Hành trình tìm kiếm chữ TÔI

(Viết tiếp câu chuyện về chữ Tôi :)… )
Có một câu chuyện về chữ TÔI như sau:
“Một hôm chữ TÔI (我) bị mất đi một nét phẩy và biến thành chữ TÌM (找).
Nó quyết định đi tìm nét phẩy ấy. 
Nó tìm kiếm và hỏi rất nhiều người…
Thương nhân nói nét phẩy ấy là Tiền bạc.
Chính trị gia thì nói đó là Quyền lực.
Minh tinh nói nó là Danh vọng. 
Quân dân thì nói đó là Danh dự.
Nông dân nói là Bội thu.
Công nhân thì nói đó là Tiền lương.
Và Học sinh nói đó là Điểm thi
Chữ TÔI (我) hoang mang, chẳng lẽ đó là nét phẩy mà tôi cần tìm!?
Nó cảm thấy đó ko phải là nét phẩy mà nó cần tìm. 
Thế là chữ TÔi (我) cứ mãi đi tìm nét phẩy của riêng mình.
Khi đọc câu chuyện này, mình đã tự hỏi liệu đâu mới thật sự là chữ Tôi đầy đủ?
Cái Tôi của một con người thường có hai cách hình thành: Tự mỗi người kiến tạo hoặc Do mọi người xung quanh dựng nên:
+ Cái Tôi do mọi người xung quanh dựng nên: Đây là cái Tôi dễ bắt gặp trong cuộc sống thường ngày. Cái Tôi này được xây dựng từ các kỳ vọng của tất cả mọi người: “Con phải trở thành người thế này”, “Em cần làm những việc đó”, “Học kỳ này cháu phải được học sinh giỏi nhé!”, “Công ty đó lương cao lắm, anh thử ứng tuyển xem”, “Giờ anh làm đến chức vụ gì rồi?”,… Sau một thời gian, cái Tôi này trở thành cái Tôi “làm dâu trăm họ”, không mất lòng ai, đúng với các khuôn mẫu cổ điển, không vi phạm các xu hướng chung của xã hội. Thế nhưng, thật lạ là khi sống một cuộc sống nhằm hài lòng tất cả mọi người thì chủ thể của cái Tôi đó thông thường lại cảm thấy cô đơn, không biết được đam mê của bản thân là gì và họ dễ rơi vào trạng thái chới với, suy sụp khi không nhận được sự ủng hộ, đồng tình của những người xung quanh. Họ hòa lẫn vào đám đông và ít khi dám nói lên chính kiến, suy nghĩ của chính mình. Và sự thật là những cái Tôi cô độc, mất định hướng đó hiện tại không hề chiếm số lượng ít trong cộng đồng. Họ có thể giàu có nhưng không cảm thấy hạnh phúc, họ có thể có tất cả nhưng vẫn không tìm thấy niềm vui và nụ cười thật sự của chính mình. Họ lắng nghe mọi người để sống nhưng không biết cách để lắng nghe chính mình và không dám sống cuộc sống mình muốn!
+ Cái Tôi tự mỗi người kiến tạo thì lại khá đa dạng. Có cái Tôi đầy tự tin, kiêu hãnh thì ngược lại cũng có cái Tôi tự ti, rụt rè. Có cái Tôi cho rằng mình là cái rốn của vũ trụ thì cũng có cái Tôi luôn tìm đến một góc riêng để ẩn nấp và sống với thế giới riêng của mình. Có cái Tôi muốn thể hiện, chứng tỏ bản lĩnh, và có những cái Tôi chỉ âm thầm làm nhiều nói ít, lặng lẽ hết mình với cuộc sống… Dù dưới biểu hiện nào thì cái Tôi này có ưu điểm dễ nhận ra so với cái Tôi do mọi người xung quanh dựng nên là ở chỗ: nó có cách nghĩ, cách hành động riêng, theo tiếng gọi của chính mình và phục vụ trước hết cho mục đích của bản thân. Mục đích đó có thể chỉ là các lợi ích cá nhân (người ta thường gọi là cái Tôi ích kỷ???), mục đích đó có thể để thỏa mãn sở thích, đam mê đặc biệt nào đó (người ta thường gọi là cái Tôi cá tính), mục đích đó có thể là một trăn trở nào đó muốn cống hiến cho cộng đồng, xã hội (người ta gọi đó là những cái Tôi lớn, vĩ đại),… Cái Tôi này đã có sự quan tâm và lắng nghe nhiều hơn từ chính bản thân chủ thể.
Như vậy là, mỗi cái Tôi tồn tại đều có những lý do riêng. Mỗi cá nhân theo đó sẽ có những mục tiêu phấn đấu và những con đường đi riêng. Không ai có thể phán xét mục tiêu, con đường nào là Đúng hay Sai mà nó chỉ Phù hợp hay Chưa phù hợp tùy thuộc vào cách nghĩ và hoàn cảnh của mỗi người. Và câu chuyện trên đã cho mình suy nghĩ rằng: Hành trình tìm ra chữ TÔI đích thực kia thật ra là một quá trình không ngừng tìm kiếm. Tìm kiếm hình ảnh hiện tại, tìm kiếm con người thật sự (với thế mạnh, ước mơ, mong muốn, đam mê của bản thân), tìm kiếm định hướng tương lai, tìm kiếm hạnh phúc,… Và phương tiện không thể thiếu trên hành trình đó có lẽ vẫn không điều gì khác ngoài việc lắng nghe chính mình: lắng nghe cơ thể, trí tuệ, trái tim và trực giác của bản thân.
Cái Tôi còn hoang mang bởi cái Tôi còn cần tìm kiếm và trải nghiệm những bài học dành cho mình để chữ TÔI kia được đầy đủ, vẹn nguyên. Cái Tôi chân chính rồi sẽ tìm ra câu trả lời cho chính mình dựa trên sự quan tâm, trân trọng, thấu hiểu thật sự bản thân. Hãy lắng nghe chính mình và không ngừng tìm kiếm!

