Nói về câu chuyện của người làm giáo dục

Thời gian qua mình có cơ hội được nghe, gặp một số người đang làm giáo dục, từ các chuyên gia giáo dục đến những giảng viên đại học, từ những người đam mê việc chia sẻ đến những diễn giả nơi này nơi kia. Lẽ dĩ nhiên, xét về cách truyền động lực hoặc về kiến thức hàn lâm thì tùy theo đối tượng đa số họ đều là chuyên gia trong “món” mà họ đang theo đuổi. Đó là chuyện vui, điều đáng mừng. ^^
 
Song song đó, trong quá trình này, mình cũng thu nhặt được không ít những lăn tăn mà bản thân cũng là người quan tâm đến giáo dục mình không khỏi trăn trở. 
 

1. Chỉ dạy cho những người thích học

 
Đây là quan niệm của một số người đang làm công tác giảng dạy. Họ đơn giản chỉ quan tâm đến người thích học khi đứng lớp và xem nhiệm vụ của mình là truyền thụ kiến thức cho đối tượng này, còn những đối tượng khác thì nằm ngoài nhiệm vụ của mình. 
 
Vấn đề ở đây là:
+ Đâu phải người học nào cũng hiểu được lý do, giá trị thật sự của việc học để tự có tính “thích học” ngay từ đầu? Thực tế cho thấy không ít trường hợp nhờ người Thầy, người Cô biết cách dẫn dắt, thuyết phục, thu hút mà nhiều học trò trở nên mê học và thành tài.
 
+ Nếu theo quan niệm này thì việc học và dạy trở nên gần giống với quan hệ xin-cho. Người dạy cứ mặc sức “ban phát” cái mình muốn, không cần quan tâm đến người học (nhóm chưa thích học) đang muốn gì để cải tiến cách dạy, nâng cao chất lượng việc đứng lớp của mình.
 
2. Số lượng người học ảnh hưởng đến cảm hứng giảng dạy.
 
Điều này xét ở một khía cạnh nào đó cũng có những tác dụng nhất định. Tuy nhiên, khi người dạy có quan niệm này, sẽ có một số phản ứng phụ như sau:
 
+ Họ hướng tới thể hiện hết mình trước đám đông mà trở nên thờ ơ, dạy “cho có” khi gặp hiện tượng người nghe bỏ về hoặc có quá ít người tham dự.
 
+ Họ đổ lỗi cho cảm hứng, chất lượng giảng dạy cho số lượng người học. Trong khi thực tế là, nếu bạn không thể truyền thụ, thuyết phục được 1 người, 1 nhóm nhỏ thì rất khó để bạn trở nên thu hút với một đám đông lớn hơn. 
 
3. “Bi kịch” của người học là lỗi của chương trình giáo dục.
 
Đây là lý do được nhiều người nói đến nhất khi nhắc đến những “sản phẩm lỗi” của nền giáo dục. Điều đáng nói là bản thân người dạy họ quên rằng mình là người truyền đạt, là người đưa đò sang sông. Nghĩa là, khi dạy, họ phải nhớ rằng nhiệm vụ của mình là phải sàng lọc, chọn lọc kiến thức và đưa đến người học một cách phù hợp nhất. Nếu chương trình giáo dục có lỗi, người dạy nhận ra có lỗi mà vẫn dạy cái lỗi cho học trò thì rõ ràng họ có trách nhiệm liên đới trong đó, và nguy hiểm hơn nếu nói theo nguyên lý “lợi ích trăm năm trồng người” thì họ đã chung tay phá nát một thế hệ tương lai. 
 
