Thế giới tôi đang sống (P.1)

“Thế giới” ở đây được hiểu là cuộc sống đang diễn ra xung quanh tôi, là thế giới thu nhỏ mà tầm mắt tôi có thể nhìn, là môi trường mà tôi đang sống, học tập và làm việc. Bài viết này vì lẽ đó chỉ kể về những gì tôi thấy, tôi nghe và tôi chứng kiến – như chính nó thể hiện – hiển nhiên không bàn đến bản chất, nguyên nhân. Nếu có những bình luận kèm theo thì có chăng chỉ là một chút mạn đàm vài ba điều trăn trở nhỏ nhoi, chủ quan mà thôi, chứ không ám chỉ, đả kích ai hoặc điều gì…
***
Nói về chuyện HỌC
Nguồn: Internet

Nhớ ngày xưa đi học, thấy Thầy Cô giảng điều gì hay là sướng lắm, chăm chú lắng nghe, về nhà đọc thêm sách, làm thêm bài tập để thỏa mãn cái sự hứng thú có được từ lớp học. Thế là mê hết môn này đến môn kia, quý hết Thầy này đến Cô kia. Khi đó, chỉ quan tâm đơn thuần đến những điều được Học: Điều đó có mới mẻ không? Điều đó có giải đáp được những cái mình đang băn khoăn không? Điều đó có đúng, phù hợp với những điều mình đã được học, được biết trước đây không? Điều đó có logic không?… chứ mặc nhiên không quan tâm đến con người hay gia cảnh của người đứng lớp. Có Thầy sau giờ dạy phải đi lấy thức ăn thừa về để nuôi lợn tăng thu nhập cho gia đình. Có Cô chiều chiều phải ra trường mầm non bán mấy thứ kẹo bánh, đồ chơi cho con nít để có thêm ít đồng trang trải chi phí… Những điều đó, hầu như khi đang học tôi đều không biết, thường là đến tận học kỳ sau hoặc thậm chí các năm học sau mới biết và khi biết rồi thì sự kính trọng của tôi với các Thầy, các Cô không hề sụt giảm mà ngược lại còn gia tăng lên rất nhiều. Bạn bè tôi, tôi nhớ khi đó có người biết chuyện rồi thì tỏ ra ái ngại – người thì thương cảm, người thì không chú tâm vào bài giảng mà quan tâm đến việc sau buổi dạy hôm nay người Thầy, người Cô đó sẽ làm gì tiếp theo. Âu là cũng đủ suy nghĩ cả!
Lên Đại học, tôi vẫn giữ tâm thế đó để đến giảng đường – nghĩa là tìm điều hay trong các bài giảng của Thầy Cô để học. Tôi học Quản trị kinh doanh và thích thú tìm về các nguyên lý, quy luật cơ bản và ứng dụng đằng sau của các môn học về món “quản trị” này và tiếp tục thỏa mãn cái sự sung sướng được “gãi đúng chỗ ngứa”. Và cũng như mọi khi, tôi cũng không quan tâm lắm đến “background” của người dạy. Bạn bè tôi, ở thời điểm đó, một số người đã bắt đầu manh nha suy nghĩ: Thầy nào giàu hoặc có doanh nghiệp riêng rồi thì mới dạy được Quản trị kinh doanh thành ra với những Thầy Cô có vẻ bên ngoài “hòa nhoáng”, tiểu sử đẹp, thành tích nổi bật thì các bạn siêng năng đến lớp, phát biểu, lấy cảm tình. Còn những Thầy Cô “mộc mạc” hơn (dù có thể giàu trải nghiệm hơn, kiến thức uyên thâm hơn) thì các bạn học có vẻ uể oải, đối phó. (Sau này đi làm và hiểu hơn về tâm lý thị trường tôi mới không còn lạ lẫm với điều đó nữa).
Hai câu chuyện trên xét ra chẳng có nội dung gì nhiều, đơn thuần là kể lể chuyện “ngày xưa” nhưng sở dĩ tôi nhớ đến nó là bởi chứng kiến được những “chuyện nay” cũng nói về người Dạy và người Học.
Tôi có anh bạn mở lớp dạy Kinh doanh. Nếu xét về mức độ trải nghiệm thì có thể xếp anh vào dạng “dân chơi” rất chi là đời về lĩnh vực này. Đã từng thành công từ rất sớm, đã từng thất bại đầy cay đắng, đã từng làm giàu “sai”, đã có mười mấy đứa học trò rất thành công trên thương trường (nhiều người khá có tiếng)…. Sở dĩ anh mở lớp dạy là bởi anh muốn chỉ cho mọi người cách có thể kiếm sống, làm giàu một cách chân chính – để không như anh từng tham lam, từng “ngu dốt” (như cách anh hay nói) – và giúp đời nhiều hơn – Đây cũng là cách mà anh muốn sửa sai với đời. Học viên ban đầu đến với anh bởi sự tò mò về những câu chuyện “làm giàu” của anh, nhưng sau đó khi nghe những lời phong phanh, đồn đại về quá khứ không “giàu sạch” của anh bỗng trở nên nghi ngờ, thậm chí nhiều người ghét bỏ anh không thương tiếc. Chưa kể trong quá trình dạy, anh khá nghiêm khắc với học trò (nếu không muốn nói là đôi khi có chút hà khắc), nên hiểu lầm càng chất đống hiểu lầm, và nhiều học viên đã chọn rời xa anh. Những người ở lại, sau thời gian “nằm gai nếm mật” đều trưởng thành nhanh chóng trong suy nghĩ, hành động cũng như bắt đầu gặt hái những kết quả khả quan trong công cuộc kinh doanh, làm giàu của mình – và tất nhiên là theo con đường đúng đắn, quang minh lỗi lạc. Khi đã hiểu được anh và những giá trị anh chia sẻ, họ yêu quý và biết ơn anh thật nhều.
Hôm trước vô tình tôi đọc được một bài viết kể về câu chuyện chốn tù lao của những người phạm tội “hiếp dâm”. Theo lời kể của một người từng nếm trải thưc tế, bị “trừng phạt” với những đòn rất độc của các bạn tù nếu thụ án “yêu râu xanh”, anh (người kể chuyện) nói rằng, sau những ngày thụ án, anh bị ám ảnh bởi tội lỗi mình đã gây ra khi chịu sự đau đớn của các hình phạt – anh thấu hiểu nỗi đau về thể xác và tinh thần của nạn nhân trước các tội ác của anh. Anh khẳng định rằng, nếu cho anh phạm tội lần nữa, anh cũng không dám bởi quá sợ hãi tội lỗi của chính mình. Anh ra tù, xã hội và gia đình có thể một ngày nào đó sẽ tha thứ cho anh nhưng bản thân anh sẽ mãi không thể tha thứ cho chính mình. Đọc câu chuyện này tôi chợt nghĩ rằng, nếu có những buổi trò chuyện công khai giữa anh và công chúng về sự hối lỗi, ăn năn và những ám ảnh đã trải qua trong thời gian ở tù thì biết đâu số tội phạm “hiếp dâm” sẽ giảm đi bởi tôi tin rằng chỉ cần nghe được mô tả chi tiết các hình phạt thôi cũng đủ làm cho những người có “tà tâm” phải ớn lạnh. Nhưng ngay sau đó, một thực tế đã lôi tôi quay trở lại với trăn trở: Nhưng liệu bao nhiêu người sẽ chịu mở lòng mình để đón nhận, lắng nghe và tin tưởng một người có tiền án chia sẻ về chủ đề “Đừng bao giờ hiếp dâm?”
 
