Ngẫm từ chính mình

Có nhiều khi đầu óc trống rỗng (không phải vì rảnh rỗi không có gì để nghĩ hoặc không biết nghĩ gì, mà bởi đang nghĩ một hầm bà nhằng thứ mà chưa liên kết được hoặc ra được giải pháp). Ấy thế là sẽ trong một lúc vu vơ nào đó, sẽ chợt ngẫm ra một hoặc một vài điều gì đó mang tính đúc kết cho bản thân. Nhiều khi từ câu chuyện nào đó rất xa xôi, nhiều khi từ một điều gì đó cực gần gũi từ cuộc sống này…
Nhiều khi, cứ nghĩ xong việc là đã xong chuyện, nhưng thực tế xong việc chỉ đơn thuầnlà xong về “khối lượng” mà thôi, chỉ khi thật sự không còn phải lo nghĩ gì, thanh thản một cách tự nhiên không gượng ép thì có chăng mới là xong chuyện ở một giai đoạn nào đó.
Nhiều khi, cứ tưởng cố gắng là sẽ gặt hái, nhưng sẽ chỉ gặt hái nếu cố gắng đúng việc, đúng cách và sự gặt hái đến mức độ nào còn tùy thuộc vào năng lực bản thân, hoàn cảnh môi trường,…
Nhiều khi, cứ cho rằng bắt đầu một mối quan hệ chỉ cần có kỹ năng, nhưng một mối quan hệ có thể bắt đầu cũng là một cơ duyên, có thể bền vững còn phụ thuộc vào sự vun đắp và tương thích giá trị cá nhân.
Nhiều khi, cứ hy vọng vào điều tốt đẹp nhất, nhưng thật ra cuộc sống chỉ cần nhận được những điều tốt đẹp hơn đã là một hạnh phúc rất được ưu ái rồi.
Nhiều khi, cứ mộng mình sẽ trở thành người này người kia, nhưng sống đúng là chính mình mới thật đem lại cảm giác dễ chịu nhất.
^_6

Đôi dòng cho ngày đầu tiên 2013

Hôm nay, ngày 01/01/2013, cũng có nghĩa là đã bắt đầu một năm mới rồi. Thông thường như mọi năm là một quá trình nhìn lại hoành tráng năm cũ để rút kinh nghiệm cho năm mới. Năm nay, có khác một tí là mình muốn ghi nhận lại cảm nhận của bản thân những ngày cuối năm, dù nếu xét theo tổng thể thì nó không thể mang tính đại diện cho cả 366 ngày đã qua nhưng nếu xét đến tính ý nghĩa thì nó như là thành quả của cả một quá trình dài trước đó. ^^

