Thay đổi

Có những sự thay đổi dù muốn hay không ta vẫn phải chấp nhận. Mình đã đọc được ở đâu đó một câu thế này:” Mọi quyết định của ta, dù đúng hay sai thì sau đó ta vẫn có một sự luyến tiếc nhất định, nhưng quyết định mới đó là một hướng đi mới mà số phận đã sắp xếp. Hãy chấp nhận đó với một thái độ tích cực”.

Thay đổi một hoàn cảnh sống đã quen thuộc không phải là một chuyện dễ dàng. Những mối quan hệ đã thiết lập, thân thuộc, thân quen… để rồi khi phải thay đổi ta lại thấy tiếc nuối. Tình cảm giữa người với người vẫn là một cái gì đó thiêng liêng dù trong hoàn cảnh nào. Bắt đầu một cái gì đó đã khó, giữ được nó càng khó hơn. Dù biết là :”Khi đánh mất một cái gì đó ta mới hiểu được giá trị của nó”. Hiểu được điều đó thật là tốt nhưng trong hoàn cảnh này thì thật buồn biết bao!

Thay đổi môi trường học tập và làm việc cũng không phải là một chuyện dễ dàng. Những người bạn thân quen đã cùng hoạt động và học tập hơn một năm qua. Vào chuyên ngành nghĩa là sẽ bận rộn hơn một chút, phải chú tâm vào học hơn một chút, phải tập tự làm mọi thứ nhiều hơn nữa… Có rất nhiều thứ phải cố gắng. Mình không sợ áp lực (vì mình đã quen với điều này rồi) chỉ buồn một điều là những người luôn bên mình động viên và tạo động lực cho mình đã không còn nữa. Hi hi, có lẽ đây là một trở ngại mà mình phải học cách chấp nhận và vượt qua.

Thay đổi thái độ và suy nghĩ về một người cũng không phải là một chuyện đơn giản. Với một người mình đã từng yêu quý và thân thuộc mà rồi làm mình thất vọng về họ, cảm thấy mất niềm tin về họ thì thật là đáng buồn. Với những con người trước đây chưa tiếp xúc nhiều nhưng rồi nói chuyện với họ nhiều hơn, cảm thấy thân thiết hơn thì điều đó thật tốt biết bao. Mình không phải là một người dễ dàng thay đổi cảm xúc, mình thường trung thành với cảm giác và trực giác ban đầu. Mình không kén bạn, nhưng đòi hỏi duy nhất để mình và người đó giữ mối quan hệ lâu dài là đừng làm những việc đụng chạm đến nguyên tắc sống của mình và quan trọng hơn là đừng để mình thất vọng và mất niềm tin về họ, vì những thứ đó với mình khi đã mất đi thì rất khó để lấy lại.

Chắc chắn dòng chảy cuộc sống sẽ chẳng bao giờ dừng lại. Con người phải luôn đối mặt với sự thay đổi. Quan trọng là con người ta có tự mình vượt qua sự thay đổi đó không, Đó không phải là một điều đơn giản, điều này còn phụ thuộc vào việc tư tưởng và thái độ của mình để phù hợp với sự thay đổi không? Hì hì…

ĐỜI THAY ĐỔI KHI CHÚNG TA THAY ĐỔI. Chính chúng ta cũng chưa biết sự thay đổi có tác động như thế nào đến chúng ta mà. Hãy sống và chấp nhận nó và tin vào những điều tốt đẹp nó có thể đem đến cho chũng ta ở hiện tại và tương lai mà. Học từ quá khứ, sống hết mình với hiện tại, hoạch định cho tương lai. Cố lên nha!

19.12.2006

Tiến & Lùi

Tối nay học khiêu vũ, mới phát hiện ra một chuyện rất thú vị về cái việc gọi là Tiến & Lùi.

Học 2 điệu Tango & Cha Cha Cha, bước Tiến thì cả lớp đi ngon lành, thầy cho chạy nhạc nhanh hay chậm gì cũng không xi nhê. Ấy vậy mà chỉ chuyển qua đi Lùi là i như rằng mới bước có 2 bước theo nhịp đếm (rất chậm) của thầy thì dù là học viên chú ý nhất cũng phải chào thua… đứng nhìn thầy đi mẫu lại. Không ai hiểu vì sao, chỉ than với thầy “sao bước Lùi khó quá”. Thầy cười bảo: “Bước Tiến hay Lùi cũng như nhau, không có bước nào khó hơn bước nào đâu”…

Lúc giải lao, thầy hỏi đùa 1 câu với cả lớp: “Có ai biết vì sao mình thường cảm thấy bước Lùi trong tất cả các điệu của Dancesport đều khó hơn bước Tiến không?”. Một chị trong lớp nhanh nhảu: “Vì bước Lùi thì không có mắt nhìn nên sợ té”. Thầy mỉm cười: “Bởi lẽ con người ai cũng đã quá quen với việc luôn Tiến tới trước nên khi Lùi lại sẽ cảm thấy không quen (thuộc) và thiếu tự tin hơn rất nhiều. Tất cả đều phải do luyện tập thì mới trở thành thói quen, cả bước Tiến và Lùi. Khi đã thông thạo rồi sẽ thấy Tiến hay Lùi đều không quá khó!”.