Chữ TÔI

Một hôm chữ TÔI (我) bị mất đi một nét phẩy và biến thành chữ TÌM (找).
Nó quyết định đi tìm nét phẩy ấy.
Nó tìm kiếm và hỏi rất nhiều người…

Thương nhân nói nét phẩy ấy là Tiền bạc.
Chính trị gia thì nói đó là Quyền lực.
Minh tinh nói nó là Danh vọng.
Quân dân thì nói đó là Danh dự.
Nông dân nói là Bội thu.
Công nhân thì nói đó là Tiền lương.
Và Học sinh nói đó là Điểm thi
Chữ TÔI (我) hoang mang, chẳng lẽ đó là nét phẩy mà tôi cần tìm!?
Nó cảm thấy đó ko phải là nét phẩy mà nó cần tìm.
Thế là chữ TÔi (我) cứ mãi đi tìm nét phẩy của riêng mình.
— Sina —
Nguồn: Facebook
————————
Bình luận:
Có lẽ, câu chuyện nét phẩy này là lời nhắn nhủ: Hành trình để tìm thấy chữ TÔI riêng chân chính kia là quá trình “không ngừng tìm kiếm” 😉

* Mỗi cá nhân, với một cách định nghĩa khác nhau về thành công, hạnh phúc, giàu có,… họ sẽ có những đích đến và những con đường đi hoàn toàn không giống nhau. Việc tìm ra một câu trả lời – dù đúng, dù sai – không quan trọng bằng những giá trị bạn có được từ việc trải nghiệm con đường đi đến cái đích mà bạn định nghĩa đó.

* Với một mục tiêu không đổi, đôi khi con đường sẽ có những thay đổi bất ngờ. Sự thay đổi phương pháp và cách thức không đồng nghĩa với việc bạn thay đổi giấc mơ hay từ bỏ đam mê, mà đơn giản đó là sự linh hoạt để thích ứng với hoàn cảnh để đảm bảo điều kiện cho sự tồn tại, duy trì của ước mơ và cả chính bạn. Điều quan trọng là luôn giữ vững định hướng, mục tiêu đã định để làm kim chỉ nam cho mọi hành động.

* Để đi 1 hành trình dài cần chia quãng đường thành những chặng nhỏ với các mục tiêu cụ thể. Việc hoàn thành lần lượt các mục tiêu này đảm bảo cho bạn sự nỗ lực và nhắc nhở không ngừng về cái đích ở cuối chặng đường.