Nói đến điều này không phải để quy trách nhiệm toàn bộ cho người dạy mà đơn giản mong rằng họ cũng thấy phần trách nhiệm của mình nếu người học xảy ra “bi kịch”: học mà không vận dụng được vào thực tế, vào công việc; học toàn thấy lý thuyết; học nhìn mặt thầy cô mà làm bài để cho đạt điểm qua xong rồi quên hẳn luôn;…
 
Một số câu chuyện trên đây và vô vàn vấn đề khác, tuy nhỏ nhưng nếu tồn tại trong tư tưởng của người dạy thì sẽ ảnh hưởng lớn đến cách thức, tâm thế và chất lượng giảng dạy. Khi mỗi người dạy ý thức được sứ mệnh to lớn, ý nghĩa quan trọng của công việc, vị trí đứng lớp của mình, họ sẽ càng đưa được nhiều hành khách tốt hơn sang sông. Và theo đó, người học sẽ có những tương lai khác hơn, nền giáo dục nước nhà cũng sẽ đi lên theo nghĩa này hay nghĩa khác.

Đôi dòng cho ngày đầu tiên 2013

Hôm nay, ngày 01/01/2013, cũng có nghĩa là đã bắt đầu một năm mới rồi. Thông thường như mọi năm là một quá trình nhìn lại hoành tráng năm cũ để rút kinh nghiệm cho năm mới. Năm nay, có khác một tí là mình muốn ghi nhận lại cảm nhận của bản thân những ngày cuối năm, dù nếu xét theo tổng thể thì nó không thể mang tính đại diện cho cả 366 ngày đã qua nhưng nếu xét đến tính ý nghĩa thì nó như là thành quả của cả một quá trình dài trước đó. ^^