Khởi đầu của những ngày này là một ngạc nhiên, một sự ngạc nhiên theo kiểu mồm há hốc chữ A, mắt xoe tròn chữ O bởi một lời tuyên bố đầy “kịch tính” trong những giờ cuối của một buổi chiều tại một căn phòng nhỏ. Thông thường, ngạc nhiên nó sẽ kéo theo hoặc là niềm vui dai dẳng hoặc nỗi buồn âm ỉ ở một giai đoạn ngắn sau khi “sự việc” xảy ra, và vì thế, như mọi ngạc nhiên khác, dư âm của điều ngạc nhiên mà mình nhận được vẫn vương vấn một số ngày sau đó. Nhưng, lần này có khác hơn… 🙂
Những ngày tiếp sau là những ngày tháng dễ chịu. Dễ chịu theo đúng nghĩa và theo cách tự nhiên nhất của nó chứ không có bất cứ sự thỏa hiệp hay gượng ép bằng lý do này nọ. Sự dễ chịu này khiến mình ngạc nhiên và thích thú. Sự dễ chịu đến khi nhìn nhận lại mọi vấn đề tạo ra sự ngạc nhiên, sự dễ chịu lan rộng cả khi xem xét lại tất cả những việc đã xảy ra trong suốt một năm ròng. Một cách nhẹ nhàng, mình đón nhận mọi thứ đã xảy đến như một cái duyên chứ không phải theo kiểu biến cố hoặc sự cố như mọi lần nữa. Nói đến đây, có lẽ một số bạn duy lý sẽ nghĩ rằng có chăng mình chỉ đang phớt lờ mọi thứ bằng một thái độ tỉnh bơ thôi, chứ vấn đề vẫn nằm đó. Ừ thì đúng, những vấn đề đã xảy ra lẽ dĩ nhiên vẫn là các bài học cần thiết cho chính mình (như mọi lần), nhưng lần này, nó được xem là bài học và đơn thuần là bài học, là câu chuyện ngẫu nhiên hoặc tất yếu xảy ra trên con đường mình đang đi, không còn là một thứ cảm xúc cao độ (quá vui, hoặc quá buồn) nào nữa – như mọi lần.
Sự khác biệt mà mình thích thú hơn đó là những biến chuyển đang chuyển động bên trong chính mình. Ở một khía cạnh nào đó, nó khiến mình cảm nhận và làm một số điều khác hơn cho bản thân, cho cuộc sống của chính mình. Chẳng hạn như:
Điều bạn muốn CHO vẫn thế, nhưng bạn có thể biểu hiện khác hơn để người nhận họ cảm thấy có giá trị, ý nghĩa hơn với họ. Ví dụ như, sự thương yêu của mình dành cho một cá nhân nào đó lâu giờ vẫn không thay đổi, nhưng khi mình thể hiện nó ra nhiều hơn, cụ thể hơn bằng hình thức thì bỗng dưng, đối phương cảm nhận rõ hơn tình cảm mình dành cho họ. Bản thân mình vẫn thấy vui vì đã Cho đi toàn vẹn yêu thương của mình, còn đối phương thì rõ ràng cảm nhận thấy họ được Nhận nhiều hơn rất nhiều. Và theo đó, mối quan hệ của mình được cải thiện theo hướng tích cực hơn.
Những điều có thể làm gọn trong vòng 3 phút, hãy đừng chần chừ mà làm ngay. Ví dụ như, chuẩn bị ngồi học/làm việc, thấy cái bàn nó bừa bộn quá, vậy thì hãy dọn nhanh nó rồi ngồi học/làm việc. Cảm xúc và hiệu quả sẽ tốt hơn rất nhiều.
Đặt mọi thứ vào đúng chỗ của nó, tôn trọng vị trí đó và thực thi trong mọi lúc. Ví dụ như, thông thường mình có thói quen đọc sách vào buổi tối thế nên mình sẽ lấy cuốn sách ra khỏi kệ/bàn và đặt nó ở đầu giường nằm. Theo thói quen, mình sẽ vẫn đặt nó ở đó cho đến một ngày đẹp trời khi đọc xong. Điều này lẽ dĩ nhiên không hại gì cho mình (vì khi nằm xuống chỉ cần vớ cuốn sách đọc là xong) nhưng cuốn sách có nguy cơ cũ đi nhanh, quăn queo góc cạnh, … Thay vì như thế, hãy trân trọng cuốn sách như cách mình yêu việc đọc sách, sau khi đọc xong hoặc nếu lười lắm là sau khi thức dậy, hãy đặt cuốn sách về vị trí cũ của nó.
