Tạm biệt nhé! :-)

Có những cái hẹn, từng là lời nói vu vơ, rồi thì tưởng như lời hẹn đó đã lạc mất qua bao không gian, thời gian giữa dòng đời bận rộn. Ấy vậy mà bỗng một ngày, với một chuyến đi chớp nhoáng, lời hẹn ấy được thực hiện, giữa bối cảnh tưởng như không ngờ nhất.

***

-“Tại sao em về Huế?”

– “Em sẽ quay lại SG chứ?”

– “Em có nhớ…”

– …

Có hàng trăm câu hỏi, nếu chúng được hỏi ở thời điểm nào đó trong một ngày nào đó của hôm qua, chúng ta có lẽ đã tìm ra đáp án cho mỗi người và cả đáp án chung cho tất cả. Chúng ta đã chọn sự lặng lẽ quay bước ngày đó, nên đáp án nếu có của ngày hôm nay cũng đã lỡ mất một nhịp thời gian nào đấy. Nếu có nhắc lại cũng chỉ để tháo gỡ những băn khoăn còn nợ của ngày xưa cũ, phải không?

***

Có những điều đã từng là niềm vui giản dị mà chúng ta từng tìm kiếm, giờ trở nên quá đỗi mờ nhạt hôm nay. Cái nắm tay ấy đã từng quen thuộc nhưng giờ đây không còn đủ sự ấm áp trong em để giữ lại bàn tay em trong bàn tay người. Cảm xúc một khi đã có sự thay đổi về “chất”, thì quá khứ sẽ chỉ là quá khứ. Điều quan trọng với mỗi người bây giờ là hiện tại. Và em hiểu rõ cảm giác trong em hiện giờ cũng như bầu trời, hơi ấm mà mình tìm kiếm.

***

Người hỏi giờ em dạo này thế nào? Em nói em đang vui với cuộc sống hiện tại.

Người hỏi em có đang hạnh phúc không? Em cười…

Người lại nói em không cần cười nhiều, chỉ cần cười thật thống khoái, thật vui vẻ là được vì nụ cười ấy bình yên lắm…

***

Người dặn dò hãy chọn người đàn ông cho em được bờ vai bình yên để dựa vào, họ phải quan tâm em đủ tốt, yêu thương em thật nhiều, biết chở che, bảo vệ cho em vì đôi khi em cứ quên đi chính mình, nghĩ quá nhiều cho người khác.

Người nhắc em đừng quá mạnh mẽ, đừng quá bướng bỉnh, đừng quá gắng gượng, đừng quá tham công tiếc việc, khi mệt mỏi hãy nghỉ ngơi, khi buồn thì cứ khóc thật to cho thoải mái, đôi khi cứ mặc kệ tất cả mà sống cho bản thân nhiều hơn.

Người thật tâm chúc em vui vẻ, an yên và hạnh phúc.

***

Đâu đó trên hành trình em đã qua, người từng đồng hành cùng em một đoạn đường. Không đủ duyên để đi một quãng đường dài hơi hơn, nhưng mỗi người cũng đã từng có được những khoảnh khắc vui vẻ cho riêng mình. Chúng ta đã chọn những hướng rẽ khác nhau, chỉ từng quên gửi nhau một lời chào tử tế tại đoạn rẽ. Nhưng có lẽ cuộc sống đã cho chúng ta cơ duyên để trả lại nhau một lời tạm biệt trọn vẹn. Sau lần tạm biệt này, người và em – những người quen cũ – vẫn tiếp tục đi con đường mình đã chọn, yêu người trái tim chọn lựa, không vướng bận, không nợ nần gì nhau.

***

Cảm ơn người vì đã dành cho em rất nhiều điều tử tế, những lời khuyên, dặn dò đầy chân tình và cả những lời chúc phúc. Em mong người sẽ sớm tìm thấy hạnh phúc thật sự của mình.

Tạm biệt nhé!

Huế, 31.08.2018

Advertisements

Bibi Chị, Gấu yêu!

