“Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng”

Sáng nay đọc được bài thơ này, chợt ngẫm nghĩ nhiều điều…

TỰ SỰ
– Lưu Quang Vũ-
 
 
Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy 
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh… 
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành, 
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ. 
 
Ta hay chê cuộc đời méo mó 
Tại sao ta không tròn tự trong tâm? 
Đất ấp ôm cho muôn hạt nảy nầm 
Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng. 
 
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng, 
Chắc gì ta đã nhận được ra ta? 
Ai trong đời đều có thể tiến xa 
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy. 
 
Hạnh phúc, cũng như cuộc đời này vậy 
Không chỉ để dành cho một riêng ai…

Có lẽ, nếu mỗi người đều có thể tách mình ra những chộn rộn, bon chen của cuộc sống để mà lắng, mà nhìn lại mình, để mà hiểu rằng mình có một cuộc sống rất riêng, rất quý giá thì họ đã trân quý hơn mình biết bao.
Dạo này, nghe nhiều đến việc mọi người muốn “Khai phá bản thân”, muốn “Hiểu bản thân”, muốn Thay đổi, muốn Khai phá tiềm năng, muốn Phát triển bản thân. Nhưng liệu, bao nhiêu người “muốn” đó đơn thuần vì Tò mò? Bao nhiêu người chỉ mới là “thích” chứ chưa phải là “Thật sự muốn”, “Thật sự quyết tâm”? Thậm chí có những người tâm đã muốn tìm đến những khoảnh khắc tìm lại chính mình ấy vậy mà lý trí vẫn để những vướng bận, lo toan, những khó khăn của cơm-áo-gạo-tiền dẫn dắt, chi phối. Lý luận của họ vẫn xưa như trái đất: “Nếu dành thời gian để hiểu mình thì còn đâu thời gian để kiếm tiền?”. 😦
Không ít người mang trong mình một giấc mơ, mang trong mình một sự tin tưởng rằng tôi sẽ thành công. Nhưng, ngay khi gặp phải đoạn đường không-trơn-láng, ngay lập tức những giá trị sống, những điều họ tin tưởng bị rơi vào vùng lãng quên. Họ bảo rằng khi nào mọi thứ ổn, họ sẽ lại quay trở về để sống thật với chính mình. Ôi, vậy đến khi nào mọi thứ mới được gọi là ỔN?
Không ít những khách hàng khi tìm đến với Khai Phá Bản Thân đều mang trong mình suy nghĩ tới đây để tìm một lời khuyên, một giải pháp để áp dụng ngay cho cuộc sống của mình. Ừ, thì họ có lý. Bởi trong cái cuộc sống mà mọi thứ đang được tiên tiến hóa đến mức “ăn sẵn” như hiện tại: ăn liền, ghét trễ, trọn gói, tận nơi,… Nhưng, có những thứ không thể cứ “ăn sẵn” mà dùng được, bởi cái gì còn”ăn sẵn” là vẫn còn khuôn mẫu, là vẫn giống nhau, là vẫn cứng nhắc theo một quy trình cố định, chuyên nghiệp. Còn con người, còn vấn đề, còn giải pháp phải là câu chuyện riêng của từng người cơ. Thêm mắm muối gia vị gì phải tự mình nêm thì món ăn mới thật sự hợp khẩu vị, còn mọi lời tư vấn, lời khuyên, giái pháp từ bên ngoài đưa ra chỉ là lời tham khảo về cách thực hiện, các nguyên vật liệu và gia vị cần thiết để nấu món ăn đó. Hình như, cũng không nhiều người hiểu được điều này, vì ở đâu đó, một bộ phận không nhỏ họ vẫn chưa thật sự dám sống cuộc sống của chính mình: họ trông chờ sự giúp đỡ từ xung quanh, họ chưa dám chịu trách nhiệm với bản thân để tự mình đưa ra các quyết định, họ muốn có một cái gì đó đến từ bên ngoài để mà bấu víu, để mà cứu rỗi và để mà … đổ lỗi (nếu thất bại, gặp khó khăn).
Có lẽ, một con người MỚI thật sự – sống thực, vui thực – phải là người biết “sống từ những điều rất nhỏ”, “tròn tự trong tâm”, “tự vươn mình tìm ánh sáng”, “nhận được ra ta”, có khả năng tự mình đứng dậy” như tác giả bài thơ trên đã đề cập. Để làm được điều này, sự nỗ lực, bản lĩnh và quyết tâm từ chính mỗi ngươi âu phải là cực lớn và đóng vai trò chủ đạo. Hành trình này, không ngắn và cũng không dễ, nhỉ!?!