Khởi đầu của những ngày này là một ngạc nhiên, một sự ngạc nhiên theo kiểu mồm há hốc chữ A, mắt xoe tròn chữ O bởi một lời tuyên bố đầy “kịch tính” trong những giờ cuối của một buổi chiều tại một căn phòng nhỏ. Thông thường, ngạc nhiên nó sẽ kéo theo hoặc là niềm vui dai dẳng hoặc nỗi buồn âm ỉ ở một giai đoạn ngắn sau khi “sự việc” xảy ra, và vì thế, như mọi ngạc nhiên khác, dư âm của điều ngạc nhiên mà mình nhận được vẫn vương vấn một số ngày sau đó. Nhưng, lần này có khác hơn… 🙂
Những ngày tiếp sau là những ngày tháng dễ chịu. Dễ chịu theo đúng nghĩa và theo cách tự nhiên nhất của nó chứ không có bất cứ sự thỏa hiệp hay gượng ép bằng lý do này nọ. Sự dễ chịu này khiến mình ngạc nhiên và thích thú. Sự dễ chịu đến khi nhìn nhận lại mọi vấn đề tạo ra sự ngạc nhiên, sự dễ chịu lan rộng cả khi xem xét lại tất cả những việc đã xảy ra trong suốt một năm ròng. Một cách nhẹ nhàng, mình đón nhận mọi thứ đã xảy đến như một cái duyên chứ không phải theo kiểu biến cố hoặc sự cố như mọi lần nữa. Nói đến đây, có lẽ một số bạn duy lý sẽ nghĩ rằng có chăng mình chỉ đang phớt lờ mọi thứ bằng một thái độ tỉnh bơ thôi, chứ vấn đề vẫn nằm đó. Ừ thì đúng, những vấn đề đã xảy ra lẽ dĩ nhiên vẫn là các bài học cần thiết cho chính mình (như mọi lần), nhưng lần này, nó được xem là bài học và đơn thuần là bài học, là câu chuyện ngẫu nhiên hoặc tất yếu xảy ra trên con đường mình đang đi, không còn là một thứ cảm xúc cao độ (quá vui, hoặc quá buồn) nào nữa – như mọi lần.
Sự khác biệt mà mình thích thú hơn đó là những biến chuyển đang chuyển động bên trong chính mình. Ở một khía cạnh nào đó, nó khiến mình cảm nhận và làm một số điều khác hơn cho bản thân, cho cuộc sống của chính mình. Chẳng hạn như:
Điều bạn muốn CHO vẫn thế, nhưng bạn có thể biểu hiện khác hơn để người nhận họ cảm thấy có giá trị, ý nghĩa hơn với họ. Ví dụ như, sự thương yêu của mình dành cho một cá nhân nào đó lâu giờ vẫn không thay đổi, nhưng khi mình thể hiện nó ra nhiều hơn, cụ thể hơn bằng hình thức thì bỗng dưng, đối phương cảm nhận rõ hơn tình cảm mình dành cho họ. Bản thân mình vẫn thấy vui vì đã Cho đi toàn vẹn yêu thương của mình, còn đối phương thì rõ ràng cảm nhận thấy họ được Nhận nhiều hơn rất nhiều. Và theo đó, mối quan hệ của mình được cải thiện theo hướng tích cực hơn.
Những điều có thể làm gọn trong vòng 3 phút, hãy đừng chần chừ mà làm ngay. Ví dụ như, chuẩn bị ngồi học/làm việc, thấy cái bàn nó bừa bộn quá, vậy thì hãy dọn nhanh nó rồi ngồi học/làm việc. Cảm xúc và hiệu quả sẽ tốt hơn rất nhiều.
Đặt mọi thứ vào đúng chỗ của nó, tôn trọng vị trí đó và thực thi trong mọi lúc. Ví dụ như, thông thường mình có thói quen đọc sách vào buổi tối thế nên mình sẽ lấy cuốn sách ra khỏi kệ/bàn và đặt nó ở đầu giường nằm. Theo thói quen, mình sẽ vẫn đặt nó ở đó cho đến một ngày đẹp trời khi đọc xong. Điều này lẽ dĩ nhiên không hại gì cho mình (vì khi nằm xuống chỉ cần vớ cuốn sách đọc là xong) nhưng cuốn sách có nguy cơ cũ đi nhanh, quăn queo góc cạnh, … Thay vì như thế, hãy trân trọng cuốn sách như cách mình yêu việc đọc sách, sau khi đọc xong hoặc nếu lười lắm là sau khi thức dậy, hãy đặt cuốn sách về vị trí cũ của nó.