Chu choa, thì ra là thế. Từ cái chuyện học nhảy thôi mà câu nói của thầy cũng khiến mình phải suy ngẫm. Càng ngẫm thấy càng tâm đắc. Té ra mọi lẽ trong cuộc sống cũng bắt nguồn từ những bài học giản đơn như thế. Nếu chỉ biết Tiến như một thói quen thì có lẽ sẽ không tránh khỏi bỡ ngỡ, lúng túng khi gặp phải cái gọi là Lùi. Và chỉ khi đã quen với Lùi rồi thì con người ta mới khám phá hết cái hay của bước Lùi cũng như có một điệu nhảy cuộc sống trọn vẹn.

Điệu nhảy có bước Tiến, bước Lùi. Cuộc sống cũng không phải chỉ toàn Tiến & Chiến & Thắng. Những kinh nghiệm xương máu cũng có được từ những thất bại cay đắng, những con người thành công cũng đã không ít lần kinh qua cảm giác mất mát một điều gì đó. Ừ, thì bước Lùi trong nhịp sống hối hả này vẫn toàn vẹn cái hay, cái đẹp riêng của nó…

10.11.2010

Đồng tiền nhỏ – Đồng tiền to

Ngẫm đi ngẫm lại cả cái đống chuyện to nhỏ, lớn bé mấy ngày nay, tự nhiên rất ư có cảm xúc với hai chữ “đồng tiền”.

Đồng tiền là to khi cuối tháng bạn lãnh lương và chia ra từng ngày để xem 8h làm việc bạn kiếm được bao nhiêu cho 1 ngày nỗ lực, căng óc & cố gắng! Đồng tiền là nhỏ khi bạn sẵn sàng bỏ ra 1 buổi để ở nhà dưỡng bệnh hay đơn giản là xin nghỉ để đưa rước con em đi học ở trường xa.

Đồng tiền là to khi bạn phải chắt chiu từng đồng khi đi siêu thị, khi ngắm một cái đầm đẹp… mà bạn phải tính toán thêm cho các khoản chi tiêu của tháng hay một quỹ tiết kiệm nào đó để … làm việc trọng đại. Đồng tiền là nhỏ khi bạn thấy con em mình vui vẻ với dĩa mỳ ý, tô mì Hàn Quốc hay ngồi ăn ngon lành cái bánh Pizza ở một tiệm nổi tiếng.

Đồng tiền là to khi bạn đi làm và hiểu cái khó nhọc để kiếm được từng đồng để rồi thương ba mẹ vất vả nuôi chị em bạn khôn lớn & đủ đầy như hôm nay. Đồng tiền là nhỏ khi bạn mua được cho ba, cho mẹ một món đồ để làm quà trong những dịp về thăm quê.

Đồng tiền là to khi bạn “được” công ty nợ lương & chật vật với những ngày tháng tìm kiếm công việc mới. Đồng tiền là nhỏ khi bạn vẫn vui vẻ cống hiến ngày hơn 9-10h ở nơi làm việc mà được thỏa cái đam mê & “chí gái” của mình.

Đồng tiền trở nên to khi bạn về thăm quê nội nghèo xác xơ, khi bữa cơm chỉ cần 1 con gà gầy gầy nhà nuôi đã là món sang trọng để đón cả một đoàn khách quý ở thành phố về chơi! Đồng tiền trở nên nhỏ khi bạn chi một khoản lớn cho những phi vụ ăn chơi không mục đích & chỉ duy nhất để “cho biết mùi” hoặc đơn giản là theo trào lưu.

Đồng tiền trở nên to khi bạn đọc được một bài báo nói về những đứa trẻ vùng đất sau lũ không có nỗi 2.000đ để đóng học phí cho một bữa cơm trưa bán trú. Đồng tiền trở nên nhỏ khi bạn có mức lương dư dả cho cuộc sống chốn thành thị với ăn ngon – mặc đẹp – ngủ ấm – và nhiều thứ khác nữa…

Đồng tiền trở nên to khi bạn nhận được cái phiếu cảnh cáo của bác sĩ nếu không chịu khó kiêng cữ & giữ gìn sức khỏe, bạn sẽ có khả năng die sớm. Đồng tiền trở nên nhỏ khi bạn muốn đổi cả thế giới, cả số dư tài khoản, cả đống vàng… vì sự khỏe mạnh của người thân & cả chính bạn.

Đồng tiền trở nên to khi bạn hiểu rằng, vì đồng tiền bạn cũng sẽ dễ dàng bị đánh mất nhiều thứ tốt đẹp trong những tình cảm đã có. Đồng tiền trở nên nhỏ khi bạn nhận ra rằng “Cái gì mua được bằng tiền thì còn quá rẻ!”