Khai Phá Bản Thân: Đam mê – động lực vượt qua mọi chặng đường khó khăn

Nhiều người khi được hỏi về đam mê thường nói với tôi rằng: “Đam mê là một giấc mộng xa xỉ. Chỉ những kẻ mơ mộng mới cố sống cố chết với đam mê. Chi bằng thực tế đi một chút, lo kiếm tiền đi để tồn tại đã”. Câu nói đó không xa lạ trong cách nghĩ của một bộ phận không nhỏ trong giới trẻ hiện giờ. Không ít những dự án đã bỏ cuộc giữa chừng, không ít những người khởi nghiệp đã bỏ lỡ giấc mơ bởi công cuộc kiếm tiền đầy khắc nghiệt đó. Lẽ dĩ nhiên trong suy nghĩ của nhiều người, lựa chọn nào an toàn hơn, chắc chắn hơn thì được chọn lựa cũng là điều dễ hiểu, dễ cảm thông… Nhưng, có ý tưởng nào lại không xuất phát từ cái nhìn mơ mộng, có dự án khởi nghiệp nào chẳng bắt đầu từ việc phải chắt chiu từng đồng để cố gắng tồn tại cho đến khi có dòng tiền vào đủ nuôi người, nuôi dự án? Nếu ai cũng cầu toàn vào sự đảm bảo ngay từ đầu với chỉ số rủi ro thấp lè tè thì thử hỏi có bao nhiêu ý tưởng được Dám đưa vào thực hiện, có bao nhiêu ước mơ sẽ chỉ dừng lại ở mơ ước, có bao nhiêu người Dám điên, Dám khác người chọn con đường riêng để thực hiện hoài bão, giấc mơ của mình? Và để Dám có lẽ cái máu nóng trong người mang tên Đam mê là điều không thể thiếu.
Nhìn lại một chặng đường đã qua, Khai phá bản thân cảm thấy mình cũng không phải là ngoại lệ so với quy luật trên. Xuất phát với nhiều điều chưa thuận lợi: vốn ít, tuổi đời những người sáng lập còn trẻ, kinh nghiệm trong ngành chưa có nhiều, thị trường thì đã có kha khá “anh chị” lớn đang cố gom góp thị phần về cho mình, cơ sở khoa học thì phải xây dựng mới hoàn toàn từ quan điểm, định hướng của người sáng lập. Vừa xây dựng hệ thống lý luận cho dự án, vừa khai phá thị trường, tìm kiếm khách hàng, vừa xoay xở cho cuộc sống thường ngày của chính mình, “những người điên” ấy đã không ít khi cảm thấy chán nản và mệt mỏi. Thấy cô đơn vô cùng khi những người xung quanh thì nhìn bằng cái nhìn ái ngại (“không biết tụi nó trụ được đến bao giờ?”, “nếu thất bại thì không biết mấy đứa đó suy sụp đến thế nào nhỉ?”,…), ngay chính gia đình và người thân cũng tạo áp lực tinh thần buộc những đứa “mơ mộng” này trở lại với công việc ổn định lương bổng, thăng tiến, tương lai sáng lạn. Bạn bè ngồi tụ họp với nhau nghe có đứa khởi nghiệp thì hú hét chúc mừng “giám đốc” này nọ, rồi thì ganh tỵ vì được linh hoạt thời gian khi làm việc cho chính mình. Chỉ không biết bao nhiêu người trong số đó cảm được cái cảnh nhiều khi làm chẳng có Chủ nhật, chẳng hẹn hò, chẳng Giáng sinh, Giao thừa, Lễ lạc, đó là chưa kể nhiều khi nhìn vật giá ngoài kia leo thang là trong lòng cứ sốt cả lên vì lo lắng bao nhiêu chi phí linh tinh sẽ tăng lên. Thế là cứ đứa này đuối thì dựa vào đứa kia, đứa nào hơi nhụt chí thì đứa còn lại phải lên dây cót liền để vẫn giữ nhịp công việc, giữ nhịp hứng khởi. Suy nghĩ cho dự án tạm dừng lại chưa phải là chưa từng xuất hiện trong những ngày tháng chật vật giữa nỗi lo vật chất và những vướng bận tinh thần như đám mây đen bao phủ tâm trí.