Sợi dây liên kết ở những câu chuyện này là gì??? Theo thiển ý suy nghĩ cá nhân của tôi là “người học” (người đi học, tham dự hội thảo, khóa học, người nghe, …) đang đổ hết trách nhiệm lên đầu “người dạy” (người giáo viên, diễn giả, người chia sẻ, người nói…). Theo đó những vấn đề liên quan đến “người dạy” sẽ được đem lên bàn cân để xem xét, đánh giá. Nếu họ “ok” thì những điều họ chia sẻ được mặc định là những điều nên nghe, nên học, là những điều đúng đắn, tốt đẹp. Nếu học “không ok” thì những điều họ nói có đúng đến mấy cũng chỉ là lý thuyết, là điều cần xem xét, là nghe ủng hộ cho vui và đôi khi cảm thấy có chút “tào lao”. (Tất nhiên trong trường hợp đang nói, nếu tiêu chí đánh giá của bạn là phù hợp thì mọi việc vẫn đang ổn ^^). Điều tôi muốn trao đổi là chính kiến của bạn và điều bạn muốn học đã được xếp sau mọi tiêu chuẩn đánh giá dành cho người dạy. Thay vì quan tâm điều bạn được Học có đúng không, bạn quan tâm hơn đến background của họ. Thay vì xem việc Học là để phục vụ cho nhận thức, hiểu biết – làm vốn bản thân trong lâu dài, bạn tìm kiếm các chiêu thức để thành công nhanh chóng. Thay vì đặt câu hỏi cho chính mình để nhìn thấy các vấn đề còn tồn tại và tự tìm đáp án, bạn mong nghe được câu trả lời từ cuộc đời của ai đó. Chính vì lẽ đó, những chương trình, những “người dạy” đáp ứng được cái lý do thứ hai khiến bạn hứng thú “học” hơn và sẵn sàng chi tiền. Và điều này cũng đồng nghĩ với việc, bạn đem tất cả những kỳ vọng về tương lai, về cuộc sống mới đặt lên vai những người mà bạn xem là “người dạy”. Theo đó, trường hợp “người dạy” xảy ra “biến cố” về sau, bạn có thể sẽ có khuynh hướng phủ quyết những điều được học – vì nó được “dạy” bởi một “người sai” – thậm chí có thể lên án họ là lừa đảo, là đã khiến bạn mất lòng tin này nọ. Nhưng xét một cách toàn diện, liệu có phải toàn bộ trách nhiệm thuộc về “người sai”? Hay là họ chỉ đang gánh thay mớ nghĩa vụ cho những người vô-trách-nhiệm-với-chính-mình đã trao toàn quyền cho họ???
Chợt nhớ đến câu nói của một người Thầy của tôi: Người ta không ai Dạy ai cả, mà chỉ là chia sẻ trải nghiệm, kinh nghiệm và kiến thức mình có với những người chưa có hoặc có ít hơn thôi. Như vậy, liệu có phải là thay vì lên án việc “dạy sai”, chúng ta cần tiếp cận vấn đề ở góc độ “Học sai” sẽ là hợp lý hơn chăng?
(còn nữa)

“Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con”

Bài thơ này hồi đi học đã thích, giờ đọc lại vẫn vẹn nguyên cái tinh khôi của cảm xúc như lần đầu tiên đọc nó…
NHỮNG CÁNH BUỒM
Hoàng Trung Thông
“Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch,
Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.
Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
“Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời,
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?”
Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
“Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,
Sẽ có cây, có cửa, có nhà
Vẫn là đất nước của ta
Ở nơi đó cha chưa hề đi đến.”
Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
“Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!”
Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.”
Cha & Con hay là giấc mơ của những thế hệ được viết tiếp. Một thế hệ mới ra đời là một chuỗi kỳ vọng được gửi gắm.
Nhìn ngắm thời gian trôi qua tiếng cười con trẻ, qua vệt nắng in bóng trên nền cát, qua vết nhăn nơi khóe mắt, qua cái dáng gầy cao trong phút “trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời” xa xăm giữa thiên nhiên vô tận lại càng cảm thấy mình nhỏ bé với những dự định chưa làm được…
Ước mơ, đam mê ngày nào giờ đã bị bụi đời phủ lên một lớp “thời xa thẳm”. Nếu được quay trở lại, nếu lại có thể hồn nhiên, vô tư như trẻ con, Cha sẽ lại lãng mạn, sẽ lại mơ ước, sẽ lại muốn tung tăng tới những nơi “chưa từng đi đến”.
Là tiếng của con, tiếng của sóng hay tiếng của trái tim Cha đang nuối tiếc một thời thanh xuân, trai trẻ, nhắc nhớ những điều Cha đã từng muốn nhưng chưa từng thực hiện được.
Cuộc đời đó, dẫu dài mà ngắn sao…

“Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng”

Sáng nay đọc được bài thơ này, chợt ngẫm nghĩ nhiều điều…

TỰ SỰ
– Lưu Quang Vũ-
 
 
Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy 
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh… 
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành, 
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ. 
 
Ta hay chê cuộc đời méo mó 
Tại sao ta không tròn tự trong tâm? 
Đất ấp ôm cho muôn hạt nảy nầm 
Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng. 
 
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng, 
Chắc gì ta đã nhận được ra ta? 
Ai trong đời đều có thể tiến xa 
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy. 
 
