Tự vỗ về :-)


(Internet)(Internet)

Giá em là gái đôi mươi

Chân đạp đất và chẳng sợ trời

Chỉ cần thích, em sẽ tiến lên với tinh thần bất bại,

Dũng cảm, quật cường đốn ngã trái tim anh.

Tiếc thay, em chẳng còn là gái hai mươi

Cận tiến hàng “băm” với bao lo lắng,

Lo rằng trái tim mình có còn đủ nắng,

Để rong ruổi những trò cút bắt tình yêu,

Lại lo trái tim mình không còn những nốt phiêu

Để hát bài ca hạnh phúc như cổ tích…

Em đứng giữa chặng đường tất bật,

Rộn rã người qua, về trên những chuyến xe

Có kẻ tri kỷ cùng những người thâm giao,

Ấy thế sao lòng vẫn luôn trống

Một chỗ ngồi bên cạnh giữa những đám đông.

Người ta bảo: “Em ơi, ế rồi kìa”,

Em đáp rằng “Sao ế được người ơi,

Mới có băm thôi làm chi đến nỗi

Đời còn dài và trai hãy còn đấy thôi”.

Nói thế, nhưng những khi về lẻ bóng

Trên hành trình dài đầy khói bụi, kẹt xe,

Hay trong những trận mưa chiều lạnh ướt,

Em vẫn trông về một bàn tay cùng nắm, cùng đi.

Thi thoảng tâm hồn em thổn thức,

Giữa bao ân cần chăm sóc, các quan tâm

Nhưng em biết trái tim chỉ loạn nhịp,

Khi trông về, nghĩ đến người em yêu…

Em lại nhìn về chặng đường xa tít tắp,

Có chút ngóng, lại có chút không

Nghĩ về những điều không rõ lắm,

Về một bàn tay nắm lấy bàn tay…

(p/s: Cái đoạn không đầu không cuối, văn chẳng ra văn, thơ chẳng nên thơ này được viết trong lúc con mắt díp díp, cái đầu lâng lâng mà vẫn chưa ngủ được. Mạn phép ai đó nếu đọc xin đừng đặt nặng câu từ kẻo cái tâm hồn thi sĩ mong manh lại ít nhiều nghĩ suy…^_^ )

Tp.HCM, 04.8.15

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s