Shuffle Game – Khám phá bản thân

Xem lại bài note của một người bạn thân chơi trò Shuffle game với các bài hát, mình thấy vui vui nên cũng chơi thử.

Luật chơi thì vẫn theo cách cậu ấy chia sẻ: Đặt ra một list câu hỏi, bật một playlist nhạc mình thích, chỉnh chế độ shuffle all (random), mỗi bài hát sẽ lần lượt là câu trả lời cho câu hỏi được đặt ra.

List câu hỏi mình chọn cho trò này là những câu hỏi khám phá bản thân (sưu tầm) và list nhạc được chọn là những bài hát Việt mình lưu trong máy từ hồi nào đến giờ.

Và các câu trả lời thu được khiến mình khá bất ngờ đấy nhé! 🙂

1. Điều gì mà không ai (thậm chí là người yêu, bố, mẹ hay người bạn thân) biết về bạn?

– Mùa thu tình yêu (“Tình yêu nhẹ nhàng nỗi nhớ…”) 🙂

2. Điều gì làm bạn cảm thấy bối rối trước công chúng?

– Câu chuyện tình tôi (“Chuyện tình tôi giống như bao người, nhiều mơ ước cho riêng mình thôi”) 🙂

3. Điều gì bạn nghĩ là khó khăn lớn nhất của mình?

– Niềm tin chiến thắng (“Tôi sẽ hát cho những niềm vui, những nỗi buồn. Tôi sẽ hát cho giọt nước mắt lăn trên môi ai. Đừng khóc nhé em, đừng buồn nhé anh. Vì cuộc đời đâu mãi chỉ có những niềm vui…”) 🙂

4. Điểm mạnh lớn nhất của bạn là gì?

– Tóc hát (“Sẽ mơ màng buổi chiều mây trôi lững lờ, lời ca bay trong làn gió hát”)

5. Bạn làm gì để nâng cao chất lượng cuộc sống của mình?

– Lời chưa nói (hehe)

6. Nếu bạn có thể đổi tên, bạn sẽ đặt lại tên mình là gì?

– Sắc màu tuổi thơ (–> chắc do em nó to đầu mà vẫn cứ nhí nhảnh đây mà ^^)

7. Màu nào chiếm ưu thế trong tủ quần áo của bạn?

– Thần kinh thương nhớ (–> chắc câu trả lời là màu tím –> tương lai thì hem biết, hiện tại thì chưa đúng rùi)

8. Bài hát nào bạn chỉ hát khi ở một mình?

– Giấc mơ chỉ là giấc mơ (em nó nghe & hát nhiều bài về giấc mơ chứ hem phải mỗi bài này, hihi)

9. Người nào bạn thầm ghen tị?

– Hãy mở cửa nhé tình yêu (–> vậy chắc là cứ yêu đi rùi sẽ hết ghen tị với ai đây nè)

10. Bạn thật sự muốn điều gì?

– Thu không em (“Làm sao để nói hết những yêu thương này?”) ^^

11. Bạn thường tự “hủy hoại” mình bằng những cách nào?

– Huế xưa (“Bởi trót thương nên nhớ thật nhiều…”)

12. Ai là người bạn muốn làm vui lòng nhất?

– Yêu thương mong manh (–> chắc ý là những người mình yêu thương í ^^)

13. Bạn nghĩ ấn tượng đầu tiên người khác có đối với bạn là gì?

– Buổi chiều hôm ấy (“Cảm xúc vẫn như trào dâng thật đầy”)

14. Giấc mơ bạn thường mơ nhất là gì?

– Bức thư tình thứ hai (hí hí)

15. Điều gì bạn sẽ vẫn cố gắng làm bây giờ nếu biết chắc mình sẽ không thất bại?

– Huế ngọc (“Xao xuyến tâm tư chiều nắng hạ” –> quá lãng mạn, cơ mà hạ qua thì thu mới tới, bốn mùa mới xoay vòng được chớ hỉ? ^^)

16. Điều gì bạn không bao giờ cố gắng vì sợ thất bại?