Hạnh phúc, cũng như cuộc đời này vậy 
Không chỉ để dành cho một riêng ai…

Có lẽ, nếu mỗi người đều có thể tách mình ra những chộn rộn, bon chen của cuộc sống để mà lắng, mà nhìn lại mình, để mà hiểu rằng mình có một cuộc sống rất riêng, rất quý giá thì họ đã trân quý hơn mình biết bao.
Dạo này, nghe nhiều đến việc mọi người muốn “Khai phá bản thân”, muốn “Hiểu bản thân”, muốn Thay đổi, muốn Khai phá tiềm năng, muốn Phát triển bản thân. Nhưng liệu, bao nhiêu người “muốn” đó đơn thuần vì Tò mò? Bao nhiêu người chỉ mới là “thích” chứ chưa phải là “Thật sự muốn”, “Thật sự quyết tâm”? Thậm chí có những người tâm đã muốn tìm đến những khoảnh khắc tìm lại chính mình ấy vậy mà lý trí vẫn để những vướng bận, lo toan, những khó khăn của cơm-áo-gạo-tiền dẫn dắt, chi phối. Lý luận của họ vẫn xưa như trái đất: “Nếu dành thời gian để hiểu mình thì còn đâu thời gian để kiếm tiền?”. 😦
Không ít người mang trong mình một giấc mơ, mang trong mình một sự tin tưởng rằng tôi sẽ thành công. Nhưng, ngay khi gặp phải đoạn đường không-trơn-láng, ngay lập tức những giá trị sống, những điều họ tin tưởng bị rơi vào vùng lãng quên. Họ bảo rằng khi nào mọi thứ ổn, họ sẽ lại quay trở về để sống thật với chính mình. Ôi, vậy đến khi nào mọi thứ mới được gọi là ỔN?
Không ít những khách hàng khi tìm đến với Khai Phá Bản Thân đều mang trong mình suy nghĩ tới đây để tìm một lời khuyên, một giải pháp để áp dụng ngay cho cuộc sống của mình. Ừ, thì họ có lý. Bởi trong cái cuộc sống mà mọi thứ đang được tiên tiến hóa đến mức “ăn sẵn” như hiện tại: ăn liền, ghét trễ, trọn gói, tận nơi,… Nhưng, có những thứ không thể cứ “ăn sẵn” mà dùng được, bởi cái gì còn”ăn sẵn” là vẫn còn khuôn mẫu, là vẫn giống nhau, là vẫn cứng nhắc theo một quy trình cố định, chuyên nghiệp. Còn con người, còn vấn đề, còn giải pháp phải là câu chuyện riêng của từng người cơ. Thêm mắm muối gia vị gì phải tự mình nêm thì món ăn mới thật sự hợp khẩu vị, còn mọi lời tư vấn, lời khuyên, giái pháp từ bên ngoài đưa ra chỉ là lời tham khảo về cách thực hiện, các nguyên vật liệu và gia vị cần thiết để nấu món ăn đó. Hình như, cũng không nhiều người hiểu được điều này, vì ở đâu đó, một bộ phận không nhỏ họ vẫn chưa thật sự dám sống cuộc sống của chính mình: họ trông chờ sự giúp đỡ từ xung quanh, họ chưa dám chịu trách nhiệm với bản thân để tự mình đưa ra các quyết định, họ muốn có một cái gì đó đến từ bên ngoài để mà bấu víu, để mà cứu rỗi và để mà … đổ lỗi (nếu thất bại, gặp khó khăn).
Có lẽ, một con người MỚI thật sự – sống thực, vui thực – phải là người biết “sống từ những điều rất nhỏ”, “tròn tự trong tâm”, “tự vươn mình tìm ánh sáng”, “nhận được ra ta”, có khả năng tự mình đứng dậy” như tác giả bài thơ trên đã đề cập. Để làm được điều này, sự nỗ lực, bản lĩnh và quyết tâm từ chính mỗi ngươi âu phải là cực lớn và đóng vai trò chủ đạo. Hành trình này, không ngắn và cũng không dễ, nhỉ!?!

