Sống chậm để trọn vẹn hơn với cuộc đời

Trong nhịp sống hối hả hiện đại, chúng ta luôn ở tình trạng căng thẳng vì câu chuyện ngày 24 tiếng, tuần 7 ngày. Thời gian trở thành một nguồn lực có giới hạn buộc chúng ta phải tăng tốc để biến mỗi giây phút qua đi trở nên hữu ích và có thể đem lại nguồn lợi nào đó cho ta.  Đôi khi ta cảm thấy mình không đủ thì giờ cho tất cả: công việc, gia đình, bạn bè và các thú vui bên ngoài. Ta ăn nhanh, uống nhanh, đi nhanh, ngủ ít, thả mình trong guồng quay đầy bận rộn của cuộc sống như thể chỉ cần chậm đi một giây, ta sẽ trở nên thừa thải hoặc sẽ tụt hậu rất nhanh về phía sau.

Có khi nào ta thử đặt một câu chuyện hơi khác thế này. Nếu lấy cuộc đời ta 60 năm làm chuẩn thì có bao giờ ta thử tính toán tỉ lệ thời gian ta dành cho các công việc trong đời (học tập, làm việc, vui chơi, ăn, ngủ, gia đình, chăm sóc bản thân,…). Bạn có thấy kết quả có gì đáng ngạc nhiên không? Kết quả bạn đang dành bao nhiêu % cuộc sống cho bản thân – là người bạn, người chủ của chính bạn, bao nhiêu % cho gia đình và những mối quan hệ thân thiết – nguồn sức mạnh tinh thần bên ngoài không thể thiếu trong cuộc đời bạn, còn bao nhiêu % cho công việc, những thú tiêu khiển giết thời gian – điều mà khi bạn qua tuổi 60 nhìn lại bạn sẽ thấy như mây trôi gió thoảng,…?
Hãy thử đọc “Ngợi ca sống chậm” của Carl Honoré và chiêm nghiệm thêm cho bản thân về ý nghĩa của triết lý Chậm trên bàn ăn, tại công sở, trong các mối quan hệ thậm chí là trên giường ngủ và trong việc giáo dục con cái. Bạn sẽ ngẫm thấy một dư vị rất khác của Chậm. Chậm không có nghĩa là bạn đánh mất đi sự linh hoạt, tính hiệu quả mà ngược lại nhờ cơ chế vận hành rất tự nhiên của con người và các sức mạnh bên trong cho bạn những quyết định sáng suốt hơn, tỉnh táo, tinh tế và sâu sắc hơn.
Cuốn sách như một món ăn đầy chậm rãi mà để cảm thụ hết được nó, bạn phải kiên nhẫn và đón nhận nó với một suy nghĩ chân thành mong muốn cuộc sống của mình hạnh phúc, thành công và tốt đẹp hơn. Nếu là tín đồ của tốc độ, bạn có thể sẽ bỏ dở từ những chương đầu tiên, nhưng hãy nhẫn nại. Chờ đợi cũng có cái giá của nó. Khi đọc hết cuốn sách này, bạn sẽ rút tỉa và chiêm nghiệm được cho bản thân rất nhiều điều. Nhiều điều cần thiết, ý nghĩa và có giá trị với bạn đang bị lãng quên đâu đó trong cuộc đua trường kỳ về thời gian, hãy khơi và tìm lại nó trong những phút giây lắng mình cùng Sống chậm.
Bạn không cần đi hết cuộc đời này để xem xét hay hối tiếc mình đã sống quá nhanh hay quá chậm mà hãy tạm dừng lại một khoảnh khắc nào đó để nhận diện được điều gì là quan trọng với bản thân mình. Và như người ta thường nói, bạn sẽ không bao giờ thiếu thời gian cho những việc quan trọng – câu chuyện ở đây là sắp xếp một cách hợp lý và có thứ tự hơn những điều cần thiết trong cuộc sống bạn, theo cách của bạn chứ không phải theo cái tiêu chuẩn thời gian nào đó mà trường học, xã hội hay cả thế giới này đang rao giảng. Chậm đi một chút không phải bạn hay cuộc sống sẽ trở nên dở hơn và khi làm chủ được thời gian của bản thân thì bạn đã được giải phóng và có một tự do vô biên cho chính mình. Quan trọng là bạn có dám bỏ bớt đi không căn bệnh thiếu-thốn-thời-gian. Khi chịu dành thời gian để hoàn thiện một điều gì đó trọn vẹn hơn (so với sự hấp tấp, vội vã như hiện tại) bất giác bạn sẽ nhận ra rằng công việc đó có ý nghĩa hơn, bạn trở nên sáng tạo hơn và sản phẩm làm ra cũng trở nên giá trị hơn.
“Hãy thử nghĩ về thời gian, không phải như một nguồn lực có hạn đang không ngừng chảy đi mất, hoặc như một gã côn đồ đáng sợ hoặc cần chế ngự, mà chỉ như một nhân tố tốt lành trong đó chúng ta sống trong”. Hãy để thời gian trở nên dài hơn chứ không thành một vội vã thoáng qua, để ta không trở nên “cằn cỗi” với cuộc sống đầy những điều tươi đẹp này! Lắng mình để nghe chính mình và hơi thở cuộc đời, cuộc sống khi đó không còn là chiếc bình rỗng cần đổ đầy những lo toan mà trở thành chuỗi các tập trung chú ý giữa các xao lãng rất đời. Khi đó, “thế giới sẽ thoải mái hiến mình cho bạn để được bộc lộ”.