Làm mọi việc với tâm thế là bạn đang làm cho mình chứ không phải đang thực hiện một trách nhiệm/nghĩa vụ nào đấy. Điều này không phải là cố thuyết phục bản thân đó là việc cần làm/phải làm mà là hãy tìm thấy niềm vui trong khoảnh khắc bạn thực hiện nó để việc làm nó giống như một phần thói quen, cuộc sống của bạn. Ví dụ như, trước đây mình đi thể dục vì nghĩ rằng đó là việc cần thiết để cải thiện sức khỏe, giờ đây, nó là một thứ niềm vui bởi khi đi thể dục mình có thể nhìn ngắm những khoảnh khắc hạnh phúc của một gia đình chơi đùa với nhau, thấy được sự nỗ lực của một số bạn trẻ trong việc tập tành một môn thể thao mới, thấy được sự phấn khởi trong tinh thần của đôi vợ chồng già chạy xe đến để tập cầu lông, thi thoảng thấy được một anh chàng điển trai hoặc một cô nàng chân dài nào đó chạy bộ miệt mài, hoặc nghe được nhạc bài quốc ca yêu thích của chú bảo vệ một trường mầm non gần đó,…
Thực hiện từng mục tiêu một, không trì hoãn và hoàn thành trọn vẹn nó. Ví dụ như, thấy xe con bé em hư lâu rồi, mà cứ lần lữa mãi vụ sửa nó. Phần thì chỉ nhắc để nó tự đi sửa, phần thì còn nhiều việc phải làm nên chưa có thời gian. Giờ nhìn ra một vấn đề là nó đang giai đoạn thi cử, nó chạy xe bị hỏng thắng thì mình cũng chẳng thể yên tâm tẹo nào. Vậy thì hành động tất yếu là tranh thủ ngày cuối năm đem xe đi sửa luôn cho nhanh gọn. Vừa không phải mất thời gian lo nghĩ mỗi khi em mình chạy xe đi đâu, vừa tiết kiệm được vô khối nguồn lực để làm việc khác vì không phải dây dưa với việc còn trì hoãn.
Thay vì chỉ bỏ những thứ không còn dùng, hãy chỉ giữ lại những thứ còn hữu ích, quan trọng hoặc có ý nghĩa với bạn. Ví dụ như, khi dọn phòng, mình phát hiện ra vô khối những vật dụng từ đời thuở nào mà mình đã sưu tầm hoặc cất giữ bấy lâu nay. Câu chuyện là theo thói quen “bỏ thì thương, vương thì tội”, mình sẽ chỉ bỏ những thứ đã hư hỏng, nhưng như thế đồng nghĩa với việc mình chỉ đang sắp xếp lại mọi thứ chứ không đang dọn phòng, vì đồ vẫn sẽ lỉnh kỉnh, linh ta linh tinh và sẽ nhanh bừa bộn lại thôi. Thế là thay đổi chiến lược, chỉ giữ lại những thứ hay dùng, quan trọng và sắp đặt vị trí cố định cho chúng để dễ dàng khi tìm kiếm. Những thứ không dùng nữa, nếu còn xài được thì sử dụng cho mục đích khác (tặng, cho những người còn cần dùng), nếu không thể dùng nữa thì bỏ đi. Kết quả là kệ sách, bàn học gọn gàng hơn, mình cũng ghi nhớ được vị trí của các vật dụng một cách dễ dàng hơn thay vì việc phải lục tung cả phòng để tìm kiếm như trước đây khi chợt nhớ đến món đồ nào đó.
Điều thú vị là khi mình đang thực hành và cảm nhận những điều trên đây (và một số điều khác nữa) thì mình đọc cuốn “Dự án Hạnh phúc” và thích thú nhận ra có một số ý tưởng đồng cảm với nữ tác giả cuốn sách này. Thì ra, để làm cho cuộc sống mình dễ chịu và nhẹ nhàng hơn, mình có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ, giản dị.
Chúc mừng năm mới 2013, chúc cho bản thân sẽ luôn tìm thấy những góc nhìn tươi mới, những khía cạnh tích cực để hoàn thiện bản thân. Happy NEW year, happy NEW YOU! 😉

