Tạm biệt

Ấy là thế, sự chia tay nào cũng có niềm tiếc nuối ít nhiều trong đó. Người đi buồn 1, người ở lại buồn 10. 

Mọi việc diễn ra quá lẹ làng đến nỗi câu chuyện tưởng như trò đùa hóa ra vẫn là sự thật rành rành đang đến, đang qua. 

Chỉ một cái chớp mắt, ngày hôm qua đã trở thành kỷ niệm, ngày hôm nay trở thành dấu chấm khép lại một chương có Anh và mọi người.

Tình cảm vốn là thứ cho không biếu không, một ngày là đồng nghiệp thì sau này vẫn có thể là anh em, bạn bè, Anh nhỉ ^^.

Thấy tiếc cho thời gian quá ngắn để thêm hiểu, thêm thương nhau. Nhưng không sao, lai rai lề đường vẫn có thể củng cố tình cảm Anh hè :p.

Thôi thì, cái gì đáng nhớ hãy nhớ, những sự thật lòng dù ngắn dù dài cũng hãy xem là một ký ức đẹp khi nghĩ về nhau, Anh nhé!

Tạm biệt Anh, người thường kéo kèm cửa công ty cho em ngắm trời chiều để thêm cảm hứng lãng mạn với công việc viết lách của mình :-). 

Chúc anh sẽ tìm được một bến đỗ mới phù hợp hơn. Với sự hiền lành, tốt bụng của mình, em nghĩ Anh có đi đâu làm rồi cũng sẽ có người thương thôi à.

Cố lên Anh nha, những người ở lại chúc may mắn cho Anh, đồng nghiệp à 😉

 

TP.HCM, 30.05.14

Advertisements

Enjoy your life, share your smile!!! ^^

Tất bật với cuộc sống không phải luôn đồng nghĩa với việc làm cho cuộc sống có ý nghĩa hơn. Tuỳ theo mỗi người mà ý nghĩa và tình yêu cuộc sống sẽ có những xuất phát điểm khác nhau. Từ cách nhìn nhận mọi việc và sự trải nghiệm riêng mà con người luôn tìm cho mình một con đường đi đến hạnh phúc – cái mà họ cho là làm cho cuộc sống này thật sự có ý nghĩa. Với mình, niềm vui cuộc sống xuất phát từ những điều thật giản dị: sự sẻ chia và nụ cười! ^^

Cuộc sống trở nên có ý nghĩa, đơn giản là khi…

– Bạn được người bạn thân chia sẻ quá khứ đầy khổ cực và buồn đau của họ (câu chuyện mà họ chẳng bao giờ muốn nói ra với bất kỳ ai), bạn lắng nghe, bạn khóc, bạn sung sướng vì biết được rằng họ tin tưởng bạn như chính người thân trong gia đình, và hơn hết, bạn cảm thấy tự hào vì có một người bạn đầy bản lĩnh vượt lên những nỗi đau của cuộc sống, tự đứng vững trên đôi chân của mình như họ.

– Bạn mỉm cười một người đang đi đối diện dù họ quen hay lạ. Dù nhận lại được nụ cười đáp trả hay không nhưng bạn thấy tâm hồn sảng khoái vì ít ra mình đã không đem tặng mọi người một khuôn mặt nhăn nhó khó coi! ^^

– Bạn hoà mình vào cái lạnh đêm khuya, cố đọc xong một chương sách mà bạn đang tâm đắc, dịch xong một bài tiếng Anh đầy từ mới hay đơn giản là lướt web, nghe một bản nhạc mà bạn thích, chat chit nói chuyện với một người bạn, người thân ở xa… Đôi khi cũng hơi phiền lòng chút chút vì nhan sắc bị tổn hại, lũ mụn li ti đua nhau nở trên gương mặt ngăm ngăm của mình nhưng bạn vui vì ít ra mình kết thúc một ngày cũng bằng một việc hữu ích.

– Bạn có một công việc cần hoàn thành gấp trong hôm nay, bạn cảm thấy thiếu hụt thời gian nghiêm trọng nhưng bạn nhận được tin nhắn của một người bạn đang cần giúp đỡ về mặt tinh thần, bạn lăn tăn suy nghĩ, cân đo và quyết định sẽ gặp người bạn đó dù rằng bạn biết tối nay mình sẽ không ngon giấc sớm để xong mấy thứ linh tinh ì xèo đang nằm chờ ở nhà! ^^

– Bạn đếm ngược thời gian được về lại mái nhà yên ấm, nơi có gia đình thương yêu của mình. Bạn thấy vui vì chỉ còn hơn 3 tuần nữa bạn sẽ được bay nhảy tung tăng ở thành phố nhỏ thân quen, được gặp gỡ và tám tít với những đứa bạn cũ… Dù rằng trước mắt là một kỳ thi tưởng như khó trên trời, nặng như chì và dài dằng dặc nhưng bạn biết chắc thi xong bạn sẽ được lỉnh khỉnh xách hành lý về nơi mình hằng thương nhớ thì mọi việc trở nên nhẹ nhàng và nhỏ bé rất nhiều!