Làm mọi việc với tâm thế là bạn đang làm cho mình chứ không phải đang thực hiện một trách nhiệm/nghĩa vụ nào đấy. Điều này không phải là cố thuyết phục bản thân đó là việc cần làm/phải làm mà là hãy tìm thấy niềm vui trong khoảnh khắc bạn thực hiện nó để việc làm nó giống như một phần thói quen, cuộc sống của bạn. Ví dụ như, trước đây mình đi thể dục vì nghĩ rằng đó là việc cần thiết để cải thiện sức khỏe, giờ đây, nó là một thứ niềm vui bởi khi đi thể dục mình có thể nhìn ngắm những khoảnh khắc hạnh phúc của một gia đình chơi đùa với nhau, thấy được sự nỗ lực của một số bạn trẻ trong việc tập tành một môn thể thao mới, thấy được sự phấn khởi trong tinh thần của đôi vợ chồng già chạy xe đến để tập cầu lông, thi thoảng thấy được một anh chàng điển trai hoặc một cô nàng chân dài nào đó chạy bộ miệt mài, hoặc nghe được nhạc bài quốc ca yêu thích của chú bảo vệ một trường mầm non gần đó,…
Thực hiện từng mục tiêu một, không trì hoãn và hoàn thành trọn vẹn nó. Ví dụ như, thấy xe con bé em hư lâu rồi, mà cứ lần lữa mãi vụ sửa nó. Phần thì chỉ nhắc để nó tự đi sửa, phần thì còn nhiều việc phải làm nên chưa có thời gian. Giờ nhìn ra một vấn đề là nó đang giai đoạn thi cử, nó chạy xe bị hỏng thắng thì mình cũng chẳng thể yên tâm tẹo nào. Vậy thì hành động tất yếu là tranh thủ ngày cuối năm đem xe đi sửa luôn cho nhanh gọn. Vừa không phải mất thời gian lo nghĩ mỗi khi em mình chạy xe đi đâu, vừa tiết kiệm được vô khối nguồn lực để làm việc khác vì không phải dây dưa với việc còn trì hoãn.
Thay vì chỉ bỏ những thứ không còn dùng, hãy chỉ giữ lại những thứ còn hữu ích, quan trọng hoặc có ý nghĩa với bạn. Ví dụ như, khi dọn phòng, mình phát hiện ra vô khối những vật dụng từ đời thuở nào mà mình đã sưu tầm hoặc cất giữ bấy lâu nay. Câu chuyện là theo thói quen “bỏ thì thương, vương thì tội”, mình sẽ chỉ bỏ những thứ đã hư hỏng, nhưng như thế đồng nghĩa với việc mình chỉ đang sắp xếp lại mọi thứ chứ không đang dọn phòng, vì đồ vẫn sẽ lỉnh kỉnh, linh ta linh tinh và sẽ nhanh bừa bộn lại thôi. Thế là thay đổi chiến lược, chỉ giữ lại những thứ hay dùng, quan trọng và sắp đặt vị trí cố định cho chúng để dễ dàng khi tìm kiếm. Những thứ không dùng nữa, nếu còn xài được thì sử dụng cho mục đích khác (tặng, cho những người còn cần dùng), nếu không thể dùng nữa thì bỏ đi. Kết quả là kệ sách, bàn học gọn gàng hơn, mình cũng ghi nhớ được vị trí của các vật dụng một cách dễ dàng hơn thay vì việc phải lục tung cả phòng để tìm kiếm như trước đây khi chợt nhớ đến món đồ nào đó.
Điều thú vị là khi mình đang thực hành và cảm nhận những điều trên đây (và một số điều khác nữa) thì mình đọc cuốn “Dự án Hạnh phúc” và thích thú nhận ra có một số ý tưởng đồng cảm với nữ tác giả cuốn sách này. Thì ra, để làm cho cuộc sống mình dễ chịu và nhẹ nhàng hơn, mình có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ, giản dị.
Chúc mừng năm mới 2013, chúc cho bản thân sẽ luôn tìm thấy những góc nhìn tươi mới, những khía cạnh tích cực để hoàn thiện bản thân. Happy NEW year, happy NEW YOU! 😉

