Đôi dòng tản mạn đó đây

Cái gì rồi cũng có cách giải quyết, nhưng trước hết phải tôn trọng sự thật đã. Thường thì sự thật được che giấu dưới rất nhiều lớp ngụy trang của cảm xúc, lý trí, các định kiến, niềm tin,… Nhưng, sự thật thì chỉ có một và chỉ có dựa trên nó mới có thể đưa ra các giải pháp hợp tình hợp lý.
Trước đây mình cho rằng đây là 1 cách nhìn đầy lý trí và không được thực tế, nhưng ngẫm lại những việc đã qua thì thấy mình đã không ít lần sai sót hoặc khó xử chỉ vì đã không đứng trên lập trường của sự thật. Đúng như một ai đó nói, tùy vào tâm trạng của chính mình ở từng thời điểm, cách lý giải về con người, về cuộc sống của bản thân sẽ tự nhiên có những khác nhau nhất định. Cũng theo thế, khi đối diện với một sự thật, thông thường nhất hoặc con người ta sẽ tìm cái cớ để thoái thác, hoặc sẽ tìm những biện hộ cho chính mình để nhìn sự thật đó theo những điều muốn thấy. Vì vậy, cách xử lý vấn đề nhiều khi mang màu sắc chủ quan, phiến diện là không thể tránh khỏi.
Có giai đoạn mình nhìn sự thật với cái nhìn “vạch lá tìm sâu”, luôn nhìn thấy trong đó những vấn đề. Thành thử cách giải quyết cũng theo hướng phải giảm trừ khuyết điểm, tiêu cực mà quên mất rằng trong cái nghĩ là xấu chưa hẳn đã thật xấu, trong cái nghĩ là tốt cũng chưa hẳn đã thật tốt. Cách nhìn này chưa ổn.
Có giai đoạn mình nhìn sự thật với cái nhìn đầy lạc quan tin tưởng, luôn ráng tìm cái tốt trong mọi tình huống, con người để hy vọng. Nhưng dần dà, mình cũng chợt ngẫm ra rằng, kỳ vọng là do chủ quan mình tự gây dựng nên và áp đặt cho đối tượng nên kỳ vọng đó cũng không phải là đối tượng, chưa hẳn đúng với đối tượng. Cách nhìn này vì vậy cũng không nên lạm dụng.
Khoảng thời gian vừa qua đối với bản thân mình mà nói là như một khoảng lặng để mình nhìn nhận, cân nhắc và quyết định lại mọi điều. Cái gì là tốt – xấu, đúng – sai, phù hợp – chưa phù hợp đều được lôi ra để mổ xẻ lại, chợt thấy mình cũng đã bỏ lỡ không ít điều xuất phát từ cách nhìn, cách nghĩ mà mình áp dụng để ra quyết định. Nhiều khi cứ lôi ba cái thứ lý luận để giải thích mọi điều gặp phải thành ra quên mất lý lẽ của cảm xúc, quên mất là chính mình và quên mất mình đang sống vì cái gì.
Có lẽ rằng sống với sự thật, sống với sự chân thật mới là chìa khóa giúp mình có hướng nghĩ đến các giải pháp. Mình làm được gì, không làm được gì? Mình tốt gì, chưa tốt gì? Mình lo lắng gì, lạc quan gì? Mình muốn gì, thật sự muốn gì?… Vẫn phải đối diện để tìm ra đối sách, đối diện dựa trên sự thật chứ không phải vẽ ra điều mình nghĩ là sự thật.
Cuộc sống này vốn là một bài toán lớn cho mỗi người. Đì tìm từng lời giải là công việc của mỗi người. Mỗi kết quả thu nhận được dù có như ý hay không như ý muốn chủ quan vẫn là một tồn tại khách quan, muốn hay không muốn nó vẫn tồn tại trơ trơ ra đó. Chi bằng đối diện để mà chấp nhận và tiến lên, mọi hối tiếc đều đã thuộc về quá khứ, còn diễn tiến tương lai thì lại đang bắt đầu từ hiện tại. Phải chung sống và hiểu đúng nó để mà sống cho trọn vẹn và để sau này không phải thốt lên mấy từ “hối hận”, “tiếc nuối”.
Ngẫm ra thêm vài điều cũng thấy buồn mình nhiều chút nhưng hình như cũng thanh thản vì hiểu hơn về bản thân và mạnh mẽ hơn với những điều đang dự tính.
Thật sự, cảm ơn cuộc sống rất nhiều khi mỗi khi thức dậy thấy mình vẫn còn khỏe mạnh và nhe răng cười, bởi lẽ bản thân có thêm thời gian để nhìn ngắm và sống thêm sâu hơn với cuộc đời. Mỗi ngày đi qua là đoạn đường không bao giờ có cơ hội quay lại nữa. Đi tiếp và cố gắng không bỏ sót thêm điều gì nữa thôi…