Thế nhưng, khi đứng trước cái khoảnh khắc ra quyết định dừng lại hay tiếp tục, làm hay bỏ, luôn luôn xuất hiện kịp thời một sức mạnh kéo các thành viên trở lại với đứa con tinh thần của mình. Đó chính là ĐAM MÊ. Đam mê được làm một điều gì đó cho cộng đồng, cho xã hội. Đam mê được chia sẻ, giúp đỡ người khác sống hạnh phúc hơn với tất cả sự hiểu biết, trải nghiệm và trái tim của chính mình. Đam mê thực hiện giấc mơ của bản thân… Tất cả những đam mê đó hội tụ lại và trở thành sứ mệnh của dự án Huấn luyện & Đào tạo mang tên Khai phá Bản thân mà cả team ấp ủ theo đuổi: “Là cầu nối tạo ra một lớp người mới, một thế hệ mới giải quyết được các vấn đề trong cuộc sống xuất phát từ việc tìm ra và giải quyết từ gốc rễ vấn đề của chính mình; Góp phần cùng cộng đồng xây dựng nét đặc trưng riêng của người Việt thông qua đó tạo ra những hiệu ứng tích cực trong các lĩnh vực: văn hóa, kinh tế, giáo dục, xã hội.” Đó cũng chính là cội nguồn động lực và sức mạnh giúp team Khai phá Bản thân có thể trụ vững qua thời gian đầy cam go, khó khăn trong giai đoạn còn nhiều bỡ ngỡ và chập chững từ ngày thành lập đến nay.
Dù bạn đang khởi nghiệp hay đang ấp ủ một giấc mơ, điều bạn không thể tránh khỏi đó là những chướng ngại, thách thức bạn sẽ phải gặp trên hành trình của mình. Dù bạn bắt đầu với nhuệ khí hay sự hào hứng ra sao nhưng nếu không đủ đam mê, bạn đều có thể mỏi gối, chùng chân khi thấy mọi chuyện xảy ra không như kế hoạch dự định lúc nhúng chân sâu vào công việc thực tế. Những khắc nghiệt của mưu sinh, của tồn tại, của những cám dỗ tỏa ra từ sự thành công của chúng bạn cùng trang lứa (chức vụ, địa vị, tiền bạc) sẽ không ít lần khiến bạn hụt hẫng khi nhìn lại thấy những gì mình đã làm được sao còn nhỏ bé để bạn nhen nhóm ít suy nghĩ chạnh lòng, muốn đổi hướng. Hãycan đảm và kiên nhẫn, bởi đam mê cũng như chính bạn đều cần thời gian để khẳng định sự đúng đắn và rèn giũa để trưởng thành. Đam mê một khi đã đủ lớn thì tất cả đều chỉ còn là thử thách để giúp mình “chín” hơn trên con đường dài đã chọn.
Lắng nghe và quan sát chính mình với câu hỏi: Điều gì tôi đang say mê và theo đuổi? Điều gì khiến tôi có thể làm mọi việc mà không bao giờ cảm thấy mệt mỏi? Nếu đã câu trả lời cho mình, bạn còn chần chờ gì nữa để không BẮT ĐẦU NGAY! Nếu vẫn còn loay hoay chưa tìm ra đáp án, hãy kiên trì chờ đợi và tạo thêm nhiều cơ hội cho bản thân kiểm nghiệm trong thực tế công việc, cuộc sống và một ngày nào đó, bạn sẽ NHẬN RA ĐAM MÊ của mình.
Khai phá Bản thân với những con người bình thường như mọi người, vẫn đang sống với đam mê của mình. Khi nhận được email cảm ơn của khách hàng, khi thấy những người bạn của mình đang thay đổi cuộc sống tốt hơn từng ngày từ sau chương trình Huấn luyện của dự án, thì cả team lại được tiếp thêm sức mạnh, lại cảm nhận được những niềm vui rất thật từ trái tim mình đằng sau những đôi mắt thâm quầng vì thức khuya, những buổi làm việc kéo dài đến tận đêm, những lần bụng sôi èo èo mà tiền trong túi thì chỉ còn in ít,… Chúng tôi tin rằng, bạn cũng sẽ cảm nhận được những rạo rực, hân hoan đó khi sống thật với chính mình và hết mình với đam mê.
Cuộc sống không lấy không của ai điều gì cả. Hôm nay bạn Cho đi Đam mê, ngày mai bạn Nhận được Giấc mơ được biến thành hiện thực và lớn hơn nữa là bạn được SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI ĐÁNG SỐNG MỘT CÁCH TRỌN VẸN. Hãy cứ mơ vì ước mơ không bao giờ bị đánh thuế. Hãy cứ Điên vì bạn hay chúng tôi cũng chỉ có một cuộc đời để sống, để làm một điều gì đó, để hết mình…
CHÚNG TA cùng nỗ lực nhé!!!

“… duy chỉ có tình yêu thương là mãi mãi!”

Tối nay, lướt FB đọc được câu chuyện “Chị – em”, thấy cảm động và suy nghĩ nhiều quá xá…
—————-
CHỊ -EM
Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học.
Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ngăn kéo của cha để mua một chiếc khăn tay mà những đứa con gái trong làng đều có. Cha tôi phát hiện, ông lấy chiếc roi tre treo trên vách xuống, bắt hai chị em tôi quỳ trước mặt và hỏi rằng ai đã lấy cắp. Vì sợ hãi, tôi đã không dám dứng lên nhận lỗi. Cha tức giận định đánh cả hai chị em, ông đưa chiếc roi lên. Em níu tay cha lại và nói:
– Thưa cha, con trót dại…
Em nói loanh quanh, không giải thích được đã dùng số tiền ấy vào việc gì. Cha giận đến tái mặt nghĩ rằng em đã ăn chơi lêu lổng và quất liên hồi chiếc roi dài vào lưng em cho đến khi cha gần như ko thở được nữa.
Đêm ấy, mẹ và tôi đã dỗ dành em. Nhìn thân hình đầy những lằn roi của em, tôi oà khóc. Em vội vàng nói:
– Chị ơi đừng khóc, kẻo cha nghe thấy cha sẽ đánh đòn chị đấy!
Năm ấy em vừa lên 8 và tôi 11 tuổi.
***
Năm em tôi được tuyển thẳng vào trường trung học thì tôi cũng trúng tuyển vào đại học. Chưa kịp vui với niềm mơ ước được chạm vào cánh cửa đại học thì tôi đã đối diện với nỗi lo lắng về học phí. Cha mẹ tôi không đủ tiền để cho hai chị em ăn học cùng một lúc.
Em tôi quyết định bỏ học nhưng cha mẹ và cả tôi đều không đồng ý. Tôi nói:
– Em cần phải tiếp tục đi học để tìm cách thoát ra khỏi cảnh nghèo khó sau này. Chính chị mới là người không nên tiếp tục vào đại học.
Nhưng em đã bỏ nhà ra đi với vài bộ quần áo cũ và một ít muối mè trong chiếc túi sách nhỏ. Em đã lén đến bên giường tôi và để lại một mảnh giấy nhỏ bên gối tôi với lời nhắn nhủ: “Chị ơi, được vào đại học không phải là điều dễ dàng. Em sẽ tìm việc làm để gởi tiền về cho chị.”.
Tôi trào nước mắt, chẳng nói lên lời.
Năm ấy em mới 17 và tôi tròn 20.
***
Với số tiền ba tôi vay được trong làng cộng với số tiền gởi về của em, cuối cùng tôi cũng học xong năm thứ 3 đại học.
Một hôm đang ngồi học trong phòng, Một đứa bạn chạy vào gọi tôi và nói:
– Có người cùng làng đợi cậu ngoài kia.
Tôi chạy ra và thấy em đứng từ xa, quần áo lấm lem dầu nhớt. Tôi hỏi em:
– Sao em không nói với bạn của chị, em là em trai chị chứ?
Em cười đáp lại:
– Em sợ mọi người sẽ cười chị khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của em.
Tôi lặng người, nước mắt tuôn trào.
Em mỉm cười, đôi mắt ánh lên lấp lánh. Em đưa tay vào túi áo lấy ra một chiếc kẹp tóc hình con bướm và nói:
– Em thấy mọi cô gái đều cài nó trên tóc, vì thế em mua tặng chị!
Tôi không kìm được niềm xúc động, ôm chầm lấy em nức nở.
Năm ấy tôi đã 23 và em mới 20.
***
Khi lần đầu tôi đưa bạn trai về nhà ra mắt cha mẹ, mọi thứ trong nhà đều rất sạch sẽ và ngăn nắp, ngay cả miếng cửa sổ bị bể cũng đã được lắp lại. Mẹ cho tôi biết trong khi dọn dẹp và thay khung cửa sổ, em đã bị miếng kính đâm vào tay chảy máu.
Tôi chạy vào tìm em. Nhìn vết thương trên tay em, tôi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mình. Tôi lấy thuốc và bông băng để băng lại vết thương cho em. Em cười:
– Em không muốn anh ấy chê nhà mình nghèo khổ!
Năm ấy em 23 và tôi 26.
***
Sau khi lập gia đình, tôi về sống với chồng ở thành phố. Vài năm sau, chồng tôi trở thành giám đốc của một xí nghiệp. Vợ chồng tôi muốn đưa em vào làm nhưng em từ chối vì sợ mọi người sẽ xì xầm bàn tán những lời không hay về chồng tôi.
30 tuổi, em lập gia đình với một cô gái trong thôn.
Năm tôi 40, cuộc hôn nhân tưởng chừng như mĩ mãn của tôi bị đổ vỡ vì sự xuất hiện của một người đàn bà khác. Em vứt hết chuyện gia đình đến chăm lo cho các con tôi, vực tôi dậy sau những đắng cay nghiệt ngã.