Những dấu ấn khó phai trong tôi là…

Hôm bữa mấy Thầy trò ngồi làm bài tập này, mình cũng có dịp ghi chú lại những điều khó quên với mình trong 25 năm qua. Hôm nay viết ra lại một số ít cột mốc đặc biệt trong số đó để nhắc nhớ chính mình: Có những điều sẽ mãi còn dấu vết trong trái tim dù là cố quên hay cố nhớ, những điều đã xảy ra thì đã xảy ra, không thể vì hiện tại hoặc tương lai mà thay đổi được.

1. Ngày mình chào đời: Khi ấy thì chắc chắn chẳng biết gì đâu, nhưng nếu không có cái ngày đó thì sẽ chẳng có mình hôm nay với tất tần tật những gì đang có. Nghe nói lúc sinh mình cũng đã “cứng đầu” lắm, mẹ sinh mình cũng rất vất vả.
2. Ngày em gái mình chào đời: Khi ấy rõ ràng là bị mất vị trí “công chúa” độc tôn của ba mẹ, có người tranh giành quyền lợi và bắt đầu chuỗi thời gian bị ăn hiếp, thậm chí chưa kể đến những lúc ở nhà trông em một mình phải ru em ngủ hoặc phải thay tả & dọn những “sản phẩm” đường hậu môn của nó. Theo thời gian, cả hai cùng lớn lên. Không ít khi cũng đã khóc thầm vì phải nghe những điều khiến trái tim tổn thương, không ít lần không thể kìm chế sự giận dữ bởi tính trẻ con của nó, nhưng một điều không thể phủ nhận là: mình thích nhìn ngắm sự hồn nhiên của nó khi đang ngủ, cái mặt ngu ngơ khi vừa tỉnh dậy sau một cơn đẫy giấc, sự hí hửng khi được dẫn đi mua đồ hoặc ăn món yêu thích; mình vui khi thấy nụ cười rạng rỡ và sự thành công lớn bé của nó; và mình cũng rất đau lòng khi nó buồn, khóc, tự hành hạ bản thân khi thất tình,… Nói một cách công bằng, nếu không có cô em gái này thì cuộc sống của mình đã thiếu đi rất nhiều gia vị.
3. Ngày nhận được tin mình được giải Nhì học sinh giỏi thành phố năm lớp 4: Đối với cộng đồng bạn của mình thì điều này có lẽ như cái móng tay thôi, nhưng với mình khi đó điều này bự lắm. Bởi lẽ 3 năm học trước học cũng làng nhàng thôi, thậm chí hồi lớp 1 chắc còn thuộc nhóm cuối lớp nữa ^^. Đó là khởi đầu cho chuỗi ngày tháng chịu học hành hơn.
4. Ngày ông nội mình mất: lần đầu tiên biết thế nào là cảm giác mất mát, dù khi đó chỉ biết là trong lòng đau một nỗi đau rất trẻ con: sẽ không còn ai chơi trò đoán chữ cùng mình, sẽ không còn ai để mình méc khi bị ai đó trong nhà ăn hiếp. Lúc người ta đưa thi thể ông vào quan tài và đóng nắp lại, nước mắt mới trào ra ngon lành. Cái cảm giác không còn được nhìn thấy, chạm vào con người bằng xương bằng thịt thân thiết với mình là một nỗi đau khó diễn tả bằng lời, dù là với đứa con nít vô tư.