Hành trình mới…

Có những cuộc tương ngộ thì cũng có những cuộc chia ly. Lẽ đương nhiên là khi đã cùng đi với nhau trên một chặng đường dài không ít thì nhiều – gạt qua những mục tiêu cần hướng đến, chí ít cũng đã có một thứ tình cảm chung nông/sâu nào đó. Tạm biệt là một thứ cảm xúc hoặc khiến người ta bi lụy vì luyến tiếc rồi nhớ nhung và quên đi thực tại nhưng cũng hoặc sẽ là thứ động lực khiến người ta mạnh mẽ hơn, tập trung hơn trên hành trình tiếp theo để sớm tái ngộ với những “người quen” tại một nơi khác – một đỉnh cao nào đó là điểm tới của những con đường khác nhau.
Tại ngã rẽ của sự tạm biệt, tiếp tục mỗi người sẽ lựa chọn một con đường – có thể có đồng bọn hoặc chỉ một mình – để tiếp tục chinh phục những thử thách mới. “Chiếc áo không làm nên thầy tu”, một mục tiêu chưa chinh phục được không phải là bằng chứng của độ lớn nhỏ ước mơ, hoài bão của mỗi người. Có thể, với ai đó đơn giản chỉ là chưa có duyên, hoặc chưa phù hợp, hoặc có thể xem đây như một thứ thử thách muốn vượt qua để khẳng định một khía cạnh nào đó của chính mình, hoặc… Dù là lý do gì, đây chặng đường đã qua vẫn là cuộc đua đầy hứng khởi mà khi tham gia nó – bạn & tôi đã có những trải nghiệm đặc biệt để mỗi người tự trưởng thành hơn – và người ta gọi đó là thứ “hạnh phúc trên từng chặng đường đi”.
1 năm, 5 năm, 10 năm, n năm nữa… biết đâu đó trên đường đời tấp nập, ta vô tình nhận ra “người quen”. Đó chắc chắn là một cuộc gặp bất ngờ. “Bạn hiền dạo này thế nào rồi?”“Vẫn như cũ”/ im lặng cười trừ/ hay sẽ tám một thôi một hồi về những dự án đang đầu tư, tổng công ty này nọ kia… Có nhiều cái kết cho một cuộc tương phùng mới nhưng một lẽ tự nhiên không nói ra là nếu có thể trên chặng đường sắp tới, những người bạn/đồng chí/đồng bọn vẫn âm thầm dõi theo nhau từng bước đi để động viên lúc khó khăn, giúp đỡ khi cần thiết và nâng nhau dậy khi có người vấp ngã.
Vẫn là “your choice, your life”, con đường sắp tới của mỗi người sẽ ra sao, cảm xúc và quyết tâm để rẽ vào một con đường khác hơn tính toán 1 chút để đi về mục tiêu đã định sẽ như thế nào? Câu trả lời là dành riêng cho mỗi người. Vượt qua cái khoảnh khắc của “không sao” đầu môi phải là sự đả thông một cách triệt để trong suy nghĩ – “Không phải là thất bại, tất cả chỉ là thử thách”, dừng lại không phải vì không giỏi mà đơn giản cuộc sống đang muốn ngầm nhắc rằng vẫn còn nhiều lựa chọn khác phù hợp với giấc mơ, ý nghĩa cuộc đời tôi. Công việc của tôi lúc này là tìm ra con đường đó…
Chợt nhớ lần được mời làm giám khảo cho một cuộc thi sinh viên, mình đã từng chia sẻ với một thí sinh thế này:“Em là một người đặc biệt, em có khả năng và thế mạnh của mình. Và em sẽ tỏa sáng ở một cuộc thi khác – nơi mà những tiêu chí của cuộc thi đủ chính xác để nhận ra tài năng thật sự của em”. Cậu bé đó đã hồn nhiên trả lời:“Dạ, em hiểu ạ. Ngay từ đầu em cũng biết có thể cuộc thi này chưa phải dành cho em, nhưng em vẫn dự thi. Đơn giản em nghĩ rằng: Dù là đúng hay sai đó vẫn là một loại thử thách, và em có thời gian, em có tuổi trẻ, em muốn THỬ SỨC khi vẫn còn có thể để hiểu hơn về chính mình. Kết quả hôm nay nhận được, em vẫn sẽ vui vẻ bởi em đã có được một điều lớn hơn: những bài học cho chính mình và tình cảm giữa những thí sinh. Em cảm ơn chị”.
Ừ thì, cuộc sống là thế…

Hôm qua và Hôm nay

Hôm qua & Hôm nay cách nhau bao lâu nhỉ? Chẳng biết, chỉ biết khi nghe một điều gì đó về hôm qua là đã nghe xa xôi lắm lắm!