* Con người không chết bởi những giấc mơ mà chết bởi sự tham lam của chính mình. Ta Muốn quá nhiều mà không biết học cách buông xả thế nên chìm lỉm giữa vô vàn những lựa chọn, nhu cầu, mong muốn. Hãy tập trung và thật hiệu quả, khi đó cuộc sống sẽ tròn đầy theo cách riêng của nó.

* Mỗi người có cách nhìn và quan điểm riêng về mọi vấn đề. Sư giống nhau trong nhận định và suy nghĩ đôi khi chỉ là sự trùng hợp đầy ngẫu nhiên, nên đừng lấy đó là quy chuẩn chung để quy chiếu, so sánh, đánh giá cho mọi sự khác biệt khác. Không có sự Đúng – Sai, chỉ có sự Phù hợp – Không phù hợp với từng cách nghĩ, từng đối tượng, từng hoàn cảnh,… Đừng phán xét mà cảm thông và thấu hiểu.

* Cái TÔI còn mãi đi hỏi người này người kia, là cái TÔI mãi hoang mang và không bao giờ tìm thấy câu trả lời cuối cùng cho bản thân. Hãy lắng nghe chính mình để tìm ra điều mình đang thật sự tìm kiếm!

🙂

Tản mạn về BI – TRÍ – DŨNG

Trích dẫn:
BI: Hàm nghĩ thương yêu (LOVE), thương xót (Compassion), khoan dung (Tolerance).

TRÍ: Tức là khả năng suy nghĩ (Intelligence) trong đó bao gồm lý luận (Reasoning) và phán đoán (Judgement).

DŨNG: (Courage) gồm can đảm tích cực là dám hành động và can đảm tiêu cực là chịu đựng (Endurance) và kiên nhẫn (Patience).

