1 ngày…

1 ngày… bạn có thể nếm trải nhiều áp lực khác nhau: học tập, công tác, bạn bè, gia đình và nhiều hơn thế.

1 ngày… bạn có thể đi rất nhiều, nói thật nhiều, gặp nhiều người. Tất cả như một thói quen và bạn ngầm chấp nhận nó như một phần tất yếu trong cuộc sống của bạn.

1 ngày… bạn có thể gặp nhiều điều khiến bạn phải suy nghĩ, có thể gặp những người mà bạn không thích lắm hay nghe nhắc đến một vài điều gì đó khiến bạn thấy dị ứng… dù biết rằng chẳng thích chút nào, dù biết rằng cứ phải gượng cười mà chấp nhận nó, dù biết rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý ta được, nhưng bạn luôn ước “giá như đừng biết/ đừng gặp/ đừng nghe …”

1 ngày… bạn nhận ra mình nhỏ bé trứơc một núi đồ sộ những vệc cần làm, trước những mối quan hệ chằng chịt, trước những điều mà bạn mơ ước và đang cố gắng… một khoảnh khắc nào đó, bạn cảm thấy nản lòng và mệt mỏi. Bạn muốn nghỉ ngơi và buông tay…

1 ngày… bạn cảm thấy mình xấu xa và ích kỷ khi muốn giữ khư khư một cái gì đó cho chính mình. Bạn chống đối xung quanh, bạn bỏ mặc tất cả, bạn tìm về khoảng lặng yên ổn của chính mình để cảm thấy mình được là chính mình, sống thật với những tình cảm và suy nghĩ của chính mình. Nói ra những điều bạn nghĩ, những đều bạn không thích, có thể bạn sẽ mất tất cả nhưng bạn biết rằng tâm hồn mình thoải mải!

1 ngày… bạn cảm thấy rất buồn vì một ai đó bạn rất tin tưởng hình như không hiểu bạn. Không giận cũng chẳng hờn tủi gì, bạn biết mình chỉ buồn và đơn giản vậy thôi, không trách cứ một điều gì, không trách cứ ai cả bởi bạn biết mình đã hết mình cho những thứ hữu hình và vô hình mà bạn đã chấp nhận dấn thân vào đó.

1 ngày… không quá dài cũng không quá ngắn cho một cái gì đó bạn cần suy nghĩ. Những suy nghĩ tích cực và tiêu cực đan xen nhau, đôi khi choảng nhau ì xèo nhưng chắc chắn bạn sẽ có được quyết định cho chính mình. Bạn không thuộc típ người theo chủ nghĩa bi quan cũng không phải là lạc quan thái quá nhưng hơn ai hết, bạn biết ai và cái gì mới là quan trọng đối với bạn lúc này.

1 ngày… bạn hiểu được rằng quên một cái gì đó không phải là chuyện dễ, thôi nghĩ về cái gì đó cũng không dễ dàng chút nào. Một cái gì đó đeo bám và bắt buộc bạn không được làm lơ trước cảm xúc, cảm giác cũng như cảm nhận của mình. Bạn hiểu rằng một cái gì đó đến thời điểm này vẫn luôn có một ý nghĩa và vị trí quan trọng thật sự với bạn.

1 ngày… quá dài và quá ngắn. Bạn vừa muốn thời gian trôi nhanh đi, vừa muốn mọi thứ chạy chậm lại. Bạn tận hưởng cuộc sống theo hai thái độ: nhàn nhã, rảnh rỗi và tất bật, bận rộn theo cách riêng của mình. Bạn yêu những điều trái ngược đó!

365 ngày, bạn sẽ luôn có “1 ngày… “, cuộc sống của bạn dù muốn dù không cũng không tránh được “1 ngày…” nhưng chắc chắn một điều là “1 ngày…” mưa rồi cũng sẽ có “1 ngày…” nắng; “1 ngày…” buồn thật nhiều và rồi sẽ là “1 ngày…” vui thật nhiều. Bạn sống cùng nó với một nụ cười nho nhỏ trên môi. Bạn hiểu rằng đó là cuộc sống và dù có gì đi nữa bạn sẽ luôn yêu và quý nó!