Những dấu ấn khó phai trong tôi là…

Hôm bữa mấy Thầy trò ngồi làm bài tập này, mình cũng có dịp ghi chú lại những điều khó quên với mình trong 25 năm qua. Hôm nay viết ra lại một số ít cột mốc đặc biệt trong số đó để nhắc nhớ chính mình: Có những điều sẽ mãi còn dấu vết trong trái tim dù là cố quên hay cố nhớ, những điều đã xảy ra thì đã xảy ra, không thể vì hiện tại hoặc tương lai mà thay đổi được.

1. Ngày mình chào đời: Khi ấy thì chắc chắn chẳng biết gì đâu, nhưng nếu không có cái ngày đó thì sẽ chẳng có mình hôm nay với tất tần tật những gì đang có. Nghe nói lúc sinh mình cũng đã “cứng đầu” lắm, mẹ sinh mình cũng rất vất vả.
2. Ngày em gái mình chào đời: Khi ấy rõ ràng là bị mất vị trí “công chúa” độc tôn của ba mẹ, có người tranh giành quyền lợi và bắt đầu chuỗi thời gian bị ăn hiếp, thậm chí chưa kể đến những lúc ở nhà trông em một mình phải ru em ngủ hoặc phải thay tả & dọn những “sản phẩm” đường hậu môn của nó. Theo thời gian, cả hai cùng lớn lên. Không ít khi cũng đã khóc thầm vì phải nghe những điều khiến trái tim tổn thương, không ít lần không thể kìm chế sự giận dữ bởi tính trẻ con của nó, nhưng một điều không thể phủ nhận là: mình thích nhìn ngắm sự hồn nhiên của nó khi đang ngủ, cái mặt ngu ngơ khi vừa tỉnh dậy sau một cơn đẫy giấc, sự hí hửng khi được dẫn đi mua đồ hoặc ăn món yêu thích; mình vui khi thấy nụ cười rạng rỡ và sự thành công lớn bé của nó; và mình cũng rất đau lòng khi nó buồn, khóc, tự hành hạ bản thân khi thất tình,… Nói một cách công bằng, nếu không có cô em gái này thì cuộc sống của mình đã thiếu đi rất nhiều gia vị.
3. Ngày nhận được tin mình được giải Nhì học sinh giỏi thành phố năm lớp 4: Đối với cộng đồng bạn của mình thì điều này có lẽ như cái móng tay thôi, nhưng với mình khi đó điều này bự lắm. Bởi lẽ 3 năm học trước học cũng làng nhàng thôi, thậm chí hồi lớp 1 chắc còn thuộc nhóm cuối lớp nữa ^^. Đó là khởi đầu cho chuỗi ngày tháng chịu học hành hơn.
4. Ngày ông nội mình mất: lần đầu tiên biết thế nào là cảm giác mất mát, dù khi đó chỉ biết là trong lòng đau một nỗi đau rất trẻ con: sẽ không còn ai chơi trò đoán chữ cùng mình, sẽ không còn ai để mình méc khi bị ai đó trong nhà ăn hiếp. Lúc người ta đưa thi thể ông vào quan tài và đóng nắp lại, nước mắt mới trào ra ngon lành. Cái cảm giác không còn được nhìn thấy, chạm vào con người bằng xương bằng thịt thân thiết với mình là một nỗi đau khó diễn tả bằng lời, dù là với đứa con nít vô tư.
5. Ngày biết yêu: trái tim non nớt của cô gái mới lớn bắt đầu biết rung động lần đầu tiên – biết nhớ-mong-vui-hờn-cười-khóc vì một ai đó không phải là người thân trong nhà.
6. Ngày mình được điểm 3,5 1 tiết môn Vật Lý – môn học năm liền trước đó mình nhất lớp và đại diện cho lớp đi thi học sinh giỏi cấp trường. Đó cũng là giai đoạn đặc biệt khi ngoại trừ môn Hóa, còn 2 môn còn lại của khối A (khối thi chính của mình) điểm trở nên bọt bèo. Thậm chí, ngày 20/11 năm đó, cô giáo còn khuyến cáo với mẹ mình là nếu mình không điều chỉnh lại thì có khả năng sẽ rớt Đại học.
7. Ngày bà nội mình mất: khác với nỗi buồn đau mất bà ngoại trước đó một thời gian, lúc đó mình giận nhiều hơn. Mình giận vì bà đã thật hứa với mình – đứa cháu gái nội mà bà thương nhất. Trước đó, mình bắt bà hứa với mình phải sống thêm ít nhất vài năm nữa vì mình mới mất bà ngoại, không muốn chịu cảnh để tang nữa. Vậy mà cuối cùng, bà vẫn ra đi. Đợt đó, không rơi giọt nước mắt nào nhưng hình ảnh bà vẫn theo mình cho đến tận hôm nay – những khi một mình, khi Thiền, khi trốn vào một góc nào đó của riêng mình.
8. Ngày mình nhận được tin mình đạt số điểm tuyệt đối 60/60 tốt nghiệp PTTH. Đại đa số đều ngạc nhiên từ thầy cô đến bạn bè vì đều nghĩ rằng điểm số cao nhất phải thuộc về một số cá nhân khác có máu mặt và học hành tanh tưởi hơn. Mình thì không quan tâm lắm (vì còn lo ôn thi Đại học nữa), thậm chí hơi ớn vì đợt đó ra ngõ là có người hỏi thăm, nhưng có một điều chắc chắn khiến mình hài lòng đó là: Kết quả ấy khiến ba mẹ mình có dịp mở mày mở mặt một cách rạng rỡ, bỏ công những năm tháng vất vả nuôi mình ăn học.
9. Ngày khai giảng khóa IPL1: được đứng chung hàng ngũ với 37 bạn, anh chị cực kỳ giỏi giang ở một sân khấu đẹp của Nhà hát thành phố, ở dưới là ánh mắt nhiều kỳ vọng của Hội đồng sáng lập dự án, là những ánh đèn flash sáng lên liên hồi của giới truyền thông. Ngày tháng ấy mở đầu cho một dấu mốc mới của mình: học cách sống dưới nhiều ánh mắt quan sát & những kỳ vọng được giao phó của một cộng đồng người (bự gấp cả trăm, ngàn, vạn lần gia đình của mình).
10. Ngày mình quyết định nghỉ công việc đang làm và theo đuổi dự án Khai Phá Bản Thân. Cái giá phải trả cũng không rẻ nhưng một điều mình chắc chắn thu được: sự hiểu hơn về bản thân, sự rõ ràng về điều mình mong muốn và cộng đồng những người bạn có cùng mối quan tâm.
Còn nhiều nhiều điều khác nữa, và mỗi điều lại có một ý nghĩa và giá trị riêng với mình. Khi nhìn lại, có khi ngạc nhiên, có khi bùi ngùi về khoảng thời gian đã qua: có quá nhiều điều đã đến và đã đi…