Rồi một ngày cả hai chúng tôi đều già nua, tóc bạc gần hết mái đầu. Em ngồi bên tôi nhắc lại chuyện xưa. Ngày ấy, chị em tôi mỗi ngày phải lội bộ hơn hai tiếng mới có thể đến trường. Một hôm, em làm mất chiếc giày. Một phần sợ cha đánh em, một phần biết mẹ không có tiền mua giày mới, tôi đã nhường cho em đôi giày của mình. Và cứ thế, mỗi ngày hơn bốn tiếng đi-về, chân tôi phồng rộp lên và rướm máu vì những viên đá nhọn trên mặt đường nóng bỏng. Từ đó em hứa với lòng phải chăm sóc và đối xử với tôi thật tốt.
Nước mắt tôi chợt ứa ra vì hạnh phúc.
Năm ấy em chỉ vừa lên 5!
————————————–
Thì ra, yêu thương là không tuổi tác và giới hạn. Yêu thương – nhiều khi chỉ cần vỏn vẹn trong những biểu hiện đầy tế nhị, giản đơn. Người Cho không mưu cầu mục đích, người Nhận biết đón nhận, trân trọng mà sống cho tốt hơn. :má hồng:
Khi thật lòng yêu thương một ai đó, là có thể hy sinh những quyền lợi vốn có của bản thân chỉ với mong muốn người kia được bình an, hạnh phúc. Người em trong câu chuyện, hết lần này đến làn khác giúp chị bằng những việc làm đầy thiết thực, chẳng xá ngại bỏ đi lợi ích của mình để thực hiện lời hứa với bản thân lúc chỉ vừa lên 5 là “phải chăm sóc và đối xử với chị thật tốt”. Lời hứa đó vẫn được cậu tuân thủ thực hiện một cách đầy nghiêm túc, trách nhiệm trên nền tảng của lòng biết ơn và tình yêu thương người chị của mình. Là đứa trẻ 5 tuổi thì sao, là kẻ bạc đầu rồi thì sao, vẫn luôn ghi tâm khắc cốt hình ảnh người chị gái của mình vì nhường đôi giày cho em mà “mỗi ngày hơn bốn tiếng đi-về, chân phồng rộp lên và rướm máu vì những viên đá nhọn trên mặt đường nóng bỏng” để mà biết sống, biết nghĩ, biết giá trị của yêu thương và tiếp tục viết tiếp chuỗi yêu thương đầy cảm động giữa Chị & Em.
Và, có lẽ câu chuyện cũng sẽ không kéo dài và đọng lại trong lòng người đọc nhiều đến thế nếu không có xuất phát điểm là việc người chị nhường đôi giày độc nhất của mình cho người em trai khi em làm mất chiếc giày năm xưa. Một mầm yêu thương nhỏ đó thôi được gieo vào trái tim người em thì theo thời gian đã phát triển thành một cây cổ thụ đầy râm mát kết chặt tình chị em. Chỉ với một suy nghĩ đơn giản: “Một phần sợ cha đánh em, một phần biết mẹ không có tiền mua giày mới” mà cô bé 8 tuổi năm đó đã gieo trồng hạt giống yêu thương. Ai bảo, yêu thương phải bắt đầu từ những suy nghĩ vĩ đại. Hình như chỉ cần một cái Lý giản đơn, trong trẻo và vô tư như thế thôi thì dù là trái tim non nớt nhất cũng đủ lan tỏa sức mạnh diệu kỳ của yêu thương…
Chợt nhớ, mình cũng có một cô em gái. Lâu giờ cũng thay ba mẹ chăm sóc em trong những ngày đi học sống xa nhà. Cũng cố gắng quan tâm và thương yêu em thay phần ba mẹ, nhưng không thể dối lòng là nhiều khi mình cũng thấy mệt mỏi bởi cái tính nhõng nhẽo, đôi khi hơi vô tâm và có chút cá tính của cô em 9x này. Mình vẫn tự nhủ lòng rằng: “Có lẽ kiếp trước mình mang nợ em mình, nên kiếp này mình sẽ hơi cực một tí để trả nợ đây”. Ấy vậy mà đọc câu chuyện trên xong tự nhiên thấy tự xấu hổ quá. Thì ra mình yêu thương vẫn còn toan tính lý do, trách nhiệm, nghĩa vụ mà quên đi rằng: thật lòng, mình thương cô em gái của mình nhiều lắm, mỗi khi nó bệnh mình lo rất nhiều, nó buồn nó khóc mình cũng lo, thậm chí nó yêu đương mình cũng không thể rời mắt để ý nhất cử nhất động… Ngộ ra rằng, yêu thương không cần bất cứ một lý lẽ gì bởi nó vốn là một món quà đặc biệt khiến cho người Cho và người Nhận đều cảm thấy hạnh phúc. Yêu thương không hữu hình để cân đong đo đếm mà chỉ nhẹ nhàng lớn lên và được nhân rộng trong trái tim mỗi người… :-)
“Mọi thứ trên đời đều có thể mất đi, duy chỉ có tình yêu thương là mãi mãi!”