Đồng tiền trở nên to khi bạn xem đó là chi phí. Đồng tiền trở nên nhỏ khi bạn xem đó là cơ hội hay một khoảng đầu tư cho tương lai.

Đồng tiền lạnh hay ấm? Đồng tiền có giác quan? Đồng tiền là vĩnh cửu hay hạn hữu?… Không biết nữa! Chỉ biết rằng dù bạn sống để kiếm tiền hay kiếm tiền để sống thì hàng ngày vẫn phải đối diện & phải trả lời hàng trăm, hàng ngàn câu hỏi có liên quan về nó!

Ôi chao, đồng tiền!

13.11.2010

Khi bạn vẫn còn yêu một người

Đọc bài note từ fb của một người bạn, tự nhiên lại ngập tràn cảm xúc để viết tiếp 1 cái note với cái tên đầy lãng mạn này! =)

Khi bạn vẫn còn yêu một người…

… là muốn lắm để quên mà vẫn hoài nhớ

… là ngại lắm khi nghĩ đến việc gặp lại nhưng sao vẫn muốn được cafe, chuyện trò dù vẫn chưa chuẩn bị chút tinh thần nào cho việc sẽ nói gì. Ừ thì đơn giản chỉ để muốn nhìn cái khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, cái cách ăn nói ấy

… là bấm cái số rồi mà không bao giờ đủ cam đảm để gọi nói chuyện cho tử tế, đơn giản vì sợ nghe cái giọng nói ấy rồi… chẳng biết phải làm tiếp, nói tiếp cái gì

… là nhắn cái tin có hơn 100 ký tự mà đôi khi ngồi hơn tiếng đồng hồ để ngẫm nghĩ rồi lại ngậm ngùi lưu vào Draft vì có một nỗi sợ mơ hồ rằng liệu có nhận được reply của người ấy không? rồi người ấy sẽ nghĩ gì khi đọc tin nhắn này?…

… là dù đã xác định “chúng ta chỉ (nên) là bạn” thì vẫn có những giấc mơ ngọt ngào về một ngày đẹp trời hai người được ở bên nhau nồng ấm

… là băn khoăn không biết liệu có lúc nào đó người ấy nhớ tới mình không và hy vọng câu trả lời là “có” dù chỉ cần “chút chút” thôi cũng đã vui vui lắm rồi

… là khi nghe 1 bản nhạc, nhìn 1 bức ảnh hoặc đơn giản gặp phải 1 cử chỉ gì đó tương tự của người đó là lại nhớ, lại mỉm cười không lý do với những ký ức ngọt ngào

… là những lúc ở chốn đông người vẫn thấy trống trải và cô đơn đến lạ vì thiếu một ai đó thân quen

… là cái ý nghĩ “ấy đang làm gì? ấy đang ở đâu? ấy có khỏe không?…” cứ bám riết lấy bạn mỗi khi dứt được mình ra những bận rộn (đôi khi đầy ngụy tạo) của công việc & cuộc sống

… là sự ngóng trông tin tức của người ấy khi không còn gặp gỡ, không email hay điện thoại như hồi còn quen nhau

… là mâu thuẫn nội tâm dữ dội khi quyết định việc tạm bỏ cái tôi khiêu hãnh của bản thân qua 1 bên và chạy đến bên người đó chỉ để cái câu ngắn củn: “nhớ ấy nhiều lắm!” để cho thỏa cái khát khao trong lòng

… là cái thờ ơ đến bất ngờ trước những săn đón, tình cảm và sự quan tâm của người khác dù luôn miệng bố cáo với thiên hạ rằng: “tớ muốn yêu & cần người yêu!”

… là cảm giác thèm cái nắm tay ấy, cái ôm ấy & nụ hôn ấy

… là cái chạnh lòng đầy thênh thang khi xem 1 clip, đọc 1 câu chuyện, nghe 1 bản nhạc có tâm trạng nào đấy tương tự

… là sự động viên vô hình khi gặp khó khăn, “cố lên, vì ấy vẫn luôn quan tâm & muốn tớ làm thật tốt mà!”

… là muốn khoe ngay với người ấy một cái tin sốt dẻo, một niềm vui, hoặc chỉ là một bức hình mới chụp đầy nhí nhố

… là lời thì thầm “ấy ơi, ngủ ngon nhé!” trước khi nhắm mắt vào giấc ngủ thật ngon sau một ngày tất bật

… là cái ý nghĩ “có khi nào hôm nay sẽ đi gặp ấy không nhỉ?” mỗi sáng thức dậy & chọn áo quần mặc để đến công ty

… là…

Chẳng biết nói sao cho hết, cũng không biết vì sao viết dữ dội thế (cứ như là chuyên gia í) ^^

Tự hỏi: “Mình đã thực sự yêu ai? & có vẫn còn yêu ai không nhỉ?”

=)

Thân tặng, những người vẫn còn yêu…

18.11.2010