– Bạn thấy thanh thản khi nhìn thấy niềm vui trên khuôn mặt những người mà bạn thương mến. Đối với bạn, hạnh phúc đơn giản là thấy người mình yêu quý được hạnh phúc, dù rằng đó là tình thân hay tình yêu, và dù rằng bạn có được tình cảm, trái tim và con người họ hay không!

– Bạn cảm thấy an tâm ăn, ngủ, chơi, cười, khóc vì bạn biết luôn có những người đang lo lắng, bảo vệ và quan tâm bạn hết mực. Có thể không chắc chắn họ sẽ nhảy vào nước sôi lửa bỏng vì bạn, nhưng bạn biết chắc chắn họ sẽ cố gắng làm những điều tốt nhất có thể cho chính bạn để nụ cười luôn hiện diện trên cái miệng nhỏ nhỏ mà nhiều chuyện của bạn đó!

– Bạn đối mặt với khó khăn với một thái độ điềm tĩnh hơn, bạn bớt nôn nóng hơn và nhìn mọi thứ ở một góc độ khác để thấy bình thường và nhẹ nhàng hơn. Bạn thấy cụộc sống vẫn đẹp dù không ở góc độ này nhưng vẫn đẹp ở cái gì đó khác hơn.

– Bạn nhận được những cử chỉ thương yêu, sự chăm sóc và sẻ chia. Những lời động viên, an ủi đã tự nhiên chui vào tim bạn hồi nào không hay, thỉnh thoảng khi buồn lấy ra xài đỡ thấy nó có tác dụng kỳ lạ. Liên tưởng những thứ linh tinh, tùm lum ở đâu đó thành một ký ức đẹp, một câu chuyện hài để bỗng nhiên bật ra tiếng cười khoái trá… Mọi thứ lại ổn rồi! ^^

Đã lâu lắm rồi…! Giờ đây thấy lòng nhẹ tênh tênh và yêu cuộc sống này quá chừng!

Mỉm cười nhé! Một ngày mới đã đến rồi!

03.01.2008

Cuộc sống không phải là những điều phù du

Chán nản tất cả, bạn muốn bỏ hết những nỗi phiền muộn. Sống ích kỷ hơn một chút và chấp nhận làm kẻ thất bại khi bỏ cuộc. Bạn thấy những cái mình phấn đấu chẳng đi đến đâu, chẳng được công nhận. Bạn thấy mệt mỏi và đuối sức thật sự. Cả thể chất và tinh thần của bạn đều giảm sút. Bạn muốn dừng lại và nghỉ ngơi. Có người nói bạn ngốc và bạn thấy mọi thứ thật phù du…

Bạn bị bỏ lại một mình. Bạn thấy cô đơn và lạc lõng ở một nơi xa lạ. Từng người đi qua bạn trong giấc mơ, tất thảy họ đều quên lãng bạn và chạy theo những ham muốn riêng. Cái cảm giác làm người ở lại chẳng dễ chịu chút nào khi ngoái đầu nhìn đi nhìn lại kẻ kiên trì ở lại chỉ “mình ta với ta”. Bạn muốn thay đổi tình hình nhưng hình như chưa phải cái thời điểm “thiên thời, địa lợi, nhân hoà”, kết quả công sức bạn bỏ ra như gió thổi mây trôi. Cái cảm giác tất cả là phù du lại đến với bạn.

Bạn nhận lãnh mọi thứ với một tình trạng và sự sung sức nhiều nhất có thể. Tất cả công sức của mọi người tin tưởng giao cho bạn được bạn “ném” vào một canh bạc chưa biết được tính thắng thua. Bạn tham lam và “háu đá” đếm mức quên xem xét mọi thứ một cách cẩn thận. Công việc không suôn sẻ, bạn lúng túng, bất lực và chán chường. Bạn mang một cảm giác tội lỗi khi đã làm khổ mọi người. Bế tắc, bạn thấy tất cả mọi trách nhiệm đều thuộc về mình, bạn khóc trong chua xót. Xung quanh bạn, mọi thứ như trở thành phù du…

NHƯNG…

Lúc bạn để cái status “Hic, nhức đầu quá….Cố lên nào!^^” hay “Ở nhà dưỡng bệnh” khi online. Mọi người liên tục vào hỏi thăm và động viên. Dù mệt thật mệt bạn cũng cảm thấy dường như có một luồn sinh khí mới thổi vào cái thân xác đã kiệt sức.

Mười mấy con người vì bạn, thương bạn đã không quản ngại khó khăn, tổn hao công sức và thời gian để làm cái công việc mà bạn đã lấy cái vai trò là “sếp” ra nhận lãnh. Họ bên bạn, đưa bạn miếng khăn giấy khi bạn khóc, chia sẻ cảm xúc và trách nhiệm cùng bạn. Họ không cho bạn một mình ôm gánh nặng mà chính bạn là nhân tố chính đem về cho mọi người. “Tất cả là một gia đình”. Bạn học được điều đó!

