Tạp 03

duyen

– Người ta thường bị cuốn hút bởi điều gì ở đối phương?
– À, có lẽ là bởi một điều gì đó đặc sắc (kiểu như hát hay, thân hình bốc lửa, khuôn mặt đẹp,…), một điều gì đó quen thuộc (nấu ngon giống Mẹ nấu, sự chở che như của Ba,…), một điều gì đó mà bản thân mình thiếu/không có (người hướng nội – người hướng ngoại,…), hoặc đôi khi chẳng bởi lý do gì (kiểu tiếng sét ái tình).
– Ồ, vậy người ta đến với nhau bởi lý do gì?
– Hoặc bởi tình yêu, hoặc bởi nhu cầu cuộc sống, bởi trào lưu hoặc nhiều khi chỉ để lấp đầy một khoảng trống.
– Họ cưới nhau vì đâu?
– Cũng bởi nhiều nguyên do: quá yêu, đã đến tuổi lập gia đình, gia đình bắt ép, bởi mỗi người cảm thấy đối phương đạt các tiêu chuẩn cần có của người bạn đời, hoặc bởi … sự tư vấn của bác sĩ.
– Chẹp, vậy vì sao người ta xa nhau?
– Nếu đến bởi yêu tính tốt của nhau thì thường xa nhau bởi tính chưa tốt của đối phương mà bản thân mình thấy không chấp nhận được. Nếu đến bởi cần nhau thì xa nhau bởi thấy mình cần người khác hơn, hoặc không còn cảm thấy cần đối phương nữa. Nếu đến bởi trách nhiệm hoặc sự bắt ép của gia đình thì xa nhau bởi họ đã có một sự động viên/tự động viên đủ lớn để chấm dứt một cuộc sống ràng buộc không đúng với con người mình.
– Buồn nhỉ! Vậy bồ nghĩ ông xã tương lai của bồ sẽ là người như thế nào?
– He he, tùy duyên thui nàng à.
– Ek, mà tui nghĩ chắc do bồ kén chọn quá, chớ làm gì không có ai theo đuổi.
– Người ta bảo mỗi người mình gặp đều có cái duyên, đồng hành với nhau bao lâu còn tùy vào cái nợ. Vậy nên hoặc do kiếp trước tui chẳng nợ ai, chẳng ai nợ tui, hoặc do tui tu chưa đủ nên giờ vẫn độc thân vui tính đó. Bởi vậy giờ phải tập tu lại để nàng sớm hết suốt ngày lo lắng tui ế nè.
– Thiệt tình, bó tay bồ.
– 🙂 🙂 🙂
(Trích câu chuyện của 2 đứa bạn thân trong 1 ngày đẹp trời nào đó ^_^ )

TP.HCM, 16.03.13

Tự vỗ về :-)

(Internet)(Internet)

Giá em là gái đôi mươi

Chân đạp đất và chẳng sợ trời

Chỉ cần thích, em sẽ tiến lên với tinh thần bất bại,

Dũng cảm, quật cường đốn ngã trái tim anh.

Tiếc thay, em chẳng còn là gái hai mươi

Cận tiến hàng “băm” với bao lo lắng,

Lo rằng trái tim mình có còn đủ nắng,

Để rong ruổi những trò cút bắt tình yêu,

Lại lo trái tim mình không còn những nốt phiêu

Để hát bài ca hạnh phúc như cổ tích…

Em đứng giữa chặng đường tất bật,

Rộn rã người qua, về trên những chuyến xe

Có kẻ tri kỷ cùng những người thâm giao,

Ấy thế sao lòng vẫn luôn trống

Một chỗ ngồi bên cạnh giữa những đám đông.

Người ta bảo: “Em ơi, ế rồi kìa”,

Em đáp rằng “Sao ế được người ơi,

Mới có băm thôi làm chi đến nỗi

Đời còn dài và trai hãy còn đấy thôi”.

Nói thế, nhưng những khi về lẻ bóng

Trên hành trình dài đầy khói bụi, kẹt xe,

Hay trong những trận mưa chiều lạnh ướt,

Em vẫn trông về một bàn tay cùng nắm, cùng đi.

Thi thoảng tâm hồn em thổn thức,

Giữa bao ân cần chăm sóc, các quan tâm

Nhưng em biết trái tim chỉ loạn nhịp,

Khi trông về, nghĩ đến người em yêu…

Em lại nhìn về chặng đường xa tít tắp,

Có chút ngóng, lại có chút không

Nghĩ về những điều không rõ lắm,

Về một bàn tay nắm lấy bàn tay…

(p/s: Cái đoạn không đầu không cuối, văn chẳng ra văn, thơ chẳng nên thơ này được viết trong lúc con mắt díp díp, cái đầu lâng lâng mà vẫn chưa ngủ được. Mạn phép ai đó nếu đọc xin đừng đặt nặng câu từ kẻo cái tâm hồn thi sĩ mong manh lại ít nhiều nghĩ suy…^_^ )

Tp.HCM, 04.8.15