– Giấc mơ tuyết trắng (“Tình yêu trong miền tuyết trắng bay” –> em hem mơ làm dâu xứ lạnh đâu :p )

17. Bạn thất vọng nhất điều gì trong cuộc sống?

– Mùa đông (–> có lẽ là sự lạnh giá)

18. Khi còn bé, bạn mơ ước khi lớn lên bạn sẽ làm gì?

– Mưa (quá sức là ướt át đó mà ^^)

19. Điều gì bạn thực sự giỏi?

– Trưa vắng (“Vẫn thương thật nhiều, vẫn yêu thật nhiều, vẫn luôn chờ mong” ^^)

20. Điều gì bạn có thể làm tốt hơn?

– Tình em mãi trao về anh (ồ, người yêu tương lai ui, anh cũng vậy nhé!)

21. Điều gì bạn lo lắng nhất về tương lai?

– Dạ  khúc (“em thêm cần anh đến muôn lần” –> chắc em lo em yêu anh quá lại sẽ luôn cần có anh bên cạnh đó, người yêu à)

22. Điều gì thật sự làm bạn thất vọng?

– Phố không mùa (có lẽ bởi em nó luôn hy vọng “phố có mùa” đó mà 😉 )

23. Cuộc sống của bạn thật sự là gì? Mục đích trong cuộc đời của bạn là gì?

– Ngày đẹp tươi (“Hãy bước xuống phố với nụ cười tươi dịu dàng…”)

24. Bạn sợ điều gì khi thức giấc giữa đêm?

– Bức tranh muôn màu (“Khi trong em bỗng thấy bâng khuâng…”)

25. Niềm vui nào bạn có thể làm vào nửa đêm?

– Chồng xa (“Dậy ra xem dàn mướp ra hoa” :p)

26. Điều bạn cảm thấy biết ơn?

– Cứ để tôi mơ (“Những nụ cười bên bữa cơm chiều ấm áp” ^^)

27. Thời gian nào trong ngày bạn cảm thấy tràn đầy năng lượng nhất? Và bạn thường làm gì vào khoảng thời gian đó?

– Cây vĩ cầm (thú vui & sự thư giãn quá tao nhã, muốn đi học đàn lâu rùi mà cứ lần lữa mãi chưa khởi động, haiza)

28. Nếu bạn biết mình chỉ còn một tuần nữa để sống, bạn sẽ làm gì? Với ai?

– Ngày hạnh phúc (–> sẽ sống để mỗi ngày là một ngày hạnh phúc, bên những người thương yêu ^^)

29. Tại sao bạn nghĩ rằng bộ phim hay nhất đối với mình lại quá sâu sắc?

– Trái tim luôn gần nhau (“Nơi tình yêu sáng trong từ con tim” –> thể hiện sâu sắc được tình người, tình yêu thương)

30. Nếu bạn được chọn mình là một nhân vật hư cấu trong một bộ phim hay một cuốn truyện nào đó, bạn muốn mình là ai? Tại sao?

– Nghe tôi kể này (cứ kiên nhẫn chờ rồi một dịp nào đó vui miệng, em nó sẽ kể bạn nghe ^^)

31. Bạn nhận thấy mình không giỏi (hay dở) điều gì?

– Khúc giao mùa (có lẽ bởi thời điểm ấy em ấy thường dễ bị nhức đầu, sụt sịt chăng? ^^)

32. Ai là người bạn muốn tha thứ và quên đi?

– Bình yên (hình như em nó đã tha thứ và đã quên đi rồi nên lòng đã bình yên 🙂 )

33. Bạn thường nghe điều gì từ nội tâm? Điều gì thường nói với bạn?

– Nơi thời gian ngừng lại (“Trái tim nhỏ bé sống trong tình yêu để mùa đông qua đi nhẹ nhàng”)

34. Lần cuối cùng bạn khóc một mình là khi nào?

– Qua đêm nay (nghĩa là từ ngày mai chỉ có nụ cười thôi đó nhé! 😉 )

35. Bạn muốn những người gặp bạn lần đầu tiên sẽ nghĩ gì về bạn?

– Con tim dại khờ (“Niềm vui, hạnh phúc, nụ cười…”)

36. Đặc điểm ngoại hình nào của bạn là nổi bật nhất? Bạn thích điều đó chứ?