Ôm + hôn tất cả những gì liên quan đến “1 ngày…”! ^_6

05.03.2008

Giới hạn …

Có những cái tưởng chừng như rất dễ vượt qua, nhưng xảy ra mới biết cái gì cũng có giới hạn, muốn vượt qua giới hạn quả thật không phải là một điều dễ.

Có những việc ta vô tình ta làm mà không hay đã làm một ai đó buồn hay cảm thấy tổn thương. Có thể do ta vô tâm nhưng dù sự vô tâm đó có to đến cỡ nào thì trái tim người tiếp nhận sự vô tâm đó cũng nhỏ bé lắm. Dù người có vĩ đại đến đâu thì điều ta cần hiểu là luôn có một giới hạn tồn tại trong lòng mỗi người. Giới hạn đó cho ta có mặt trong lòng họ nhưng cũng có thể bị out ra lúc nào không hay.

Có những giới hạn mà ta vẫn thường gọi là ranh giới. Nếu bạn đang đứng xa ranh giới, bạn sẽ không phải sợ hãi nhiều việc lấn sân qua nhà đội bạn, nhưng khi đã liền kề hay đứng trên vạch ngăn cách việc bạn sẽ thuận lợi qua sân bạn hay sẽ phải lùi về sân nhà sẽ còn phụ thuộc vào hành động của bạn và đối phương dữ lắm.

Giữa cái có và cái không đôi khi cũng là giới hạn mong manh lắm. Hôm qua là có nhưng có thể chỉ trong khoảnh khắc mọi thứ đã trở về con số 0. Một phút vô tình hay do quá tự tin, ta có thể đánh mất nhiều thứ hơn so với những gì đã cố gắng tạo dựng được. Ta hững hờ, ta ngẩn ngơ và rồi ta buồn mà chẳng hiểu vì sao?

Một ngày lăn tăn trong đầu mối bận tâm, một tối đi dạo cùng bạn thân mà lòng chẳng thoải mái, một giấc ngủ không trọn vẹn… Cơn đau từ lâu đã biến mất tự nhiên trong một lúc trở về quặn thắt (lần đầu tiên gặp nó cũng đã gần nửa năm rồi – gắn với một kỷ niệm không vui cho lắm). Khó chịu và mệt mỏi, ta cố gắng vượt qua ranh giới của nỗi buồn mà tìm đến miền đất của những niềm vui. Còn nhiều giới hạn khác mà ta còn phải cố gắng nhiều nữa để đạt tới và vượt qua. Cứ mỉm cười mà bước tiếp thôi! ^^

Ta vẫn là ta, giang hồ và đầy rẫy bụi trần. Thoắt đến rồi thoắt đi, ta long nhong và lang thang từ nơi này qua nơi khác. Đi tìm sự bình yên…! ^^

P/S: Bài này được viết trong lúc tinh thần có nhiều cái lộn xộn, viết đơn thuần là để mấy cái linh tinh đâu đó trong đầu tuôn ra bớt cho đỡ khìn mà thôi! Mọi thứ vẫn ổn, mọi người ai đọc không hiểu đừng mất công lo lắng nha! ^^ Smile always!

18.02.2008

Cuối năm

Vậy là Tết sắp sửa đến thật sự rồi… Chỉ một ngày nữa thôi…

Mấy ngày cuối năm, dọn dẹp và những thứ linh tinh… tất cả như cuốn con người ta vào những những thời khắc bận rộn. Thời gian như nhanh hơn. Một năm với những bon chen đâu đó ngoài đường ngoài ngõ giờ trở nên bình yên và ấm áp với gia đình trong những ngày xuân giá rét!

Một điều lạ lẫm là năm nay đón Tết không còn cảm giác vội vã như năm ngoái. Đón nhận mọi thứ với một trạng thái bình thản như đã có sự chuẩn bị từ trước. Làm mọi việc với một sự thư thả đến lạ, hoàn thành từng thứ một, từng bước một không luống cuống, không phải vắt chân lên cổ mà chạy như mọi năm. Từng ngày trôi qua trong thanh thản, nhẹ nhàng và cảm giác luyến tiếc vì ngày hôm qua chưa làm được việc này, việc nọ được giảm thiểu một cách đáng kể đến ngạc nhiên!