“Nhân chi sơ, tính bản thiện”
Thật vậy, cá nhân tôi luôn tin tưởng rằng bản chất sâu thẳm của con người là sự lương thiện và hướng thiện. Có thể dưới biểu hiện này hay biểu hiện khác của hình ảnh con người hiện tại khiến người ta phân loại ra lớp người hiền, kẻ dữ, người lành, kẻ ác,… nhưng suy cho cùng, con người ở những giây phút đầu tiên chào đời (khởi đầu 1 khiếp người) và những giây phút lâm chung (kết thúc 1 kiếp người) chẳng phải đều là con người trung thật nhất với chính mình và cuộc đời đó sao. Trong mấy mươi năm làm người chắc chắn rằng họ không thể không va vấp, không lỗi lầm nhưng qua quá trình đó họ cũng học được những bài học cần thiết cho hành trình mang tên CUỘC ĐỜI của mình.
Trên hành trình đó, balô hành trang mang theo mỗi người mỗi khác với các mục tiêu phấn đấu riêng. Và dù ít, dù nhiều, chắc hẳn mỗi người đều chuẩn bị cho mình các “vật dụng” mang tên Bi, Trí, Dũng.
Nói về Trí và Dũng, ta có thể nghĩ ngay đến những khái niệm khá gần gũi là suy nghĩ và hành động. Con người sẽ thiếu định hướng nếu không có nhận thức, tư duy. Và cũng không thể đạt đến các mục đích của mình nếu không thông qua hành động thực tế. Chính vì vậy, trong mọi việc làm hay kế hoạch trong công việc, cuộc sống của mỗi người đều đã bao hàm 2 điều này. Tuy nhiên chữ Trí và Dũng ở mỗi người cũng không giống nhau. Có người dừng ở mức nhận thức bề ngoài, bề nổi, chỉ chú ý đến hình thức mà quên đi nội dung, chỉ chú ý kết quả mà quên đi quá trình chính vì vậy mà cái nhìn về cuộc sống, con người còn hời hợt, nông cạn dẫn đến những hành động theo cảm hứng hoặc thiếu suy nghĩ. Cái Dũng “ăn theo” khi đó có thể là sự liều lĩnh, bất chấp, cố thể hiện bản lĩnh và đâm đầu vào như con thiêu thân. Những người có cái nhìn sâu sắc hơn, có cái Trí biết phân biệt hay dở, đúng sai, tốt xấu thì hiểu được bản chất, gốc rễ của sự vật, sự việc từ đó mà có những lý luận và phán đoán sắc bén, chính xác hơn. Khi đó cái Dũng “ăn theo” là bản tính điềm tĩnh hoặc là sự kiên định trong suy nghĩ, dám dấn thân, dám làm và dám chịu trách nhiệm. Cái Dũng lúc này cũng tùy thuộc vào mức độ chấp nhận rủi ro, an toàn của mỗi người để có những thể hiện khác nhau nhưng nhìn chung sự Dũng đi liền với cái Trí minh mẫn, thấu đạt đều sẽ giúp cho mỗi người có những chiêm nghiệm, chứng nghiệm và trải nghiệm đặc biệt, sâu sát hơn về cuộc sống, con người. Từ đó mà cũng trưởng thành và hoàn thiện bản thân nhiều hơn.
Nói về Bi, thì khác với Trí và Dũng là những điều có thể nhận biết gián tiếp, trực tiếp qua cách này hay cách khác, Bi chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim của mỗi người. Bi vì thế là Từ Bi, Từ Tâm. Người có Bi thì biết cảm nhận được nỗi đau, đau cho nỗi đau của người khác nhờ vậy mà cảm thông, thấu hiểu và bao dung hơn với mọi người. Họ dùng tình thương, tình yêu để hàn gắn mọi vết thương, cứu chữa những nỗi đau, xóa mờ những khác biệt và lấp đầy những khiếm khuyết của người khác. Bi là một thứ sức mạnh tinh thần to lớn, hóa giải mọi chướng nghiệp, oán thù để gắn kết và đón nhận. Dù rằng Bi được biểu hiện ở mỗi người mỗi khác: Có người thì “Khẩu xà tâm Phật”, có người thì như Phật sống, có người thì xem rằng Bi là một thứ xa xỉ phẩm của những kẻ mơ mộng và nhìn cuộc sống bằng lăng kính màu hồng… Tuy nhiên, như đã nói ở trên, tôi tin rằng thẳm sâu trong mỗi người đều có 1 chữ Bi trong sáng, vô tư. Có thể chữ Bi đó được phát ra liên tục ở một số người, cũng có thể chỉ được bộc phát khi con người ta đứng trong nghịch cảnh nhưng nhìn chung nhờ chữ Bi đó mà con người biết cắn rứt, biết hối lỗi, biết cố gắng để giải nghiệp, để sống cuộc đời thanh thản và bình yên, biết mở lòng giúp đỡ và chia sẻ với kẻ khó, kẻ yếu hơn mình. Trí và Dũng thì có thể giả nhưng Bi thì không thể giả. Bởi phán xét Bi không phải là miệng lưỡi thế gian mà chính tại lương tâm của mỗi người.
Thiếu Bi, con người chỉ như một cỗ máy thông minh biết xử lý thông tin và thực thi mệnh lệnh. Thiếu Trí, con người có thể trở thành vật hy sinh, bị lợi dụng như một công cụ cho những mục tiêu ích kỷ nào đó. Thiếu Dũng, con người chỉ như một cuốn sách với những bài học hay và những câu chuyện cổ tích. Thiếu cả Bi – Trí – Dũng, con người nào có Sống đúng nghĩa con Người, có chăng chỉ là Tồn tại.
Bi-Trí-Dũng, có sẵn ở mỗi người nhưng phải được đánh thức, phải được sử dụng và phải được tôi luyện thì mới tạo ra thành quả là một cuộc sống trọn vẹn, đầy đủ (về tinh thần và vật chất). Chính vì vậy, việc lắng nghe chính mình để hiểu “vật dụng” nào đang bị bỏ quên hoặc chưa được dùng đúng công dụng là vô cùng cần thiết để con người khai phá hết các tiềm năng của chính mình, làm chủ bản thân và tỏa sáng cùng các đam mê…

Con người và Cuộc sống

Con người là một cái-gì-đó thực sự phức tạp hơn mọi thứ lý thuyết định nghĩa, mô tả và hơn mọi công trình khoa học nghiên cứu này nọ. Để tìm hiểu về 1 con người cho hết góc cạnh: từ thể xác hữu cơ, đến tâm sinh lý, đến sự sinh ra – lớn lên – mất đi, đến cả những câu chuyện trước và sau khi tồn tại dưới 1 thể xác, 1 cái tên trong cuộc sống này thì quả là vô cùng.