5. Ngày biết yêu: trái tim non nớt của cô gái mới lớn bắt đầu biết rung động lần đầu tiên – biết nhớ-mong-vui-hờn-cười-khóc vì một ai đó không phải là người thân trong nhà.
6. Ngày mình được điểm 3,5 1 tiết môn Vật Lý – môn học năm liền trước đó mình nhất lớp và đại diện cho lớp đi thi học sinh giỏi cấp trường. Đó cũng là giai đoạn đặc biệt khi ngoại trừ môn Hóa, còn 2 môn còn lại của khối A (khối thi chính của mình) điểm trở nên bọt bèo. Thậm chí, ngày 20/11 năm đó, cô giáo còn khuyến cáo với mẹ mình là nếu mình không điều chỉnh lại thì có khả năng sẽ rớt Đại học.
7. Ngày bà nội mình mất: khác với nỗi buồn đau mất bà ngoại trước đó một thời gian, lúc đó mình giận nhiều hơn. Mình giận vì bà đã thật hứa với mình – đứa cháu gái nội mà bà thương nhất. Trước đó, mình bắt bà hứa với mình phải sống thêm ít nhất vài năm nữa vì mình mới mất bà ngoại, không muốn chịu cảnh để tang nữa. Vậy mà cuối cùng, bà vẫn ra đi. Đợt đó, không rơi giọt nước mắt nào nhưng hình ảnh bà vẫn theo mình cho đến tận hôm nay – những khi một mình, khi Thiền, khi trốn vào một góc nào đó của riêng mình.
8. Ngày mình nhận được tin mình đạt số điểm tuyệt đối 60/60 tốt nghiệp PTTH. Đại đa số đều ngạc nhiên từ thầy cô đến bạn bè vì đều nghĩ rằng điểm số cao nhất phải thuộc về một số cá nhân khác có máu mặt và học hành tanh tưởi hơn. Mình thì không quan tâm lắm (vì còn lo ôn thi Đại học nữa), thậm chí hơi ớn vì đợt đó ra ngõ là có người hỏi thăm, nhưng có một điều chắc chắn khiến mình hài lòng đó là: Kết quả ấy khiến ba mẹ mình có dịp mở mày mở mặt một cách rạng rỡ, bỏ công những năm tháng vất vả nuôi mình ăn học.
9. Ngày khai giảng khóa IPL1: được đứng chung hàng ngũ với 37 bạn, anh chị cực kỳ giỏi giang ở một sân khấu đẹp của Nhà hát thành phố, ở dưới là ánh mắt nhiều kỳ vọng của Hội đồng sáng lập dự án, là những ánh đèn flash sáng lên liên hồi của giới truyền thông. Ngày tháng ấy mở đầu cho một dấu mốc mới của mình: học cách sống dưới nhiều ánh mắt quan sát & những kỳ vọng được giao phó của một cộng đồng người (bự gấp cả trăm, ngàn, vạn lần gia đình của mình).
10. Ngày mình quyết định nghỉ công việc đang làm và theo đuổi dự án Khai Phá Bản Thân. Cái giá phải trả cũng không rẻ nhưng một điều mình chắc chắn thu được: sự hiểu hơn về bản thân, sự rõ ràng về điều mình mong muốn và cộng đồng những người bạn có cùng mối quan tâm.
Còn nhiều nhiều điều khác nữa, và mỗi điều lại có một ý nghĩa và giá trị riêng với mình. Khi nhìn lại, có khi ngạc nhiên, có khi bùi ngùi về khoảng thời gian đã qua: có quá nhiều điều đã đến và đã đi…