Lật lại những bức ảnh, những bài kiểm tra, những trang lưu bút của ngày xưa khi dọn phòng… một cái gì đó chợt sống lại, lung linh và rất thật như mới diễn ra đâu đây. Nhìn nhận mọi điều một cách nhẹ nhàng. Quá xa để nghĩ về những điều sẽ xảy ra ở tương lai nhưng mình đã có thể nhìn nhận và đối diện với những con người của quá khứ với một cảm giác dễ chịu hơn. Mình đã tha thứ được, đã cảm thông và đối diện được… Hình như một cái gì đó thiêng liêng hơn đã hàn gắn lại mọi khoảng cách. TÌNH BẠN thật sự là một điều vô cùng đáng quý của một đời người…

Một năm đã qua với thật nhiều đổi thay xảy ra: xung quanh mình, bản thân mình…Một năm đáng để tự hào vì đã sống có ích hơn, làm được nhiều hơn và học được nhiều hơn. Mình không dám khẳng định rằng mình đã chín chắn nhưng một điều khá rõ ràng là đã “già” hơn mình của 365 ngày trước thật nhiều, biết yêu thương và sống vì người khác cũng như vì mình nhiều hơn!

QUÊN và NHỚ của ngày hôm nay cũng đã khác ngày hôm qua thật nhiều. Không sống trong những cảm xúc vu vơ, không có những nỗi niềm chợt đến chợt đi… mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Mình học được quên điều gì và nhớ điều gì là cần thiết với bản thân. Có thể sự quên hay nhớ đó là chưa hoàn toàn tuyệt đối nhưng với mình bước dạo đầu để đón năm mới như vậy đã là khá ổn. Cố gắng nhiều hơn để sống thật với chính mình và tình cảm của bản thân…

30 Tết rồi… ngày cuối cùng của năm con Heo để tạm biệt những niềm vui, nỗi buồn, nụ cười và nước mắt cũng như những biến cố đã xảy đến trong năm qua… Hoàn tất nốt những điều chưa hoàn thành, nói những điều chưa nói và bon chen làm thêm những thứ vẫn còn muốn xong trong năm nay… Sau hôm nay, cho tất cả vào quá khứ, khoá lại, thỉnh thoảng nhớ về như một ký ức đẹp dù đó là kỷ niệm buồn hay vui…

Năm mới là một bài toán với những ẩn số chưa thể biến đến. Đón nhận tất cả với một thái độ lạc quan của tuổi 21… Cố lên!… Sống hết mình cho ngày cuối cùng của năm cũ nào! ^^

05.02.2008

Những câu chuyện không phải là cổ tích! ^^

Tối qua hì hục đọc cho xong cuốn sách với cái tên rất ấn tượng: “Những câu chuyện không phải là cổ tích” của tiến sĩ tâm lý học Sue Gallehugh. Mỗi câu chuyện cổ tích được viết lại một số tình tiết, một số được thêm thắt một cái kết rất mới nhưng khá hay và thú vị. Một lần đọc một câu chuyện cổ là một trải nghiệm và cảm nhận mới về cuộc sống thực, con người thực và những gì rất thực đang diễn ra xung quanh…

“Không hẳn những bờ cỏ mềm, những sắc cầu vồng tinh khôi, những mặt hồ trong xanh gợn sóng; không phải cứ có lâu đài, đũa thần, chổi bay; cũng không nhất thiết phải có đủ phần kết có hậu, “Cổ tích của người lớn” hiện diện như là nơi ẩn mình chờ đợi của bao nhiêu hoài bão, khát vọng từ nhỏ bé nhất cho đến kỳ vĩ nhất. Cổ tích cho cuộc sống bề bộn hôm nay, cho nụ cười và những giọt nước mắt, cũng chính là cho sự thăng hoa của con người từ những điều bình dị của cuộc đời.”
– First News-

“Thoát khỏi định kiến của xã hội và không phụ thuộc vào cách nhìn của người khác, biết chấp nhận bản thân sẽ giúp bạn được sống thật với chính mình, thoải mái, tự tin và hạnh phúc hơn trong cuộc sống.”
(Bạch Tuyết và bảy chú lùn)

“Không nên đánh giá người khác qua vẻ ngoài của họ. Điều đó sẽ giúp chúng ta có thêm nhiều người bạn mới và không bị đánh lừa bởi sự hào nhoáng hay những lời lẽ không thật lòng.”
(Cô bé quàng khăn đỏ)

