Xin chào, tháng 11! ^_^

Trong cuộc sống, hàng triệu người đi ngang qua ta, hàng ngàn người ta từng gặp đâu đó hoặc từng dừng lại nói chuyện cùng ta, hàng trăm người ta quen biết, hàng chục người ta xem là Bạn, tầm mười người ta thân thiết và ở một thời điểm nào đó, sẽ có một người ở lại trong trái tim ta…

Có thể đâu đó trước đây ta đã từng gặp nhau, nhưng trong đầu em chưa có một ghi nhớ nào đặc biệt. Có lẽ do ta chỉ vô tình băng ngang qua nhau như hàng triệu người xa lạ.

Một ngày anh xuất hiện trên hành trình của em theo cách bình thường, giản đơn nhất như bao người. Lần đầu gặp anh thú thật là em chẳng có nhiều ấn tượng lắm mà thậm chí em còn cảm thấy anh có sự kín kẽ, xa xôi, khó đoán thế nào ấy. Giữa bao chàng trai ồn ào, rộn rã xung quanh em, anh trong em thầm lặng như hàng ngàn người em từng gặp đâu đó.

Giao tiếp mang tính cá nhân đầu tiên giữa anh và em có thể là việc kết bạn trên facebook và sau đó là lời chúc mừng sinh nhật anh gửi đến em. Dù hôm đó em nhận được hơn trăm lời chúc mừng trên các phương tiện và nội dung lời chúc của anh cũng không phải là đặc biệt nhưng anh đã khiến em ngạc nhiên. Ồ, thì ra anh cũng thân thiện và dễ thương như hàng trăm người em quen biết.

Khi bức tường rào ngăn cách đầu tiên được dở bỏ, khi em cảm thấy anh là người cởi mở, vui vẻ, em cũng mở lòng với anh hơn. Em nói chuyện nhiều hơn với anh qua kênh này kênh khác. Câu chuyện nhiều khi chỉ là một hai câu ngắn ngủi, nhưng cũng đủ thoải mái để em thấy anh là Bạn – như hàng chục người Bạn khác của em. 🙂

Hiểu anh hơn em càng cảm thấy anh là con người thú vị. Em khâm phục sự nhẫn nại và sức bật bên trong của anh. Dù bên ngoài luôn tỏ ra bình thản chấp nhận đối diện với mọi vấn đề nhưng em cảm nhận được sự không ngừng nỗ lực, không ngừng hoàn thiện bản thân qua từng tiêu chuẩn, giới hạn anh đặt ra ngày càng cao cho bản thân. Đôi khi có vẻ dửng dưng nhưng anh thật sự là con người giàu tình cảm và quan tâm một cách tinh tế đến mọi người. Song hành cùng những điểm tốt đó tất nhiên vẫn có những điểm (em thấy) anh điều chỉnh sẽ tốt hơn. Có thể em hơi chủ quan khi nhìn nhận (hoặc thậm chí có thể đã nhận định hoàn toàn trật lất về anh ^^) bởi cơ hội chúng ta tiếp xúc cũng chưa thật nhiều, cũng chưa có câu chuyện dài hơi nào tử tế. Nhưng dù sao, em biết mình quý con người anh, không thích thấy anh cô đơn và mong muốn niềm vui, nụ cười sẽ luôn thường trực nơi anh như những người em đặt ở danh sách top 10 thân thiết. ^_^

Từng bước một anh bước vào thế giới những con người có ảnh hưởng đến em, không nhiều lời, không gây sốc, không scandal 🙂 . Từ một người xa lạ, với em anh đã trở thành một người thân quen. Dù em chẳng biết ở thì tương lai ai sẽ là người ở lại trong trái tim em, có thể là ai khác hoặc biết đâu là anhnhưng em biết mình đang có những sự để tâm nhất định đến anh, đến tâm tư cảm xúc của anh. Tuy không rõ ràng nhưng cuộc sống của em đã có chút xáo động. Đáng lý là bắt đền anh vì đã phá vỡ sự tĩnh lặng trong nhịp sống em giữ gìn bấy lâu nay nhưng dù sao em cũng cảm ơn anh vì nhờ anh mà em thấy trái tim mình sau những mỏi mệt, bận rộn nghĩ suy vẫn còn biết rung động, dù khẽ khàng nhưng tự do với những cảm xúc tinh khôi…

Vẩn vơ tí ti xúc cảm nhân tháng mới với chuỗi ngày còn nhiều điều thú vị và những dự định mới mẻ ở phía trước. Anh vui, em vui, mọi người cùng vui nhé! 🙂

Xin chào, tháng 11! ^_^

Tp.HCM, 01.11.14

Nếu cậu là bạn trai của tớ ^_^

Cậu à, (nếu cậu là bạn trai tương lai của tớ ^_^)

Cậu liệu có trách tớ không khi tớ là một cô gái thường tham công tiếc việc?