– Tiếng gọi (“Này đây tiếng gọi rất êm, thổi ngọn lửa bừng trong mắt thêm sâu”)

37. Nếu bạn có cơ hội quay ngược về quá khứ và thay đổi, bạn sẽ…?

– Cho em được yêu thương (^^)

38. Nếu có cơ hội quay lại quá khứ và thay đổi điều gì đó, bạn sẽ thay đổi điều gì trong 10 năm qua?

– Giấc mơ trưa (vì quá khứ không bao giờ có thể thay đổi nhỉ, nên sống trọn vẹn với hiện tại vẫn tốt hơn hè ^^)

39. Nếu bạn có thể thoát khỏi một trách nhiệm nào đó trong hôm nay, bạn sẽ thoát khỏi điều gì?

– Mưa tháng giêng (hình như nó nhắc mình nhớ đến một lời hứa phải thực hiện trong năm nay của tháng giêng năm ngoái thì phải ^^)

40. Lời nói dối lớn nhất mà bạn từng nói với bản thân?

– Nồng nàn Hà Nội (“Một Hà Nội rất thân quen…” –> có lẽ bởi mới chỉ ghé qua Hà Nội một cách chớp nhoáng trong 2 lần nên chưa cảm hết mảnh đất này)

41. Bạn nghĩ sai lầm trong cuộc sống của mình là gì?

– Mùa thu đã hết (“Mùa thu đã hết, tình em đã giá băng” –> thu này hết thì vẫn còn thu sau, thu sau nữa mà nhỉ, cánh cửa này khép lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Đừng bao giờ thôi hy vọng nhé bé!)

42. Bạn nghĩ điều bất công lớn nhất đối với bạn là gì?

– Và tôi cũng yêu em (ơ, anh phải nói “”yêu em” trước chớ, chứ bộ bắt em chủ động nói trước hay sao mà “cũng” ???)

43. Kiểu người nào làm bạn dễ giận dữ nhất?

– Thiên đường gọi tên (–> người luôn sống/luôn làm việc trên mây chăng?)

44. Người nào luôn tạo cho bạn cảm giác tốt về bản thân?

– Trái tim bên lề (–> có lẽ là người con trai yêu em nhưng “giấu kín trong tim”, luôn bên cạnh giúp đỡ & chúc cho em hạnh phúc bên người em yêu chăng?) ^^

45. Nếu bạn có thể bắt đầu lại một lần nữa, bạn vẫn muốn học chuyên ngành mình đã chọn?

– Thiên đường tôi mơ (–> đã là ước mơ ấp ủ muốn chọn thì bắt đầu lại vẫn sẽ chọn sống với ước mơ đó ^^)

46. Bạn muốn mình có khả năng nào?

– Không cần phải hứa đâu em (hè hè ^^)

47. Cơ hội nào bạn nghĩ là mình đã bỏ nhỡ?

– Cô bé mùa đông (“Bước cùng với nhau dưới cơn mưa phùn rất lâu, tôi nhìn em, em đỏ mặt, em không nói…”)

48. Bạn thích điều gì ở bản thân mình nhất?

– Bản tình ca đầu tiên (mỗi mối tình với em nó đều là mối tình đầu, yêu với một thứ cảm xúc tinh khôi ^^)

49. Điều gì bạn cảm thấy hối tiếc nhất?

– Chuyện tình thảo nguyên (–> chắc ý là chưa có dịp đi du lịch, thăm thú vùng thảo nguyên nào rùi)

50. Điều gì đã khiến bạn bị tổn thương nhất?

– Hãy về với anh (hãy trân trọng khi còn có nhau, đừng để cho mọi việc lỡ dở rồi lại níu kéo nhau…)

51. Điều gì bạn muốn được công nhận trong cuộc sống của mình?

– Ta phải xa nhau (quá khứ đã là quá khứ, cái gì đã qua cứ để cho nó qua thôi, dù là hào quang hay vết thương)

52. Suy nghĩ đầu tiên thường xuất hiện trong tâm trí bạn khi bạn mở mắt vào buổi sáng là gì?

– Ngựa ô thương nhớ (–> là hình ảnh của những người em nó yêu thương)

53. Điều gì khiến bạn mệt mỏi và đau?