Hôm qua và Hôm nay

Hôm qua & Hôm nay cách nhau bao lâu nhỉ? Chẳng biết, chỉ biết khi nghe một điều gì đó về hôm qua là đã nghe xa xôi lắm lắm!

Có một đồng chí đã khuyên mình rằng cần phải “lớn” hơn, không được suy nghĩ và hành động như một thiếu nữ chưa lớn. Phải vừa đủ và phù hơn hơn vì mình đã là người trưởng thành. Ngày hôm qua đúng là xa thiệt….

Ngày hôm qua viết cái bài Q&A cho đồng chí, bị phán một câu xanh rờn là chưa đi đúng trọng tâm muốn nhấn mạnh. Ngày hôm nay, một ngày vĩ đại “cày” đến 10 bài không hết hứng, vẫn nhiều cảm xúc và thấy yêu công việc kinh khủng… Hình như hôm nay đang dần cảm nhận và đi sâu vào bản chất vấn đề rồi, nhỉ! ^^

Hôm qua cười hí ha hí hớ một cách vô tư không ai ý kiến. Hôm nay đến lấy tay vuốt tóc cũng bị nhắc nhở… Mặc cái áo mà hôm qua ai cũng khen là dễ thương thì hôm nay cũng được điều chỉnh là dáng em nhỏ, mặc trang phục vậy là chưa phù hợp… Phù!

Ngày hôm qua, còn phải lon ton đi xin từng cái name card làm quen. Có người còn làm mặt chảnh với mình nữa. Hôm nay, dù phải ngồi sau cánh gà để 1 nỗi ngậm ngùi tiếc nuối làm quen và giao lưu cũng có người chạy vào hỏi thăm vì thấy thiếu bóng con nhỏ “nhiều chuyện”.

Hôm qua, có người kêu “thấy cười nhiều mà ghét”, hôm nay cũng người đó kêu rằng “thân và hiểu nhau hơn, giờ thấy em dễ thương lại rồi!”. Rồi chụp ảnh chung, nâng ly chúc mừng và bắt tay lúc tạm biệt nữa. Hihi…

Ngày hôm qua, bạn bè thân hữu biết tới nhóc Huyền với biệt danh “lang thang”. Hôm nay, đã có người đề nghị bé “làm ngòi bút cho nhóm anh hen”. Hihi, dù sự thật là nó cũng chưa làm được gì nhưng có lẽ người ta thấy nó có cái gì gì đó rồ rồ và khìn khìn đủ để phù hợp. Cũng là một niềm vui không thể giấu diếm, phải không ta?

Hôm qua, nó diện một cái đầm cam đi dự tiệc với tư cách khách mời. Hôm nay nó mặc vest ngồi trước cái laptop nhìn người ta đi dự tiệc. Cái vụ chuyển đổi vị trí này đôi khi cũng gây cho ta một đôi chút lạ lẫm. Nhưng được cái là con mắt nhìn người ta dành cho mình cũng đôi chút khác hơn và có chút gì chuyên nghiệp hơn (dù nó biết 100% là nó vẫn là đứa quậy phá, ồn ào và nhiều chuyện, không khác về nội dung là mấy! ^^)

Hôm qua nó ngồi than vãn trời đất, nó ôm gối và nghe nhạc để ráng nặn ra nước mắt khi cảm thấy cuộc sống không công bằng. Hôm nay, nó phải tự chịu trách nhiệm với những gì diễn ra với nó, câu hỏi của nó không còn là “Tại sao?” mà chuyển thành “Giải quyết như thế nào?”….

Hôm qua, sau n lần biến cố đủ loại, nó nghĩ rằng khi đã chọn công việc là phải biết đánh đổi nhiều thứ. Hôm nay, đi làm từ thiện, vui chơi với mấy đứa nhỏ khuyết tật nó chợt hiểu rằng, công việc là công cụ để nó có được “tự do toàn diện”, nó sẽ giúp được nhiều người hơn khi đã đứng được trên đôi chân của mình!