Cậu cũng biết tính tớ mỗi khi đã đam mê cái gì sẽ sẽ hết lòng với nó mà. Nhưng cậu biết không, dù mắt tớ có dán vào màn hình máy tính, hình ảnh cậu vẫn sẽ bất chợt xuất hiện trong đầu tớ. Thế là tớ sẽ cố tập trung làm việc tiếp cho nhanh xong để gặp cậu, tám với cậu hoặc nhìn thấy cậu vì tớ biết dù có yêu công việc tới đâu, cậu vẫn luôn giữ một vị trí đặc biệt trong tâm trí tớ. ^^

Cậu thấy tớ lạ, sao lúc gần lúc xa?

Bởi chỉ số hướng nội và hướng ngoại trong tính cách của tớ là gần xấp xỉ nhau. Thế nên có thể cậu sẽ ngạc nhiên khi thấy có khi tớ trầm lắng trong đời sống, có lúc lại quậy tưng bừng giữa đám đông bạn bè. Dù thế, tớ vẫn là tớ thôi, giỏi chọc ghẹo, chọc tức người khác nhưng không giỏi bộc lộ cảm xúc trực tiếp với người mình yêu thương và sẽ thỉnh thoảng viết vài câu sến súa gửi đến cậu qua kênh gián tiếp nào đó (vụ này thì cậu có thể kiểm chứng qua người thân, bạn thân của tớ). ^^

Cậu sẽ vất vả chăm sóc bữa ăn, giấc ngủ cho tớ.

Nghe có vẻ lạ, nhưng với một đứa thường “mất trí nhớ” về thời gian như tớ thì nếu quen nhau chắc cậu sẽ thường xuyên lo lắng hoặc thậm chí là giận tớ về cái khoản điều độ trong ăn uống và ngủ ngáy. Tớ sẽ thường hứa với cậu sẽ nghe lời vụ ăn ngủ đúng giờ nhưng chắc có lẽ được dăm ba bữa rồi sẽ lại quên ngay, vì thế chắc là cậu sẽ khá vất vả với cô người yêu gầy nhom này. 🙂

Cậu thỉnh thoảng lại thấy tớ kỳ lạ.

Đó là những khi tớ đang cực buồn hoặc có điều gì khó nghĩ. Những lúc đó có thể tớ sẽ chẳng nói gì đâu hoặc sẽ kiếm việc này việc kia để làm. Khi ấy, có thể tớ sẽ cần cậu ở bên cạnh để nếu mệt quá tớ sẽ dựa vào vai cậu mà nhắm mắt một chút và yên tâm không nghĩ ngợi gì nữa cả.

Cậu thấy tớ sao con nít ghê?

Tính tớ là thế cậu à. Dù to đầu vẫn thích xem hoạt hình và đọc truyện tranh,tiểu thuyết, thích những nhân vật ngộ nghĩnh, những câu thoại dễ thương và những cảm xúc trong sáng. Cậu có lúc có thể thấy tớ bình luận say sưa, không mệt mỏi về một bộ phim, một cuốn sách hoặc một nhân vật nào đó mà tớ ấn tượng, có khi lại thấy tớ sụt sùi chảy nước mắt với một câu chuyện hay một tình huống nào đó rất đỗi bình thường. ^^

Cậu thấy tớ sao vô tâm, hình như không quan tâm cậu và tự hỏi tớ yêu cậu đến chừng nào?

Nếu một khi nào đó cậu băn khoăn về điều này, hãy nhìn sâu vào mắt tớ nhé! 😉

… (còn nữa nhưng mà khi nào mình quen nhau thì nói tiếp hen :p )

—-

Ngồi làm bài nặng não quá nên viết vu vơ mấy dòng cảm xúc treo ngược cành cây cho cân bằng đầu óc.

Sài Gòn chiều cuối tuần, trời đang mưa ngon lành… 🙂

Tp.HCM, 04.10.14

Dòng sông chảy mãi… ^_^

Một lúc đẹp trời khi ngẫm về những ngày xưa và ngày nay, bỗng thấy mình đã đi được một chặng đường nhiều trải nghiệm…

Không ít lần từng là “trung tâm của sự chú ý” một cách cố ý hoặc bất đắc dĩ, quãng thời gian nhuốm màu son cũng từng cho em nó những vẻ vang nhất định. Những ngày ấy, nếu có những quyết định khác, cuộc sống của em nó đã rẽ theo những kịch bản khác. Có thể đã ồn ào hơn, có thể đã hào nhoáng hơn hoặc có thể đã đúng với kết quả mà nhiều người bên cạnh em nó kỳ vọng hơn. 🙂