11.2012

“Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con”

Bài thơ này hồi đi học đã thích, giờ đọc lại vẫn vẹn nguyên cái tinh khôi của cảm xúc như lần đầu tiên đọc nó…
NHỮNG CÁNH BUỒM
Hoàng Trung Thông
“Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch,
Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.
Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
“Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời,
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?”
Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
“Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,
Sẽ có cây, có cửa, có nhà
Vẫn là đất nước của ta
Ở nơi đó cha chưa hề đi đến.”
Cha lại dắt con đi trên cát mịn,
Ánh nắng chảy đầy vai
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:
“Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé,
Để con đi!”
Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.”
Cha & Con hay là giấc mơ của những thế hệ được viết tiếp. Một thế hệ mới ra đời là một chuỗi kỳ vọng được gửi gắm.
Nhìn ngắm thời gian trôi qua tiếng cười con trẻ, qua vệt nắng in bóng trên nền cát, qua vết nhăn nơi khóe mắt, qua cái dáng gầy cao trong phút “trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời” xa xăm giữa thiên nhiên vô tận lại càng cảm thấy mình nhỏ bé với những dự định chưa làm được…
Ước mơ, đam mê ngày nào giờ đã bị bụi đời phủ lên một lớp “thời xa thẳm”. Nếu được quay trở lại, nếu lại có thể hồn nhiên, vô tư như trẻ con, Cha sẽ lại lãng mạn, sẽ lại mơ ước, sẽ lại muốn tung tăng tới những nơi “chưa từng đi đến”.
Là tiếng của con, tiếng của sóng hay tiếng của trái tim Cha đang nuối tiếc một thời thanh xuân, trai trẻ, nhắc nhớ những điều Cha đã từng muốn nhưng chưa từng thực hiện được.
Cuộc đời đó, dẫu dài mà ngắn sao…