Buông & Xả – để thương lấy chính mình

Tối nay có dịp nói chuyện với một người bạn về 2 chữ “Buông xả” chợt nhớ ra mình đã nghĩ mãi là sẽ viết 1 bài về chủ đề này mà cứ lần lữa chưa bắt đầu. Ý thì đã có mà không biết bắt đầu từ đâu cho trọn vẹn, cho trôi chảy. Hình như cái cách nghĩ đó thôi cũng thấy mình đang Muốn nhiều quá thì phải :-)
Mình vốn là một con người cầu toàn và luôn hướng đến sự hoàn hảo trong mọi việc. Hễ việc gì đến tay là mình phải làm cho vừa con mắt mình thì mới thôi. Nhiều khi làm việc cùng với ai đó mà thấy họ làm tệ quá cũng xắn tay vô làm lại từ đầu cho nó ra ngô ra khoai tử tế. Hồi đi học Thầy Cô thường khen cái tính tỉ mỉ, chi tiết này của mình. Cũng một thời sung sướng vì lời khen đó, nhưng càng ngày càng nhận ra mình Khổ vì cái tính “ôm toàn tập” này của mình rất nhiều. Vì cái gì cũng ôm (vì chẳng tin tưởng ai sẽ làm tốt như mình), cái gì cũng nghĩ chỉ có mình mới có thể làm tốt (nên cứ nghĩ rằng mình là người không thể thay thế được), cái gì cũng ham (thấy kiến thức nào hay hay cũng nhảy vô nghiên cứu, tìm tòi này nọ; lỡ xem 1 tập phim hay thì phải ráng xem cho hết bộ một cách sớm nhất;…), cái gì cũng không thấy vừa mắt (vì cảm thấy đó chưa phải là kết quả tốt nhất mà mình/ai đó có thể làm) nên thành ra cuối cùng mình như con thiêu thân: bán thời gian, bán sức khỏe, bán cảm xúc, bán tâm tư cho những thứ tuyệt đối và hoàn hảo trong cả công việc và cuộc sống. Kết quả là tuổi bay nhảy đã vèo vèo trôi qua, thành tích cuối cùng cũng chưa có gì đáng kể mà sức khỏe thì có giai đoạn đã giảm sút đến thê thảm, tinh thần sa sút, mất ngủ thường xuyên, thường căng thẳng, stress,…
Mình thường khắt khe với bản thân và những lỗi lầm (dù là của mình hay của người khác). Có lẽ vì thế mà mình thường được xem là một cô nàng khó tính, thậm chí một thời được mệnh danh là “tảng băng trôi”. Mình lại là đứa độc lập trong suy nghĩ nên cũng thường bỏ qua những lời nhận xét đó. Thế là bao nhiêu sai lầm đã có trong quá khứ mình luôn ghi nhớ trong lòng để một dịp nào đó lại trỗi dậy dằn vặt chính mình. Mỗi lần như thế mình lại cực kỳ khổ sở. Tâm lý bất ổn mà tâm cũng chẳng yên. Những khi đó nhìn cuộc đời đầy thê lương với con mắt đầy tội lỗi, buồn bã và đôi khi là giận dữ. Kết quả là đã có một thời gian, từ một đứa được mệnh danh là tràn trề năng lượng tích cực mình trở thành mầm mống gieo rắc những điều tiêu cực. Thú thật khi đó mình không hiểu nổi mình nữa! :sad:
Thật may mắn cho mình khi đã có quyết định dừng mọi việc lại 1 thời gian để … tìm lại chính mình. Thời gian đầu khi xa rời cái nhịp sống bận rộn (hoặc cố gắng làm cho nó bận rộn) chân tay cứ bồn chồn không quen, thấy mình như một đứa vô dụng nhất thế giới này. Nhưng chỉ một thời gian sau đó, khi có nhiều thời giờ để lắng mình hơn, mình đã tự nhìn nhận lại được rất nhiều điều…
Những ngày rảnh rỗi, thay vì nằm ường ở nhà để nghỉ vớ vẩn như hồi đầu, mình hẹn hò cafe với đồng bọn, bạn bè, em út. Nhờ những lần tám tít như thế, mình nhận ra rằng mọi người quan tâm mình nhiều lắm, chỉ là lâu giờ mình không chịu dành thời gian để họ có cơ hội thể hiện việc đó thôi. Mình cũng tìm thấy được rất nhiều niềm vui từ những lần gặp gỡ đó. Tự nhiên mình thấy lâu giờ mình dại quá. Ngày 24 tiếng thì đã dành gần 2/3 cho công việc rồi, chẳng có lấy một phút nào cho những cuộc hẹn bên ngoài (nói chi là đến việc yêu đương :khó đấy: ).