Từ khi chọn trường thi, chọn ngành học, chọn công việc đầu tiên, có lẽ em nó đã làm cho không ít người tiếc hùi hụi (điển hình như Mẹ em nó), ấy thế nhưng không thể phủ nhận, chặng đường đã đi qua dù không-phải-luôn-như-ý ấy đã cho em nó nhiều niềm vui, nhiều bài học quý giá. Em nó đã có những người Thầy đáng kính, những “đồng bọn” thân thiết, người Sếp tuyệt vời, những người đồng nghiệp đáng yêu, những kinh nghiệm “hành nghề” đa dạng hạng mục và kinh qua nhiều vị trí. Đó cũng là giai đoạn đã rèn giũa em nó thật nhiều để những tự tin “háo thắng” ngày vào đời được bồi đắp thêm nhận thức, kỹ năng và thái độ phù hợp. ^_^

Cùng từng bước đi của thời gian, những năm tháng đã qua của em nó đã nhuốm đầy tiếng cười những hả hê đam mê của tuổi trẻ, điểm tô nước mắt của những lần bị bầm dập bởi nhịp đời bon chen. Và sau tất cả, em nó vẫn có thể mỉm cười khi nghĩ về khoảng thời gian đó, được vẫy vùng như mình muốn, được dấn thân chinh phục những vùng đất mới – dù có thể mạo hiểm và đã phải đánh đổi không ít điều.

Hôm nay, theo tiến trình từ sân khấu lui dần về hậu trường (đúng ở nhiều nghĩa), đời sống em nó vẫn bận rộn theo cách riêng, có chăng là có nhiều thời gian riêng tư hơn bởi bớt được đi ít nhiều ánh mắt nhòm ngó. Sau nhiều biến động kiểu lên voi xuống vòi, điều thành công nhất em nó cảm nhận được là trên suốt quãng đường ấy, em nó cũng đã không phản bội những nguyên tắc, giá trị của chính mình (dù ai có nói sao, dù đời có thế nào). 🙂

Cuộc sống như dòng sông sẽ tiếp tục chảy mãi. Hôm nay rồi sẽ thành hôm qua. Hành trình phía trước ắt hẳn sẽ còn nhiều câu chuyện thú vị đang chờ đón. Nhưng dù sao, đó vẫn là thì tương lai. Còn hiện tại, ngoài kia, bầu trời đang xanh và nắng đẹp lắm. 😉

Tp.HCM, 10.08.14

Bibi Chị, Gấu yêu!

Tính đi ngủ một giấc sau hơn nửa ngày đầy chật vật với nghề-viết-lách và tiết trời dở nắng dở mưa, chợt nhớ ra có việc “hệ trọng” chưa làm, thế là bò dậy, mở máy và gõ…

***

Sẽ… 

Nhớ lắm những buổi trưa chị chở em đi ăn cơm tấm với miếng sườn to vật vã khi em tâm trạng không vui. 

Nhớ lắm những lúc lượn lờ qua khu chợ gần công ty, chị chỉ cho em mấy tiệm bán đồ đẹp mà rẻ.

Nhớ lắm những khi chị em trốn vô kho của phòng mình, nhỏ to tâm sự chuyện này chuyện kia, rồi vỗ về, an ủi nhau.

Nhớ lắm những khoảnh khắc rời mắt khỏi màn hình máy tính, ngước nhìn lên bất chợt thấy chị đang cười nói rôm rả, nhiều chuyện với nường nào đó phòng mình.

Nhớ lắm những lần em nghỉ bệnh, thể nào cũng nhận được tin nhắn hỏi han, lo lắng của ai đó…

Thương lắm bà chị lớn hơn em có mấy tuổi mà tóc đã có mấy sợi bạc, vì lo chuyện cơm-áo-gạo-tiền, chuyện con cái, công việc…

Thương lắm bà chị tuy nhìn vóc dáng bự con cơ mà tâm hồn rất chi là mỏng manh…

Thương lắm bà chị tốt và thẳng tính cứ giận lên là đau đầu, suy nghĩ nhiều là bệnh…

Thương lắm bà chị sáng sáng vội đến công ty cho kịp giờ mà không kịp ăn gì…

Thương lắm bà chị luôn gồng mình lên để lo cho người này, người kia mà đôi khi quên cả việc chăm sóc cho chính mình. 

Mỗi chặng đường đi qua đều có ý nghĩa riêng của nó. Và khoảng thời gian được làm việc chung với chị đã cho em rất nhiều niềm vui. Cảm ơn chị đã luôn bên cạnh, quan tâm, nhắc nhở và thương yêu em như em út trong nhà.

Có công việc mới, nhớ ăn uống đầy đủ và đừng thức quá khuya nữa chị nhé. Khi đang điên tiết chị mần ơn đừng uống đồ chua (kẻo lại bị ói) và luôn thủ đồ ngọt bên mình để phòng khi tụt đường huyết hen. 🙂

Thương chị nhiều và mong chị sẽ thuận lợi với con đường phía trước.

Bibi Chị, Gấu yêu! xxx

Tp.HCM, 05.06.14