11.2012

Thế giới tôi đang sống (P.2)

(Tiếp theo)
***
Nói về Quan hệ Thầy – Trò
 
Hồi xưa – nói là “xưa” nhưng chắc cũng khoảng cuối đời 8x trở về trước thôi (theo tôi quan sát và nhẩm tính) – ai được gọi là Thầy, là Cô thì người đó trong mắt chúng tôi cực kỳ đáng kính trọng. Những điều Thầy nói, Cô nói là những điều hay, lẽ phải cần phải nghe. Lời Thầy Cô là mệnh lệnh không kém gì lệnh Cha, lệnh Mẹ.
Tôi nhớ mãi cái hồi học lớp 3, hồi đó cứ hàng tháng là có sổ liên lạc gửi về báo điểm cho Phụ huynh. Đợt đó tôi học hành chểnh mảng nên điểm không đẹp lắm, lo về nhà Mẹ sẽ mắng, tôi không dám trình sổ mà làm chuyện động trời là … giả chữ ký của Mẹ vào sổ rồi nộp lại cho Cô giáo chủ nhiệm. Tất nhiên là với khả năng bắt chước dở ẹt của tôi thì Cô phát hiện ra dễ dàng. Tôi nhớ mãi giờ học hôm đó, Cô cho cả lớp làm bài tập và gọi riêng tôi lên bàn giáo viên. Cô mở sổ liên lạc và hỏi tôi về chữ-ký-giả. Tôi hoảng hốt thú nhận tất cả với cô. Cô nhìn tôi hồi lâu rồi nói: “Con về nhà kiếm cho cô 1 cái roi tre, mai đem vào lớp cho cô nhé” rồi cho tôi về chỗ. Cả chiều hôm đó tôi lục tung cả nhà mà không kiếm được cây roi nào như cô yêu cầu, lại không dám hỏi Mẹ vì sợ bị lộ chuyện. Đến tận chiều tối mới tìm được 1  thanh tre của mấy nhà làm nón trong xóm còn sót lại, thế là lấy dao ra ngồi hì hục vót cho thẳng, cho nhỏ nhỏ lại. Mẹ thấy lạ hỏi thì tôi nói rằng chuẩn bị cho giờ thủ công ngày mai ở lớp.
Sáng hôm sau tôi mang roi vào, đến giờ lớp làm bài tập chờ đợi Cô gọi lên nhưng không thấy Cô nói gì. Hít một hơi sâu, tôi chủ động mang roi lên gặp Cô. Đưa roi cho Cô, tôi đứng cúi mặt không dám nói gì. Cô nói tôi đưa hai tay lên rồi Cô dùng chính cây roi của tôi đánh nhanh 1 cái. Tôi cảm thấy bất ngờ nhiều hơn là đau, hoặc có thể bởi Cô không xuống tay hết sức. Tôi chờ đợi đến phát roi thứ hai nhưng Cô đã bỏ roi xuống bàn và bảo tôi nhìn thẳng vào mắt Cô. Cô nói với tôi thế này: “Con đã biết lỗi của con chưa? Nói dối là không tốt. Việc con đang làm là dối Mẹ, lừa Cô. Con là một đứa trẻ ngoan, Cô tin con cũng không thoải mái khi làm chuyện này. Lần này Cô cho qua nhưng Cô mong con sẽ không bao giờ lặp lại lỗi lầm như vầy nữa. Nếu không cả Ba Mẹ con và Cô đều sẽ rất buồn lòng. Con nhớ chưa?”. Tôi xấu hổ lí nhí “Dạ” rồi xin lỗi Cô. Cô bảo tôi đem roi về và không trách mắng thêm điều gì nữa. Chiều hôm đó, tôi đưa roi cho Mẹ tôi xem rồi thú nhận tất cả với Mẹ (dù Cô không bắt tôi phải làm điều đó). Mẹ hỏi Cô có giận không, tôi kể cho Mẹ nghe những điều Cô nói. Khác với mọi lần, Mẹ không la mắng tôi mà động viên tôi cố gắng học để sửa lỗi. Cả Cô và Mẹ về sau này cũng nhắc lại lỗi lầm này của tôi nữa, và bạn bè ở lớp tôi không ai biết được những chuyện đã xảy ra.
Tôi nhớ hồi tiểu học lớp tôi cũng có mấy bạn cá biệt lắm, lưu ban đến 3,4 năm thành thử to con hơn mấy đứa “đúng tuổi” như tụi tôi rất nhiều. Thầy  chủ nhiệm thấy mấy bạn học yếu nên phân mấy trò học khá khá kèm cặp thêm.  Các bạn này trong lớp nhiều khi quậy phá, ăn quà vặt, nói chuyện riêng hoặc nhiều khi chửi bậy, Thầy cũng chỉ gọi riêng lên nhắc nhở và động viên thêm chứ không bao giờ trách mắng trước lớp. Thậm chí có bạn Thầy còn tới nhà nói chuyện thêm với phụ huynh để cùng giúp đỡ các bạn (đa số các trường hợp cá biệt ở lớp tôi hồi đó thường có gia cảnh khó khăn hoặc khá phức tạp). Tụi tôi ban đầu còn ngại các bạn, sau thấy Thầy đối xử với các bạn bình thường như mọi người nên mới bắt đầu nói chuyện nhiều hơn và hiểu thêm về các bạn. Lớp tôi năm đó lên lớp cả, tình cảm giữa các thành viên trong lớp cũng thắm thiết – một số bạn sau này lên cấp 2, cấp 3 vẫn giữ liên lạc với nhau (thậm chí tôi còn có duyên học Đại học chung với 1 bạn cấp 1 nữa ^^).
Những năm tháng đi học, cứ đến 20/11 là lại háo hức rủ nhau đi mua hoa, mua quà tặng Thầy, tặng Cô. Được tới nhà Thầy Cô nói chuyện ngoài lề việc học hành, được ăn bánh kẹo Thầy Cô đãi. Tình Thầy – trò rất chi là thắm thiết. Nó ghi dấu mãi trong lòng chúng tôi cho đến tận bây giờ. Mỗi lần nhắc đến tên một Thầy, Cô giáo cũ nào đó là lòng lại bồi hồi nhớ đến những kỷ niệm đã có với một sự trân quý, biết ơn nhất.
Hồi nay – cái hồi mà thông tin ngày ngày lên Internet đều được cập nhật đầy đủ thông tin về tây ta tàu, vùng gần đến vùng sâu vùng xa – tôi lại có cảm giác Quan hệ Thầy – trò hình như đã có ít nhiều đổi khác. Không nói đến đa số, mà chỉ đề cập đến những trường hợp tôi được biết thôi thì tôi có cảm rằng mối quan hệ này đang ngày càng “lượng hóa” và “dân chủ hóa”.

