Tạp :-)

– Em có người yêu chưa H?

– Dạ, lai rai.

– Lai rai??? (câu comment thường ăn theo sau đó là “Lần đầu tiên anh/chị mới nghe nói yêu đương mà lai rai đấy!” ^^)

– Dạ.

– Vậy tính khi nào mới chịu vào món chính đây?

– Dạ, cái đó thì tùy duyên ạ.

– Nhanh nhanh “chốt hạ” đi em nhé, cho yên tâm.

– Hí hí, dạ, em sẽ cố ^^

Đây là mẫu đối thoại quen thuộc khoảng hơn 1 năm trở lại đây. Tình hình là mình biết nhiều người đang lo thay cho mình lắm, bởi thấy mình mãi chưa động tĩnh gì, cũng lâu rồi chưa chịu dắt ai ra mắt trong khi bà con nơi nơi cùng trang lứa thì không con 1,2 đứa thì ít ra cũng đang có đôi có cặp đuề huề. Cứ hễ nhận được điện thoại của mẹ hay là lễ, Tết gì về nhà là y như rằng câu hỏi thường nghe là “Có tin gì mới chưa?”. Câu trả lời thì xét về bản chất không đổi, chỉ có là khác về hình thức mà thôi… 🙂

Đợt này quay trở lại làm việc nhiều với viết lách, văn chương mới thấm cái nỗi “Khi yêu cảm xúc nó tràn trề”. Kể ra hồi trước khi còn chơi blog 360 thì mỗi ngày tối thiểu 1 bài là chuyện nhẹ như phỗng (bởi yêu – thương không hề thiếu). Xúc cảm, câu chữ thì lai láng khỏi cần bàn (giờ mỗi lần đọc lại bài viết của những ngày xưa nhiều khi cũng chợt thốt lên “Quái, sao hồi đó viết hay thế?”). Thế là quyết tâm tìm lại phong độ bằng cách cho trái tim được nới lỏng ra một tí. Thi thoảng lang thang cảm sốt cũng chẳng sao, chỉ hy vọng nó nhanh tìm thấy nguồn cảm hứng bất tận xưa kia. ^^

***

Hệ quả thường gặp của việc những đứa trẻ đang bị kìm kẹp bỗng được thả tự do là chúng sẽ sa đà chơi quên cả thời gian hay thậm chí là quên cả những việc đang chờ chúng làm. Thẳng thắn mà nói thì trái tim cũng là một đứa trẻ còn non dại ở nhiều khía cạnh nên chuyện bỗng dưng bần thần không biết rẽ lối nào khi được trao quyền “tự do” cũng là điều dễ hiểu. Thế là có những lúc xao động, có những lúc nghĩ suy, có những lúc tâm hồn treo ngược cành cây, có những lúc ngập ngừng e thẹn,… Chao ôi, thiệt là phiền toái nhiều kiểu lắm cơ! 🙂

Nếu nói khi một cô gái có cảm tình với một ai đó, cô ấy trở nên “nguy hiểm” quả cũng không sai. Đáng tiếc là, ở cái khoảnh khắc quyết định có dám trở nên nguy hiểm không thì cô gái lại ngập ngừng níu trái tim lại, lặng lẽ thu mình về quan sát. Thì ra cô ấy không thích biến mình thành kẻ nguy hiểm, mà ở một góc độ nào đó, muốn tôn trọng sự tự nhiên, cho dù điều này ẩn chứa một rủi ro là cô ấy có thể đánh mất cơ hội giữ được cho mình một chàng trai tử tế. ^^

 

***

Cảm xúc là một thứ kỳ lạ. Người ta có thể giữ mình băng giá trong cả thiên niên kỷ phút giây, ấy vậy mà có thể tan dịu đi trong khoảnh khắc khi cảm nhận được sự ấm áp thật sự. Sự ấm áp có thể đến từ thói quen, từ lòng tốt chứ không hẳn là phải cứ có tình cảm gì với nhau. Ấy vậy mà xúc động thì vẫn cứ là xúc động, trân trọng thì vẫn cứ là trân trọng. Đôi khi trái tim con người ta chợt kết nối với nhau chỉ trong tích tắc ấy thôi (dù sau đó có thể chẳng có bất cứ níu giữ gì đặc biệt) cũng đủ khiến cho đời sống tâm hồn thêm phong phú cảm nhận, thêm giàu có về xúc cảm hay thêm vui vẻ hơn khi nhìn ngắm thế giới xung quanh. 🙂

Cảm xúc cho con người ta hy vọng, mơ tưởng và cả tưởng tượng. Có thể cảm xúc chưa chín đến độ viết thành thơ nhưng ít nhất cũng khiến cho một ai đó thêm bận rộn trong những cơn mơ nửa say nửa tỉnh. Hàng ngàn dấu hỏi rồi dấu cảm thán, hàng trăm dấu hai chấm rồi thêm vài chục dấu chấm lửng, ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra và khi nào thì những giấc ngủ chập chờn sẽ biến mất. Nhưng có quan trọng lắm không khi mục tiêu đặt ra là để kiểm chứng trái tim hãy còn biết đập, dù nhẹ thôi cũng đã đủ khẳng định sự sống âm ỉ của nó. ^^

