Thế giới tôi đang sống (P.2)


(Tiếp theo)
***
Nói về Quan hệ Thầy – Trò
 
Hồi xưa – nói là “xưa” nhưng chắc cũng khoảng cuối đời 8x trở về trước thôi (theo tôi quan sát và nhẩm tính) – ai được gọi là Thầy, là Cô thì người đó trong mắt chúng tôi cực kỳ đáng kính trọng. Những điều Thầy nói, Cô nói là những điều hay, lẽ phải cần phải nghe. Lời Thầy Cô là mệnh lệnh không kém gì lệnh Cha, lệnh Mẹ.
Tôi nhớ mãi cái hồi học lớp 3, hồi đó cứ hàng tháng là có sổ liên lạc gửi về báo điểm cho Phụ huynh. Đợt đó tôi học hành chểnh mảng nên điểm không đẹp lắm, lo về nhà Mẹ sẽ mắng, tôi không dám trình sổ mà làm chuyện động trời là … giả chữ ký của Mẹ vào sổ rồi nộp lại cho Cô giáo chủ nhiệm. Tất nhiên là với khả năng bắt chước dở ẹt của tôi thì Cô phát hiện ra dễ dàng. Tôi nhớ mãi giờ học hôm đó, Cô cho cả lớp làm bài tập và gọi riêng tôi lên bàn giáo viên. Cô mở sổ liên lạc và hỏi tôi về chữ-ký-giả. Tôi hoảng hốt thú nhận tất cả với cô. Cô nhìn tôi hồi lâu rồi nói: “Con về nhà kiếm cho cô 1 cái roi tre, mai đem vào lớp cho cô nhé” rồi cho tôi về chỗ. Cả chiều hôm đó tôi lục tung cả nhà mà không kiếm được cây roi nào như cô yêu cầu, lại không dám hỏi Mẹ vì sợ bị lộ chuyện. Đến tận chiều tối mới tìm được 1  thanh tre của mấy nhà làm nón trong xóm còn sót lại, thế là lấy dao ra ngồi hì hục vót cho thẳng, cho nhỏ nhỏ lại. Mẹ thấy lạ hỏi thì tôi nói rằng chuẩn bị cho giờ thủ công ngày mai ở lớp.
Sáng hôm sau tôi mang roi vào, đến giờ lớp làm bài tập chờ đợi Cô gọi lên nhưng không thấy Cô nói gì. Hít một hơi sâu, tôi chủ động mang roi lên gặp Cô. Đưa roi cho Cô, tôi đứng cúi mặt không dám nói gì. Cô nói tôi đưa hai tay lên rồi Cô dùng chính cây roi của tôi đánh nhanh 1 cái. Tôi cảm thấy bất ngờ nhiều hơn là đau, hoặc có thể bởi Cô không xuống tay hết sức. Tôi chờ đợi đến phát roi thứ hai nhưng Cô đã bỏ roi xuống bàn và bảo tôi nhìn thẳng vào mắt Cô. Cô nói với tôi thế này: “Con đã biết lỗi của con chưa? Nói dối là không tốt. Việc con đang làm là dối Mẹ, lừa Cô. Con là một đứa trẻ ngoan, Cô tin con cũng không thoải mái khi làm chuyện này. Lần này Cô cho qua nhưng Cô mong con sẽ không bao giờ lặp lại lỗi lầm như vầy nữa. Nếu không cả Ba Mẹ con và Cô đều sẽ rất buồn lòng. Con nhớ chưa?”. Tôi xấu hổ lí nhí “Dạ” rồi xin lỗi Cô. Cô bảo tôi đem roi về và không trách mắng thêm điều gì nữa. Chiều hôm đó, tôi đưa roi cho Mẹ tôi xem rồi thú nhận tất cả với Mẹ (dù Cô không bắt tôi phải làm điều đó). Mẹ hỏi Cô có giận không, tôi kể cho Mẹ nghe những điều Cô nói. Khác với mọi lần, Mẹ không la mắng tôi mà động viên tôi cố gắng học để sửa lỗi. Cả Cô và Mẹ về sau này cũng nhắc lại lỗi lầm này của tôi nữa, và bạn bè ở lớp tôi không ai biết được những chuyện đã xảy ra.
Tôi nhớ hồi tiểu học lớp tôi cũng có mấy bạn cá biệt lắm, lưu ban đến 3,4 năm thành thử to con hơn mấy đứa “đúng tuổi” như tụi tôi rất nhiều. Thầy  chủ nhiệm thấy mấy bạn học yếu nên phân mấy trò học khá khá kèm cặp thêm.  Các bạn này trong lớp nhiều khi quậy phá, ăn quà vặt, nói chuyện riêng hoặc nhiều khi chửi bậy, Thầy cũng chỉ gọi riêng lên nhắc nhở và động viên thêm chứ không bao giờ trách mắng trước lớp. Thậm chí có bạn Thầy còn tới nhà nói chuyện thêm với phụ huynh để cùng giúp đỡ các bạn (đa số các trường hợp cá biệt ở lớp tôi hồi đó thường có gia cảnh khó khăn hoặc khá phức tạp). Tụi tôi ban đầu còn ngại các bạn, sau thấy Thầy đối xử với các bạn bình thường như mọi người nên mới bắt đầu nói chuyện nhiều hơn và hiểu thêm về các bạn. Lớp tôi năm đó lên lớp cả, tình cảm giữa các thành viên trong lớp cũng thắm thiết – một số bạn sau này lên cấp 2, cấp 3 vẫn giữ liên lạc với nhau (thậm chí tôi còn có duyên học Đại học chung với 1 bạn cấp 1 nữa ^^).
Những năm tháng đi học, cứ đến 20/11 là lại háo hức rủ nhau đi mua hoa, mua quà tặng Thầy, tặng Cô. Được tới nhà Thầy Cô nói chuyện ngoài lề việc học hành, được ăn bánh kẹo Thầy Cô đãi. Tình Thầy – trò rất chi là thắm thiết. Nó ghi dấu mãi trong lòng chúng tôi cho đến tận bây giờ. Mỗi lần nhắc đến tên một Thầy, Cô giáo cũ nào đó là lòng lại bồi hồi nhớ đến những kỷ niệm đã có với một sự trân quý, biết ơn nhất.
Hồi nay – cái hồi mà thông tin ngày ngày lên Internet đều được cập nhật đầy đủ thông tin về tây ta tàu, vùng gần đến vùng sâu vùng xa – tôi lại có cảm giác Quan hệ Thầy – trò hình như đã có ít nhiều đổi khác. Không nói đến đa số, mà chỉ đề cập đến những trường hợp tôi được biết thôi thì tôi có cảm rằng mối quan hệ này đang ngày càng “lượng hóa” và “dân chủ hóa”.