Đôi dòng tản mạn đó đây

Cái gì rồi cũng có cách giải quyết, nhưng trước hết phải tôn trọng sự thật đã. Thường thì sự thật được che giấu dưới rất nhiều lớp ngụy trang của cảm xúc, lý trí, các định kiến, niềm tin,… Nhưng, sự thật thì chỉ có một và chỉ có dựa trên nó mới có thể đưa ra các giải pháp hợp tình hợp lý.
Trước đây mình cho rằng đây là 1 cách nhìn đầy lý trí và không được thực tế, nhưng ngẫm lại những việc đã qua thì thấy mình đã không ít lần sai sót hoặc khó xử chỉ vì đã không đứng trên lập trường của sự thật. Đúng như một ai đó nói, tùy vào tâm trạng của chính mình ở từng thời điểm, cách lý giải về con người, về cuộc sống của bản thân sẽ tự nhiên có những khác nhau nhất định. Cũng theo thế, khi đối diện với một sự thật, thông thường nhất hoặc con người ta sẽ tìm cái cớ để thoái thác, hoặc sẽ tìm những biện hộ cho chính mình để nhìn sự thật đó theo những điều muốn thấy. Vì vậy, cách xử lý vấn đề nhiều khi mang màu sắc chủ quan, phiến diện là không thể tránh khỏi.
Có giai đoạn mình nhìn sự thật với cái nhìn “vạch lá tìm sâu”, luôn nhìn thấy trong đó những vấn đề. Thành thử cách giải quyết cũng theo hướng phải giảm trừ khuyết điểm, tiêu cực mà quên mất rằng trong cái nghĩ là xấu chưa hẳn đã thật xấu, trong cái nghĩ là tốt cũng chưa hẳn đã thật tốt. Cách nhìn này chưa ổn.
Có giai đoạn mình nhìn sự thật với cái nhìn đầy lạc quan tin tưởng, luôn ráng tìm cái tốt trong mọi tình huống, con người để hy vọng. Nhưng dần dà, mình cũng chợt ngẫm ra rằng, kỳ vọng là do chủ quan mình tự gây dựng nên và áp đặt cho đối tượng nên kỳ vọng đó cũng không phải là đối tượng, chưa hẳn đúng với đối tượng. Cách nhìn này vì vậy cũng không nên lạm dụng.
Khoảng thời gian vừa qua đối với bản thân mình mà nói là như một khoảng lặng để mình nhìn nhận, cân nhắc và quyết định lại mọi điều. Cái gì là tốt – xấu, đúng – sai, phù hợp – chưa phù hợp đều được lôi ra để mổ xẻ lại, chợt thấy mình cũng đã bỏ lỡ không ít điều xuất phát từ cách nhìn, cách nghĩ mà mình áp dụng để ra quyết định. Nhiều khi cứ lôi ba cái thứ lý luận để giải thích mọi điều gặp phải thành ra quên mất lý lẽ của cảm xúc, quên mất là chính mình và quên mất mình đang sống vì cái gì.
Có lẽ rằng sống với sự thật, sống với sự chân thật mới là chìa khóa giúp mình có hướng nghĩ đến các giải pháp. Mình làm được gì, không làm được gì? Mình tốt gì, chưa tốt gì? Mình lo lắng gì, lạc quan gì? Mình muốn gì, thật sự muốn gì?… Vẫn phải đối diện để tìm ra đối sách, đối diện dựa trên sự thật chứ không phải vẽ ra điều mình nghĩ là sự thật.
Cuộc sống này vốn là một bài toán lớn cho mỗi người. Đì tìm từng lời giải là công việc của mỗi người. Mỗi kết quả thu nhận được dù có như ý hay không như ý muốn chủ quan vẫn là một tồn tại khách quan, muốn hay không muốn nó vẫn tồn tại trơ trơ ra đó. Chi bằng đối diện để mà chấp nhận và tiến lên, mọi hối tiếc đều đã thuộc về quá khứ, còn diễn tiến tương lai thì lại đang bắt đầu từ hiện tại. Phải chung sống và hiểu đúng nó để mà sống cho trọn vẹn và để sau này không phải thốt lên mấy từ “hối hận”, “tiếc nuối”.
Ngẫm ra thêm vài điều cũng thấy buồn mình nhiều chút nhưng hình như cũng thanh thản vì hiểu hơn về bản thân và mạnh mẽ hơn với những điều đang dự tính.
Thật sự, cảm ơn cuộc sống rất nhiều khi mỗi khi thức dậy thấy mình vẫn còn khỏe mạnh và nhe răng cười, bởi lẽ bản thân có thêm thời gian để nhìn ngắm và sống thêm sâu hơn với cuộc đời. Mỗi ngày đi qua là đoạn đường không bao giờ có cơ hội quay lại nữa. Đi tiếp và cố gắng không bỏ sót thêm điều gì nữa thôi…