– Về đi em (“năm tháng bơ vơ, mình em giữa phố đông xa lạ, bủa vây em nghèo đói – xa hoa – dối lừa…”)

54. Ai là người phụ thuộc vào bạn?

– Cảm ơn một đóa xuân ngời (“em là xuân cho én hân hoan” ^^)

55. Yếu tố chính yếu đóng vai trò trong lỗi lầm lớn nhất của bạn là gì?

– Vạt áo trong mơ (–> đôi khi bản thân kỳ vọng vào sự việc, người khác quá nhiều chăng?)

56. Yếu tố chính yếu đóng vai trò trong thành công lớn nhất của bạn là gì?

– Chỉ có thể là Mẹ (–> Mẹ và gia đình luôn là động lực tinh thần rất lớn của em nó trên mỗi hành trình)

57. Kỷ niệm bạn khắc ghi trong thời thơ ấu của mình là gì?

– Ôi tuổi thơ (“Ôi tuổi thơ, với bao mộng mơ hồn nhiên, lắm khi mãi vui, mãi chơi bị mẹ đánh đòn,…” ^^)

58. Lời mời gọi sâu thẳm nào vang vọng trong tim bạn về tương lai?

– Chuyện giàn thiên lý (–> có một căn nhà với khu vườn trồng đủ các loại cây, có giàn thiên lý che mát nằm nhắm mắt ngủ liu riu trong cơn gió nhẹ. Hihi ^^)

59. Bạn yêu bản thân mình chứ?

– Nếu chỉ còn một ngày để sống (–> nếu luôn nghĩ mình chỉ còn một ngày để sống thì không chỉ yêu bản thân mình mà còn sẽ yêu thương, bao dung với những người xung quanh nhiều nhất có thể 😉 )

60. Nếu bạn là người hướng dẫn cho chính mình, bạn sẽ hướng dẫn cho bản thân mình như thế nào?

– Chuyện đóa quỳnh hương (“Quỳnh hương một đóa thoáng hương thầm” –> em nó vẫn tin “hữu xạ tự nhiên hương”, cái đẹp, cái tốt không cần ồn ào vẫn có thể âm thầm lan tỏa trong cuộc sống – kiểu “soi gương”, pay it forward)

Ban đầu tính làm chơi vui relax cuối tuần một chút mà hóa ra cũng khá thú vị. Chưa tính đến chuyện đúng sai của câu trả lời mà ít nhất có dịp được ngắm nhìn lại chính mình trong các câu hỏi đặt ra cũng như trong những bài hát đã lưu, đã nghe. 🙂

Tp.HCM, 29.11.14

À í a…

À í a…

Nắng chơi trò trốn tìm sau những đám mây trưa cuối tuần. Ánh sáng ngoài ban công thoáng xuống rồi thoáng lên theo trò chơi của nắng. Từng tích tắc trôi qua, nhịp sáng, nhịp sống cũng lặng lẽ đổi thay như thế…

Mọi điều đến rồi đi thoáng nhẹ như hơi thở. Hít vào để tiếp nhận và thở ra để buông bỏ. Có những điều tưởng chừng như đã giữ chặt trong lòng bàn tay, thoáng chốc mới nhận ra mình đang nắm lấy hư vô. Có những điều tưởng chừng như chỉ là thứ vật chất nhỏ nhoi có thể cân đo đong đếm té ra đã trở thành một thứ sức mạnh tinh thần hồi nào không hay.

