc này, nhưng khi bạn suy nghĩ theo một hướng khác: mình muốn ăn món này, món kia, mình sẽ nấu để được thưởng thức, và sẽ nấu nhiều hơn một tí để các thành viên trong nhà cũng ăn nữa. Bạn thử hình dung xem, với tâm thế này, việc nấu ăn trở thành một niềm vui, một cách giải trí cho chính bạn. Việc nấu cho người khác ăn trở thành một kiểu mình tặng thêm cho mọi người (bên cạnh việc mình đạt được cái mình muốn: ăn đúng món mình đang thèm, đang muốn thử nghiệm). Khi đó, tâm trạng bạn sẽ thoải mái hơn rất nhiều, mọi người theo đó cũng được hưởng lây không chỉ món ăn mà cả tinh thần vui vẻ bạn đã truyền cho nữa. Nếu bạn thuộc típ người sống tình cảm thì thành quả bạn thu về còn nhiều hơn, đó là cảm giác sung sướng khi thấy mọi người ăn uống no say, ngon vui,… Vậy là, chỉ cần bạn chuyển được tâm thế của mình khi nhìn nhận một công việc, bạn sẽ làm nó một một tinh thần, thái độ hoàn toàn khác hơn, kết quả và các giá trị mà nó đem đến theo đó cũng có những khác biệt.
Tất nhiên, cũng có những việc, dưới tác động của các yếu tố bên ngoài, bị biến thể từ dạng niềm vui sang dạng nghĩa vụ. Ví dụ như khi bạn bắt đầu làm một dự án ấp ủ lâu nay, ban đầu tinh thần là được làm điều mình thích, mình đam mê, công việc đó là một thứ niềm vui. Nhưng sau một thời gian, khi bạn phải nhận lãnh vai trò này kia, phải chịu trách nhiệm trước các thành viên, cộng sự, phải đảm bảo chất lượng, tiến độ công việc,… thì dần dần, việc bạn làm sẽ bắt đầu mang hơi hướng của nghĩa vụ. Rõ ràng, một khi bạn làm một điều gì đó vì một lý do nào đó không xuất phát từ sự thỏa mãn thực từ chính bên trong mình thì dù đó là công việc dễ dàng nhất cũng trở thành một thứ nghĩa vụ, hoặc thậm chí là một thứ ám ảnh khiến bạn nhọc tâm. Điều này cho thấy, để hỗ trợ cho việc nhìn nhận ra những khía cạnh niềm vui của một công việc, bạn cần xác định rõ những nhân tố khiến bạn cảm thấy thỏa mãn và những giới hạn tối thiểu nhất của bạn còn có cảm giác thỏa mãn. Và dĩ nhiên, điều này đòi hỏi bạn phải có những hiểu biết về chính bản thân mình, bởi không có một cái khung tiêu chuẩn chung nào cho tất cả.
Một điều nữa, trong quá trình liên tục thực hiện các công việc trong thực tế và khai phá bản thân, bạn sẽ dần nhận biết được thêm nhiều yếu tố tác động đến cảm giác thỏa mãn bên trong của chính mình cũng như mở rộng dần phạm vi sự thỏa mãn tồn tại. Nghĩa là theo đó, nếu bạn bắt đầu luyện tập việc tìm những khía cạnh mang đến niềm vui trong công việc và chuyển biến tâm thế của mình trước mọi việc thì theo thời gian, “nội công” của bạn sẽ dần trở nên thâm hậu hơn, những điều khiến bạn vui vẻ được tích lũy và làm dày lên, khiến cuộc sống của bạn ngày càng dễ chịu hơn. Và điều thú vị nhất khi làm được việc này là bạn sẽ có cảm nhận bạn đang sống cuộc sống của chính mình, cho chính mình chứ không phải vì một lý do ngoại lai nào khác. Nhờ đó, sự cởi mở, tính sáng tạo, lòng yêu thương của bannj cũng được phát huy tối đa trong từng việc nhỏ nhất mà bạn làm. Đó cũng chính là chiêm nghiệm quý giá mà tôi rút ra được qua quá trình vận dụng trong cuộc sống của mình.
Chúc bạn thành công và gặt hái những kết quả tốt đẹp nếu một khi nào đó muốn thử nghiệm đúc kết này! 😉