Dạo này tớ đọc, tớ nghe, tớ xem và tớ ngẫm một vài thứ về con người để phục vụ cho công cuộc “Khai phá” mà cũng đã thấy say xẩm mặt mày. Có nhiều cách lý giải về nhận thức, suy nghĩ, hành xử… của con người hiện tại kể cả những cái “duyên” trong cuộc đời của họ. Mỗi góc nhìn đều có những cái lý và cách giải thích riêng khá thú vị. Ở giới hạn topic này, mình không đi sâu về những điều đó, chỉ muốn chia sẻ với cả nhà một số điều tớ tâm đắc khi suy ngẫm từ những điều tớ nghe-thấy-đọc-học được về con người và cuộc sống 🙂

+ Hãy sống cho tử tế, dù bạn là ai!

+ Bạn là người phải lựa chọn cũng như phải một mình chịu trách nhiệm trước những quyết định trong cuộc đời của bạn.

+ Hãy khoan dung với người khác và cả chính bản thân mình.

+ Cuộc sống này, có những cái bạn phấn đấu cho mệt mỏi mà khi chết đi cũng chẳng mang theo được. Chi bằng chọn cái quan trọng, giá trị thật sự với cuộc đời bạn mà nỗ lực, cố gắng. Phải xác định rõ, cái gì là mục tiêu, cái gì là phương tiện.

+ Sự ra đời của bạn trên đời này có 1 ý nghĩa đặc biệt. Có thể đi hết cả cuộc đời này tự bạn sẽ không lý giải được hết, nhưng cố gắng làm sao để khi nhắm mắt xuôi tay không còn điều gì phải vương vấn, hối tiếc!

+ Những điều bạn đang làm, không chỉ có bạn biết, trời biết, đất biết mà thực tế đang có rất nhiều người biết và có thể biết. Đừng làm điều gì trái với lương tâm để rồi khiến người khác đau lòng, khó xử và bản thân bạn về lâu dài cũng không thể yên ổn.

+ Những khó khăn trong cuộc sống dù tồn tại dưới hình thức nào đều là những bài học, những thử thách mà bạn phải hoàn thành để hoàn tất sứ mệnh làm người của mình. Bài học dành cho mỗi người là không giống nhau, nên đừng mất công nhìn ngó, so sánh này nọ mà hãy tập trung vào bài làm của mình cho tốt. Sau mỗi biến cố, bạn sẽ lượm lặt được cho mình rất nhiều điều bạn còn thiếu trước đó.

+ Chuyện gì xảy đến với bạn cũng đều có nguyên do của nó. Dù là bạn cho hay nhận thì kết quả đều được lưu lại và “trả” lại bạn nguyên con vào một thời điểm nào đó khác.

+ Đừng ngạc nhiên khi một lúc nào đó, bạn chợt gặp một giấc mơ lạ hoặc nhận ra một cảnh vật, một con người, một sự kiện mà bạn cảm giác như đã-từng-gặp-ở-đâu-đó.

+ Hãy biết xin lỗi và cảm ơn – dù bằng cách này hay cách khác.

+ Có thể lúc bạn sinh ra bạn đã mang sẵn một cái “nghiệp”, nhưng kịch bản cuộc đời của bạn kết thúc thế nào thì do bạn tự viết lấy.

+ Được và mất ở trong đời là kết quả, chứ không phải nguyên nhân.

+ Cuộc sống vốn công bằng theo cách của nó. Gieo tích cực, sự chân thành và tình yêu thương thì sẽ nhận được kết quả tương ứng (vào thời điểm thích hợp).

+ Hãy gieo hạt giống của Tâm & Đức từ những việc nhỏ nhất trong cuộc sống.

+ Cái chết không đáng sợ. Sự sống mới là đáng trân trọng và gìn giữ!

Hihi, tớ lảm nhảm vài cái ý con kiến thế đã. Diễn giải từng ý thì tớ để dành khi nào nói chuyện riêng sẽ 888. Bà con có thu lượm được điều gì hay ho, tâm đắc thì cùng chia sẻ nhé! 🙂

Tớ “tu” tiếp đây ^^