Mưa và cảm xúc!


Nghe cô chủ nhà nói mới biết hôm nay và ngày mai bị áp thấp nhiệt đới… hèn gì mà trời mưa rả rích và lạnh đến thế!

Dưới tác dụng của thời tiết và thuốc, người cứ lim dim lim dim muốn ngủ bất cứ lúc nào. Đã vậy từ giờ đến hết tuần ngày nào cũng trực chiến ở ngoài từ sáng đến tối! Oái ăm thay…!

Hai hôm nay gặp được 2 người làm mình thấy rất thú vị! 2 người đàn ông đến từ 2 thế hệ, xuất phát từ 2 nền văn hóa, 2 đất nước cách xa nhau nhưng có 1 điểm chung là đều rất giỏi và ham thích chia sẻ! Một người – đầy kinh nghiệm trong cuộc sống và công việc – dù rất tiếc vì sẽ sau một thời gian nữa mới có cơ hội gặp lại để học hỏi, nhưng mình sẽ ghi nhớ câu nói của người đó: “Bạn còn trẻ và hãy cố gắng thực hiện ước mơ của mình!”. Một người còn lại – trẻ tuổi và cực giỏi – có lẽ sẽ gặp và cộng tác dài dài vì mục tiêu cao cả! Thật vui vì có nhiều người để mình học hỏi đến thế! Nó làm mình thêm động lực để thực hiện những công việc đã vạch ra! Cám ơn cuộc sống! ^^

Chạy trong cơn mưa tối, Trọc và Trụi – hai đứa nhiều lời, sinh cùng ngày và có cùng cảnh ngộ tình cảm – nói với nhau thật nhiều điều! Ngôn từ mỹ miều nhất được nhắc tới là “mưa kéo dài cảm xúc!”. Hình như cái không khí ảm đạm, lạnh lẽo làm cho cả hai đều như sống lại cái mùa đông rét mướt của miền Bắc và miền Trung. Đi qua những con đường, nhìn vào những hàng quán, chợt mỉm cười với những sự kiện và kỷ niệm xưa tìm về. Vui vẻ và thanh thản, thế là đủ!

Dạo này chợt phát hiện ra một khả năng tiềm ẩn (hay là được học hỏi và tôi luyện từ cuộc sống nhỉ???) đó là sự nhẫn nhịn! Giờ gặp chuyện đáng tức giận thì mình vẫn có thể bình thản với một chút hơi bực mình + im lặng và cảm giác đó nhanh chóng qua đi! Có thể như thầy quản trị nhân sự đã dạy: “Đừng bao giờ nghĩ mình phải có trách nhiệm cải tạo thế giới để tự làm khổ mình!”. Có lẽ điều đó đúng, mỗi cách sống sẽ có một hệ quả tất yếu sau này, và đó là thái độ mà người ta đã tự chọn, mình không phải là họ nên có thể không hiểu! Một điều nho nhỏ mà mình và Trụi đã rút ra sau khi đúc kết những sự kiện này là :”Đừng bao giờ nghĩ một ai đó giống mình. Điều quan trọng là chấp nhận sự khác biệt trong cuộc sống! Ai đáng thân thì thân, ai đáng chỉ quen sơ thì chỉ quen sơ, biết người tốt để chơi, người xấu để tự vệ!…” Ôi, đó mới là cuộc sống!

Nguyên tắc 20/80 thật là tuyệt vời. Đúng trên nhiều góc độ và khía cạnh! Khá thú vị! Mới được chia sẻ thêm một ý kiến (từ bạn Cường bà bà) về nguyên tắc này trong quan hệ bạn bè! Tự nhiên cảm thấy đáng thương cho một số nhân vật mình quen biết! Có thể họ đang nghĩ mình hạnh phúc nhưng chưa ngộ ra cái không vui lắm trong tương lai! Thôi, thì cứ biết thế vì dù sao có nói cũng chẳng ai nghe, mà có nghe cũng chưa chắc họ dám mạo hiểm thực hiện vì sợ mất một cái gì đó! MÌnh thì sẽ theo nguyên tắc: cái đáng giữ thì giữ, không đáng giữ thì không cần tốn công, chứ không còn tham lam giữ thật nhiều và càng nhiều càng tốt như hồi trước nữa! ^^

Hihi, hình như có một vài sự suy nghĩ nhỏ trong suy nghĩ và thái độ của mình. Mình cảm thấy yên ổn về nó! Giờ không còn cảm thấy sợ hãi hay lo lắng về nhiều thứ nữa! Mọi thứ dù sao cũng chỉ mới là mới bắt đầu cho một quan điểm mới! Cứ trải nghiệm cái đã!

Ngủ ngon nhé cả nhà!

09.9.2008

Advertisements