Tính đi ngủ một giấc sau hơn nửa ngày đầy chật vật với nghề-viết-lách và tiết trời dở nắng dở mưa, chợt nhớ ra có việc “hệ trọng” chưa làm, thế là bò dậy, mở máy và gõ…

***

Sẽ… 

Nhớ lắm những buổi trưa chị chở em đi ăn cơm tấm với miếng sườn to vật vã khi em tâm trạng không vui. 

Nhớ lắm những lúc lượn lờ qua khu chợ gần công ty, chị chỉ cho em mấy tiệm bán đồ đẹp mà rẻ.

Nhớ lắm những khi chị em trốn vô kho của phòng mình, nhỏ to tâm sự chuyện này chuyện kia, rồi vỗ về, an ủi nhau.

Nhớ lắm những khoảnh khắc rời mắt khỏi màn hình máy tính, ngước nhìn lên bất chợt thấy chị đang cười nói rôm rả, nhiều chuyện với nường nào đó phòng mình.

Nhớ lắm những lần em nghỉ bệnh, thể nào cũng nhận được tin nhắn hỏi han, lo lắng của ai đó…

Thương lắm bà chị lớn hơn em có mấy tuổi mà tóc đã có mấy sợi bạc, vì lo chuyện cơm-áo-gạo-tiền, chuyện con cái, công việc…

Thương lắm bà chị tuy nhìn vóc dáng bự con cơ mà tâm hồn rất chi là mỏng manh…

Thương lắm bà chị tốt và thẳng tính cứ giận lên là đau đầu, suy nghĩ nhiều là bệnh…

Thương lắm bà chị sáng sáng vội đến công ty cho kịp giờ mà không kịp ăn gì…

Thương lắm bà chị luôn gồng mình lên để lo cho người này, người kia mà đôi khi quên cả việc chăm sóc cho chính mình. 

Mỗi chặng đường đi qua đều có ý nghĩa riêng của nó. Và khoảng thời gian được làm việc chung với chị đã cho em rất nhiều niềm vui. Cảm ơn chị đã luôn bên cạnh, quan tâm, nhắc nhở và thương yêu em như em út trong nhà.

Có công việc mới, nhớ ăn uống đầy đủ và đừng thức quá khuya nữa chị nhé. Khi đang điên tiết chị mần ơn đừng uống đồ chua (kẻo lại bị ói) và luôn thủ đồ ngọt bên mình để phòng khi tụt đường huyết hen. 🙂

Thương chị nhiều và mong chị sẽ thuận lợi với con đường phía trước.

Bibi Chị, Gấu yêu! xxx

Tp.HCM, 05.06.14

Tạm biệt

Ấy là thế, sự chia tay nào cũng có niềm tiếc nuối ít nhiều trong đó. Người đi buồn 1, người ở lại buồn 10. 

Mọi việc diễn ra quá lẹ làng đến nỗi câu chuyện tưởng như trò đùa hóa ra vẫn là sự thật rành rành đang đến, đang qua. 

Chỉ một cái chớp mắt, ngày hôm qua đã trở thành kỷ niệm, ngày hôm nay trở thành dấu chấm khép lại một chương có Anh và mọi người.

Tình cảm vốn là thứ cho không biếu không, một ngày là đồng nghiệp thì sau này vẫn có thể là anh em, bạn bè, Anh nhỉ ^^.

Thấy tiếc cho thời gian quá ngắn để thêm hiểu, thêm thương nhau. Nhưng không sao, lai rai lề đường vẫn có thể củng cố tình cảm Anh hè :p.

Thôi thì, cái gì đáng nhớ hãy nhớ, những sự thật lòng dù ngắn dù dài cũng hãy xem là một ký ức đẹp khi nghĩ về nhau, Anh nhé!

Tạm biệt Anh, người thường kéo kèm cửa công ty cho em ngắm trời chiều để thêm cảm hứng lãng mạn với công việc viết lách của mình :-). 

Chúc anh sẽ tìm được một bến đỗ mới phù hợp hơn. Với sự hiền lành, tốt bụng của mình, em nghĩ Anh có đi đâu làm rồi cũng sẽ có người thương thôi à.

Cố lên Anh nha, những người ở lại chúc may mắn cho Anh, đồng nghiệp à 😉

 

TP.HCM, 30.05.14