***

Thích thì chưa tới, yêu thì hãy còn quá xa vời. Hay là, thôi thì vẫn cứ bình yên – như giờ vậy thôi… 🙂

TP.HCM, 08.12.2013

Mua xôi

Đôi ba bữa sáng trong tuần trên đường đi làm, mình vẫn ghé xe bán xôi các loại của một cậu bé để mua. Mấy lần đầu ghé là vì thuận đường chạy xe, những lần sau thì đến mua như một thú vui.

tranthidieuhuyen - mua xoi

Thời gian từ lúc múc xôi, trao và nhận hộp xôi có tí xíu ấy thế mà cậu ấy cứ tíu tít bao nhiêu chuyện, từ chuyện cậu ấy sáng bán xôi chiều đi kiếm việc làm, rồi đến việc kể “hôm trước em bị công an đòi hốt xe”,… Có hôm cô chị của cậu đến ngồi bán chung, thấy mình rờ xe tới, cô chị đon đả chào hàng, cậu nhắc luôn: “Chị ấy chỉ ăn xôi không, chị chỉ cần hỏi chị ấy lấy loại xôi nào thôi”. Hôm khác thấy hai bữa mình không mua xôi, mới rớ mặt tới, cậu đã ríu rít như đã thân thiết từ hồi nào: “Chị ơi, sao lâu thế không ghé mua?”.

Có lẽ có người sẽ nói đó là kỹ năng bán hàng, còn với mình, mình thích ghé cái xe xôi be bé ấy bởi cái sự nhiệt tình vui vẻ cùng gương mặt lanh lẹ, rạng ngời của cậu bé còn đang độ tuổi đến trường. Và trên hết, mình cảm thấy trân trọng sự chăm chỉ và ý chí tiến lên của cậu.

Hơn tuần nay thấy vắng bóng xe bán xôi. Cũng có mấy hàng gần đấy bán nhưng chẳng buồn ghé. Ừ thì bởi ăn xôi buổi sáng cũng chẳng phải sở thích của mình đâu…. 🙂

TP.HCM, 22.11.2013

Sao không nắm tay anh?

tranthidieuhuyen - sao khong nam tay anh 1

Có lần anh từng hỏi
Sao không nắm tay anh?
Em bật cười khanh khách
Nắm tay … để làm gì?”  :p

Anh lặng im nhìn em
Rồi lắc đầu ngao ngán
Chẳng bao giờ nghiêm túc
Cho anh câu trả lời. 

Em cũng đâu có biết
Nên đáp lại thế nào
Ai bảo anh cứ hỏi
Để làm khó nhau chi 

***
Tháng ngày cứ dần trôi
Anh mãi hoài nhẫn nại
Yên lòng em, anh nói
Bao lâu anh vẫn chờ” 🙂

Ấy đừng thế, anh ơi
Ngày mai còn dài lắm,
Biết đâu em chẳng phải
Người để vừa tay anh?” ^^

Em vẫn còn ham vui
Chưa biết lo nghĩ nhiều
Chi bằng anh hãy cứ
Để “tùy duyên”, hén anh! 

TP.HCM, 20.10.2013

Happy birthday to Miền ;-)

Vậy là thêm một tuổi mới rồi nhé, Huyền! 🙂

Tuổi mới…

… luôn tràn đầy những kỳ vọng tốt đẹp cả từ phía người chúc lẫn người được chúc;

… là khởi đầu của những hứa hẹn mới nhiều thách thức nhưng không kém phần thú vị;

… chứa đựng những suy nghĩ mới, trải nghiệm mới và những trách nhiệm mới;

Hỏi rằng đón SN, đón tuổi mới thì có vui không? Vui chứ, vì nó là một điểm mốc mới trong hành trình sống của mình dù rằng tuổi mới đồng nghĩa với hành trang đeo trên vai sẽ nhiều hơn, tuổi tác có dôi thêm ra và tình trạng thể chất cũng sẽ vài đổi thay.

Hỏi rằng tuổi mới mình mong ước điều gì? Mình mong rằng tuổi mới mình sẽ là phiên bản hoàn thiện hơn so với tuổi cũ: chăm chỉ hơn, cố gắng hơn, cầu tiến hơn.

Hỏi rằng mình dự định tuổi mới sẽ thế nào? Dự tính thì nhiều lắm, nhưng quan trọng nhất là vẫn tiếp tục tiến về phía trước trên hành trình đã chọn. 🙂

Nhâm nhi Sinh nhật – nhâm nhi tuổi mới! ^_^