Có người gọi những điều đã qua là quá khứ, có người xem nó là ký ức, kỷ niệm hoặc trải nghiệm, nhưng dù tồn tại dưới hình thức nào, nó còn được nhớ nghĩa là nó còn tồn tại trong tâm trí và trái tim. Thế mới biết cuộc sống có nhiều điều rất ngộ, càng cố nhớ thì phải dùng hết cách này đến cách khác từ thô sơ đến hiện đại để ghi chú, nhắc nhở bằng không sợ rằng khi nào đó ta sẽ quên đi mất. Càng cố quên thì chẳng cần dùng đến bất cứ thiết bị lưu trữ nào vẫn cứ khư khư tồn tại như đã đóng cọc vào tâm khảm, để khi trái nắng trở trời, khi đêm xuống ngày lên, khi có cảm giác một mình giữa bao la rộng lớn, cái điều cố quên ấy lại trỗi dậy mạnh mẽ như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Đừng trách người đa đoan bởi họ quan tâm đến quá nhiều điều, quá nhiều người mà đôi khi quên mất cả bản thân. Đừng trách người nặng tình bởi một khi họ đã xem là “tình” (tình bạn, tình yêu, tình người) họ sẽ khắc sâu mãi không thôi. Đừng trách người lạnh lẽo bởi khi họ cố tỏ ra lạnh lùng cũng là lúc họ đang cô đơn, đang quan tâm và muốn được quan tâm lắm, đang đấu tranh tư tưởng dữ dội giữa việc bộc lộ cảm xúc thật của mình hay nên dửng dưng để không khiến ai phải bận tâm vì họ.

Chuyện ngày hôm qua với người đa đoan, nặng tình và lạnh lùng là cả một hành trình, ở đó họ từng có vui – buồn, có nụ cười – nước mắt, có yêu, có giận, có hy vọng và đâu đó cũng là những điều không như ý. Hành trình đó nếu có cho cả một gia tài để đổi lại họ cũng chưa chắc muốn, bởi hơn ai hết họ hiểu quá khứ đó đã trở thành một phần cuộc sống mà nếu cắt bỏ nó đi đời sống của họ bỗng trở nên đứt đoạn, họ sẽ thiếu mất đi giai đoạn họ được thổn thức, được rèn giũa để trưởng thành. Không có quá khứ không có họ ở hiện tại cũng như nếu không có hiện tại thì sẽ chẳng bao giờ có họ ở tương lai.

Thời gian cứ thế vẫn trôi đi theo từng bước chân thầm lặng. Cuộc sống vẫn thường có những ngày không như mơ để thêm trân quý những ngày bình yên rất đỗi bình dị mà ta đã, đang và sẽ có. Từng con người sinh ra, lớn lên và già đi theo năm tháng những chuỗi ngày nhiều sắc màu của cuộc đời mình. Sự sống cứ thế nảy nở, sinh sôi và nối tiếp nhau trong bức tranh muôn hình muôn vẻ…

À í a…

(Viết ra, đọc lại và chợt bật cười với thể loại câu chữ không đầu – không cuối – không hiểu gì luôn muôn thuở vẫn như vầy của em nó ^^)

Tp.HCM, 15.11.14

Xin chào, tháng 11! ^_^

Trong cuộc sống, hàng triệu người đi ngang qua ta, hàng ngàn người ta từng gặp đâu đó hoặc từng dừng lại nói chuyện cùng ta, hàng trăm người ta quen biết, hàng chục người ta xem là Bạn, tầm mười người ta thân thiết và ở một thời điểm nào đó, sẽ có một người ở lại trong trái tim ta…

Có thể đâu đó trước đây ta đã từng gặp nhau, nhưng trong đầu em chưa có một ghi nhớ nào đặc biệt. Có lẽ do ta chỉ vô tình băng ngang qua nhau như hàng triệu người xa lạ.

Một ngày anh xuất hiện trên hành trình của em theo cách bình thường, giản đơn nhất như bao người. Lần đầu gặp anh thú thật là em chẳng có nhiều ấn tượng lắm mà thậm chí em còn cảm thấy anh có sự kín kẽ, xa xôi, khó đoán thế nào ấy. Giữa bao chàng trai ồn ào, rộn rã xung quanh em, anh trong em thầm lặng như hàng ngàn người em từng gặp đâu đó.

Giao tiếp mang tính cá nhân đầu tiên giữa anh và em có thể là việc kết bạn trên facebook và sau đó là lời chúc mừng sinh nhật anh gửi đến em. Dù hôm đó em nhận được hơn trăm lời chúc mừng trên các phương tiện và nội dung lời chúc của anh cũng không phải là đặc biệt nhưng anh đã khiến em ngạc nhiên. Ồ, thì ra anh cũng thân thiện và dễ thương như hàng trăm người em quen biết.