“Lượng hóa” thể hiện bằng con số. Đó là trò đi học thêm đến kỳ phải trả học phí. Trò nào không có học phí thì nhiều trường hợp dù có trình bày gia cảnh ra sao vẫn không được theo học. Thậm chí, ở một số trường Đại học, việc “lượng hóa” còn thể hiện công khai hơn: muốn qua môn này thì 500k/người, muốn điểm này thì thế này… Về phía học trò thì đánh giá thầy cô qua mức tiền mà phụ huynh lo lót hoặc bồi dưỡng cho. Thầy cô nào mà lỡ nhận tiền của phụ huynh thì trò mặc nhiên quy ước rằng “ông/bà ấy không thể đối xử tệ với mình được” nên đôi khi cư xử không mấy tôn trọng.

“Dân chủ hóa” – đúng như tên gọi cũng đã nói lên nhiều điều. Nếu như hồi xưa – theo lời chia sẻ của cô chủ nhiệm cũ của tôi – học trò phải xưng “con” với Thầy Cô, bởi Thầy Cô hoặc đáng tuổi Cha, tuổi Mẹ, hoặc là người đáng kính trọng với nhận thức, trải nghiệm hơn trò một bậc. Ngày nay thì học trò đa số xưng “em”, một số xưng “tôi” và một ít xưng tên trực tiếp trước thầy cô. Sự dân chủ còn thể hiện ở một khía cạnh khác. Nếu ngày xưa chỉ có Thầy Cô chọn không dạy trò, thì ngày nay trò có quyền lên tiếng đổi giáo viên nếu cảm thấy không phù hợp, không đủ trình độ hoặc đôi khi là không … vừa mắt. Lý do được đưa ra ở đây là: trò là người trả tiền – tức người mua hàng, thầy cô là người bán tri thức, nên trò đóng vai trò là “thượng đế”, có quyền chọn mua, mặc cả hoặc phàn nàn nếu muốn. Một sự dân chủ khác mà tôi được chứng kiến là câu chuyện ở giảng đường tôi: Trong buổi học đầu tiên của một môn học mới, Thầy bước vào lớp giới thiệu bản thân, sau đó nhắn nhủ một câu thế này: “Ở giảng đường, chúng ta là thầy trò. Ra khỏi giảng đường, nếu có gặp ở đâu đó, thì nhớ là “nước sông không đụng nước giếng”. Hoặc một hình thức khác mà dạo này công chúng không còn xa lạ nữa là nếu cô thầy lỡ đánh hoặc “đắc tội” với trò thì sẽ bị “xử” bằng nhiều thể loại – như một con người xã hội bình thường có thể chịu “tai ách” ở đâu đấy nếu lỡ làm phiền lòng ai đó. Với nhiều cách thể hiện khác nhau, sự “dân chủ” đã và đang được ứng dụng một cách mạnh mẽ ở trường học như thế.

Đâu đó, thầy trách trò không ra trò. Ngược lại, cũng không ít trò phản ánh thầy không ra thầy. Mọi người cứ mãi đi tìm nguyên nhân vì sao học trò không như xưa, thầy không như xưa, tình cảm thầy – trò không được sâu đậm và đáng quý như xưa như thể lục tìm một điều tốt đẹp đã qua đi mãi không thể giữ lại. Ờ thì, vẫn có những người Thầy đáng kính trọng, vẫn có những người Trò ngoan, vẫn có những mối quan hệ Thầy – trò đẹp đẽ, ở ngay đâu đây chứ không phải ở nơi nào đó xa xôi, khi mà, Thầy đúng là Thầy và người trò theo đó, sẽ biết bổn phận, cách cư xử của mình cũng như hình thành được sự liên kết vô hình mà chặt chẽ giữa người Thầy, người trò.

(Còn nữa)