Bi quan và Lạc quan

Tối cuối tuần lướt web, đọc được 2 bài viết với 2 cảm xúc trái ngược nhau:
Bài này phân tích cặn kẽ tiến trình phát triển của tình cảm tuổi học trò được thể hiện trên mạng xã hội. Từ những cái nắm tay, đến những cái hôn mãnh liệt ở môi,… rồi ở nhiều chỗ khác nữa…
Tất nhiên những vấn đề này không ai có quyền phán xét là các cô bé, cậu bé đó đã đúng hay sai chỉ thấy nao nao 1 nỗi buồn không biết gọi tên sao, thương nhiều hơn là giận. Thương vì hình như mấy em đã vô tình bị đánh cắp đi cái tuổi hồn nhiên trong sáng mà hiện tại với cái tuổi còn đầy bay bổng của mình, các em chỉ nghĩ việc mình làm là cách thể hiện cá tính, cái tôi hay với lập luận đơn giản: tự do yêu đương.
Tự hỏi: Lỗi ở các em? Lỗi ở gia đình? Lỗi ở nhà trường? Lỗi ở xã hội? …
Bài thứ hai đăng tải những clip về gia đình làm xúc động lòng người trên mạng xã hội:http://www.vnexpress.net/GL/Vi-tinh/…0/11/3BA22E36/
Xem một lần, hai lần,… mà không khỏi bồi hồi. Có clip đã làm nước mắt mình chực chảy ra. Tình cha con, tình anh em,… tất cả những thứ tình cảm thiêng liêng ấy dường như không cần những bài cảm nhận quá dài dòng với câu chữ chọn lọc để viết nên. Chỉ 1-2ph clip với những khoảnh khắc đời thường nhất cũng đủ khiến người xem rút ra được những bài học lớn lao trong mình và ý thức được việc sống có trách nhiệm hơn trong cuộc đời.
Nhận ra nhiều thiếu sót & vô tâm của chính mình khi được xem những clip rất đỗi bình dị này. Những thiếu thốn, khiếm khuyết trong tâm hồn dường như được lấp đầy dần bằng những câu chuyện nhỏ đó. Thêm yêu chính ta, yêu những thân, những người xung quanh và cả cuộc sống này.
Tự hỏi: Phải chăng nếu cái Tôi (bản lĩnh, cá tính, khí chất) chỉ là điều kiện cần để làm nên một con người cá thể thì chính môi trường sống (giáo dục, xã hội, văn hóa) chính là điều kiện đủ để nuôi lớn nên một con người phát triển toàn diện cả về thể chất lẫn tinh thần?
Con người từ Lạc quan tếu do thiếu hiểu biết đến Bi quan vì được nếm trải những góc tối của khó khăn, vấp váp và sẽ tiến lên trạng thái Lạc quan (tích cực) khi đã có cái nhìn toàn cảnh & tìm ra giải pháp. Hiện tại, có lẽ sẽ còn quá sớm để tự tin khẳng định được chúng ta sẽ thay đổi được thế giới (dù chỉ là thế giới rất nhỏ xung quanh ta), nhưng chắc chắc chúng ta có thể khởi động bằng những động thái tích cực bằng cách gieo rắc những món ăn tinh thần tích cực để nhân rộng cái tốt đẹp, cái chân – thiện – mỹ của cuộc sống còn đầy bon chen, áp lực và thử thách này.

Nụ cười ^^

Hồi còn học tiểu học, khi mà còn bập bẹ và bon chen học đàn, khoái nhất là hát và đàn bài “Nụ cười” của Nga. Thấy nhạc nó nhẹ nhẹ, hay hay (và đặc biệt là không quá khó để nhớ nốt nhạc nữa!). Thỉnh thoảng những lúc rảnh rỗi lại ngân nga: “Cho trời sáng lên và áng mây tươi màu…” và thấy nó vui vui đến lạ, một niềm vui nho nhỏ nào đó! ^^

Lớn lên một xíu, bài hát kia còn nhớ được lõm bõm vài câu, có thể lý do là lúc này “học đòi” những bài hát người lớn! ^^. Cảm xúc giờ cũng phức tạp hơn thật nhiều nhiều. Lúc này muốn trở lại làm con nít hình như cũng khó rồi. Cái tuổi ương ương dở dở giữa hai thái cực khi chưa được công nhận hẳn hoi là người trưởng thành! Cười vẫn nhiều, nhưng hình như nụ cười có nhiều suy tư hơn, thỉnh thoảng trong gió có nụ cười man mác buồn, một nỗi vu vơ, không tên của tuổi mới lớn…

Vào đại học, lần đầu tiên xa nhà, sống một mình giữa phố phường đông đúc, xa lạ. Đôi khi trái tim trở nên yếu mềm, muốn tìm kiếm một nơi nào đó, một ai đó để dựa vào những lúc cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Rồi cảm thấy ngạc nhiên thật sự khi nhận ra mình mạnh mẽ hơn mình tưởng. Vẫn “đơn thương độc mã” chinh chiến vừa học, vừa hoạt động, đôi khi cũng buồn, đôi khi cũng khóc như con nít lúc xúc động hay quá tức giận một cái gì đó, đôi khi muốn về nhà ôm mẹ và ngủ khì như hồi con nít, đôi khi muốn đi lững thững một mình trên một con đường vắng nào đó có hàng cây xanh um hai bên đường đầy mát mẻ, có những cơn gió nhẹ để tâm hồn lang thang đâu đó trong khoảng trời chật hẹp của thành phố này… Vẫn cười, cười tươi và cười thật nhiều. Nhưng nụ cười dường như cũng đã có nhiều mặt nạ hơn rất nhiều. Vui cười; buồn cười; giận cười; khóc cười; thương cười mà ghét cũng cười… Nụ cười trở nên nhiều sắc thái và trở thành mặt nạ che dấu những cảm xúc của bản thân. Vẫn sống thật với chính mình nhưng đôi khi không thể làm tất cả những gì mình muốn. Tuy vậy, vẫn tự hào một điều là nụ cười luôn hiện hữu mọi lúc, mọi nơi và với mọi người… và một điều không thể chối cãi là nụ cười đã xích gần nhiều con người lại với nhau, hoá giải nhiều hận thù và giúp con người ta trở nên thân thiện, vui sống và cảm thấy thanh thản hơn thật nhiều. Nụ cười đã làm bản thân trở nên tin tưởng hơn vào mọi điều, nhìn mọi người bằng ánh mắt thân thiện và đầy cảm tình, trở nên đầy thông cảm và dễ dàng tha thứ cho lỗi lầm của thứ xung quanh! ^^

Đã xa rồi nụ cười vô tư, trong sáng như ngày nào. Nụ cười bây giờ mang nhiều cảm xúc và suy nghĩ hơn nhưng nụ cười thật và gần hơn thật nhiều với cuộc sống. Không còn nhìn cuộc sống với một màu hồng toàn vẹn như những câu chuyện cổ tích ngày xưa vẫn đọc nhưng đã học được cách nhìn cuộc sống với một thái độ lạc quan và đầy tin yêu hơn! Yêu lắm nụ cười ơi! ^^

Smile always! ^^

18.3.2008