Hôm qua là quá khứ? Hôm nay là món quà? Hihi, nó chỉ nghĩ đơn giản: Hôm qua và hôm nay là 2 chặng của một con đường dài mà nó phải chinh phục…

Ngày mới rồi… Hôm nay đã trở thành hôm qua! 

28.5.2009

Cần thêm…

Em đi trong lãng du, vẫn một mình nhưng lòng bình yên…
Em biết mình sẽ tiếp tục thực hiện lòng đam mê của mình.
Em là cơn gió lang thang khắp bốn phương.
Em yêu cái thực tại này…
Không quá ồn ào và vội vã
Em vui vì được là chính mình, được phấn đấu cho giấc mơ của mình…
Em hạnh phúc vì được sống trong bữa tiệc cảm xúc nhiều màu sắc, nhiều hương vị
Ở nơi đó có tất cả những người em yêu thương, những người em mới quen và cả những người xa lạ nữa…
Em muốn ngụp lặn trong làn nước trong lành mát mẻ này
Để sống một cách tỉnh táo nhưng vẫn dập dìu trong sự thuần khiết của tinh thần và tâm hồn…
Em đang sống….

16.5.2009

BẠN ^ ^

Tình bạn là lúc ta ngồi bên cô bạn thân lâu lắm rồi không gặp, đã nghĩ khi gặp nhau sẽ ôm 1 cái thật chặt cho đỡ nhớ…, hihi, vậy mà đi với nhau chỉ lặng im nghe B nói, nhìn gương mặt sinh động của Heo con khi kể về chuyện này chuyện kia một cách hồn nhiên, vô tư…, thấy nó lại hạnh phúc và ấm áp đến lạ!

Tình bạn là lúc ta tình cờ gặp một đứa bạn học hồi cấp 2 tại phòng chờ ở sân bay, tám với nó trong gần 3 tiếng hoãn giờ của chuyến bay và tự nhiên dựa vào vai bạn ấy ngủ lúc nào không hay khi còn chu du trên không…

Tình bạn là khi bạn bận công việc kinh doanh đến ngập đầu, đến mức chưa đủ thời gian để hoàn thành bản nháp khóa luận (mà tuần sau là đã đến hạn nộp bản sạch), mà vẫn ráng thu xếp thời gian đến sân bay đón mình, xách hành lý cho mình…

Tình bạn là khi nhìn bạn tới nhà mình, nằm ngủ một cách ngon lành không suy nghĩ để rồi sau khi tỉnh dậy chỉ nói một câu đơn giản: “Ngủ đã quá”, mình cảm thấy vui vì bạn đã chọn nhà mình chứ không phải là nơi nào khác khi cần một nơi để ngủ! ^^

Tình bạn là sự bình yên và thanh thản khi bạn vội vã tới nhà thăm mình bệnh ngay sau hết giờ làm, khi bạn mua một đống thức ăn về nhà mình và cùng nấu ăn, khi bạn và mình hẹn nhau cùng đi cắt tóc, đi mua cây hoa đá cho mình…

Tình bạn là dù mình biết bạn thích ngủ nướng nhưng vẫn dậy sớm để tiễn mình về nhà, hihi, rồi còn tính làm mình ngạc nhiên khi đi đón mình (dù bị chậm trễ thông tin về thời gian chính xác nên bạn cuối cùng cũng không đón được).

Tình bạn là dù bạn đã làm mình tổn thương, làm mình giận thật nhiều… nhưng mình vẫn vui khi thấy bạn thành công, và lo lắng khi bạn có chuyện phiền lòng… Rồi một bữa ăn uống và nói chuyện đã đời… mọi thứ lại trở lại như ban đầu. Lạ nhỉ!

Tình bạn là lúc mình mệt mỏi, buồn chán và muốn khóc, mình biết nên ai sẽ là người dành thời gian nghe mình thút thít qua điện thoại và dỗ dành mình…

Tình bạn là ta biết dù cả thế giới chống lại ta, vẫn có ít nhất 1 người hiểu, cảm thông và ủng hộ ta…- đó là bạn.

Tôi hạnh phúc vì có bạn – những người bạn thật tuyệt vời của tôi. Cám ơn vì những bài học, những sẻ chia, những quan tâm và tình cảm… đã dành cho tôi. Tôi luôn nhỏ bé để được bạn dành suất ăn nhiều hơn, để bạn làm giúp những việc nặng hơn, để bạn sẵn sàng đứng trước tôi che chắn khi cần thiết… Và nhờ thế, tôi thêm yêu và quý giá cuộc sống này hơn…

Tôi yêu bạn, thật nhiều!!! 

06.5.2009