“Hãy dũng cảm, mạo hiểm để học hỏi, trải nghiệm và không từ bỏ ước mơ của mình.”
(Công chúa ngủ trong rừng)

“Đừng quá chú trọng đến hình thức, biết tin vào suy nghĩ của mình và quan tâm đến người khác sẽ giúp bạn ngày càng được yêu mến hơn”
(Bộ quần áo mới của hoàng đế)

“Thành công chỉ đến với những ai chăm chỉ, tự tin vào khả năng của mình và luôn biết vươn lên trong cuộc sống”
(Người thợ giày và những vị thần tí hon)

“Để có được hạnh phúc vững bền, hãy sống thật lòng mình và phải biết rèn luyện bản thân từng ngày để vươn đến sự hoàn thiện trong cuộc sống”
(Nàng công chúa hạt đậu)

“Dám đối diện và vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân là một điều cần thiết cho hạnh phúc và thành công”
(Câu chuyện về nỗi sợ hãi của chú heo con)

“Hãy yêu quý người thân của mình vì chính họ mới là những người yêu thương bạn bằng cả trái tim”
(Câu chuyện về chú bé bánh gừng)

“Hạnh phúc là khi được làm công việc mà bạn yêu thích và xây dựng nên một gia đình đầm ấm”
(Mùa đông của cào cào và kiến)

“Hãy dành nhiều thời gian cho gia đình và con cái vì điều đó sẽ tạo nên phần lớn hạnh phúc của cuộc đời bạn”
(Chuyện gia đình gấu Bruin)

“Thay vì đắm chìm trong mặc cảm và những lỗi lầm, hãy tìm cách vượt qua nó. Đó chính là chìa khoá mở rộng cánh cửa hạnh phúc”
(Vịt con xấu xí)

“Luôn nhìn vào mặt tích cực của vấn đề, hãy tìm biện pháp hơn là tìm lý do, điều đó sẽ giúp bạn tự tin vượt qua mọi thử thách”
(Gà con nhút nhát)

“Hạnh phúc sau cùng rồi cũng sẽ đến với những người có lòng tốt và tâm hồn trong sáng, có niềm tin và sự dũng cảm để vượt qua những biến cố và thử thách của cuộc đời”
(Câu chuyện về Hansel và Gresel)

“Có thái độ sống tích cực và biết hợp tác với mọi người giúp chúng ta sống hạnh phúc và thành công hơn
(Quái vật bên cầu)

“Thành công sẽ đến với những ai biết tìm kiếm và nắm bắt những cơ hội trong cuộc sống”
(Cậu bé Jack và cây đậu thần)

“Quan tâm giúp đỡ người khác nhưng biết từ chối khi cần thiết là bí quyết để sống vui vẻ và tự chủ”
(Gà lông đỏ và những người bạn)

“Đừng quan trọng hoá vấn đề mà hãy nhìn nhận đúng bản chất của mọi việc đang diễn ra sẽ giúp bạn luôn tỉnh táo và sống thanh thản hơn”
(Câu chuyện về chàng Jeff chăn cừu)

“Thành công và hạnh phúc chỉ đến với người biết từ bỏ lối sống an phận, nhàm chán và biết vượt qua mọi khó khăn để hướng tới ước mơ của mình”
(Chuyện nàng Rapunzel)

“Hạnh phúc ở rất gần bạn. Đó là khi bạn sống hết mình trong cuộc sống hện tại, với gia đình, bạn bè và công việc mà bạn yêu thích”
(Chú ngỗng đẻ trứng vàng)

“Sự nổi tiếng không làm nên hạnh phúc. Biết sống với những điều mong muốn, những ước mơ chân chính của bản thân sẽ giúp chúng ta tìm thấy hạnh phúc và ý nghĩa thật sự của cuộc sống”
(Câu chuyện cậu bé Hà Lan)

Đó chỉ là bài học lớn nhất của mỗi câu chuyện thôi, bản thân mỗi câu chuyện lại có rất nhiều bài học nhỏ gần gũi nhưng sâu sắc. Hì hì, bà con ai rảnh kiếm đọc rồi cùng cảm nhận hen! ^^

30.01.2008