Khi bức tường rào ngăn cách đầu tiên được dở bỏ, khi em cảm thấy anh là người cởi mở, vui vẻ, em cũng mở lòng với anh hơn. Em nói chuyện nhiều hơn với anh qua kênh này kênh khác. Câu chuyện nhiều khi chỉ là một hai câu ngắn ngủi, nhưng cũng đủ thoải mái để em thấy anh là Bạn – như hàng chục người Bạn khác của em. 🙂

Hiểu anh hơn em càng cảm thấy anh là con người thú vị. Em khâm phục sự nhẫn nại và sức bật bên trong của anh. Dù bên ngoài luôn tỏ ra bình thản chấp nhận đối diện với mọi vấn đề nhưng em cảm nhận được sự không ngừng nỗ lực, không ngừng hoàn thiện bản thân qua từng tiêu chuẩn, giới hạn anh đặt ra ngày càng cao cho bản thân. Đôi khi có vẻ dửng dưng nhưng anh thật sự là con người giàu tình cảm và quan tâm một cách tinh tế đến mọi người. Song hành cùng những điểm tốt đó tất nhiên vẫn có những điểm (em thấy) anh điều chỉnh sẽ tốt hơn. Có thể em hơi chủ quan khi nhìn nhận (hoặc thậm chí có thể đã nhận định hoàn toàn trật lất về anh ^^) bởi cơ hội chúng ta tiếp xúc cũng chưa thật nhiều, cũng chưa có câu chuyện dài hơi nào tử tế. Nhưng dù sao, em biết mình quý con người anh, không thích thấy anh cô đơn và mong muốn niềm vui, nụ cười sẽ luôn thường trực nơi anh như những người em đặt ở danh sách top 10 thân thiết. ^_^

Từng bước một anh bước vào thế giới những con người có ảnh hưởng đến em, không nhiều lời, không gây sốc, không scandal 🙂 . Từ một người xa lạ, với em anh đã trở thành một người thân quen. Dù em chẳng biết ở thì tương lai ai sẽ là người ở lại trong trái tim em, có thể là ai khác hoặc biết đâu là anhnhưng em biết mình đang có những sự để tâm nhất định đến anh, đến tâm tư cảm xúc của anh. Tuy không rõ ràng nhưng cuộc sống của em đã có chút xáo động. Đáng lý là bắt đền anh vì đã phá vỡ sự tĩnh lặng trong nhịp sống em giữ gìn bấy lâu nay nhưng dù sao em cũng cảm ơn anh vì nhờ anh mà em thấy trái tim mình sau những mỏi mệt, bận rộn nghĩ suy vẫn còn biết rung động, dù khẽ khàng nhưng tự do với những cảm xúc tinh khôi…

Vẩn vơ tí ti xúc cảm nhân tháng mới với chuỗi ngày còn nhiều điều thú vị và những dự định mới mẻ ở phía trước. Anh vui, em vui, mọi người cùng vui nhé! 🙂

Xin chào, tháng 11! ^_^

Tp.HCM, 01.11.14

Những con ma trong thế giới truyền thông

Nhân ngày Halloween, viết vài chuyện nhỏ nhỏ về “ma quỷ” mình đã từng gặp, từng thấy, từng nghe đây đó, đó đây trong nghề mấy năm qua 🙂

Con ma 1: Kẻ trung gian lắm chiêu.

Một bên là công ty, một bên là báo chí. Con ma nói với công ty rằng muốn xây dựng quan hệ với báo chí thì phải cần bồi dưỡng này nọ. Thế là công ty chi. Con ma bỏ túi và báo cáo đã gửi biếu phóng viên.