Nếu ngày xưa mở mắt dậy là cuống cuống mở tủ quần áo để chọn đồ mặc đi làm thì giờ việc đầu tiên sau khi mở mắt là nhìn ra ngoài cửa sổ để ngắm cành cây mận, để nhìn những chiếc lá ngày nào còn bị lũ sâu gặm nhấm đã lú nhú thêm những chiếc lá non, để nhận ra thì ra mùa đông cây vẫn đâm chồi. Rồi thì hít thở sâu, cười 1 cái thật sảng khoái :). Những khi ấy, cảm thấy yên bình và thoải mái đến lạ! :wink:
Là một con người bình thường, mình đã mắc không ít lỗi lầm. Ấy vậy mà, những “chủ nợ của các lỗi lầm” ấy vẫn khoan dung mở rộng cánh tay quan tâm và lo lắng cho mình. Họ không hề tỏ ra một chút so đo thiệt hơn hay suy xét những việc làm cũ của mình mà luôn xuất hiện khi mình cần, chăm sóc và cho mình những lời khuyên cần thiết. Nhờ những con người đó, dần dần mình nhận ra việc nhận ra lỗi lầm đã làm một điều quý nhưng biết cách sửa chữa lỗi lầm và không tái phạm trong tương lai nữa mới là điều quan trọng nhất. Ngày xưa, mình chỉ chăm chăm nhìn vào lỗi mà quên đi tất cả, hỏi có buồn mình không? ^^
Khi dành thời gian để Tĩnh tâm và Rung động nhiều hơn, mình trở nên điềm tĩnh hơn. Khi dành nhiều nguồn lực hơn để lắng nghe và quan tâm đến chính mình thông qua các hoạt động đó mình mới chợt nhận ra mình đã là một ông chủ tồi với chính bản thân mình. Không có một chút đãi ngộ, tưởng thưởng xứng đáng nào ngoài việc ráng bóc lột hết sức chính mình để chạy đua, để thỏa mãn cái tính hiếu chiến, hiếu thắng và cầu toàn kia của bản thân. Thế rồi khi yêu thương bản thân hơn mình cũng bắt đầu biết đứng ở vị trí người khác để hiểu hoàn cảnh của họ hơn. Mình nhận ra rằng, ở hoàn cảnh đó mình phải suy nghĩ, hành xử như thế, nghĩa là mọi người cũng đều có những cái khó riêng của mình. Mình cũng hiểu hơn rằng hành vi không bao hàm bản chất, vẻ bên ngoài không quyết định nội dung và kết quả không phải là toàn bộ quá trình. Khi biết thông cảm cho chính mình hơn, hiểu hơn về các giá trị sống, những bài học từ xung quanh, mình cũng dần dà biết cảm thông và thương yêu mọi người hơn. Nhiều người trước đây có thể mình sẽ ghét cay ghét đắng vì hành xử của họ, giờ đây mình đã cố gắng để hiểu họ hơn và khoan dung nhiều hơn cho các lỗi lầm. Cũng nhờ đó, công việc, cuộc sống và các mối quan hệ của mình cũng dần đi vào con đường thuận lợi và tốt đẹp hơn.