Có một đồng chí đã khuyên mình rằng cần phải “lớn” hơn, không được suy nghĩ và hành động như một thiếu nữ chưa lớn. Phải vừa đủ và phù hơn hơn vì mình đã là người trưởng thành. Ngày hôm qua đúng là xa thiệt….

Ngày hôm qua viết cái bài Q&A cho đồng chí, bị phán một câu xanh rờn là chưa đi đúng trọng tâm muốn nhấn mạnh. Ngày hôm nay, một ngày vĩ đại “cày” đến 10 bài không hết hứng, vẫn nhiều cảm xúc và thấy yêu công việc kinh khủng… Hình như hôm nay đang dần cảm nhận và đi sâu vào bản chất vấn đề rồi, nhỉ! ^^

Hôm qua cười hí ha hí hớ một cách vô tư không ai ý kiến. Hôm nay đến lấy tay vuốt tóc cũng bị nhắc nhở… Mặc cái áo mà hôm qua ai cũng khen là dễ thương thì hôm nay cũng được điều chỉnh là dáng em nhỏ, mặc trang phục vậy là chưa phù hợp… Phù!

Ngày hôm qua, còn phải lon ton đi xin từng cái name card làm quen. Có người còn làm mặt chảnh với mình nữa. Hôm nay, dù phải ngồi sau cánh gà để 1 nỗi ngậm ngùi tiếc nuối làm quen và giao lưu cũng có người chạy vào hỏi thăm vì thấy thiếu bóng con nhỏ “nhiều chuyện”.

Hôm qua, có người kêu “thấy cười nhiều mà ghét”, hôm nay cũng người đó kêu rằng “thân và hiểu nhau hơn, giờ thấy em dễ thương lại rồi!”. Rồi chụp ảnh chung, nâng ly chúc mừng và bắt tay lúc tạm biệt nữa. Hihi…

Ngày hôm qua, bạn bè thân hữu biết tới nhóc Huyền với biệt danh “lang thang”. Hôm nay, đã có người đề nghị bé “làm ngòi bút cho nhóm anh hen”. Hihi, dù sự thật là nó cũng chưa làm được gì nhưng có lẽ người ta thấy nó có cái gì gì đó rồ rồ và khìn khìn đủ để phù hợp. Cũng là một niềm vui không thể giấu diếm, phải không ta?

Hôm qua, nó diện một cái đầm cam đi dự tiệc với tư cách khách mời. Hôm nay nó mặc vest ngồi trước cái laptop nhìn người ta đi dự tiệc. Cái vụ chuyển đổi vị trí này đôi khi cũng gây cho ta một đôi chút lạ lẫm. Nhưng được cái là con mắt nhìn người ta dành cho mình cũng đôi chút khác hơn và có chút gì chuyên nghiệp hơn (dù nó biết 100% là nó vẫn là đứa quậy phá, ồn ào và nhiều chuyện, không khác về nội dung là mấy! ^^)

Hôm qua nó ngồi than vãn trời đất, nó ôm gối và nghe nhạc để ráng nặn ra nước mắt khi cảm thấy cuộc sống không công bằng. Hôm nay, nó phải tự chịu trách nhiệm với những gì diễn ra với nó, câu hỏi của nó không còn là “Tại sao?” mà chuyển thành “Giải quyết như thế nào?”….

Hôm qua, sau n lần biến cố đủ loại, nó nghĩ rằng khi đã chọn công việc là phải biết đánh đổi nhiều thứ. Hôm nay, đi làm từ thiện, vui chơi với mấy đứa nhỏ khuyết tật nó chợt hiểu rằng, công việc là công cụ để nó có được “tự do toàn diện”, nó sẽ giúp được nhiều người hơn khi đã đứng được trên đôi chân của mình!

Hôm qua là quá khứ? Hôm nay là món quà? Hihi, nó chỉ nghĩ đơn giản: Hôm qua và hôm nay là 2 chặng của một con đường dài mà nó phải chinh phục…

Ngày mới rồi… Hôm nay đã trở thành hôm qua! 

28.5.2009

Cần thêm…

Em đi trong lãng du, vẫn một mình nhưng lòng bình yên…
Em biết mình sẽ tiếp tục thực hiện lòng đam mê của mình.
Em là cơn gió lang thang khắp bốn phương.
Em yêu cái thực tại này…
Không quá ồn ào và vội vã
Em vui vì được là chính mình, được phấn đấu cho giấc mơ của mình…
Em hạnh phúc vì được sống trong bữa tiệc cảm xúc nhiều màu sắc, nhiều hương vị
Ở nơi đó có tất cả những người em yêu thương, những người em mới quen và cả những người xa lạ nữa…
Em muốn ngụp lặn trong làn nước trong lành mát mẻ này
Để sống một cách tỉnh táo nhưng vẫn dập dìu trong sự thuần khiết của tinh thần và tâm hồn…
Em đang sống….

16.5.2009