–> Hệ quả: công ty mất tiền, quan hệ báo chí chẳng thấy đâu mà còn làm phóng viên không vui vì có giúp đỡ công ty này kia mà mãi không thấy gì. Lãnh đạo thì nghĩ rằng phóng viên được chăm sóc thì đã người nhà nên đụng cái là chuyển bài nhờ phóng viên hỗ trợ. Phóng viên thì giúp một hai lần đầu xã giao, mấy lần sau thì chán đời nên chẳng thèm chơi, buồn buồn đi tâm sự với thêm vài người bạn trong nghề. Thế là “tiếng lành” của doanh nghiệp đồn xa…

Con ma 2: Thầy phù thủy ma quỷ.

Sở dĩ được gọi là thầy phù thủy bởi họ có một thứ công cụ đặc biệt tên gọi là “ngòi bút”. Muốn nói hay họ sẽ vẽ vời, muốn chê bai họ sẽ bôi nhọ. Thích thì cho vài dòng ve vuốt, muốn chơi nhau thì chỉ cần đâm chọt một câu cũng đủ để thanh danh thảm bại, cổ phiếu công ty rớt giá. Thầy phù thủy ỷ có công cụ trong tay lâu lâu lại để cảm xúc chi phối. Công ty chỉ cần khiến phù thủy mất lòng thì buồn buồn phù thủy sẽ lấy một thông tin đâu đó ra đo gan doanh nghiệp kiểu như sự cố trùng tên công ty, tin xấu về các vi phạm “nghe đồn” của doanh nghiệp,… xem công ty phải chộn rộn đi đính chính tin tức ra sao, thị trường ồn ào thế nào.

–> Hệ quả: Nhắc đến nghề viết lách, nhiều người (đặc biệt là người trẻ, người mới) bắt đầu nghĩ lệch lạc, làm lệch lạc: muốn viết sao thì viết, viết không cần đúng sự thật, viết theo kiểu thị trường để câu khách, viết để moi tiền doanh nghiệp, viết để giang hồ biết mức-độ-nguy-hiểm của mình… mà quên đi cái câu “văn là người”, quên đi thứ trách nhiệm đặt lên vai người viết nó lớn lắm bởi văn chương là liều thuốc của tâm hồn, ngòi bút là sức mạnh của công luận.

Con ma 3: Gián điệp hai mang.

Gọi họ là gián điệp hai mang bởi xét cho cùng thật sự chẳng thể biết được họ thuộc phe nào. Phe nào họ cũng ghi điểm. Để lấy sự tín nhiệm của công ty họ kể lể những mối quan hệ họ biết trong báo giới. Để lấy được niềm tin của báo giới, họ tiết lộ thông tin mật của công ty ra ngoài bằng một phương cách nào đó. Kết quả nhờ họ mà công ty có những cuộc hẹn riêng với các cấp cao, có số có má trong nghề báo, cũng nhờ họ mà báo chí không phải vất vả truy tìm thông tin của doanh nghiệp mà mình quan tâm để khi cần là tung ra có ngay bài hot.

–> Hệ quả: Một ngày đẹp trời công ty sững sờ không biết vì sao bao chuyện thâm cung bí sử, bao công thức kinh doanh của mình “được” báo chí đưa tin (mà một khi lên báo rồi cũng đồng nghĩa là cả thế giới đều biết).

Nhắc đến những câu chuyện này lại nhớ những ngày đầu mới chân ướt chân ráo với cái nghề viết lách, một người đàn anh nhắn nhủ: “Nếu em chọn nghề này và muốn nhanh giàu có thì em phải làm Ma, Huyền à”. Sau một thời gian trải nghiệm và suy nghĩ, em ấy vẫn chỉ muốn làm ma-sơ, tự dặn lòng sẽ khẳng định mình theo một cách khác. Và em nó vui vì cũng đã gặp được không ít con Người (đúng nghĩa là con người chân thật, hoặc giả chỉ thi thoảng hóa trang làm ma với những bối cảnh, người đối tượng cần sự hù dọa) giữa thế giới đang ngày càng nhiều ma mới. 🙂

Halloween, kể chuyện ma vui một chút thôi (ghi chú thêm, những con ma này vẫn chỉ chiếm số ít, đừng vì họ mà đánh mất niềm tin vào thế giới truyền thông hen). Bữa nào rảnh rỗi mình kể tiếp chuyện những cái hay ho trong nghề. ^^

Tp.HCM, 31.10.14