“Lượng hóa” thể hiện bằng con số. Đó là trò đi học thêm đến kỳ phải trả học phí. Trò nào không có học phí thì nhiều trường hợp dù có trình bày gia cảnh ra sao vẫn không được theo học. Thậm chí, ở một số trường Đại học, việc “lượng hóa” còn thể hiện công khai hơn: muốn qua môn này thì 500k/người, muốn điểm này thì thế này… Về phía học trò thì đánh giá thầy cô qua mức tiền mà phụ huynh lo lót hoặc bồi dưỡng cho. Thầy cô nào mà lỡ nhận tiền của phụ huynh thì trò mặc nhiên quy ước rằng “ông/bà ấy không thể đối xử tệ với mình được” nên đôi khi cư xử không mấy tôn trọng.

“Dân chủ hóa” – đúng như tên gọi cũng đã nói lên nhiều điều. Nếu như hồi xưa – theo lời chia sẻ của cô chủ nhiệm cũ của tôi – học trò phải xưng “con” với Thầy Cô, bởi Thầy Cô hoặc đáng tuổi Cha, tuổi Mẹ, hoặc là người đáng kính trọng với nhận thức, trải nghiệm hơn trò một bậc. Ngày nay thì học trò đa số xưng “em”, một số xưng “tôi” và một ít xưng tên trực tiếp trước thầy cô. Sự dân chủ còn thể hiện ở một khía cạnh khác. Nếu ngày xưa chỉ có Thầy Cô chọn không dạy trò, thì ngày nay trò có quyền lên tiếng đổi giáo viên nếu cảm thấy không phù hợp, không đủ trình độ hoặc đôi khi là không … vừa mắt. Lý do được đưa ra ở đây là: trò là người trả tiền – tức người mua hàng, thầy cô là người bán tri thức, nên trò đóng vai trò là “thượng đế”, có quyền chọn mua, mặc cả hoặc phàn nàn nếu muốn. Một sự dân chủ khác mà tôi được chứng kiến là câu chuyện ở giảng đường tôi: Trong buổi học đầu tiên của một môn học mới, Thầy bước vào lớp giới thiệu bản thân, sau đó nhắn nhủ một câu thế này: “Ở giảng đường, chúng ta là thầy trò. Ra khỏi giảng đường, nếu có gặp ở đâu đó, thì nhớ là “nước sông không đụng nước giếng”. Hoặc một hình thức khác mà dạo này công chúng không còn xa lạ nữa là nếu cô thầy lỡ đánh hoặc “đắc tội” với trò thì sẽ bị “xử” bằng nhiều thể loại – như một con người xã hội bình thường có thể chịu “tai ách” ở đâu đấy nếu lỡ làm phiền lòng ai đó. Với nhiều cách thể hiện khác nhau, sự “dân chủ” đã và đang được ứng dụng một cách mạnh mẽ ở trường học như thế.

Đâu đó, thầy trách trò không ra trò. Ngược lại, cũng không ít trò phản ánh thầy không ra thầy. Mọi người cứ mãi đi tìm nguyên nhân vì sao học trò không như xưa, thầy không như xưa, tình cảm thầy – trò không được sâu đậm và đáng quý như xưa như thể lục tìm một điều tốt đẹp đã qua đi mãi không thể giữ lại. Ờ thì, vẫn có những người Thầy đáng kính trọng, vẫn có những người Trò ngoan, vẫn có những mối quan hệ Thầy – trò đẹp đẽ, ở ngay đâu đây chứ không phải ở nơi nào đó xa xôi, khi mà, Thầy đúng là Thầy và người trò theo đó, sẽ biết bổn phận, cách cư xử của mình cũng như hình thành được sự liên kết vô hình mà chặt chẽ giữa người Thầy, người trò.

(Còn nữa)
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s