Về nhà mệt mỏi sau một ngày “lang thang” ở trường. Bạn thấy vui biết bao khi nhận được tin nhắn của một bé K32: “Yêu chị quá, giá như chị là chị gái của em nhỉ?”. Hình như ở đâu đó, trong cái sự khó nhọc và tất bật của công việc, bạn cảm nhận được một sự mến yêu, ngưỡng mộ và tôn trọng, tin tưởng của ai đó.

Cảm giác yên ổn khi biết có một người âm thầm quan tâm bạn trong từng bữa ăn, giấc ngủ. Những lời quan tâm nhẹ nhàng, những câu trách cứ đầy lo âu nho nhỏ, sự lo lắng khi không nhận được hồi âm sau một tin nhắn đã gửi đi từ lâu khi biết tình trạng sức khoẻ hay tinh thần của bạn đang không tốt lắm… tất cả làm bạn cảm thấy mọi thứ thật bình yên và an lành.

Một đứa bạn tốt, không, đúng hơn là rất thân với bạn đề nghị bạn kể tất cả mọi chuyện không vui của bạn để cùng chia sẻ. Khi biết bạn đói bụng sau buổi họp kéo dài đã không ngần ngại đưa hộp cơm đã làm ở nhà chuẩn bị ăn cho bạn. Vỗ vai chúc mừng bạn lúc bạn đạt được một vinh dự và thành công lớn.

Một người sắp “ra đi” vẫn gánh vác trách nhiệm đã nhận cùng người “ở lại” là bạn. Họ sẵn sàng giúp đỡ bạn trong mọi hoàn cảnh từ những điều nhỏ nhất. Không nề hà khó khăn, họ chung vai gánh vác những vất vả cùng bạn cho đến lúc họ hết “ở lại” và thậm chí là sau khi “ra đi”. Bạn thấy vui vì những con người đầy tình nghĩa và trách nhiệm trong công việc như vậy…

Bạn sẽ học được cái gì đó sau khó khăn và thất bại. Chỉ có qua đau đớn bạn mới biết được cái gì là thật, là giả trong con người những người xung quanh để biết quý trọng những gì đã và đang có lúc này. Bạn hiểu được rằng cuộc sống có những mảng tối và sáng và bạn buộc phải chấp nhận mọi thứ không hay như là một biến cố trong cuộc sống.

Cuộc sống không phải là những điều phù du bởi vì bạn đang lớn lên nhờ nó và vẫn có thể khóc, mỉm cười cùng nó!

Cùng vượt qua giai đoạn khó khăn nào! ^^

 26.10.2007

Vắng…

…buổi cafe sáng sớm một mình một quán, nghe bài hát đầy da diết của Lệ Quyên mà quên không tập trung được vào tờ tạp chí cầm trên tay. Cái không khí lành lạnh trong sáng sớm, cái lạnh len lỏi chút ít vào bên trong.

… cái trưa ồn ào và chật chội không một không gian không lấy gì rộng rãi. Chẳng hiểu vì sao lại chọn cái quán này. Thiên hạ xung quanh thì đủ lứa tuổi, đủ đối tượng, không tìm thấy nét tương đồng giữa con người, câu chuyện với bối cảnh. Ấy vậy mà cũng đã có những phút thênh thang…

…chiều cafe gió lộng thổi từ sông vào. Cái oi còn lại của chút không khí nóng buổi ngày vẫn còn vấn vương. Trước mặt luôn là một ly sinh tố gì đấy. Cặm cụi hút, nghe, cười & chờ đón cái cảm xúc không đoán trước được. Căng thẳng một chút … nhưng thấy đời không nhàm chán!

…tối phóng xe cho gió đêm tát vào mặt. Luôn ước có một con đường cao tốc để có thể phóng xe đi mà không lo lắng gì, để có thể tự do thả hồn phiêu lãng mà không bị cắt đứt bởi mấy cái chuyện dở hơi hay gặp ngoài đường. Ngồi ở phía sau, lo lắng một chút nhưng cảm thấy được hòa mình thật sự vào cái bình yên ẩn giấu đầy bí ẩn của trời đêm.

…khuya, thao thức bên lappy thân yêu. Lọc cọc, lạch cạch gõ cái gì đó, hoặc gửi mail hoặc nghe nhạc… Lại một chút cảm xúc này, cảm xúc kia. Khi thấy mình vớ vẩn, lúc lại quá lãng mạn, đôi khi thì lạnh lùng đến xa lạ. Vẫn là mình mà sao khác quá. Khi vào giấc ngủ đầy bình yên, khi lại trằn trọc nghĩ một điều gì đó rồi thao thức, khi thì nửa tỉnh nửa mê với một giấc mơ khó hiểu nào đó… Chà, nói chung phức tạp theo kiểu của 1 người bình thường.

Ngày trôi vội vã. Công việc, gia đình & những mối quan hệ – tất cả như những chuyến xe xuôi ngược đồng hành cùng trên một chặng đường dài. Đêm ngắn ngủi với dòng cảm xúc, những nghĩ suy & trí tưởng tượng, sự sáng tạo. Lòng đầy yêu thương, cảm giác che chở & được chở che. Ấy vậy, mà hình như vẫn thiếu… VẮNG một điều gì đó chăng?

23.10.2010