Cái Tôi của mình vốn rất bự. Dù không nói ra nhưng mình luôn có sẵn sự kiêu hãnh riêng của một đứa thích lãnh đạo, sinh vào chòm sao Sư tử và tự tin vào sự hiểu biết của mình. Đến một ngày, khi đã trải qua một quá trình nhìn nhận lại bản thân mình ngộ ra mình còn vô cùng nông cạn và nhỏ bé. Những người giỏi hơn mình là nhiều vô cùng, mình chỉ là hạt cát bé tí teo giữa đại dương mênh mông. Không có mình cuộc đời vẫn cứ trôi, công việc vẫn cứ chạy. Thì ra, sự nỗ lực và tinh thần cống hiến mới là sợi dây liên kết mình vào mạng lưới của thế giới này. Mình nể phục những con người biết vượt lên nghịch cảnh để chiến thắng bản thân và đạt được những giấc mơ của họ. Mình nể phục những con người không ồn ào nhưng luôn có những ý tưởng, những việc làm và những đóng góp thiết thực cho mục tiêu chung, cho tổ chức, cho cộng đồng… Và mình cũng nhận ra, khi hiểu được điều này, mình biết cố gắng hơn trong cuộc sống, biết sống chan hòa hơn và biết nghĩ cho cộng đồng hơn, từ đó mà cái tâm cũng thanh thản hơn, bản thân cũng tìm thấy nhiều động lực hơn để phấn đấu, để đến được với những ước mơ…
Những sự việc, những vấn đề trước đây có thể khiến mình nổi điên ngay lập tức để ra quyết định “hủy”, “bỏ” thì giờ đây mình bình tĩnh hơn để suy xét mọi việc và cho chính mình và người khác cơ hội để thay đổi. Khi chứng kiến một ai đó vì “tham lam” (như một thời của mình) để ôm lấy nhiều việc, ôm lấy nhiều cái Muốn mà thất thoát nguồn lực (bởi thiếu sự tập trung), không thật sự sống cho chính mình (bởi bị lạc giữa vô vàn cái Muốn nên không tìm ra đam mê thật sự của bản thân),… thì mình thấy Thương hơn là giận như hồi xưa. Thấy một người không dám nói Thật suy nghĩ, cảm xúc của mình vì không muốn làm mất lòng ai đó, vì sợ mất mát gì một tí quyền lợi mình cũng thấy họ thật khổ sở. Thấy một người tự tin rằng mình có thể tạo những mối quan hệ sâu sắc nhưng nhìn lại mạng lưới bạn bè của họ xét cho cùng vẫn là những quan hệ làm ăn, còn bạn bè đúng nghĩa với trái tim trong sáng, vô tư thì phần nhiều lại giữ một khoảng cách với họ vì sợ sẽ bị họ lợi dụng điều gì đó, bất giác mình buồn thay cho họ. Thấy một người mãi loay hoay với nhịp sống bận rộn mà không đủ thời gian để ngủ 1 giấc tử tế, ăn 1 bữa thật ngon lành hay có cái đầu nhẹ tênh tênh không vướng bận, mình lo lắng cho họ vô cùng. Thấy một người vẫn phải luôn thường trực một nụ cười xã giao mà trong lòng còn biết bao rối bời không thể tháo gỡ, giải quyết, mình thấy họ đau khổ… Điều mình mong mỏi khi chứng kiến những con người đó là hy vọng rằng họ sẽ sớm dành cho bản thân những khoảng lắng để hiểu hơn về bản thân và biết sống thật với những mong muốn thật sự của mình. Nếu họ bớt muốn tham đi 1 tí, bớt muốn chinh phục để khẳng định bản lĩnh của mình đi một tí, bớt cầu toàn các quyền lợi để dành lấy bình yên, thư giãn, nghĩ ngơi cho bản thân đi 1 tí, bớt… để thật sự xả hết những vướng bận thì có thể họ đã hạnh phúc, đã vui vẻ nhiều hơn và chí ít cũng đã “giàu có” hơn rất nhiều chứ không chỉ đầy đủ đơn thuần về vật chất như hiện tại.
Giờ đây, sau khi chấp nhận buông đi nhiều điều mình cảm thấy cuộc sống bây giờ chất lượng hơn rất nhiều. Nỗi lo cơm áo gạo tiền dù vẫn còn đó nhưng không còn là mục tiêu phấn đấu hay là động lực để “cày cuốc” chăm chỉ nữa. Mình nỗ lực mỗi ngày, cố gắng thêm mỗi ngày với mong muốn sẽ khai phá sâu sắc hơn bản thân, hoàn thiện bản thân và sống ý nghĩa hơn. Mình dành thời gian nhiều hơn cho gia đình và các mối quan hệ thân thiết, biết đãi ngộ xứng đáng hơn với bản thân, biết tha thứ và bao dung hơn với chính mình và mọi người, biết lắng nghe và học hỏi hơn. Mỗi ngày trôi qua, mình tìm thấy những niềm vui dù giản dị, nhỏ bé thôi nhưng rất thật và nó khơi lên niềm vui thật sự từ tận sâu tâm hồn mình. Mình biết thưởng thức cuộc sống hơn và không còn tìm những lý do để ngụy biện cho lối sống ích kỷ và quá hao phí như hồi xưa nữa. Và, mình cảm thấy thế đã là quá ĐỦ.
Mình nhận ra 1 bài học ý nghĩa cho bản thân từ những điều đã trải qua: Buông không có nghĩa là mất đi, Xả không có nghĩa là thất thoát mà đơn giản Buông & Xả là trước hết để thương lấy chính mình, sau là sống cho trọn vẹn từng phút giây với đời, với người!